Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 46

Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 46

•Ngày Gửi: 06,08,13 -10:44)
•Xem: 44846 lượt xem

Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 46


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 46

một cô bé hotgirl nào đó xinh lắm. Anh còn nhớ gì tới cô sao? Chỉ sợ lúc này anh vẫn còn đang vui vẻ bên tình yêu mới mà thôi.
Nghĩ tới đây, Hạ Chi lại càng hậm hực. Dù sao cũng phải đợi anh Thanh Lâm vào Lâm Đồng thăm gia đình chị Huyền và đặt vấn đề xin cưới đã rồi cô quyết định lại cũng không muộn.
------------

Bạch Thiên Ân
Chiếc radio của trung tâm nghiên cứu lại tiếp tục phát tin về cơn bão số 1- cơn bão sẽ trực tiếp đổ bộ và Cát Bà ngay trong đêm nay. Đây đã là bản tin bão khẩn thứ mười mấy trong ngày rồi, anh em trong đội cũng vô cùng khẩn trương.
Gió mỗi lúc một to hơn, mây đen thì vần vũ đầy trời, mưa cũng bắt đầu lất phất. Hạ Chi cùng với mấy anh trong đội vội vàng chuyển hết đám cây non mới ươm vào trong vườn ươm. Đám cây này đang đợi để mang vào rừng trồng kế vào những vạt rừng trống do bị cháy hoặc bị khai thác trộm. Làm xong việc, nhìn đồng hồ cũng đã gần 5h chiều. Mây đen làm cho bầu trời tối sầm lại, mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn. Gió làm cho cây rừng nghiêng ngả. Từng trận gió thốc tới mang theo mây đen từ biển vào, càng làm không khí trở nên ngột ngạt đầy hơi nước.
Hạ Chi ở trong phòng của mình, gọi điện mãi cũng không thấy Phượng bắt máy. Chỉ sợ chút nữa mất sóng điện thoại thì rất phiền phức. Phượng đã gần tới ngày sinh, mà căn nhà của ba chị em cô thì đã lụp xụp lắm rồi. Lần trước Thanh Lâm đã nói là khó mà chống đỡ được nếu có trận bão tiếp theo nên cô rất lo lắng và định thuê một căn phòng nhỏ ở trung tâm đảo rồi để chị em Phượng về đó sống. Nhưng chưa kịp làm việc đó thì bão đã ập tới, một trận bão lớn và sớm hơn mọi năm rất nhiều.
Chính vì vậy mà ngay từ sáng Hạ Chi đã gọi điện giục chị em Phượng tránh sang nhà hàng xóm cho an toàn. Hơn nữa Phượng có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào, ở một mình với mấy đứa em còn ở tuổi chưa biết gì, nếu đang mưa bão mà chuyển dạ thì quá nguy hiểm. Lúc đó Phượng đã đáp ứng rồi, không biết hiện tại thế nào? Nếu cô không bận thì cô đã gọi taxi tới đón chị em họ rồi đưa vào trung tâm, thuê khách sạn cho họ ở tạm rồi.
Hạ Chi buồn bực cất điện thoại đi rồi đi sang phòng lớn, nơi anh em vẫn thường tập trung ăn cơm và bàn bạc công việc. Đúng lúc ấy, một bóng người cao lớn chạy thật nhanh từ phía cổng vào, hai tay đang che trên đầu để tránh mưa nhưng cũng không ăn thua vì dù sao người anh cũng đã ướt hết. Chiếc ba lô màu xanh trên vai anh cũng đã sũng nước. Thấy người đó lao lên bậc thềm rồi vẩy vẩy nước mưa khỏi ống tay áo, Hạ Chi ngạc nhiên kêu lớn:
-Bác sĩ… anh Thiên Anh.
-Chào cô bé…- Thiên Anh nhận ra cô thì toét miệng cười chào lại.
Hạ Chi vẫn đứng há hốc miệng nhìn anh. Cô suýt không nhận ra người này là bác sĩ Bạch đã rời đi gần một năm trước, là Thiên Anh mà cô luôn yêu quý và kính trọng. Anh đen đi nhiều, phải già thêm mấy tuổi. Nước da rám nắng, mái tóc cũng khô lại, xơ xác, hai má hóp vào, tay chân cũng khô nẻ. Anh không còn giữ một chút nào vẻ phong độ, thư sinh của mình trước kia nữa, mà thay vào đó là một dáng vẻ phong trần và khí chất trầm ổn vô cùng.
-Anh về bao giờ thế ạ? Anh vào trong đi, các anh chị đang ở trong đó hết.
-Ừ, đợi anh rũ cho bớt nước mưa đã. Anh về đến Hải Phòng chiều nay, mà bão quá, mãi mới ra được tới đây. Suýt nữa thì người ta còn giữ thuyền không cho đi nữa đấy.
-Anh cũng liều thật.- Cô đỡ ba lô cho anh rồi chép miệng.
-Anh không ngờ em vẫn làm ở đây đấy. Thế nào, nghiền việc ở đây rồi à?
-Nghiền chứ. Thôi anh vào đi, mưa lớn rồi. Mà xe anh đâu?
-Anh vẫn kí gửi ở khách sạn từ hồi đi tới giờ mà, ra đảo là anh lên đây luôn, nhớ anh em quá! Thôi, vào đi.
Sự trở về bất ngờ của Thiên Anh làm anh em vui mừng rối rít, vừa ăn cơm vừa truyện trò với tận hơn 9h mới xong. Hơn nữa ngoài trời bão đang mỗi lúc một to lên nên cũng chẳng ai muốn ra ngoài làm gì cả.
Nói chuyện tới hơn 10h, lúc này mọi người mới buông tha cho Thiên Anh để anh đi nghỉ sớm. Vừa mới đi một chuyến đi dài nên Thiên Anh cũng khá mỏi mệt và cần đi nghỉ ngay. Hạ Chi đưa anh tới một phòng gần chỗ mình ở tạm. Vì anh về quá đột ngột nên anh em chưa thể sắp xếp cho anh chỗ ở tử tế ngay được.
Gian phòng này trước là nhà kho, sau này thì để trống nên toàn mùi ẩm mốc, phân chuột, phân gián nên ai vào lần đầu cũng phải nhăn nhó một hồi. Sau khi dọn dẹp cho Thiên Anh xong, cô cười và gọi anh vào.
-Cám ơn cô bé nhé! Phiền em quá!
-Có gì đâu anh. Anh về gấp nên chưa sắp chỗ ngay được, với lại cũng đang bão nữa.
-Tầm nửa đêm bão sẽ đổ bộ vào Vịnh, mọi người đã che chắn cho cây giống cẩn thận rồi chứ?- Thiên Anh cẩn thận hỏi.
-Xong hết từ chiều rồi anh ạ! Em vừa dùng một chút nước xịt phòng để khử mùi. Hay anh qua phòng em ngồi một chút cho bớt mùi rồi hãy về ngủ.
-Cũng được. Từ tối tới giờ anh em hỏi chuyện nhiều quá nên anh cũng chưa có thời gian hỏi chuyện riêng của em. Đi nào…
Hạ Chi dẫn Thiên Anh về phòng rồi dần dần theo câu chuyện, kể hết cho anh nghe những gì mình đã trải qua trong thời gian anh đi, chủ yếu là chuyện liên quan tới Nguyên, Vincent và sự trở về của Thanh Lâm, nhưng tuyệt nhiên chưa hề nhắc tới Phượng. Trước đây Phượng đã tha thiết đề nghị cô không được nói với mọi người chuyện Phượng có thai, nhưng sau đó vì cần có tiền cho sự ra đời của đứa bé nên Phượng đã cắn răng ở lại tới tháng thứ bảy mới về nhà. Anh em trong đơn vị cũng không dị nghị gì nên cô bé cũng đỡ cảm thấy tủi thân, thậm chí khi nhận số tiền ủng hộ ít ỏi của mọi người, cô còn khóc một trận.
-Vậy là em sẽ quay về với Nguyên, đúng không?
-Em cũng không biết nữa, có thể anh ấy đã có người khác, và đã quên em rồi.- Hạ Chi lắc đầu.
-Đừng lo, anh sẽ về Hà Nội một chuyến và thăm dò ý của nó xem sao. Nếu nó còn yêu em, anh sẽ bảo nó ra đón em, thế nào?
-Thôi anh ạ, em nghĩ em sẽ tự về Hà Nội một chuyến. Đằng nào thì anh Thanh Lâm cũng muốn gặp anh, anh Long và anh Nguyên để cảm ơn mà.
Thiên Anh khẽ gật gù đồng ý. Sau đó, anh lại hỏi tiếp, một câu hỏi mà băn khoăn mãi anh mới có thể cất được thành lời:
-Đúng rồi, còn Phượng thế nào? Anh tưởng lúc anh đi, cô ấy cũng lên đây làm cùng em mà?
Thấy Hạ Chi ngập ngừng một hồi, Thiên Anh càng thúc giục:
-Sao vậy? Em chắc phải có tin của cô ấy chứ? Hay cô bé lấy chồng rồi à?
-Dạ không, nhưng…
-Có chuyện gì sao?- Thiên Anh nghiêm giọng hỏi, rõ ràng anh cảm thấy vẻ mặt này của Hạ Chi không bình thường chút nào.
-Không ạ! Chỉ là… Phượng có làm ở đây với em, tới hết tháng tư vừa rồi mới nghỉ. Cô ấy đã về nhà rồi.
-Sao lại không làm ở đây nữa? Hay cô bé tìm được việc gì tốt hơn sao?
-Không ạ! Phượng có bầu, sắp sinh con nên về đợi sinh.- Hạ Chi cuối cùng đành nói ra sự thật, cô cũng nghĩ việc này sẽ không giấu được Thiên Anh lâu. Hơn nữa, đằng nào thì các anh ở trung tâm cũng biết rồi, Thiên Anh sớm hay muộn cũng biết mà thôi.
-Có bầu? Sinh con?- Thiên Anh nhíu mày rồi mắt anh mở to, sau đó anh dùng hai bàn tay cứng như thép túm chặt lấy vai cô lắc mạnh, giọng nói to như muốn hét lên- Em nói Phượng có bầu? Bao lâu rồi? Chừng nào thì sinh?
-Đau em, bác sĩ… anh làm sao thế?
-Em nói nhanh đi Hạ Chi?- Thiên Anh lúc này chẳng còn giữ nổi bình tĩnh để nghe cô kêu nữa, lòng anh bắt đầu nổi sóng cuồn cuộn, giống như cơn bão mỗi lúc một lớn hơn ngoài kia.
-Không đầy một tuần nữa là cô ấy sẽ sinh con thôi. Anh làm sao thế ạ? Không lẽ…- Hạ Chi giật mình nhìn anh đầy nghi ngờ.
-Anh phải đi tìm Phượng đã. Cô ấy đang ở nhà đúng không?
-Vâng. Nhưng anh không nên đi giờ này. Bão đang lớn lắm. Mai bão tan rồi hãy đi thăm cô ấy.- Hạ Chi cố giữ lấy tay Thiên Anh khi anh muốn lao ra ngoài.
-Không được, anh phải đi ngay. Để anh đi. Đó là con anh!- Thiên Anh hét lên rồi vùng ra khỏi sự níu giữ của cô, anh lao vào trong gió lốc và cơn mưa đen ngòm trên bầu trời.
Khi anh em của trung tâm chạy ra thì Thiên Anh đã biến mất trong màn đêm rồi. Hạ Chi vẫn đứng đó, chưa hết sững sờ với câu nói sau cùng của Thiên Anh.
“Đó là con anh!”
Đứa bé trong bụng Phượng lại là con của Thiên Anh. Giờ thì cô đã hiểu lý do Phượng một mực năn nỉ cô không được cho Thiên Anh biết. Nếu anh biết, thì có thể anh đã không đi. Nếu anh biết, thì có thể đã có một đám cưới, dù là đám cưới không tình yêu. Nếu anh biết, thì Phượng đã không phải vượt qua những tháng ngày vất vả một mình thế này.
Nhưng nếu anh biết, liệu Phượng có thực sự được hạnh phúc hay không? Nếu là yêu nhau mà đến với nhau thì Phượng sẽ không bao giờ giấu anh về cái thai đó. Chỉ có một lý do duy nhất, Phượng không muốn ràng buộc Thiên Anh khi anh không hề yêu cô.
Nhưng Thiên Anh đi tìm Phượng trong thời tiết này thì quá nguy hiểm. Thời tiết này đã không thể lái xe được rồi, chưa kể con đường dẫn tới nhà Phượng lại ở ngay ven biển, chỉ cần sơ suất một chút là có thể gặp tai nạn vô cùng thảm khốc.
Nhưng ai có thể ngăn Thiên Anh lại đây?
Hạ Chi đặt hai tay lên ngực, mắt nhắm nghiền lại. Lúc này, cô chỉ có thể nguyện cầu cho Thiên Anh bình an mà thôi.
***
Mây đen cuộn lại như một con rồng khổng lồ đang lên cơn giận dữ, uốn mình không ngừng trên không trung. Mưa ràn rạt trên khung cửa kính xe, nhưng thứ duy nhất tồn tại trong đầu Thiên Anh lúc này là Phượng và đứa bé chưa chào đời kia. Nó chính là con anh. Bản năng làm cha trỗi dậy, thúc giục Thiên Anh phải tới với người con gái đang mang trong mình giọt máu của anh ngay. Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi, không thể chậm trễ thêm một
« 42 43 44 45 46 47 48

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 46 trong tổng số 48 trang

Đang xem: Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập - Truyện thuyết tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 46
Bài Ngẫu nhiên
- Video 3gp Beat karaoke: Mơ một hạnh phúc - Hiền Thục cho điện thoại
- Video beat karaoke Bức thư tình đầu tiên
- Phần mềm opera mini tiếng Việt java s40 mọi phiên bản
- Thư tình yêu lãng mạn gửi em: Mình yêu nhau nhé em!
- Hình nền trái tim tình yêu rất đẹp phần một
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Dấu anh vào trong nỗi nhớ của em full toàn tập, Truyện thuyết tình yêu hay, truyện tình yêu dấu anh trong nỗi nhớ của em, đọc truyện tiểu thuyết hay con gái phần 46 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved