Đọc truyện hay, em nợ tình, anh phải khóc rất thực tế, buồn, đọc truyện ngắn hay, đọc truyện ngắn tình yêu hay phần 2

Đọc truyện hay, em nợ tình, anh phải khóc rất thực tế, buồn, đọc truyện ngắn hay, đọc truyện ngắn tình yêu hay phần 2

•Ngày Gửi: 29,09,13 -21:59)
•Xem: 4356 lượt xem

Đọc truyện hay, em nợ tình, anh phải khóc rất thực tế, buồn, đọc truyện ngắn hay, đọc truyện ngắn tình yêu hay phần 2


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

một thằng đàn ông không cho phép tôi làm điều đó.
Kể từ buổi sáng định mệnh ấy, ngày tôi bỏ đi, hầu như chủ nhật tuần nào Thuỷ cũng về đơn vị tôi công tác tìm gặp, em đang hy vọng tôi tha thứ.
Tôi vẫn lì lợm, im lặng không nói và trốn tránh…em.
Ngày cuối cùng trong thời gian em tìm kiếm tôi để mong được tôi tha thứ ấy, em đã để lại một vài dòng nhắn gửi:
Anh!…
Em không biết phải nói với anh như thế nào và bắt đầu từ đâu, có lẽ cả cuộc đời này em phải nói lời “xin lỗi anh” không biết bao nhiêu lần mới đủ. Em nợ anh quá nhiều, tiền bạc có thể làm ra được nhưng tình cảm con người không bao giờ có thể trả hết được, em nợ anh! Nợ một cuộc tình.
Em đã sai khi mình làm vậy, em biết không có gì có thể biện minh nổi hành động đó của em. Việc làm đó em không bị pháp luật trừng trị nhưng ít nhất em cũng bị toàn án lương tâm làm em ám ảnh suốt cuộc đời. Từ khi chia tay anh em mới cảm nhận được anh quan trọng với em biết nhường nào thế mà lúc có anh em đã không hề biết trân trọng điều đó, em là con bé ngốc nghếch và khờ khạo lắm phải không anh?
Em không dám hy vọng anh tha thứ, nhưng em mong rằng một ngày nào đó em có thể nhìn thấy anh quay về, về với em, em sẽ đợi. Chúc anh bình tâm, may mắn và thấu hiểu.
Tôi vẫn im lặng và dường như tôi không đủ can đảm để có thể nói lời tha thứ với em, nhưng những câu nói đó của em làm tôi day dứt mãi, thôi thì đành vậy, cứ để thời gian trôi đi và sẽ trả lời tất cả.
Một năm trôi qua, những tin tức về em với tôi vẫn bặt vô âm tín, không phải tôi không thể biết mà tôi cố tình không muốn nghe, không muốn biết. Thỉnh thoảng, những người bạn cũ của em vẫn điện thoại hỏi thăm sức khoẻ tôi. Mỗi lần họ định thông báo gì đó về em là tôi gạt phắt ngay. Nghe đâu em đã chuyển công tác vào một bệnh viện lớn ở trung tâm thành phố.
Năm 30 tuổi, tôi vẫn cô đơn một mình và trái tim dường như đã nghẹn lại. Trái tim tôi có thể mở ra với em nhưng đóng lại với tất cả. Có nhiều người con gái đến với tôi nhưng tôi đều từ chối, tôi biết mình không thể quên em và không muốn tự lừa dối bản thân mình.
Chiều 7/11/2010 vừa qua, cả đơn vị tổ chức bữa tiệc nhỏ kỉ niệm ngày thành lập tổng cục 8 ngành trại giam mà tôi đang công tác. Sau khi dự tiệc ở đơn vị xong tôi muốn tranh thủ ghé qua gia đình bác – một người bạn của bố chơi vì một số công việc. Bữa tiệc cũng ngà say.
Mặc cho mọi người ngăn cản nhưng tôi vẫn một mực đi trong tình trạng nửa tỉnh nửa say. Xe chạy nhanh, trời về đêm mỗi lúc càng lạnh, rượu cũng đã ngấm dần vào cơ thể, tôi thấy lòng mình tê dại, đau đớn. Chưa bao giờ tôi uống say như thế, trong cơn say tôi nhớ em, tôi muốn gặp em, muốn tìm về ngày xưa cái mà người ta gọi là kỉ niệm. Bỗng mắt tôi tối sầm lại, tôi thấy vật gì đó đen đen phía trước, tay lái bắt đầu nghiêng đảo. Rầm!
Mở mắt tôi thấy toàn một màu trắng toát, toàn thân đau ê ẩm, chân tay nằm bất động, băng bó từ đầu đến chân, tôi biết mình đang nằm trong bệnh viện. Có ai đó hình như là tiếng mẹ, cả bố nữa. Tôi thấy mẹ khóc.
Hiếu! Con tỉnh rồi sao? Cuối cùng thì con đã tỉnh, gần một tháng nay con nằm mê man, bố mẹ chạy ngược chạy xuôi, giờ thì tốt rồi. Đôi mắt mẹ trũng sâu, gầy đi rất nhiều, cả bố cũng vậy.
Hình như giọng của ai đó rất quen:
Anh tỉnh rồi à! Nửa tháng nay anh nằm mê man bất tỉnh, hai bác lo cho anh lắm.
Là em… tôi không nghĩ tôi gặp lại em, vẫn giọng nói ấy, vẫn dáng người ấy, em gầy đi nhiều và có cái gì đó thay đổi, cách nói chuyện của em cũng khác trước, có phần rắn rỏi hơn, không giống cô bé hay dỗi hờn, hay trẻ con như ngày xưa nữa. Em nở nụ cười nhìn tôi lộ vẻ vui mừng.
- Bắt đầu thay băng nhé, em sẽ tiêm cho anh.
Một cảm giác ngỡ ngàng khó tả cứ chen lẫn trong tôi, buồn vui lẫn lộn. Tôi nhắm mắt im lặng nghe theo em, theo sự chỉ dẫn của một bác sĩ đang tiến hành điều trị cho bệnh nhân. Tôi không nghĩ cuộc đời mình lại có một lần nữa được gặp lại em, được chăm sóc dưới bàn tay của em như thế này.
Gần một tháng qua may có Thuỷ chăm sóc không thì bố mẹ cũng không biết làm thế nào cả, nó chạy đôn chạy đáo, thay mẹ thức nhiều đêm chăm con đấy, Thuỷ lo cho con nhiều lắm. Mẹ tôi lên tiếng!
Tôi im lặng không nói, hình như tôi có cảm giác như mình vẫn còn giận em, nửa muốn giận, nửa muốn tha thứ.
Có gì đâu bác, đó là việc cháu phải làm, nếu không phải là anh Hiếu thì trách nhiệm bổn phận của một người bác sĩ chúng cháu cũng phải làm thế thôi ạ.
Những ngày sau đó mặc dù tôi không phải nằm trong danh sách Thuỷ điều trị nhưng dường như tôi vẫn trở thành một bệnh nhân đặc biệt của em, em vẫn đều đặn chăm sóc tôi chu đáo, bệnh tôi dần dần bình phục, tôi có thể ngồi xe lăn, đi lòng vòng bệnh viện. Mẹ vẫn đem tôi đi dạo mỗi chiều.
Tiếng chuông chùa văng vẳng, đứng trên ban công lầu 5 của bệnh viện tôi thấy lòng mình se lại, một nỗi buồn khó tả. Không biết ngày mai mình sẽ ra sao, bất chợt tôi nhớ lại câu nói trước đây đã từng đọc được ở đâu đó: “Định mệnh mang chúng ta đến với nhau nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh trở thành sự thật, chúng ta sinh ra trên đời không phải tìm một người hoàn mỹ để yêu thương mà là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách trọn vẹn”. Câu nói đó cứ vang mãi bên tai. Giờ đây nó làm cho tôi phải suy nghĩ.
- Anh vẫn còn giận em à! Hai năm nay em vẫn chờ đợi, hy vọng được gặp lại anh. Thế là… em thật may mắn. Thuỷ đứng phía sau tôi lúc nào không hay biết.
- Em làm ở đây lâu chưa?
- Dạ! Cũng gần 2 năm rồi, năm ngoái em đã thi tuyển vào đây.
Hai năm qua anh sống như thế nào? Có tốt không?
- Anh đã cố gắng rất nhiều, anh đã cố quên em… nhưng mà… anh..!
Nước mắt em lăn dài trên má.
Em cũng vậy… em vẫn chờ anh!
Ngước mắt lên nhìn em, hai tay tôi nắm chặt lấy tay em.
Anh xin lỗi!…
Ngoài kia, phía cuối con đường xa hun hút nối sâu vào trong lòng thành phố, nơi ấy dòng người vẫn tấp nập đi qua. Ngày mai một ngày mới lại bắt đầu, lại bộn bề tất bật bao nhiêu lo toan của cuộc sống, dưới công viên bệnh viện, có gia đình nhỏ hai đứa trẻ đang nô đùa cùng mẹ bên người bố bị thương, làm tôi thấy lòng mình ấm lại. Bất chợt thèm cái cảm giác ấy biết bao nhiêu. Có lẽ ngày mai tôi phải quyết định một điều gì đó quan trọng của cuộc đời mình, đối diện với em, đối diện với cuộc sống và đối diện với chính trái tim tôi.
1 2

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 2 trang

Đang xem: Đọc truyện hay - em nợ tình ... anh phải khóc rất thực tế - buồn Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Đọc truyện hay, em nợ tình, anh phải khóc rất thực tế, buồn, đọc truyện ngắn hay, đọc truyện ngắn tình yêu hay phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện cảm động: Người ăn mày và con chó
- Ảnh hài về cảnh sát giao thông và người dân
- Video Beat karaoke 3gp Mùa đông không lạnh - akira-phan cho điện thoại
- Gọi điện cãi nhau và chửi bậy với nhân viên kỹ thuật Viettel
- Video beat karaoke 3gp 8 vạn 6 nghàn 400 lần nhớ em - Tim
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Đọc truyện hay, em nợ tình, anh phải khóc rất thực tế, buồn, đọc truyện ngắn hay, đọc truyện ngắn tình yêu hay phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved