Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 17

Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 17

•Ngày Gửi: 06,08,13 -10:44)
•Xem: 44795 lượt xem

Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 17


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17

thế à?
Mọi người xung quanh tắt tiếng, không nói được câu nào nữa. Đây chắc chắn là một “hoa hoa công tử” hạng nặng rồi, lại dám ví mình như hoa như liễu.
-Hèm…- Thiên Anh từ xa tiến lại chứng kiến một màn này chỉ dám húng hắng ho, lúc này mọi người mới lại tản ra.
-Bác sĩ…- Hạ Chi kêu lên cầu cứu, cái miệng méo xệch như muốn khóc.
-Khoan đã, người phải khóc là anh chứ…- Nguyên lên tiếng phản đối, chân cũng hạ xuống dường như chẳng có vẻ gì là đau đớn cả.
-Hai người đừng làm trò nữa, ra làm thủ tục thôi.- Thiên Anh giờ phút này cũng chỉ dám nhịn cười, thực ra anh cũng không biết nên cười hay khóc khi đi với hai người “có vấn đề” như nhau này. Anh quay người đi về phía chỗ làm thủ tục trước.
Nguyên cũng khôi phục lại vẻ mặt đẹp trai đầy phong cách của mình, cầm lấy túi xách du lịch nhỏ trên tay Hạ Chi, không quên cúi xuống thì thầm vào tai cô một câu: “Tối nay anh sẽ cho em… chết.”
Đôi môi của Nguyên không quên chạm vài vành tai cô khiến Chi như bị điện giật tại chỗ. Đến khi Nguyên đã đi xa rồi cô mới tỉnh trở lại, và nhớ lại câu thì thầm của anh, vành tai đột nhiên nóng lên như bị chính hơi thở của anh phả vào khi nãy.
*
Sau khi tới đảo, Thiên Anh để mặc Nguyên và Hạ Chi ở lại phòng khám, còn bản thân thì một mình đi tới trụ sở công an. Hai tiếng sau anh trở lại, cùng với Trung- người phụ trách chuyên án này. Sau khi hỏi han Hạ Chi vài điều để chắc chắn rằng cô vẫn chưa nhớ ra, Trung quay sang giục Thiên Anh:
-Chúng ta đi thôi chứ?
-Anh đợi một chút, đợi người dẫn đường đã.
-Có người dẫn đường sao?- Trung nhíu mày- Nếu làm động dạng lớn quá, chỉ sợ người kia sẽ trốn mất.
-Đây là người em nhờ tìm tung tích của thằng bé đó mà.- Thiên Anh phân trần- Hơn nữa cũng chưa chắc thằng bé đó đã là người xấu.
-Nhưng có liên quan tới quá khứ của Hạ Chi thì một manh mối nhỏ cũng không được bỏ qua.- Trung vỗ vỗ vai anh.
Đúng lúc này một chiếc xe máy chạy tới. Chiếc xe mô tô phân khối lớn đỗ ngay cửa phòng khám, thấy Thiên Anh và mọi người đã ngồi sẵn trên xe thì bỏ mũ xuống và nói:
-Anh Thiên Anh, em tới dẫn anh đi.
-Long không tới sao?- Thiên Anh ngạc nhiên ló đầu ra.
-Đại ca bận rồi anh ạ. Đại ca bảo em dẫn các anh tới đó. Mình đi thôi. Hôm nay thằng nhóc đó đang ở nhà.
-Được, chú dẫn đường đi.- Thiên Anh gật đầu ra hiệu và cho xe chạy.
Chiếc xe máy rồ ga, xoay mình một cái thật điệu nghệ rồi phóng thẳng lên trước dẫn đường.
-Chà…- Trung ngồi ở ghế trước nhìn chiếc mô tô lượn ngay trước mặt bật cười- Cứ như đại biểu cấp cao ấy nhỉ, đi còn có xe dẫn đầu nữa. Mấy cậu chàng kia thỉnh thoảng cũng tổ chức đua trái phép, bọn tôi còn đang rình bắt một mẻ cảnh cáo đấy.
-Anh yên tâm. Tại ở Việt Nam ít sân chơi cho những tay mê đua xe như bọn họ quá thôi. Sắp tới ở đây sẽ có một trường đua mới, có phép đàng hoàng, bọn họ sẽ không quấy rối các anh nữa đâu.- Thiên Anh cười đáp.
-Thế thì tốt rồi.- Trung cười nửa đùa nửa thật- Mà anh không nghĩ chú lại quen được đám công tử con nhà giàu như thế kia đâu nhé!
-Anh đang cười em à? Đám công tử thì cũng có người nọ người kia mà anh. Anh nhìn xem, cái thằng ngồi sau anh đấy, cũng là công tử có số có má, anh thử nhìn xem nó ra sao?
Hiển nhiên người bị Thiên Anh đưa vào tầm ngắm chính là Nguyên, lúc này đang nhăn nhăn nhó nhó vì Hạ Chi ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại véo anh một cái, rõ ràng vẫn còn ấm ức chuyện lúc nãy.
-Cậu chàng này hả? Nhìn mặt sát gái ra phết.- Trung cười vang.
-Không ngờ anh cũng có mắt nhìn người ghê.- Thiên Anh cũng cười theo khiến cho chặng đường như ngắn lại.
Chẳng bao lâu sau thì chiếc xe máy đỗ xịch trước một đường đất nhỏ. Cơn mưa ngày hôm qua khiến cho ngõ trở nên lầy lội, đầy những vũng nước. Hai bên con đường này những bụi cây gai thấp mọc um tùm. Sâu trong ngõ chừng hai mươi mét có một ngôi nhà lợp mái tôn nhưng nhìn vô cùng xiêu vẹo, dường như có thể đổ bất cứ lúc nào. Ngôi nhà rất nhỏ, trên khoảng sân đất trước nhà có phơi lưới và chài, là bộ đồ để đi biển, thêm một chiếc thuyền thúng thủng đáy dựng ngược lên ở góc sân, trên còn thấy rõ cả rêu mốc, hiển nhiên là đã bị bỏ chỏng chơ ở đó lâu rồi. Một chiếc cái bếp con con, thấp lè tè dựng ngay bên cạnh ngôi nhà. Lúc này khói từ trong bay ra nghi ngút.
Ngay trước khoảnh sân là một mảnh vườn con, trên có vài luống rau được cuốc xới khá vuông vắn và cẩn thận. Một ít quần áo cũ phơi trên dây, nhìn qua cũng không biết luống tuổi của những người mặc nó là bao nhiêu.
-Ở đây anh ạ.- Cậu thanh niên tóc vàng chỉ vào ngôi nhà nói.
-Đúng là đây chứ?- Thiên Anh nghi ngại hỏi.
-Đúng mà anh. Chính mấy thằng đàn em của em đã đi theo mấy lần rồi, còn hỏi cẩn thận nữa. Chính xác là nhà nó đấy ạ.
Hạ Chi quay sang nhìn Nguyên, Nguyên nhìn Thiên Anh, Thiên Anh lại nhìn Trung. Trung suy nghĩ trong giây lát rồi tặc lưỡi:
-Đã đến rồi thì cứ vào đi.
Rồi anh xăm xăm bước lên trước dẫn đường. Thiên Anh cũng hướng ba người còn lại gật đầu và đi theo Trung.
-Có ai ở nhà không?- Bước vào đến sân, Trung lên tiếng hỏi.
Không thấy ai trả lời, anh định hỏi câu thứ hai thì một người từ trong nhà đi ra. Là một cậu bé trạc mười tuổi, tóc tai hơi bờm xờm, trên tay là cuốn sách tiếng việt, có lẽ cậu bé đang học bài.
Thấy một đám người lạ ăn mặc lịch sự thằng bé hơi ngẩn ra. Nhưng thấy Trung đang mặc sắc phục, ánh mắt cậu bé trở nên vô cùng sợ hãi, như nhìn thấy ma vậy. Phải nói rằng trẻ con đối với hình ảnh của các chiến sĩ công an luôn thấy ngưỡng mộ, cảm phục và cũng rất sợ hãi. Nên khi thấy Trung, nó cũng không thoát khỏi tâm lý sợ hãi đó.
-Anh trai em đâu?- Trung mỉm cười hỏi vì anh biết người mà anh tìm lớn hơn cậu bé này.
-Anh em… Anh em…- Cậu nhóc sợ sệt nói mãi không thành câu.
Đúng lúc này một bóng người từ trong khói bếp mù mịt chạy ra. Cô gái trạc mười tám, mười chín tuổi vừa nhìn thấy Trung thì có vẻ ngẩn ra. Nhưng sau đó liếc mắt thấy Thiên Anh, Thiên Nguyên và Hạ Chi phía sau, mặt cô đột ngột biến sắc hẳn.
-Chị Phượng, có cơm chưa?
Một tiếng con trai chưa vỡ giọng vang lên và từ phía sau bếp đi lại một thiếu niên chừng mười lăm tuổi, cao lêu nghêu và gầy nhẳng. Trên vai cậu là một cán cuốc, quần xắn lên đến tận đầu gối.
Nhìn thấy mấy người trước cửa nhà mình, như nhận ra gì đó, cậu bé run bắn cả người, quẳng cuốc xuống cái “bịch” một tiếng rồi vội vàng co chân định chạy ra phía sau bếp. Nhưng chị gái cậu ta sực tỉnh và quát lên:
-Thành, không được chạy.
Lần này thì cô gái khóc thật, không biết vì lo sợ hay vì lý do nào khác. Cậu nhóc tên Thành nghe chị mình quát thì dừng lại rồi len lén đến bên chị mình. Cậu em bé nhất cũng chạy ra, thấy chị mình khóc thì cũng khóc tu tu lên theo như thể cậu ta sắp bị công an bắt đi thật vậy.
-Ba chị em không cần phải sợ, chúng ta vào trong nhà nói chuyện đã.- Trung ôn tồn nói.
Cô gái tên Phượng gật đầu rồi chạy vào trong trước, đám người Thiên Anh bước vào sau. Trong nhà bày biện càng nghèo nàn hơn, chỉ có một cái tủ gỗ vốn dùng để đựng thóc đã cũ ở giữa nhà, trên có hai bát hương ở hai bên. Hai bên là hai cái chõng tre cũ, chăn màn gấp gọn gàng để ở đầu giường. Ở góc nhà còn có một đống hòm xiểng, chắc là nơi để quần áo. Một cái chạn con con ở góc còn lại. Trước tủ gỗ có một cái bàn nhựa và năm cái ghế con, trên bàn có vài cuốn sách và một quyển vở. Mấy cái chén vàng khè thì được dọn hết lên trên nóc tủ để lấy chỗ học bài.
Phượng nhanh tay dọn đám sách vở của em trai rồi lấy mấy cái chén xuống, lại cảm thấy xấu hổ vì mấy cái chén không được sạch lắm so với những người ăn mặc chải chuốt lịch sự kia nên cô cứ lúng túng mãi. Hai đứa em trai của cô sợ hãi đứng co dúm lại ở một bên giường, ngay phía sau chị mình. Bốn người Thiên Anh cũng ngồi xuống ghế, anh chàng tóc vàng thì nói quay lại đợi ở ngoài xe, hiển nhiên là anh chàng công tử đó không mặn mà lắm với việc chui vào căn nhà cũ nát này.
-Cô không cần pha nước làm gì.- Trung lên tiếng khi thấy Phượng luống cuống mãi với đám ganh chén.- Ba chị em cô sống ở đây với nhau sao? Bố mẹ hai người đâu.
-Bố mẹ em đều mất rồi.- Phượng rụt rè đáp lại.
Trên bàn thờ ngoài hai bát hương ra thì không có di ảnh nào nên Trung mới lỡ hỏi một câu hơi thất thố như thế. Anh đưa mắt nhìn Thành đứng phía sau chị gái rồi quay sang hỏi Thiên Anh:
-Các cậu xác định chính là cậu bé này chứ?
Thiên Anh gật đầu cứng ngắc. Anh đang cố nhớ ra một việc gì đó nhưng mãi không nghĩ được gì.
-Em có nhận ra hai anh chị này không?- Trung chỉ vào Thiên Anh và Chi, hướng tới Thành hỏi.
Thành ngồi phía sau chị gái, cầm lấy tay em trai mà run bắn. Nghe thấy Trung hỏi nó bật dậy, mắt ầng ậc nước, ngắc ngứ mãi không nói được.
-Em cứ ngồi xuống mà nói. Có phải em biết anh chị ấy không?
Thành khẽ gật đầu, rồi không hiểu sao nó lại lắc đầu quầy quậy.
Trung nhíu mày hỏi lại:
-Em có quen họ không?
-Thằng bé không biết đâu ạ.- Phượng đáp thay em- Tất cả là do em nhờ thôi.
Câu nói của Phượng làm tất cả sững sờ trong chốc lát. Phượng quay lại nói với Thành:
-Thành, Tâm, hai đứa xuống bếp ăn cơm đi rồi còn đi học.
Nghe chị nói như thế nhưng Thành vẫn đưa mắt nhìn Trung, trong tâm trí cậu bé sợ rằng nếu anh công an kia chưa cho phép mà mình cứ đi thì nhất định sẽ bị anh bắt vào tù. Thấy nó nhìn mình, Trung gật đầu:
-Hai em xuống ăn cơm trước đi.
Lúc ấy hai thằng mới líu ríu kéo nhau chạy ra ngoài.
-----------

[b]Mâu
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17 trong tổng số 48 trang

Đang xem: Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập - Truyện thuyết tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 17
Bài Ngẫu nhiên
- Đoạn ghi âm đóng giả thằng ngu để trêu nữ nhân viên tổng đài Viettel
- Game Gta vice city - cướp đường phố 3D trên mobile y hệt như trên máy tính
- Bài thơ tình yêu hay: Nếu một ngày
- Tuyển chọn 3 bài nhạc không lời hay nhẹ nhàng, hay
- Bài hát tiếng anh Pretty Boy - M2M hay, nhẹ nhàng
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 17 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved