Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 19

Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 19

•Ngày Gửi: 06,08,13 -10:44)
•Xem: 44782 lượt xem

Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 19


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 19

mình ở đằng sau. Rồi chị ấy nhờ em cởi dây trói giúp. Em vừa cởi xong thì có năm, sáu người chạy tới, bọn chúng đều cầm gậy sắt trên tay. Chị ấy đánh nhau với mấy người đó, em sợ quá nên cứ đứng một chỗ nhìn. Sau đó vì cái vòng cổ bị rơi ra nên chị ấy định nhặt nó lên, và bị đánh vào đầu ngất đi. Em chạy đi nhưng cũng bị bọn chúng bắt lại. Sau đó chúng trói cả hai, dùng băng keo dán lại và cho vào bao. Cuối cùng em thấy mình bị ném xuống biển và được bác sĩ cùng một người nữa vớt lên.
Cuối cùng Phượng cũng kể xong sự tình. Trung ghi ghi chép chép một hồi mới ngẩng đầu lên hỏi tiếp:
-Mấy người kia cô có biết ai không?
-Dạ không!
-Khi gặp cô gái này, cô ấy có nói gì với cô về bọn kia không?
-Có, chị ấy nói rằng bọn chúng đã giết anh trai chị ấy và giờ muốn thủ tiêu nốt cả mình.
Câu nói của Phượng khiến cho bốn người sững sờ, còn Hạ Chi thì không tự chủ được bật dậy. Cô cũng không tin là chính mình là người nói ra thông tin anh trai cô đã bị giết. Nguyên nắm tay cô kéo ngồi xuống. Trung lại ghi chép rồi hỏi tiếp:
-Tại sao cô không tới trình báo công an sau đó?
-Em… em sợ bị trả thù. Mặc dù bọn kia không biết em là ai, nhưng bọn chúng nhất định là người sống ở đảo này. Em có một mình thì không sao, nhưng còn thằng Thành và thằng Tâm nữa…- Phượng lí nhí trả lời.
-Cô có nhớ mặt bọn kia không?
-Nếu gặp chắc sẽ nhớ ạ!
-Một câu hỏi nữa, tại sao cô lại tìm mọi cách trả lại cho Hạ Chi chiếc vòng kia?
-Vì hình như vật đó đối với chị ấy rất quan trọng. Nếu không phải vì muốn nhặt nó lên thì chưa chắc chị ấy đã bị chúng bắt được. Em cũng không biết người cứu em lên là ai, nhưng khi đưa em trai đến phòng khám của bác sĩ, gặp lại chị ấy thì em mới biết. Mặc dù hình như chị ấy không nhận ra em nhưng em vẫn rất sợ. Em quay lại chỗ hôm chị ấy đánh rơi cái vòng, tìm lại nó và nhờ Thành đến trả lại, còn dặn nó lúc nào có một mình chị ấy thì hãy đưa.
Trung quay sang nhìn Thiên Anh rồi gật đầu:
-Cô đảm bảo những thông tin này là thật chứ?
-Dạ, chắc chắn ạ!- Phượng gật đầu.
-Được rồi, nếu chúng tôi cần cô làm nhân chứng, cô sẵn sàng chứ?
Phượng ngần ngại một lúc rồi gật đầu lần nữa:
-Vâng, em sẽ cố gắng.
-Cảm ơn cô, chúng tôi về đây, có gì chúng tôi sẽ tới tìm cô ngay. Hoặc nếu có phát hiện gì, cô hãy đến trụ sở công an trình báo, hoặc tìm bác sĩ Bạch.- Trung chào rồi bước ra cửa.
Hạ Chi theo Nguyên định bước ra, nhưng rồi cô đứng lại, ngần ngại nói với Phượng :
-Cảm ơn em. Mặc dù hiện tại chị bị mất trí nhớ và không nhớ ra em, nhưng chính em đã cứu chị một lần, lại đem chiếc vòng trả lại cho chị.
-Chị hãy cẩn thận, đừng để bọn họ bắt lại là được.
-Em gái đừng lo.- Nguyên ôm lấy vai Hạ Chi nháy mắt- Chị ấy đến voi còn không thể đánh ngã chứ đừng nói có mấy tên hao cơm tốn chỗ… A… Đau…
-Còn thích nói nhảm…- Hạ Chi trừng mắt rồi một lần nữa cười với Phượng và bước ra khỏi cửa.
Thiên Anh là người ra sau cùng. Anh nhìn Phượng, thấy cô không dám ngẩng đầu lên thì khẽ vỗ vỗ vai cô cười :
-Làm phiền ba chị em rồi. Cám ơn về mấy con cá của em. Nhưng từ nay đừng mang đến như thế nữa nhé! Anh sắp bội thực món cá biển rồi.
Phượng đỏ mặt càng cúi đầu thấp hơn, cho đến khi bốn người đi ra khỏi mảnh sân nhỏ rồi cô mới dám ngẩng đầu lên, hai nắm tay nắm lại đầy mạnh mẽ. Sau đó cô hít một hơi dài và đi xuống bếp.
----------

Huyền thoại của biển
Trên đường về, Trung quay sang nói với Thiên Anh.
-Em nghĩ sao? Liệu để chị em cô gái ấy như vậy có an toàn không?
-Chắc chúng cũng không nhớ cô ấy đâu.- Thiên Anh nhún vai.
-Anh vẫn cảm thấy không yên tâm. Chỗ chú có cần thêm người làm không? Nhìn chị em cô ta sống có vẻ khổ cực quá, tạo cho họ chút công ăn việc làm cũng được.- Trung đề nghị.
Thiên Anh chỉ cười trừ, chỗ anh đâu phải chỗ tị nạn đâu, nuôi thêm Hạ Chi cũng là quá sức rồi, nếu cho ba chị em cô gái kia đến thì cũng không biết cho họ ở đâu nữa. Nhưng anh vẫn đáp lại Trung :
-Anh để em hỏi mấy anh trên khu nghiên cứu xem có cần người làm thêm không, nếu được em sẽ giới thiệu cô gái đó. Cái này em cũng không dám nói trước được.
-Người dân gốc ở đảo này nếu không có miếng đất nằm trong khu dự án du lịch nghèo vẫn hoàn nghèo. Em nhìn đấy, nhà của họ chắc chỉ qua một vài trận bão nữa là sụp thôi. Chỗ đó cách biển có vài chục mét, lại ở hướng Đông, nếu có bão thì bị ảnh hưởng là không nghi ngờ gì.
-Mình cũng không đủ sức để giúp đỡ hết những người nghèo khó ở đây được.- Thiên Anh lắc đầu.
-Anh biết, phòng khám của chú mở ra cũng là giúp đỡ dân rất nhiều rồi.- Trung vỗ vai anh.
-Nếu không được nhận vào trung tâm thì em cũng khó mà duy trì được phòng khám như hiện nay. Anh yên tâm, em sẽ cố gắng giúp ba chị em cô gái ấy, trong khả năng mà em có được.
-Cảm ơn chú…- Trung cười rồi nhìn qua kính chiếu hậu, nói với Hạ Chi- Hạ Chi, em đừng buồn, cũng chưa chắc là Thanh Lâm đã xảy ra chuyện gì đâu.
-Nhưng…- Hạ Chi nói được một tiếng lại nấc lên, co người vào lòng Nguyên khóc tiếp.
-Có thể trong lúc hoảng loạn, lại không biết anh trai sống chết ra sao em mới nói như thế, anh học tâm lý nhiều năm nên rất hiểu điều này. Em đừng lo lắng. Phải cố gắng giữ gìn sức khỏe để lấy lại trí nhớ mới là quan trọng nhất.
-Cậu nhớ chưa Nguyên.- Thiên Anh tủm tỉm cười.
-Hả, liên quan gì tới tớ?
-Thì giao Hạ Chi cho cậu chăm sóc thì cậu phải đảm bảo cho cô ấy chứ sao nữa.
-Này, chứ không phải sinh hoạt phí của cô ấy cậu vẫn phải lo sao?- Nguyên chống chế.
-Không cần đâu ạ! Em có tiền trong tài khoản anh Thanh Lâm lập cho mà, còn tiền bảo hiểm nữa, chỉ cần mang hồ sơ bệnh án đến công ty bảo hiểm để họ xem xét là được.- Hạ Chi lắc đầu, dường như cô ngại phải làm gánh nặng cho kẻ khác.
-Đừng có ngốc.- Nguyên mắng- Anh nói thế thôi, chứ chả lẽ anh lại không nuôi được một con heo còi như em à.
-Ha ha…- Thiên Anh bật cười- Cậu nói rồi đó nha, từ nay tớ giao cô ấy hoàn toàn lại cho cậu. Cô ấy có sứt mẻ tí gì đợi Thanh Lâm về thì cậu cứ đợi mà ăn đòn.
-Tớ mà sợ à…- Nguyên bĩu môi rồi quay sang nhìn Chi, lúc này đã khá hơn một chút sau câu đùa của đám Thiên Anh. Trên gò má còn ẩm ướt của cô đã phủ lên một chút sắc hồng ngượng ngùng làm cho gương mặt của cô trở nên vô cùng mê người. Nguyên nhìn Chi, ngơ ngẩn trong giây lát, rồi không tự chủ được siết nhẹ lấy bàn tay cô.
Như lời hẹn, Hương ra Cát Bà sau đó hai ngày khiến Thiên Anh vui hơn hẳn. Anh không nghĩ người từng hứa sẽ không bao giờ ra đến nơi này như Hương lại có thể bỏ đi lòng tự tôn cao ngạo của mình. Hương chủ động làm lành với anh, giờ lại chủ động ra đảo chơi. Dù chỉ là đi du lịch, nhưng Thiên Anh cũng tin đó là một dấu hiệu tốt, rồi cô cũng sẽ thích nơi đây.
Để Hương biết được công việc của mình, anh sắp xếp xin lãnh đạo khu nghiên cứu sinh quyển cho Hương cũng như Nguyên và Hạ Chi lên đây tham quan. Hạ Chi thì không phải lên đây lần đầu nên cô leo lên rất thoải mái, không như Nguyên đi một chốc đã thở phì phò. Hương còn khổ sở hơn, mặc dù đã nghe lời Thiên Anh đi sắm một đôi giầy lười để đi cho đỡ đau chân nhưng chỉ đi được chừng năm trăm mét là cô đã thấy đau hết hai cổ chân và đầu gối. Chuyến đi phải nghỉ tới mấy chặng mới tới nơi.
Nhóm vừa đi tới đầu dốc đã thấy Đại Tướng Quân xồ ra mừng rối rít. Vừa thấy nó quẩn vào chân Hạ Chi, Nguyên ngẩng đầu nhìn Thiên Anh hỏi nửa đùa nửa thật.
-Tớ quên không hỏi, tớ phải gọi con Đại Tướng Quân này là chú mày hay chị chàng đây?
-À, nó là một nam tử hán lưng đội trời chân đạp đất chính hiệu đấy.- Thiên Anh cười- Cho nó xuống dưới phố xem, các cô, các chị chó có mà chạy theo cả hàng dài.
-Vậy mà lần trước tớ thấy nó cứ quấn quít lấy cậu không rời tớ lại còn tưởng nó… hèm… là một cô nàng cơ đấy.
-Cái thằng này, muốn chết à?- Thiên Anh trừng mắt với Nguyên.
Hương và Hạ Chi cười gập cả bụng lại vì câu nói đùa của Nguyên. Hương ban đầu cũng tỏ ra hơi sợ trước vẻ dữ dằn của Đại Tướng Quân nhưng sau đó cô cũng dám lại gần vuốt ve bộ lông đỏ rực của nó.
Hạ Chi dẫn đầu đưa mọi người vào khu nhà lai giống hoa lan. Hương hoa lan thơm dìu dịu lan tỏa trong không gian, quyện cả vào tóc của mọi người.
-Đây là vườn ươm hoa lan, nơi cất giữ nhiều giống lan hiện có ở Việt Nam, có cả những loài lan đã tuyệt chủng trong tự nhiên cũng được bảo tồn tại đây.- Thiên Anh vui vẻ giới thiệu từng loại hoa lan cho Hương.
Những bông hoa lan đẹp và đa dạng đến nỗi Hương cứ trợn tròn mắt lên mà nhìn, không nói được lời nào. Cô có cảm giác như mình đang đi vào trong một khu thần tiên vậy.
-Này, anh không được ngắt hoa chứ?- Hạ Chi kêu lên khi thấy Nguyên đưa tay ngắt một bông hoa trên chùm lan hoàng thảo.- Mỗi gốc lan ở đây đều rất khó chăm sóc và lai tạo đấy.
-Em coi trọng mấy gốc lan này hơn cả anh à?- Nguyên giả vờ giận dỗi kêu lên- Anh chỉ muốn hái nó tặng cho em thôi mà.
-Dở hơi…- Hạ Chi lườm anh và dọa- Đến hoa bình thường anh còn chả tặng người ta bao giờ, vào đây dám ngắt hoa bừa bãi là bị phạt đấy.
-Thì những hoa bình thường đâu có đẹp như thế này, anh làm sao dám tặng cho em.- Nguyên cười cười.
-Anh là em nổi hết da gà rồi.- Hạ Chi bĩu môi- Mang mấy câu đó đi tán mấy con nhỏ chân dài tới nách thì hơn đấy. Anh có biết hoa anh định ngắt là hoa gì không?
-Hoa lan…- Nguyên nhún vai.
-Hoa lan, lan cũng có năm, bẩy loại lan
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 19 trong tổng số 48 trang

Đang xem: Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập - Truyện thuyết tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 19
Bài Ngẫu nhiên
- Ngốk àk !!! Anh đâu có khóc ...
- Truyện: Thằng ngu và thằng đểu em chọn ai???
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Gấu dâm quá cũng mệt lắm các bác ạ
- Hướng dẫn đăng ký và sử dụng gói cước miễn phí truy cập opera mini của mobifone
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 19 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved