Bến xe cuối đường, truyện ngắn tình yêu bất ngờ đến rất hay, truyện ngắn tình yêu đến vô tình, truyện tình yêu từ chuyến xe hay phần 3

Bến xe cuối đường, truyện ngắn tình yêu bất ngờ đến rất hay, truyện ngắn tình yêu đến vô tình, truyện tình yêu từ chuyến xe hay phần 3

•Ngày Gửi: 18,08,13 -18:37)
•Xem: 7119 lượt xem

Bến xe cuối đường, truyện ngắn tình yêu bất ngờ đến rất hay, truyện ngắn tình yêu đến vô tình, truyện tình yêu từ chuyến xe hay phần 3


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

người họ đi khuất vào trong rồi, Chung vẫn còn đứng ngẩn ngơ. Từ lúc quen Hương, Chung chưa từng thấy Hương im lặng như thế lúc nào. Bao giờ trước mặt anh, cô cũng nói lia lịa.

À, trừ hôm đầu tiên. Hôm ấy là hôm duy nhất Hương nói ít.

Còn một điều nữa… Hương hôm nay thật đẹp. Những ngày trước lúc nào Hương cũng nói lia lịa, nên Chung cũng chẳng để tâm nhìn Hương làm gì. Lúc nào Hương cũng đứng bên cạnh rồi còn gì.

Chung thẫn thờ rời hàng, kiếm một hành lang vắng gần đó ngồi. Chưa uống một giọt rượu bia nào mà đầu óc Chung đã quay mòng mòng. Chẳng hiểu tại sao.

Có vẻ như, Bảo và Hương là một cặp thật.

Chung bỗng mỉm cười vu vơ. Cái tên lắm mồm béo ị ấy giờ cũng có người yêu, còn có trước cả anh. Làm sao mà hắn có thể cưa được Hương nhanh thế. Hay người bắt đầu trước là Hương? Anh quả thật không hiểu. Mấy ngày trước, anh còn ngỡ Hương thích mình nên lảng tránh, còn khó chịu vì Hương tự nhận là người yêu anh. Vậy mà giờ đây nhìn Hương với Bảo, bỗng dưng anh lại thấy ghen tị.

Chung đã từng lảng tránh Hương. Vì Hương nói nhiều quá, hay Hương phiền phức quá, hay Hương ngày nào đi về cũng lẽo đẽo theo anh đến tận lúc xuống xe? Hay vì anh sợ một cô gái như vậy thích anh, một tình yêu chóng vánh quá, một tình yêu lộ liễu quá, trơ trẽn quá, chưa gì đã nhận là người yêu?

Mới có hai tháng. Nhưng anh không thể phủ nhận là cũng đã có lúc anh cảm thấy vui vẻ, cảm thấy… thích Hương. Dù những cảm xúc ấy chỉ thoáng qua, đó có lẽ chỉ là những rung động, chứ chưa phải là tình yêu.

Chung ôm đầu. Bỗng dưng chỗ bị đập hôm trước lại hơi đau đau.

Từ hôm đó anh cũng chưa gặp Hương để cảm ơn. Mà dù có gặp, anh cũng chẳng biết nói thế nào. Có khi nào những lời nói hôm trước anh nói với Hương quá thô lỗ không?

Bỗng có một người ngồi xuống bên cạnh Chung. Chung nhận ra cái tấm thân béo ịch đó là của Bảo.

“Mày ra đây làm gì đấy?”. Bảo lên tiếng.

“Ờ… tao hơi váng đầu.”

“Có vậy thôi à?”. Bảo quay sang nhìn Chung. Có khi chiêu ôm đầu lúc nãy lại làm lý do của Chung trở nên thực tế.

“Mày,… với Hương… có gì không?”. Bảo ngập ngừng.

“Không!”. Giọng Chung bỗng trở nên dứt khoát.

“Mày… không thích Hương à?”

“TAO KHÔNG THÍCH!”. Chung bỗng nói lớn làm Bảo giật mình.

“Thế tao với em ấy thích nhau mày không cảm thấy gì à? Hồi xưa thấy chúng mày thân nhau lắm mà?”

“KHÔNG, tao chẳng thấy gì cả. Là nó cứ lẽo đẽo theo tao đấy chứ. Chúng mày thích nhau thì có liên quan gì đến tao đâu.”

“Không liên quan thật không?”

“Không liên quan gì cả. Tao thấy nó phiền phức bỏ xừ, cứ đi theo tao nói nhiều ơi là nhiều. Nó yêu mày có khi tao còn phải cảm ơn mày ý!”

Bỗng có tiếng động ở góc hành lang, rồi có tiếng người chạy đi mất.

Chung đứng lên nhìn về phía ấy. Bảo cũng đứng hẳn dậy.

“Thôi chết rồi, nó theo tao ra đây.”. Bảo lầm bầm.

Chung lặng người đi, không nói gì. Anh đâu có ý nói những câu đó để cho Hương nghe được đâu.

“Mày,… đúng là hết thuốc rồi. Hương nó thích mày như vậy mà hôm trước mày lại nói thẳng vào mặt nó như thế à?”

Chung ngồi phịch xuống, liếc nhìn Bảo rồi nói:

“Mày với nó thích nhau con gì?”

“Haizz… Thằng ngốc này, tao với nó chỉ giả vờ thôi, hiểu chưa? Nó gặp tao, biết tao là bạn thân của mày thì nó mới kể là nó thích mày, nhưng mày không thích nó, lại còn nói nó này nọ nữa.”

“Thì nó chả tự nhận nó là người yêu tao còn gì?”

“Ầy, đấy là tao trêu mày thôi, nó đời nào dám nói thế. Mày ngu đến độ tin lời tao à?”

“Cái… Nhưng sao mày với nó lại phải giả vờ?”

“Thì… tao bảo là tao trêu mày chuyện người yêu kia, làm nó bị hiểu lầm, nên nó mới bắt tao phải đóng giả làm người yêu nó, để thử xem mày có thích nó không. Lấy công chuộc tội ý mà.”

“Ra là,… ra là tất cả từ mày mà ra à?”

“Thôi tao xin lỗi, mà mày cũng thích nó bỏ xừ còn làm bộ”. Bảo cười hề hề rồi vỗ vai Chung.

“Tao… tao thích nó bao giờ?”. Chung ấp úng.

“Thôi đi ông tướng, nhìn cái mặt mày là biết mày thích nó. Nó kể là nó thích mày từ lúc mới gặp cơ. Tình yêu sét đánh quá nhể. Ha ha. Nhưng mày cứ bơ nó. Nó còn đi điều tra cả lịch học của mày, rồi ngày nào cũng chờ mày về mới đi theo đấy. Nếu mà không phải hôm nào nó cũng đi theo mày, thì sao nó thấy mày bị cái thanh gỗ nó đập vào đầu được?”

“Nhưng tao…”

“Nhưng nhị gì. Mày có thích nó không, nói thật xem!”

“…Ừ, nhưng…”

“Thế đuổi theo nó đi thôi!”. Bảo vừa nói vừa hào hứng đứng dậy, nhưng Chung vẫn ngồi bần thần.

“Nhưng nó lỡ nghe được mấy câu lúc nãy rồi, giờ biết làm sao?”

Bảo nhìn thằng bạn thân, thở dài:

“Ui xời ơi, giở vài mánh tỉnh tò năn nỉ ỉ ôi sướt mướt vào. Thôi đi nào!”

Nói rồi Bảo kéo Chung đi về phía nhà để xe. Hương đã đi trước một lúc. Có lẽ giờ ra bến xe vẫn còn kịp.

Thế nhưng ở bến xe chẳng có ai. Có lẽ Hương đã lên xe về mất rồi.

“Thôi để tao đèo mày đuổi theo, rồi mày lên xe mà dỗ”. Bảo nói vội.

Chung liền leo lên sau xe Bảo. Rồi chiếc xe phóng vù đi.

Ngồi sau Bảo, Chung đăm chiêu suy nghĩ. Nếu có đuổi kịp và lên xe gặp Hương, thì anh sẽ nói với Hương thế nào? Rằng anh hoàn toàn không có ý như lúc nãy, rằng anh cũng thích Hương ư? Nói thế thì thô thiển quá. Làm sao để Hương quên đi những gì anh đã nói lúc nãy? Quên đi rằng anh đã bảo Hương là phiền phức, là lắm mồm?

Bảo tuy béo ục ịch nhưng mà tay lái thì lại lụa như tay đua, chẳng mấy chốc đã lách qua cả phố xá đông đúc. Nhưng đi qua bao nhiêu chiếc xe vẫn chẳng thể thấy bóng dáng Hương đâu. Cuối cùng lúc bắt kịp một chiếc xe buýt, Chung nhìn lên thì thấy Hương đang ngồi ở ghế cuối, đầu dựa vào cửa sổ.

“Vậy, chúc may mắn!”. Bảo nói lớn khi Chung bước lên xe ở điểm dừng kế tiếp. Cuộc rượt đuổi mất quá nhiều thời gian, đến khi Chung lên được xe thì đã chỉ còn vài bến là tới bến cuối. Hương đã lại bỏ mất bến nhà mình.

Chung đi thẳng xuống cuối xe, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Hương. Đúng như anh dự đoán, Hương đã lại ngủ quên. Bên dưới đôi mắt nhắm nghiền vẫn còn lưu lại những vệt nước lóng lánh.

Chung khẽ đặt tay lên vai Hương, định đánh thức cô dậy, nhưng nghĩ sao lại thôi. Bần thần một lúc, thay vào đó, anh nhẹ nhàng đẩy đầu cô dựa vào vai mình. Mùi tóc con gái bỗng chốc làm Chung cảm thấy xốn xang.

Nếu giờ Hương thức dậy, anh sẽ nói gì?

“Anh xin lỗi.”

Đó là câu đầu tiên, nhưng tiếp sau đó là gì, thì Chung không nghĩ ra.



“Anh xin lỗi vì đã nói với em những lời như vậy.”

Rồi sao nữa nhỉ?

“…Ừm, nhưng ý anh không phải như em nghĩ đâu. Anh thấy em phiền phức thật, em nói nhiều thật, nhưng điều đó làm cuộc sống của anh bớt tẻ nhạt đi rất nhiều. Anh phải cảm ơn Bảo, vì khi hai người yêu nhau thì anh mới nhận ra tình cảm của mình dành cho em như thế nào. Nói hai người yêu nhau không liên quan tới anh, bởi vì đó là sự lựa chọn của em. Anh đã nghĩ em thích anh, nhưng anh đã từ chối tình cảm đó, vì vậy em có quyền đi thích bất cứ người nào khác, kể cả là thằng bạn thân của anh…”

Chung chợt im lặng, chẳng biết phải nói gì nữa.

“Anh còn nói không thích em nữa!”

Bỗng có tiếng nói phát ra làm Chung giật nẩy mình. Hương bỗng ngồi thẳng dậy, lấy tay chùi nước mắt, rồi mỉm cười nhìn thẳng vào anh.

“Em…em… anh tưởng em ngủ rồi cơ mà?”

Hương đang hớn hở nhìn anh, bỗng nhiên ỉu xìu, bĩu môi nhìn Chung:

“Từ lúc anh chạm vào em là em đã dậy rồi. Chứ không ai biết được anh sẽ làm trò gì?”

“Từ đấy em giả vờ ngủ à?” Chung thốt lên, viễn cảnh Hương thức dậy nghe hết cuộc diễn tập của anh làm anh thấy ngượng chín cả mặt.

“Hì hì, còn câu anh không thích em thì sao?”. Hương bỗng nhiên đổi giọng. Chung bỗng nhìn thấy cô nhóc phiền phức nói nhiều trước đây xuất hiện trước mặt mình. Chỉ khác là mặt mũi vẫn còn lấm lem nước mắt.

“Ờ,… câu đó thì…”. Anh ấp úng.

“Thì sao?”

“Em có muốn đi với anh tới cuối đường không?” Chung tảng lờ, bỗng dưng nhìn ra ngoài.

Mặt Hương bỗng nhiên đỏ ửng. Dù ánh đèn trên xe lúc tối lúc sáng nhưng Chung vẫn có thể nhận ra điều này.

“Em… muốn”. Hương bẽn lẽn nói.

Nghe câu nói này, bỗng nhiên Chung phát hiện ra mình vừa bị hớ, anh lắp bắp sửa lại.

“Ý anh,… ý anh lúc nãy là đi tới bến cuối ý. Nếu không thì em xuống ở đây, đi về nhà đỡ mất thêm thời gian”.

Hương bỗng trở nên tiu nghỉu, vừa nãy cô cứ tưởng Chung tỏ tình.

“Em sẽ xuống bến cuối,… và anh nhớ đứng chờ cùng em đấy. Ở đó… vắng vẻ lắm”

“Nhưng mà muộn rồi đấy…”. Chung nói, giọng lo lắng.

“Đã là yêu thì em sẽ đi với anh tới điểm cuối cùng, cho dù phải quay trở lại có xa đi nữa…”. Hương vênh mặt lên, nhưng ngay sau đó lại quay ngoắt ra ngoài cửa sổ.

Chung quay sang nhìn Hương, khẽ mỉm cười. “Sẽ đi tới cùng dù quay trở lại có xa à?”. Cô bé này. Biết rằng tiếp tục thì có thể sẽ tệ hơn, vậy mà vẫn dùng tới chiêu cuối với Bảo. Đúng là… Hương đã đi tới cuối đường rồi. Nhưng bến cuối con đường đó lại có anh…

Chung tựa lưng vào ghế, thở phào. Vậy là anh đã bình thường hóa quan hệ với Hương. À không, làm sao bình thường được khi mà một phía là cô gái không bình thường. Anh đã nhận ra điều này từ lúc mới tìm hiểu Hương.

Điều khác thường của Hương so với các cô gái khác mà lúc đó anh nhận thấy, đó chính là: hình như Hương thích anh.

Chuyện đó thật là lạ!
1 2 3

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 3 trang

Đang xem: Bến xe cuối đường - truyện ngắn tình yêu bất ngờ đến rất hay Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Bến xe cuối đường, truyện ngắn tình yêu bất ngờ đến rất hay, truyện ngắn tình yêu đến vô tình, truyện tình yêu từ chuyến xe hay phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Đoạn ghi âm đóng giả thằng ngu để trêu nữ nhân viên tổng đài Viettel
- Các anh ơi!!! Em có thai - Truyện cười cực hay
- Truyện tình yêu: Vì đó là em!
- Nứ sinh đánh nhau xé áo
- 3D Car Racing - Game đua xe 3D bom tấn cho máy chạy Android
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Bến xe cuối đường, truyện ngắn tình yêu bất ngờ đến rất hay, truyện ngắn tình yêu đến vô tình, truyện tình yêu từ chuyến xe hay phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved