Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 16

Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 16

•Ngày Gửi: 16,08,13 -01:03)
•Xem: 57000 lượt xem

Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 16


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16

Hiểu Lan, hỏi cô: “Chú và dì giờ thế nào rồi? ”

Tối đó tôi mới biết, bố Dương Hiểu Lan về hưu vào khoảng thời gian như bố tôi, mẹ cô ấy sức khỏe không tốt, tốn nhiều tiền để chữa bệnh, trong nhà đã thiếu nợ nhiều vì chuyện đó.

Thành tích của Dương Hiểu Lan vốn rất khá, thi tốt nghiệp được đến 630 điểm, đậu trường đại học trọng điểm có tiếng trong nước, nhưng vì không đủ tiền học phí, bà con cũng đều rất nghèo, thêm đó đã mượn không ít tiền chữa bệnh cho mẹ cô, nên chẳng ai muốn cho vay nữa.

Nghĩ tới khoản tiền vay của nhà nước, Dương Hiểu Lan mua vé xe, một mình tới trường, sau khi tới trường mới biết tiền học phí có thể trả sau nhưng tiền ký túc xá 1300 đồng/ năm thì phải đóng ngay, và tiền học phí có được vay hay không vẫn còn chưa biết.

Dương Hiểu lan đi lòng vòng trong trường nửa ngày, vào từng dãy lầu xem rồi sau đó quay ra cổng trường, xe bỏ tờ thông báo nhập học vào thùng rác, ra ngoài tìm công việc phục vụ, không còn nghĩ tới chuyện học đại học nữa.

Khi nói đến chuyện này, giọng điệu Dương Hiểu Lan rất điềm đạm, khóe mắt tôi thì hơi đỏ lên. Có lúc quả thật tôi cảm thấy bọn người hoạch định chính sách đầu óc như bị kẹt dính trong cánh cửa, vài ngày trước tôi còn nghe thấy buổi nói chuyện của môt chuyên gia nào đó trong chương trình tivi bảo gì mà tiền học phí chẳng hề cao, người tốt nghiệp rồi thì mỗi tháng chỉ tiêu thêm 128 đồng so với người không học đại học là đủ; và còn có tên bộ trưởng ngốc nghếch của bộ giáo dục trước kia nói gì rằng giáo dục xưa giờ chưa hề sản nghiệp hóa, mẹ kiếp (xin lỗi, thực sự không nhịn nổi, xin mọi người tha lỗi), tôi cảm thấy nói chuyện với những người này thật là hoài công vô ích, lần sau nếu ai còn gặp loại rác rưởi chuyên phóng những khí ô uế làm ô nhiễm môi trường này thì hãy lấy cà chua, trứng thối chọi vào họ là tốt nhất, người dân sẽ cảm kích các bạn.

Dương Hiểu Lan nhìn thấy tôi có vẻ buồn rầu, bèn cười nói: “Tình hình hiện nay của em khá hơn rồi, nướng thịt dê còn có thể kiếm tiền được, nhất là hiện tại, bán được thì một buổi tối kiếm hơn 100 đồng đấy. Tiền nợ của nhà em vài năm nay đã trả gần hết rồi, em còn đăng ký thi tại chức, đã lấy được bằng rồi. ”

Tôi bỗng thấy kính nể Dương Hiểu lan, cái này gọi là hạt đậu hà lan chưng không nát, nấu không chín, đấm không bẹp, xào không nở, kêu lốp bốp.

“Đúng rồi, em đã có bằng cấp, sao không tìm công việc có chuyên môn nhỉ? ”

“Em cũng muốn đấy, đang tìm, nhưng trên đất Thượng Hải người tài nhiều quá, rất nhiều đơn vị xem văn bằng của em xong, không chịu nhận hồ sơ của em, và còn chê em không có kinh nghiệm làm việc, thực ra em nói mỗi ngày bán thịt dê xiên chẳng phải cũng là thu ngân tính tiến sao? Sao lại bảo là không có kinh nghiệm làm việc. ” Dương Hiểu Lan cười rất thoải mái, người kiên cường lúc nào cũng lạc quan, tôi biết điểm khó khăn này sẽ không là gì đối với cô, nhưng tôi vẫn hy vọng giúp được cô ấy.

“Hay em đưa sơ yếu lí lịch cho anh, anh để ý giúp em nhé.”

“Ừ, cám ơn anh. ”

Ăn cơm xong, tôi để lại địa chỉ mail cho Dương Hiểu Lan. Vốn còn định sẽ đưa cô về, nhưng Dương Hiểu Lan bảo rằng giờ đang bán đắt, cô thong thường phải bán đến hơn 2h mới dọn hàng, tôi đành về trước.

Về được chẳng lâu thì mẹ điện thoại đến. Dì Út truyền lời rất nhanh, mẹ đã biết chuyện của Hà Nhã.

“Dì Út cứ nói cô ấy xinh đẹp, con mau gửi hình qua đây xem. ” Mẹ ở bên kia nóng vội như bị lửa đốt.

Trong lòng tôi khó chịu lắm, Hà Nhã lúc này chắc đang rong chơi thư thả với Từ Hoàn Ân rồi, tôi mắc gì phải giả vờ cô ta là bạn gái tôi nữa?

“Con đâu có hình, mới bắt đầu thôi à, cũng không thân lắm, dì Út toàn đoán mò. ”

“Thế à. ” Mẹ hơi thất vọng, nhưng mau chóng kích lệ tôi: “Vậy thì con cố lên, cố nhanh lên. ”

Bên kia điện thoại giọng mẹ đang phấn khởi chỉ cho tôi các phương pháp lấy lòng con gái mà bà cảm thấy rất đắc chí, kể tới kể lui mất cả hơn 1 tiếng rưỡi, tôi âm ừ qua chuyện, trong lòng đầy hối hận, biết trước nên nói rõ với dì Út, coi mắt thôi mà, có gì to tát đâu. Giờ vui rồi, khiến mẹ mừng hụt , con dâu xinh đẹp trong mắt bà đang tình tứ với thằng khác trong quán bar, sống cuộc sống xa hoa mê ly. Tôi cảm thấy mình là thằng con bất hiếu nhất trên đời, cứ tiếp tục thế này chắc sẽ bị sét đánh mất.

Cúp máy hồi lâu sau tôi vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng, nằm lăn qua lăn lại trên giường chẳng thể nào ngủ nổi. Khi gần nửa đêm, tôi nghiêm túc suy nghĩ lần nữa, tôi khó chịu là do cảm thấy mẹ mừng hụt à? TÌnh cảm giữa tôi và mẹ đúng là rất tốt, nhưng tôi chưa hiếu thảo tới mức độ đó. Từ nhỏ tới lớn, tôi gạt mẹ không dưới ngàn lần, sao có thể vì chuyện này mà cảm thấy day dứt, với lại mẹ tôi thuộc tuýp người siêu lạc quan rất có thể chịu đựng, khi bố tôi về hưu, tiền học phí của tôi chưa đóng nổi mà cũng chẳng thấy bà nhăn mày tý nào, vẫn ăn no ngủ kỹ.

Tôi không thể không thừa nhận nguyên nhân mình khó chịu là vì tôi đã thích Hà Nhã, tuy từ lúc đầu tôi đã hiểu giữa tôi và Hà Nhã có một khoảng cách rất xa với, cô ấy là thiên nga, bay bổng trên trời cao, còn tôi chỉ là một con ếch ngồi dưới đáy giếng, thỉnh thoảng có vài lần thiên nga có thể sà xuống chơi với tôi, tôi cũng mãn nguyện rồi. Nhưng người luôn tham lam, ít ra tới hiện tại, cóc nhái chỉ hy vọng có thể mãi mãi bên thiên nga.

Từ sau lần Hà Nhã điện cho tôi, máy điện thoại tôi vẫn duy trì trạng thái mở 24/24, nhưng từ sau khi gặp Từ Hoàn Ân, cả tháng trôi qua, Hà Nhã không điện thoại cho tôi nữa. Vài lần tôi muốn điện thoại hỏi Hà Nhã xem cô ấy bây giờ thế nào rồi, nhưng cuối cùng tôi cũng bỏ cuộc, thiên nga đã tìm được người bầu bạn, nên bay mất rồi.

Chương 3: Phải trở thành con cóc dũng cảm

Tôi bắt đầu cần mẫn làm việc, tối này chủ yếu cũng là tôi và Hà Nghệ là người về sau cùng, chúng tôi vẫn thường gặp nhau trong thang máy. Lần nào Hà Nghệ cũng gật đầu nói với tôi: “Vất vả quá rồi. ”
Đương nhiên, là do tôi cố tình chạm mặt Hà Nghệ, thiên nga bay mất rồi, nhưng cái bóng của cô ấy vẫn còn ở lại, có thể nhìn thấy mỗi ngày cũng là một niềm an ủi. Quan trọng hơn nữa, nếu không để sếp thấy, chẳng phải sẽ uổng công tăng ca sao? Làm việc tốt có thể không lưu danh, nhưng tăng ca nhất định phải để sếp biết.
Chỉ đáng tiếc sự đời khó lường trước, tôi vất vả nhọc nhằn làm cả tháng trời, ấn tượng nhân viên tiêu biểu dựng lên trước mặt Hà Nghệ, chỉ vì một cú điện thoại đã làm hỏng toàn bộ rồi.
Sáng thứ tư tôi và Lý Hàm còn có cả Rachel đến Hàng Châu dự một buổi hội nghị, nhưng hôm đó ngay trước lúc xuất phát thì xe Lý Hàm bị trục trặc, Hà Nghệ rất phóng khoáng cho chúng tôi mượn chiếc xe của cô ấy.
Đó là chiếc xe Mercedes-Benz G500, chiếc này đã được chế tạo riêng, Benz G500 bình thường thì sẽ chạy được vận tốc nhanh nhất là 190km/h, nhưng chiếc này tốc độ nhanh nhất có thể lên tới 240km/h, có thể tăng tốc 100km/h chỉ trong 10.2 giây. Đối với loại xe SUV mà nói, đây là vận tốc lớn nhất và tốc độ khởi động tương đối đáng kinh ngạc. Ghế ngồi trên xe cũng được chế tạo riêng, có thể làm giảm bớt áp lực cho người ngồi khi tăng tốc, dù là cụ già tám, chín mươi cũng sẽ không cảm thấy có chút nào khó chịu. Chế tạo riêng như vậy giá cả chắc chắn sẽ rất cao, nghe đồn hai hàng ghế đã tốn hết bốn trăm nghìn.
Lúc khởi hành thì Lý Hàm lái, sau khi họp xong, Lý Hàm còn phải tiếp tục ở lại Hàng Châu nên để tôi và Rachel hai người về trước. Tôi không biết lái xe, tay lái tất nhiên sẽ lọt vào tay Rachel.
Rachel cũng lần đầu lái Benz, tỏ ra phấn khởi thấy rõ, hở tí là rồ ga tăng tốc lên tới hai trăm mấy. Tôi cứ léo nhéo nhắc cô ta cẩn thận coi chừng bị phạt, nhưng đàn bà đều là động vật không lý trí, tới sau cùng tôi cũng đành bỏ cuộc, mặc sức để cô ta thích lái nhanh cỡ nào thì lái, dù sao thì giấy phạt cũng trả về cho sếp, điểm thì trừ của Rachel, người hưởng thụ là tôi.
Khi chạy tới một lối ra, chúng tôi bị một cảnh sát bên đường cản lại, Rachel sợ trắng cả mặt, cứ hỏi tôi phải làm thế nào mãi. Kết quả là vì ở bên kia lối ra xảy ra một vụ tai nạn xe cộ, một nông dân địa phương bị xe đụng phải, xe cấp cứu 120 bị hư xe dọc đường, cảnh sát giao thông thì lái mô tô, nên muốn nhờ chúng tôi đưa người nông dân này đến bệnh viện.
Chúng tôi lái xe khỏi lối ra thì nhìn thấy một người máu me nằm dưới đất, bụng bị tông thủng một lỗ to, ruột như muốn rớt cả ra ngoài. Một chiếc Buick đụng vào con lươn, đã tắt lửa rồi, xem ra đây chính là chiếc xe gây ra tai nạn.
Rachel vừa thấy tình hình đã phát hoảng: “Không được đâu, người anh ta đẫm máu, từ nay về sau xe chúng ta khỏi ai dám ngồi luôn rồi, với lại cũng chẳng phải xe mình, việc này không được đâu.”
Cảnh sát giao thông vội kéo chúng tôi lại: “Đồng chí, đây là mạng người đấy, anh chị không thể thấy chết mà không cứu. ”
Tôi cảm thấy Rachel rất quá đáng: “Sao cô có thể như vậy chứ, đây là một mạng người. ”
Rachel hơi nóng giận: “Anh tưởng tôi muốn thế à, ghế ngồi ở đây thay một lần tốn cả mấy trăm nghìn, anh trả hay là tôi trả. ” Rachel nói với cảnh sát: “Chúng tôi cũng vì cứu người, nhà nước có chịu đền không? Bộ ghế ngồi này trị giá bốn trăm nghìn, chịu đền thì tôi sẽ kéo người lên. ”
Cảnh sát giao thông bối rối: “Chuyện này tôi cũng
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16 trong tổng số 32 trang

Đang xem: Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập - truyện teen hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 16
Bài Ngẫu nhiên
- [TÂM SỰ] Ký ức một thời Nokia 5700 (hay)
- Hình ảnh girl bikini cực xinh, kute, gợi cảm không chịu nổi
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN BA (cuối)
- Cơn gió bay - một bài nhạc RAP thấm buồn và nhẹ nhàng về những khó khăn trong tình yêu
- Hình phong cảnh xếp thành trái tim rất tự nhiên, rất đẹp
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 16 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved