Chuyện tình 5 năm trước full toàn tập, tự truyện chia tay tình yêu có thật hay, truyện tình yêu buồn chia ly, tự truyện tình yêu xa ròi nhau, truyện đổ vỡ tình yêu, truyện tình 5 năm phần 25

Chuyện tình 5 năm trước full toàn tập, tự truyện chia tay tình yêu có thật hay, truyện tình yêu buồn chia ly, tự truyện tình yêu xa ròi nhau, truyện đổ vỡ tình yêu, truyện tình 5 năm phần 25

•Ngày Gửi: 12,09,13 -19:58)
•Xem: 34843 lượt xem

Chuyện tình 5 năm trước full toàn tập, tự truyện chia tay tình yêu có thật hay, truyện tình yêu buồn chia ly, tự truyện tình yêu xa ròi nhau, truyện đổ vỡ tình yêu, truyện tình 5 năm phần 25


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 25

tôi... khóc... Những giọt nước mắt cứ trào ra, tôi không thể nào ngăn lại được, tay tôi đấm ầm ầm vào chiếc ghế vô tội ấy... Tôi như muốn phát điên lên, tối mún thét lên thật lớn, tôi muốn mình nổ tung như một quả boom, tôi... muốn quay về quá khứ...

- "Mày khóc thì được gì, mày đau thì được gì" - Lý trí an ủi

+ "Hãy để cho tao khóc, vì hiện tại, tao đang rất đau" - Con tim thổn thức

- "Không, mày phải đứng dậy, phải vượt qua, đừng gục ngã" - Lý trí níu lấy chút sức lực cuối cùng

+ "Hết rồi mày à, tao đã không con sức..." - Con tim uỷ mị

Tôi quen em vào một ngày mưa và chia tay vào một ngày nắng đẹp... Sao lại kì lạ thế nhỉ? Chiếc nhẫn trong tay tôi đây mà, nhưng người thì bây giờ đã biến đây đâu rồi nhỉ? Tôi nhìn chằm chằm vào nó, đưa nó lên hôn một cái và tôi quăng mạnh xuống dòng sông....

- "Này anh, đố anh có bao nhiêu cái đèn đường" - Giọng nói quen thuộc đang ríu rít, nó làm tôi giật mình quay lại

+ "Anh không biết, chắc 20 cái" - Một thằng con trai trả lời

- "Khỉ, 16 cái thôi" - Đứa con gái cười gian manh

+ "Sao em biết" - Thằng con trai thắc mắc, đưa tay lên gãi đâu

- "Không tin anh chạy xe ra đầu đường đếm thử đi" - Đứa con gái lật lọng

+ "Dụ anh hả" - Thằng con trai cù đứa con gái cười khúc khích

Một làn gió thổi qua, cuốn đi những hình ảnh ấy... Tôi đã điên rồi... Nỗi cô đơn đang dần xâm chiếm lấy tôi, cái hơi lạnh của những tảng băng Bắc Cực đang tấn công tôi từ mọi phía... Lạnh... Lạnh... vô cùng...

Vâng, tôi yếu đuối, tôi nhu nhược, tôi chả hơn gì một đứa nhóc tì, tôi bây giờ không còn một chút sức lực nào để bước tiếp, chắc tôi sẽ nằm ì nơi đây, bây giờ ước mơ của tôi vô cùng đơn giản: Ước gì có một người nào đó khóc cùng tôi...

Lặng lẽ trên chiếc xe cà tàn nay đã vắng em, tôi lê thân mình qua từng ngõ ngách mà tôi với em đã từng đến... Đêm... sự tĩnh lặng đến đáng sợ, hình như hôm nay mọi người ít ra đường thì phải...

Bây giờ chỉ còn một thằng khùng với trái tim đầy tật nguyền làm bạn với màn đêm...

Đến những cái đèn đỏ nó cũng ăn hiếp tôi, hình như nó cứ chực chờ tôi đến thì sáng đèn hay sao ấy...

- "Này đi xe ôm mà không ôm là sao hả cô" - Giọng tôi vang vang trong đầu

+ "Dừng đèn đỏ phải cho em xả hơi chứ" - Giọng nói quen thuộc láo cá

- "Không, ôm ngay, không ôm là đi bộ á" - Tôi hù

+ "Ôm thì ôm, sao mà khó tính quá nha xã" - Em cười

Quái! Không lẽ hệ thần kinh của tôi có vấn đề thật hay sao? Đèn đỏ mày có tắt không - Tôi hét toáng lên, làm cho vài người xung quanh phải nhìn về phía tôi, rồi đèn xanh bật sáng, họ nhìn tôi lắc đầu rồi phi xe đi mất...

Trong những giấc mơ tôi đều thấy em, đều thấy những hình ảnh cả hai đứa ở Vũng Tàu, lại thấy về bữa cơm nghèo rau muống và đậu hủ, rồi lại thấy hình ảnh tôi ôm em tại chiếc ghế ngày xưa... Tôi lại giật mình và nước chảy dài ở hai khoé mắt... Một mình trong căn phòng tối... Tôi cảm thấy thiếu vắng và cô đơn đến tột cùng...

Ngày em lấy chồng... cũng là ngày tôi say nhất... Tôi loạng choạng hơi men, men dài trên những khúc đường quen thuộc. "Hôm nay là ngày cuối cùng anh nhớ em" - Tôi luôn lẩm bẩm câu nói đó. Nhưng càng nói thì lại càng nhớ, tôi nhớ em muốn phát điên lên, tôi chỉ ước được nhìn em từ xa, xa thật xa cũng được, chỉ cần nhìn thấy cái dáng ấy là tôi cũng đã thoả mãn lắm rồi - nhưng ước mơ ấy bây giờ là một món hàng xa xỉ, mà cái thằng mạt rệp như tôi thì làm sao mà với tới... Ngồi thừ người nhìn dòng người qua lại với ánh mắt vô hồn, tâm trí đang bay bổng ở một nơi nào đó, lúc đó tôi chẳng khác gì một kẻ khùng điên...

Những ngày tiếp theo là những chuỗi ngày đau thương và ám ảnh, một tuần sau, tôi hay tin ngoại tôi bị tai biến, mất khi đi đưa đi cấp cứu, tôi phải về quê chịu tang, nỗi đau nối tiếp nỗi đau... Vết thương này chưa lành lại thêm vết thương khác đè lên... Tôi bất lực nhìn dòng đời xuôi ngược...

Những ngày dưới quê G hay gọi điện thoại động viên, nhắn tin an ủi nên tôi cũng không làm những việc đến nỗi khờ dại... Ngày tôi lên lại SG, tôi ghé nhà G, mẹ G chỉ đưa tôi một lá thư, rồi bà lẳng lặng vào nhà...

"Em biết mất đi người thân là một nỗi đau vô cùng lớn và việc từng người bỏ đi để lại cho anh những vết thương chưa lành. Em biết anh cô đơn lắm. Em xin lỗi vì đã không thể nào chia sẽ cùng anh được nữa... Mà giờ anh đọc thư em, chắc em đã cách anh nữa vòng trái đất... Em không dám nói sợ anh không thể nào vượt qua được nữa... Hãy luôn sống tốt nhé anh... Can đảm để vượt qua anh nhé. Chúc anh hạnh phúc..."

Tôi hỏi ra thì G đã đi được 3 hôm, nội G bảo lãnh sang nước ngoài định cư. Mẹ G không nói gì thêm, chắc bà biết tôi cũng quá đủ đau rồi... Tôi cô đơn trên cõi đời này, bây giờ tôi không còn gì cả...

Câu chuyện của tôi như một giấc mơ với cái kết là sự lẻ loi và cô độc... Tôi đã phải phấn đấu hết mình để có được trạng thái cân bằng hôm nay, tôi lại nhìn cuộc đời bằng một hướng khác, tôi cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp đang bị nhấn chìm bởi những tội ác xấu xa... Tôi lại có một hi vọng mới, một công việc mới và một cuộc đời mới...

Ngày hôm kia tôi đi ngang qua nhà em, thấy em đang đút cơm cho một hình hài bé nhỏ, em ngước nhìn tôi, hình như em nhận ra chiếc xe cà tàn của hôm nào... Nhưng với tôi... tất cả chỉ là một giấc mơ qua...

----- The End -----


CHAP BONUS: Vượt qua


Tuyệt vọng - Hai từ đáng sợ nhất trong tiếng Việt, nó làm cho con người ta hoàn toàn mất hết sức sống, không còn chút hi vọng nào để có thể bước tiếp đến tương lại, hay tệ hơn nó sẽ hiện hình thành một thứ ác ma, xúi dục ta làm những điều ngu ngốc nhất...

Sau ngày hôm đó, tôi trở nên lầm lì, ít nói hẳn ra, tất cả đối với tôi đều vô nghĩa. Tôi tham gia ăn chơi gần như không thiếu buổi nào, từ những buổi càfe cùng đám bạn, cho đến những bữa nhậu bù khú với đồng nghiệp đến tận 2,3 giờ sáng... Lúc đó tôi chỉ biết dùng men để tạm thời quên đi tất cả... Sau 2 tuần, bất giác tôi nhìn vào gương, và chẳng nhận ra nỗi mình... Nhưng thế thì đã sao? Bây giờ điều đó có còn ai quan tâm nữa không? Gia đình cũng hay cằn nhằn vì cái thói ăn nhậu quên cả giờ giấc của tôi, mỗi lần nghe tôi lại im lặng, tự dặn lòng hôm nay sẽ bỏ, không thèm đếm xỉa đến bia và rượu. Nhưng nói đó, rồi quên đó, lại say, lại nhớ và lại khóc...

Không... Tôi không thể nào tiếp tục như thế này nữa, tôi muốn em biết rằng, không có em tôi vẫn sống tốt, đúng, tôi phải sống tốt hơn khi có em, để em phải hối tiếc khi đã từ bỏ tôi... Tôi biết, càng cố quên thì tôi lại càng nhớ em, đôi khi tôi đánh lừa với chính mình rằng tôi đã hoàn toàn quên em, nhưng đó là một việc làm ngu ngốc nhất...

Tôi bỏ nhậu, bắt đầu đi tập tạ lại, chăm chuốt cho bản thân hơn, và lao vào những cuộc tình chóng vánh. Tôi quen lâu nhất là 3 tuần, và chia tay sớm nhất là 4 ngày. Tôi hả hê với chính mình, không có em thì còn những người khác, những người cần anh hơn em, đang sung sướng trên đỉnh vinh quang. Đùng một phát, tôi bệnh nằm nhà gần cả tuần... Khám bác sĩ bảo bị nhiểm siêu vi và suy nhược cơ thể... Chỉ toàn là tin nhắn hỏi thăm của bạn bè và đồng nghiệp, không hề có một tin nào từ những đứa mà tôi gọi là "người yêu". Chán - Biến hết tụi bây đi, tao chả cần đứa nào cả - Tôi suy nghĩ. Tôi lại nhớ đến em và G... Giờ nếu còn 1 trong 2 người thì tôi đâu ra cái nông nỗi này, đâu phải than trời khóc đất cho cái số phận khốn nạn của chính tôi?

Tôi lại khóc...

Mỏi mệt tôi lại thiếp đi, trong cơn mộng mị, những kí ức ngày xưa lại ùa về, rồi lại thấy cái hình ảnh cuối cùng tôi ôm em, tôi lại giật mình tỉnh giấc... Căn phòng vẫn chỉ có một mình tôi và 4 bức tường lạnh lẽo... Tôi tự mỉm cười với chính mình... Mơ thôi mà...

Tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi muốn thoát ra cái ám ảnh hiện tại, tôi muốn đứng lên và tiếp tục bước đi. Nghĩ là làm, tôi ngồi bật dậy, mở đèn, xuống cầu thang, tiến vào nhà tắm... Những dòng nước mát lạnh xả trên đầu tôi, người tôi ngày càng nóng hơn, nhưng tôi mặc kệ, tôi muốn tắm, tôi muốn tỉnh táo hơn bao giờ hết...

Choàng lấy cái khăn lau khô mình, mặc quần áo đi về phòng, đang bước từng bước một lên cầu thang, lòng phấn chấn vô cùng, mặc cho người tôi đang nóng ran lên, miệng ngân nga một giai điệu tà lơn nào đó, đến bậc cuối cùng, chả hiểu sao tôi bị hụt chân, té một cái ạch, và chả biết trời trăng gì nữa... Lúc tỉnh ra thì thấy tôi đang nằm trong phòng, đầu hơi nhưn nhức, vẫn chỉ mình tôi với 4 bức tường. Sao tôi vô phòng được nhỉ? Tôi ráng gượng dậy, men theo cầu thang đi xuống phòng khách. Sao đông người quá, những giọng nói hỗn độn làm tôi nhức đầu kinh khủng... Thì ra là mấy dì dưới quê lên, hay hơn là có cả bà ngoại lên thăm tôi... Tôi chỉ biết lúc đó sà vào lòng ngoại, cảm nhận những tình thương từ những người xung quanh...

Tình cảm gia đình là một chất xúc tác vô cùng hiệu quả để kéo con người ta đứng dậy... Có khi tôi cũng có những bất đồng ý kiến với gia đình, tôi luôn cằn nhằn vì sao bố mẹ chả bao giờ hiểu tôi? Nhưng giận rồi lại quên... Cho đến hiện tại, tôi cũng không được gia đình ủng hộ cho những việc mà theo như người xưa nói "Ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng". Nhưng tôi quyết đeo đuổi đến cùng, tôi không hề giải thích một việc
« 21 22 23 24 25 26

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 25 trong tổng số 26 trang

Đang xem: Chuyện tình 5 năm trước full toàn tập - tự truyện chia tay tình yêu có thật hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Chuyện tình 5 năm trước full toàn tập, tự truyện chia tay tình yêu có thật hay, truyện tình yêu buồn chia ly, tự truyện tình yêu xa ròi nhau, truyện đổ vỡ tình yêu, truyện tình 5 năm phần 25
Bài Ngẫu nhiên
- - [VIETTEL] Khuyến mãi 50% thẻ nạp đợt 1 tháng 11
- Truyện ký ức tình yêu - truyện buồn lắm, đọc thì đừng có khóc nhé
- Truyện: Thằng ngu và thằng đểu em chọn ai???
- Hình ảnh gái xinh chọn lọc phần hai
- Game loạn 12 sứ quân crack free
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Chuyện tình 5 năm trước full toàn tập, tự truyện chia tay tình yêu có thật hay, truyện tình yêu buồn chia ly, tự truyện tình yêu xa ròi nhau, truyện đổ vỡ tình yêu, truyện tình 5 năm phần 25 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved