Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 17

Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 17

•Ngày Gửi: 16,08,13 -01:03)
•Xem: 57078 lượt xem

Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 17


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17

không làm chủ được. ” Anh ta quay sang hỏi chủ xe Buick: “Anh có thể chi trả số tiền này không? ”
“Tôi không trả nổi. ” Chủ xe Buick lắc đầu như cái trống lắc: “Chúng ta tìm xe khác đi. ”
Rachel xuôi tay bỏ mặc: “Tôi không có khả năng giúp đỡ, anh đi tìm xe khác nhé. ”
“Đừng đi vội, chủ xe này là ai, chị có thể gọi điện hỏi giúp được không? ” Cảnh sát giao thông cố gắng lần cuối.
“Được rồi, để tôi hỏi sếp của chúng tôi. ” Rachel móc điện thoại ra.
Tôi biết tên chủ xe Buick nghĩ gì, người chết có hộ khẩu trong thành thì cũng chỉ đền khoảng bốn trăm nghìn, hơn nữa người chết lại là nông dân, không cần tới hai trăm nghìn nữa. Ai lại chịu bỏ bốn trăm nghìn đi cứu người, vả lại bốn trăm nghìn đó còn chưa tính tiền thuốc men và phí thương tật sau này nữa chứ. Thậm chí bảo là tìm một xe khác, nhìn người kia thương nặng như vậy, chắc chắn là không cầm cự được bao lâu rồi, đúng là người nghèo thì mạng hèn, khi người nghèo qua đường thì phải cẩn thận hơn ai hết.
Là một thành viên thuộc tầng lớp người nghèo, tôi thật sự không chấp nhận nổi, tôi không mong muốn một ngày nào đó sau khi mình bị xe đụng thì có một đám người ở đó lục ra chiếc máy tính xem nên cứu tôi hay là không nên cứu.
Đang suy nghĩ viễn vong….
“Anh xem, đùi đứt ra rồi kìa. ” Hai người ngồi trên xe đi xuống nhìn tôi- người nằm dưới đất rồi nói.

“Xương gãy nát, dù trị khỏi thì sau này đi lại cũng có vấn đề. ” Một người trong đó lấy máy tính ra, nhấn phím đồm độm một lượt: “Phí thuốc men, phí hộ lý, phí dinh dưỡng, phí hồi phục cộng thêm viện phí, cộng thêm phí sinh hoạt sau này, chắc cũng phải hai trăm hai mươi nghìn đấy. ”
“Anh có phải dân thành thị không? ” Người đó hỏi tôi.
“Tôi đương nhiên là dân thành thị rồi. ” Bởi vì chảy nhiều máu, tôi hơi hốt hoảng, bóng người trước mặt có chút chột dạ: “Anh đưa tôi đến bệnh viện mau lên được không? ”
“Chờ đã, tôi phải tận mắt xem chứng minh của anh. ” Người đó lục lọi ví tôi để nhìn xem chứng minh nhân dân.
“Không sao, hắn là dân thành phố thật, vậy tính ra cứu hắn sẽ có lợi hơn.”
Hai người nhấc tôi lên, rồi bỏ xuống nhanh chóng.
“Xương cổ của anh ấy có vẻ cũng bị thương rồi, trông có vẻ rất nghiêm trọng đấy, đầu sắp gãy luôn rồi.” Người đó lại móc máy tính: “Còn phải cộng thêm phí băng ca, có lẽ còn phải thay xương cổ nhân tạo, như vậy cũng gần năm mươi nghìn, còn phải cộng thêm vài chục nghìn phí thương tàn, phí hồi phục…, phí sinh hoạt cũng phải đền thêm một chút nữa, ừ, nhưng cứu sống anh ta vẫn lời hơn. ”
Hai người lại nhấc tôi lên, đi thêm hai bước lại buông tôi xuống.
“Sao sống lưng đằng sau cũng gãy luôn rồi, như vậy sẽ có ảnh hưởng tới hô hấp, lại phải cộng thêm phí trị liệu với phí trợ cấp thương tật. Phí thương tật, cộng thêm phí hộ lý, phí phục hồi, bình quân thu nhập mỗi năm của người Thượng Hải nhân cho hai mươi năm…, không sai, cứu sống hắn thì chúng ta vẫn tiết kiệm được ba trăm mấy đồng.”
Tôi thở phào, khi hai người đó khiêng tôi đến ngay trước cửa xe, một trong hai người đã kinh ngạc hét lên: “Ối, chúng ta quên mất máu trên người anh ta nhiều như thế sẽ dấy bẩn ghế ngồi của chúng ta, thay bộ này cũng phải mất vài nghìn đấy, lỗ rồi, lỗ rồi, còn phải gọi điện trực tiếp thông báo cho nhà tang lễ nữa.”
“……”
Ảo tưởng kết thúc.
Vũ trụ nhỏ của tôi nổ tung trong chốc lát: “Gọi cái quái gì mà gọi, khiêng người mau lên. Sếp truy cứu, một mình tôi sẽ gánh hết. ”
Rachel ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi mặc kệ cô ấy, gọi anh cảnh sát giao thông: “Nhanh, đã nói tôi chịu trách nhiệm thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Chào hỏi cảnh sát giao thông xong, chúng tôi chạy với vận tốc 200km và vượt đèn đỏ, khi vào tới thành phố, một chiếc xe cảnh sát đi trước mở đường cho chúng tôi, Rachel hưng phấn vỗ lên vô-lăng: “Sảng khoái thật, đoán là cả đời tôi khoan khoái nhất là lần lái xe này. ”
Tôi và Rachel đứng trong hành lang bệnh viện nhìn người đó bị đẩy vào phòng cấp cứu, tôi nhìn thấy rõ nụ cười đầy thỏa mãn treo trên gương mặt Rachel. Trong lòng mỗi người thực ra đều rất muốn làm chuyện tốt, chỉ là làm chuyện tốt trong cái xã hội này thì giá thành rất cao.
Nụ cười trên gương mặt Rachel vẫn duy trì tới khi chúng ta trở về trước chiếc xe Benz. Yên xe phía sau thật bê bối, trong máu tươi hòa lẫn với chất dịch trong cơ thể con người, còn có một mùi vị rất khó ngửi, hình như người này đã đái dầm trên chiếc Benz, đây quả là bãi nước tiểu xa xỉ nhất trên đời này.
“Anh bảo anh sẽ chịu trách nhiệm, anh chịu trách nhiệm thế nào? ” Rachel rầu rĩ nói: “Là tôi lái xe đấy, Hà Nghệ nhất định sẽ mắng tôi xối xả, cô ấy có phải nhà từ thiện gì đâu, anh quên chuyện tuần trước có người của bên công trình hy vọng tới công ty chúng ta tuyên truyền quyên góp, Hà Nghệ thẳng thừng mời anh ta ra ngoài, còn dặn bảo vệ từ nay về sau không cho phép bất kỳ người xin tiền quyên góp như vậy vào trong. ”
Chuyện Rachel nói tôi đương nhiên biết rồi, lúc đó có không ít nhân viên còn ngấm ngầm cảm than làm giàu không nhân đức, tôi thì không phát ngôn gì, tuy nhiên trong lòng tôi cũng cảm thấy Hà Nghệ có chút gì đó, cho em gái mình thì rộng rãi như thế, một buổi sáng đã một trăm nghìn, một trăm nghìn rồi, có thể cho biết bao nhiêu đứa bé đến trường?
“Bốn trăm nghìn đó. Anh tính sao đây? Tiền lương hai chúng ta, không ăn không uống cũng phải mất vài năm mới đủ. ” Rachel ngồi bệt xuống ghế đầu của xe Benz, biểu cảm trên gương mặt tạo thành một sắc màu tương phản rõ rệt với chiếc Benz. Người qua đường đều tò mò nhìn Rachel, đoán rằng trong lòng họ chắc đang nghĩ: “Ngồi trên xe Benz mà vẫn mặt mày nhăn nhó, người này thật là không biết thỏa mãn. ”
“Yên tâm đi, đã nói tôi chịu trách nhiệm thì tôi sẽ chịu trách nhiệm, bên phía Emma cô cứ đùn hết trách nhiệm cho tôi là được rồi. ”
“Anh có cách không? Anh có thể thay bộ ghế ngồi này? ” Ánh mắt Rachel tràn đầy hy vọng.
“Sao có thể chứ? ” Tôi vừa đóng xong phí sinh hoạt của em gái, lại còn gửi một ít về nhà, trong thẻ chỉ còn tổng cộng hai trăm ba mươi đồng nhân dân tệ, đồi qua tiền Hàn Quốc thì cũng chỉ có ba mươi bốn ngàn lẻ năm Won, chắc để làm xâu chìa khóa mà thôi, nếu đủ tiền. “Tôi nghĩ xong rồi, nếu Emma nhất định đòi tôi trả tiền, tôi sẽ trốn nợ, chuyển tới thành phố khác là được rồi, nói thật, thực ra tôi thích Bắc Kinh hơn. ”
Rachel dở khóc dở cười: “Anh chịu trách nhiệm thế này à, trốn chạy bỏ đi ”
“Còn cách nào nữa? Dù gì Emma cũng có tiền, bốn trăm nghìn có phải cô ta không trả nổi đâu, coi như tôi giết phú tế bần được rồi. ” Tôi kéo cửa xe: “Về thôi, cô cứ yên tâm đi, việc này sẽ không ảnh hưởng tới cô. ” Một thứ mùi bốc lên, trời ạ, đây chắc chắn là chiếc Benz thối nhất trên đời.

“Hay là bây giờ anh thử điện thoại dò thám tình hình Emma đi. ” Trên đường về, Rachel đề nghị.
“Giờ còn điện thoại gì nữa? ”
“Thì cứ giả vờ bây giờ chúng ta mới gặp tai nạn, anh gọi điện xin ý kiến Emma, xem cô ta phản ứng thế nào? Để liệu mà chuẩn bị tâm lý. ” Không hổ danh là thư ký, đúng là gian xảo hơn lập trình viên một chút.
Tôi điện thoại hỏi Hà Nghệ, báo cáo tình hình với cô ta, sau đó xin ý kiến xem cô ta có muốn đưa người đến bệnh viện không? Để giống thật hơn, tôi cố ý điều chỉnh giọng điệu cho nhanh.
Nghe xong lời của tôi, Hà Nghệ không chần chừ một giây nào cả mà lập tức trả lời: “Đưa người tới bệnh viện ngay.”
Trong lòng tôi vui mừng khôn xiết, để chắc chắn hơn nữa, tôi hỏi thêm: “Nhưng người đó máu me đầy người, nếu đặt ở băng sau, những băng này phải làm sao? Tôi nghe nói băng ghế này tốn cả bốn trăm nghìn nhỉ? ”
Điện thoại bên kia yên tĩnh một vài giây, sau đó tôi nghe thấy Hà Nghệ nói rất bình tĩnh: “Những dãy ghế này có thể thay cũng có thể rửa sạch sẽ, những thứ này không cần anh lo, anh chỉ cần đưa người đi là được rồi.”
Thánh chỉ trong tay, tảng đá trong lòng tôi triệt để thả xuống, gác điện thoại, tôi cố tình tỏ ra tiếc nuối nói với Rachel: “Xem ra tôi không có hy vọng đến Bắc Kinh rồi. ”
Về công ty chẳng bao lâu, Rachel có chút hoảng hốt chạy lại tìm tôi: “Emma bảo anh đi tới Cửu Trại Câu một chuyến ngay.” Đừng tưởng Hà Nghệ mời tôi đi du lịch nhé, Mythory đặt tên riêng cho từng gian phòng họp, Cửu Trại Câu chính là phòng họp nhỏ ở một góc khuất xa xôi nhất của công ty.
“Cô ta tìm tôi có chuyện gì? ”
“Không biết. ” Rachel lắc đầu: “Tôi vừa về tới, Emma đã gọi tôi tới hỏi chuyện chúng ta đưa người như thế nào, sau đó cô ta bảo tôi gọi anh đến Cửu Trại Câu, khi nói tới câu này, sắc mặt Emma khó coi lắm, tôi làm thư ký cho cô ta hai năm rồi, đây là lần thứ hai sắc mặt cô ta khó coi như vậy.”
“Lần đầu là tại sao? ”
“Giám đốc thị trường Thượng Hải chúng ta lấy chiết khấu môi giới khiến công ty tổn thất mấy triệu đồng. Emma thẳng tay tiễn anh ta vào nhà giam. ”
Không phải chứ, tôi giật nảy mình, chẳng lẽ Hà Nghệ trở mặt đòi tôi bồi thường tổn thất cho cô ấy, nhưng loại người ở đẳng cấp như cô ấy lẽ nào lại nói một đằng làm một nẻo như vậy.
Đẩu cánh cửa Cửu Trại Câu, Hà Nghệ đã chờ sẵn trong đó, tôi khẽ thở phào, may quá, không có cảnh sát trong đó.
Tôi gật đầu với Hà Nghệ, kéo ghế ra định ngồi xuống.
“Đừng ngồi nữa, anh cứ đứng đấy. ” Hà Nghệ vô cảm nói.
Đứng cũng được, chờ đánh hơi không ổn
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17 trong tổng số 32 trang

Đang xem: Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập - truyện teen hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 17
Bài Ngẫu nhiên
- Ảnh hài về cảnh sát giao thông và người dân
- Video beat karaoke bài hát Đến Sau - Ung Hoàng Phúc
- Nữ giới, vùng kín bị tổn thương gây đau khi quan hệ
- Ảnh hài cười đau bụng, khá nhạy cảm
- Tải games Sướng Du Kỳ Tiên games online hay nhất năm đã có mặt
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi full toàn tập, truyện teen hay, đọc truyện teen cô chủ xinh đẹp, full truyện cô chủ nhỏ dễ thương phần 17 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved