Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ

Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ

•Ngày Gửi: 12,01,14 -23:46)
•Xem: 36591 lượt xem

Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

Phần 1
Phát đầu tiên : Chap 1 Truy tìm con nợ
Bà già mình là dân buôn bán nhỏ ở Trung Tâm,nếu nói ra chắc một số bạn biết.Cách đây hơn một năm có cho một ông quen biết kiểu xã hội vay khoản tiền 25 triệu,viết giấy đàng hoàng,lãi suất cao hơn ngân hàng một chút xíu.Hai tháng đầu ông kia trả lãi đầy đủ,đến các tháng tiếp theo thì lần lữa mãi không trả mà nói để đến hạn trả cả gốc và lãi luôn.Bà già dễ tính và dù sao cũng là bạn làm ăn dạo trước nên không nói gì,chỉ nhắc nhở cái hạn vì tiền ấy là công sức mấy năm tích cóp giành để chạy việc cho mình.
Nhưng đúng hạn chả thấy ông kia qua nói năng chi,bà già gọi điện thì thuê bao quý khách…mẹ khỉ,cuống lên mới tra sổ danh bạ của bưu điện để xem có số điện thoại bàn không.Thì có tận mười mấy cái tên trùng nhau,mình được phân công ngồi gọi kiểm tra thông tin,xem trong một đống ông tên Việt kia có ông nào là đối tượng cần gặp không.Bà già bảo,nếu không tìm được số điện thoại thì phải xuống xã đó hỏi người ta,rồi hỏi vài người quen ông kia.Ông này vài tháng trước còn hay qua chợ Trung Tâm nhập hàng,nên bà già nghĩ chả đi đâu mà phải đòi gắt gao,địa chỉ cũng có,nhưng chỉ ang áng vùng này vùng kia xã đó thôi.
Mình gọi thử theo số danh bạ trong cuốn sổ dày cộp.
“A lô có phải bác Việt đó không ạ?”
“Việt mô?chú là ai?”
“Dạ Việt hay nhập hàng ở Trung Tâm phải không ạ?”
“Lầm rồi nha,Việt ni đi cày nha…tút..tút…tút”
Số khác.
“Nhà bác Việt hay đi nhập hàng phải không ạ”
Giọng bà già nào đấy:
“Đây cũng có Việt,chơ mà Việt nhà tui hay đi rèo lợn đực đi phủ tê,lầm cụng nên con ạ”
Cái cmnn,vừa bực vừa tức cười rung cả rốn.
Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn,Việt cựu chiến binh,Việt giáo viên về hưu,..đến lần thứ n thì bắt đầu hay:
“A lo cho cháu gặp bác Việt…bác Việt nhập hàng…”
Suýt rung tim vì giọng một con bé thỏ thẻ trả lời
“Có chuyện chi khung eng?Mà eng tên chi,nhà ở mô,eng quan hệ răng với bố em?”…Con hâm này hỏi khí nhiều,dồn dập như muốn áp đảo mềnh.
“Eng là bạn…à quên…bố eng là bạn bố em…”
Ranh con e hèm rồi ngắt lời ngay:
“Láo hè,tuổi chi mà bạn bố người ta,tuổi tý à?”
Cuống mẹ nó rồi:
“Chẳng may a lỡ mồm…anh…anh xin lỗi.Bố Việt ở nhà khung em?Mà em là con thứ mấy rứa,chắc xinh gái lắm hè,vì thấy đanh đá quá”
“Rứa xinh mới đanh đá à?Em xấu mù mịt nhưng vẫn điêu đó”
“Khung tin.À mà nhà em ở chộ mô sơn Z hè?”
“Hỏi chi kị rứa?”
“Hỏi để khi mô rảnh qua rủ bố em đi bắn chim cho vui”
“Bố em thèm đi chơi với trẻ trâu à?Có lẹ nỏ phải?”
Đối đáp vòng vèo một hồi chả ra đâu vào đâu, thông tin có được không đáng kể, chưa nói có khả năng trật lất vì nghe giọng ranh con này cũng cáo già vãi ra. Nhưng phải thừa nhận con bé ăn nói sắc sảo, dứt khoát, kiểu của gái từng trải, ít ra là không quẩn quanh sau luỹ tre.
Một tiếng sau, tự nhiên ngứa ngáy muốn chọc tức ranh con bèn bốc máy gọi lại.
” Ai gọi đó?”. Giọng bà già nhão nhão, bỏ mẹ rồi.
” Chào bác, bác ăn cơm chưa ạ? Cháu là bạn của &@*& đây mà”. Hố hố, chả biết nó tên chi, cứ gọi bừa lí nhí trong cổ.
” Chi rứa cháu? Gặp Huyền á? Huyền hấn đi mô rồi a”.
” Dạ đúng rồi, cháu gặp bạn Huyền tí…bạn nớ ko có nhà ạ bác? Rứa phiền bác đọc cho cháu số đt Huyền với ạ, cháu mới mất máy nên ko nhớ số Huyền nựa bác ạ. Lạnh bác hè”.
Bà già lục lọi một lúc rồi cũng mò được số con bé. Cám ơn rối rít, còn dặn bác già rồi nhớ mặc cho ấm vào nha, chơ trời ni là gió độc lắm đó bác, thôi cháu lượn.
Có được số ranh con rồi, ngồi nghĩ lăng nhăng mãi. Nhắn tin là hạ sách, nói chuyện thì bắt đầu chém gió răng đây cho mượt, được vài câu nó dập máy thì bách nhục.
Cuối cùng lấy hết can đảm gọi cho ranh con.
” Hê lô chào bạn khi nãy nha!”
” Đứa mô đó? Hây, đứa mô hầy?”
” Khiếp nhanh quên rứa”
” À…eng hồi nại ạ! Nhớ em à, hihi. Răng biết số rứa nả?”
Choáng cmnr, tỉnh như ruồi mới kinh.
” Anh nhờ tổng đài Viettel truy mà. Mưa lạnh em hè, em đang làm chi đó?”
” Mần chi mô, em đang ngồi bếp nhà bạn. Gọi có việc chi nựa eng? Hay chỉ để tán tỉnh linh tinh thôi, hihi”
” Tán thì để khi khác, mà anh cũng nỏ có nhu cầu nớ, người yêu anh ghen chết”
” Hihiiii, sợ rồi ạ”
Buôn độ nửa tiếng thì lòi ra tí thông tin ko biết thật bao nhiêu phần. Ranh con chỉ là hàng xóm ông Việt con nợ kia, học năm 3 trường khỉ gì trong Hà Tĩnh, đang chờ đi thực tập. Hỏi địa chỉ cụ thể nhà ông kia thì nó chỉ vòng vèo, đại khái đến dốc tắt thì đi đò qua sông, đi đoạn nữa gặp ngã 3 thì rẽ trái đi thẳng 200 m gặp ao muống lại rẽ phải….Linh tinh beng cả lên.
Báo cáo với bà già xong thì nhận lệnh chiều mai nắng ráo mang giấy biên nợ xuống nhà đòi. Mình hỏi ” Có cần mang dao đi không?”. Bà lừ mắt ” Chi mà phải rứa”.
Tối trước hôm xuống nhà lão con nợ, cũng nhắn tin qua lại với em Huyền, nhưng giấu tiệt vụ xuống đó đòi nợ. Cái xã heo hút ven sông ấy quá lạ lẫm với mình, trước tới nay cũng chả quen em nào xã ấy để mà bốc phét.
” Hi em, buổi tối vui vẻ nhé”. Phóng một cái tin vô thưởng vô phạt, vì cũng đang nằm quèo trong chăn, rảnh vãi mà.
15 p sau mới có phản hồi.
” Uh, lạnh quá đi mất”.
Bố khỉ, trả lời cộc vãi.
” Lạnh thế này mà có ngô nướng chén thì vui em nhỉ, chỗ em nhiều ngô không, hôm nào anh xuống xin ít?”
Lại mất 10p sau.
” Dám xuống không mà nói? Chỉ được cái ba hoa cụng nên”
Tụt cha nó cả hứng của trẫm, hay văn mình không hay, kém mượt mà nên em í trả lời khô khan nhỉ? Mấy năm học xây dựng với cơ khí toàn khung với thép, kết cấu với áp lực….thì lấy đâu ra văn vẻ cơ chứ? Nghĩ mà hận tay hiệu trưởng không cho phụ đạo thêm môn văn.
Bấm cái tin cuối cùng rồi tắt mẹ nó máy đi ngủ, dek thèm chờ trả lời.
” Em điêu quá, mất hứng”…
Chap 2. Tiếp cận mục tiêu
Sáng lọ mọ bật nguồn con C3 ghẻ lên xem đêm qua em Huyền nhắn gì không. À 2 sms, viết gì dài ghê.
” Anh nói gì nghe lạ rứa, làm em giật mình. Xin lỗi vì tụt mất cái hứng của anh nha”.
Cái thứ 2.
” Mô rồi? Giận rồi cụng nên? Gọi nói chuyện nha, tự nhiên thích nghe giọng anh mới chít chơ, hjhj”
Có mấy chữ mà đọc lại mãi, say sưa như đếm tiền. Kể ra cũng ảo vãi, chỉ nghe giọng, nói dăm ba câu mà thích thích, hóa ra cái sự yêu đương nó chỉ tầm phào thế này thôi à?
Kệ, hàng này cứ ủ đấy đã, ai biết nác sông Lam răng là trong, là đục, hê hê ( nhắc mới nhớ, các cụ ngày xưa vớ vỉn vãi, nác trong là răng, đục là răng mà còn phải hỏi, có nhất thiết phải mang kính lúp ra soi không?)
2 giờ chiều chở bà già đi.
Quanh co hơn mấy cây số, đến dốc tắt thì xuống xe, bắt đò ngang qua sông. Bên kia sông một màu xanh bạt ngàn của tre, xa xa là dải núi tím mờ, mây trắng vắt vẻo như chiếc khăn voan mềm mại. Cảnh đẹp mê mẩn, tự nhiên thấy hồn chùng xuống. Liệu bên kia sông có cô hàng xén răng đen, cười như mùa thu tỏa nắng đang đợi ta không nhỉ? Éo mệ, hôm nay lãng mạn kinh người, hehe.
Sang sông xong, hỏi đường mãi mới mò được vào ngõ ông kia. Bà già dặn ” Vô đó thì cứ kêu dạo ni nhà túng thiếu bèo nhèo nghe chưa? Nói là xin được việc rồi, nhưng người ta đang cần tiền thuốc nước, cần gấp tiền”. Mình bảo ” Đi đòi nợ cứ lừ lừ mắt nó mới sợ mà trả, nói nhiều vô ích”. Bà già ” Bậy, tui có nhờ anh đánh nhau mô mà lừ lừ. Kêu túng là đủ rồi”.
Vào nhà chó sủa inh tai, chưa kịp định thần thì có con bé nhìn duyên vãi, lò dò bước ra, hỏi
” Bác với eng hỏi ai ạ?” Sững mẹ nó mất 5 giây. Trước đến nay vẫn nghe giang hồ đồn gái vùng này tắm nước sông Phố nên tóc dài mượt, trắng trẻo, giờ mới có dịp để tin giang hồ éo nói phét.
Ấn tượng đầu tiên là gương mặt tròn, ửng đỏ ( chắc mới ngồi bếp ra), mắt to ngơ ngác con nai vàng, đôi má bầu bầu nhìn chỉ muốn véo cho phát đỡ ghét.
Hỏi thăm thì đúng là nhà ông kia đây luôn, con bé bảo:
” Bố cháu đau đầu đang nằm nghỉ, để cháu gọi dậy ạ”
Liếc qua một vòng quanh nhà mình kết luận bằng cảm tính, toàn bộ khung cảnh toát lên vắng lặng và buồn buồn, kiểu của một gia đình từng khá giả ở thôn quê. Vì nhà cửa xây tương đối kiên cố nhưng đồ đạc, trang trí khá đơn giản, nếu ko muốn nói là sơ sài. Rất có thể chủ nhân mới trải qua biến cố lớn, và sự khá giả chỉ còn lại dấu vết chăng???
Ngồi đợi một lát thì ông kia ra tiếp, thái độ vừa ngỡ ngàng vừa bối rối, trông mặt cứ sượng sượng, khổ khổ. Mẹ, mình cũng thấy tồi tội làm sao ấy.
Đến phần trình bày hoàn cảnh dẫn tới việc chậm trả nợ thì mình té ra ngoài, bỏ lại bà già chiến đấu ( đợi khi có biến thì nhảy vào, hehe).
Đủng đỉnh ra sân ngó chim bồ câu, tranh thủ tia xem em kia ở đâu, tán phét tí cho đỡ nhạt miệng. Dưới bếp hình như có ai đó đang lục cục dọn dẹp, hé mắt vào thấy mái tóc dài lấp lóa, thoắt ẩn thoắt hiện mà tim xốn hết cả xang, bèn đánh liều đi xuống.
” Em gì ơi cho anh xin tí lửa”
Tiếng dép lẹp kẹp từ trong bước ra, ngộp thở vãi.
” Anh vô bếp mà châm tề, bật lửa em bỏ mô rồi a”
Lúc ấy tay đã run cầm cập mẹ nó rồi, cầm điếu thuốc mà mấy lần suýt rơi xuống đât. Em mặc quần thể thao, khoác áo ấm dày sụ, chân đi đôi tổ ong xanh, mắt nhìn toát lên sự ấm áp.
” Đang nấu chi mà thơm rứa em, có lẹ ăn được đây?” Mình ấp úng bên cái nồi đang phả khói phì phì trên bếp than rực hồng.
Bé con cười bẽn lẽn, duyên tệ:
” Anh đoán tài hè, đố anh mùi chi đó?”
Mình hít hà mấy cái, rồi ra vẻ trầm ngâm thẩm định.
” Mùi chi mà nghe quen lắm,
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 35 trang

Đang xem: Đọc truyện - Ký sự đòi nợ - full toàn tập - hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ
Bài Ngẫu nhiên
- Thư tình hay, đọc hài
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Tạo chữ ký online tên bạn độc đáo
- Bài thơ về tình yêu: Gửi người yêu em!
- Game đua xe máy 3D - Moto Racing - giao diện thực tế cực đẹp trên mobile s40 java (nóng)
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved