Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 11

Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 11

•Ngày Gửi: 12,01,14 -23:46)
•Xem: 36605 lượt xem

Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 11


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11

phào nhẹ bẫng. Vậy là món nợ kia giờ chỉ còn 9 triệu nữa. Hôm kia vừa nhắn tin qua lại với Huyền, nàng bảo đang chăm mẹ ở bệnh viện tỉnh, cuối tuần này được về rồi.
Lục lại đoạn sms với nhau.
- Thế bao giờ em mới về nhà?
+ Có lẽ cuối tuần này anh ah, nếu chị em vào thì em mới về được.
- Uhm về đi, anh lên ăn khoai luộc và nghe giọng em cho đỡ…
+ Đỡ gì?
- Nhớ.
+ Thật không?
- Thật.
+ Đã cop cho em mấy bài hát hôm kia em nhờ chưa?
- Rồi mà, anh cop cả những bài anh thích nữa, xem em có nghe nổi không.
+ Có lẽ em sẽ thích.
- Thật không?
+ Thật. hihi…
Thích nhất trong tình yêu là giai đoạn “vờn” nhau. Cả hai đều muốn lửng lơ, thò ra một câu cho đối phương hy vọng rồi rút ngay trở lại (vì sợ hớ, sợ mình vội vàng quá). Nói câu nào cũng phải cầm chừng, dò ý của nhau như dò ý thủ trưởng (sợ thủ trưởng phật lòng thì vỡ mặt). Nhưng đổi lại, cả hai sẽ có những cung bậc cảm xúc rất đáng đồng tiền bát gạo (mà tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không có được).
Mình và Huyền rất ít liên lạc qua điện thoại, có lẽ một phần sợ nói quá nhiều lúc gặp nhau sẽ hết chuyện hay để nói? Một phần mình dek tin thứ cảm giác được hình thành qua tin nhắn và những cuộc chuyện trò điện thoại bới nó rất ảo…
Gần 9 giờ tối. Đi ra đi vào mấy lượt, ngó đồng hồ chán chê mà vẫn chưa thấy Ốc đến. Định lang thang ra đường làm ly cà phê rồi về ngủ thì nghe tiếng xe máy vào ngõ. Hàng về đây rồi!
- Đang định ngủ.
+ Bị bà già lên lớp, trốn mãi mới đi được đây ông tướng ạ!
Nàng mặc quả quần (chả biết mốt này gọi là gì) mỏng tang như lụa, chỗ gần mắt cá túm lại lùng bùng như cái nơm. Mùi BVLGari nồng nàn (hờ, con gái mà toàn xài nước hoa nam).
Loay hoay thò tay vào túi quần, rút ra thứ gì đó.
- Pha ấm thử coi. Em bốc trộm của bố đó!
Mẹ ơi, trà mà nàng ủ chỗ…”nhạy cảm” như kia thì, chẹp chẹp… vị sẽ tinh tế phải biết!
Đưa nhúm trà rời lên mũi ngửi ngửi, bảo:
- Anh nghe toàn mùi âm khí, quả này trà ủ lá sen hồ Tây của Nguyễn Tuân phải gọi bằng cụ.
Nàng phì cười, mặt chắc đỏ bừng, dơ tay đấm mình mấy phát đau điếng.
- Cái đầu anh khi mô cũng đầy ý nghĩ đen tối nha, trách chi nỏ con ma mô hắn yêu…
Pha trà xong, hai đứa ngồi bắt chân chữ ngũ đối ẩm. Trời bắt đầu mưa rả rích.
- Có chi kể nghe cho vui đi…
+ Buồn thúi ruột đây nè.
- Ngày ni gặp thằng nớ chưa?
+ Không gặp. Đang muốn bỏ nó mà sao khó quá.
- …
+ Cả đêm qua em không ngủ được.
- …
+ Anh cho ý kiến để em có thêm động lực dứt bỏ hắn, được không?
À, té ra là vụ này! Nhấp chén trà, chép chép miệng khen ngọt thật, mình kệ cho nàng độc thoại chán chê. Cái chuyện xui đứa này bỏ đứa kia (theo kinh nghiệm xương máu của mình) là điều ngớ ngẩn và ngu nhất mà nhiều người mắc phải. Có khi càng bị chê, bị chửi, chúng lại càng trở nên manh động và… yêu nhau hơn (để chứng minh rằng “tất cả đều mù, chỉ đôi tao là sáng suốt”).
- Em kể thêm ít dữ liệu nữa đi, anh sẽ nói quan điểm của mình sau.
Và công cuộc kể tội người yêu của nàng bắt đầu…
Ký sự Đòi nợ. Chap 18
Những gì Ốc kể về thằng ku người yêu, mình nghe câu được câu mất vì buồn ngủ. Nhưng nói chung cũng dek thích nghe tâm sự chị em, nhất lại là tâm sự về một thằng trẻ trâu – cái thằng trong mắt mình là số 0 tròn trĩnh.
- Hết chưa?
+ Còn nhiều. Nghe nữa không?
- Thôi khỏi.
+ Anh xem có chấp nhận nổi nó không?
Mình không thèm luận tội nó. Ném đá một đứa khi nó đang ngắc ngoải dưới bùn đen là điều vừa dễ, vừa không xứng mặt trượng phu. Vả lại với mình, nó không đáng một xu, nhưng trong mắt kẻ khác giá trị của nó biết đâu không đong đếm được (như Ốc từng nghĩ về nó thời gian trước).
Nghe giọng điệu Ốc có vẻ vừa ấm ức nhưng lại vừa xoắn. Bây giờ có nói gì đi nữa thì nàng cũng có nghe đâu. Đàn bà nhiều khi vẫn thế. Một thằng vừa đểu vừa có vẻ tử tế bao giờ cũng có sức hấp dẫn họ gấp 3 lần những thằng ngoan hiền thuần chủng.
- Thế này.
+ Em đang nghe…
- Khi em yêu nó, chính em cũng không biết yêu vì cái gì. Anh coi đó là mù quáng. Chỉ thứ tình yêu mù quáng mới không biết được lý do. Em cũng giống nhiều đứa con gái khác khi ngộ nhận và huyền bí hóa tình yêu của mình, coi cái gì không hiểu, không rõ về đối phương là một kho bí mật cần thời gian đê khám phá. Nói có vẻ khó hiểu với em quá nhỉ?
+ Không, em hiểu hết ý anh…
- Uhm. Kho bí mật của thằng kia cuối cùng là tập hợp các thói xấu. Việc chấp nhận được hay không phụ thuộc vào sức chịu đựng cũng như sự tỉnh táo của em. Chấm hết!
Mệ, phải kiềm chế lắm mới từ tốn nói ra được những câu tử tế như trên (vì sự tôn trọng mình giành cho nàng). Anh đâu phải là cái thùng rác cho nàng tuôn xả cảm xúc mỗi khi ức chế với thằng trẻ ranh kia?
Điện thoại chợt rung tít trong túi quần. Sms của Huyền “E vừa gọi điện cho chị gái, cuối tuần chị ra nên chủ nhật này em về được rồi. A đến buổi nào?”
Soạn tin reply ” Chiều cn nha em”.
Huyền “Uh, sẽ có chuyện hay nói với anh đó”. Tim mình đập thình thịch, chuyện gì mà lấp lửng như kia nhể???
Ốc nãy giờ ngồi lặng lẽ, mặt cúi gằm. Thấy mình mải nhắn tin qua lại, nàng đứng dậy tìm dép (chắc đòi về).
+ Muộn rồi, em về đây…
- Về à? Ừ, về kẻo lại mưa. Mình trả lời ráo hoảnh như chưa có chuyện gì xảy ra.
+ Sáng mai ăn gì để em mang qua cho?
- Gì cũng được.
Tiễn nàng ra ngõ, đang trong trạng thái hưng phấn vì tin nhắn của Huyền, mình bảo.
- Từ hôm nay anh với em sẽ tránh để mọi người hiểu nhầm chuyện của 2 đứa…
+ Là sao? Không gặp nhau nữa á?
- Khồng, mà là…không…không…(mình ôm nàng vào lòng)…thế này nữa.
Nàng dựng chân chống xe máy, hai tay vuốt lên má mình, cái nhìn trân trân (trời tối nên không rõ vui hay buồn). Lặng hồi lâu, bất chợt nàng vòng tay ôm lấy mình, nói trong hơi thở hổn hển: “Sao anh không là của em???”.
Câu này nàng đã nói trong một lần say rượu ở nhà bạn, khi ấy nàng mềm nhũn như con mèo ốm, hơi thở chua lòm. Nhưng lần ấy không tính, vì lúc tỉnh dậy nàng cười nhe răng “Nỏ nhớ nói cái chi nựa cả”.
- Thôi đừng ca bài này nữa, anh dị ứng…
Một cái tát dáng xuống má mình, nhanh đến nỗi dek kịp phản ứng. May mà không mạnh lắm, chỉ ran rát. Mình đứng như trời trồng không hiểu chuyện gì.
Rất nhanh, nàng gạt vội chân chống nổ máy vụt đi. Đúng là éo hiểu chuyện gì thật. Càng cố hiểu càng rối bời…
2 giờ sáng giật mình vì cái tin đến. “E xl, lúc đó e không phải là e nữa. Sáng mai em mua xôi ruốc cho anh nha”.
Chap 19: Huyền…
*************
Nhiều người chắc sẽ thắc mắc sao tôi giành thời gian cho công tác gái gú nhiều thế?
Hỏi thế là xứng đáng 1 điểm về chỗ.
Vì đây không phải là nhật ký tiểu thư để kể lể chi tiết chiều nay ăn gì, ngủ mấy giờ dậy, đi mua quần chip với ai, thậm chí cả tuần tổng cộng ho mấy lần? vân vân và vân vân.
Ở đây chỉ có chỗ cho tình yêu, mọi thứ ngoài lề lẻ tẻ chỉ điểm xuyết hoặc lướt qua. Với lại một công chức quèn cấp huyện, lương đủ ăn sáng 30 ngày/tháng + đổ dầy 3 bình xăng, thì thử hỏi còn thú vui tao nhã và tinh tế nào hơn thú vui uống trà, bắn thuốc lào vặt và đong gái?
Tôi ít bạn trai (thứ được coi là tri kỷ) bạn bè thân thiết tốt nghiệp DH xong mỗi đứa té mỗi nơi. Ở quê còn lại các chú: hoặc là thợ hồ, thợ cơ khí, thợ cắt tóc, hoặc là mấy anh giáo viên, cán bộ Đoàn, viên chức lằng nhằng. Các anh thợ thì mình nói các anh éo thèm nghe. Các anh viên chức thì mình éo nghe nổi các anh nói. Đâm ra chỉ hợp với mấy em xì tin hoặc tiền mãn tin – vì khi lời nói bất đồng ta có thể chuyển sang ngôn ngữ cơ thể.
Trên kia là đùa
Giờ mới thật.
Từ khi bắn xới khỏi Hanoi, tôi luôn nhức nhối với vết thương lòng do ex để lại. Một khoảng trống mênh mang trước mặt không gì bù đắp nổi. Nhiều khi uống tây tây, nghĩ cùn: mẹ, vì nghèo hèn, vì đồng tiền mà đánh mất tình yêu thì tao sẽ cố hết sức kiếm thật nhiều tiền để làm khổ đứa khác – như một sự trả thù tình. Nhưng đấy là lúc say. Tỉnh ra lại quay về với cái máng lợn phũ phàng. Suy tư, trăn trở, thất vọng… chồng chất.
Đi nhiều, gặp nhiều cũng chỉ thấy những đứa con gái tâm hồn nhàn nhạt. Những em gái với lối suy nghĩ chỉ cần xỏ chân vào 2 cái ống quần jean là phút chốc bước một bước từ lũy tre làng ra thẳng ánh sáng văn minh thành thị không qua thời kỳ quá độ. Hoặc những đứa chỉ cần liếc mình đi xe gì là có thể đánh giá xong thân phận và giá trị một con người mà không cần thẩm tra lý lịch. lướt qua đời mình thì cũng khó có thể châm chước tính cho một cuộc tình (lại nhớ tới câu thơ quái quỷ của HNC “Thủy, Lan, Hương, rồi Dương rồi Điệp/ Những mối tình như súng liên thanh)…
Cho tới khi gặp Huyền, mình gần như vứt bỏ được lớp mặt nạ loang lổ bấy lâu. Mình trở nên tử tế hơn. Yêu đời hơn và bớt ngang tàng hẳn. Một tia sáng le lói cuối đường hầm chăng?
Thôi văn thơ lai láng như thế đủ rồi. Tối nay chủ nhật, Huyền vừa tin lại: “A đến sớm đi chơi đám cưới với em nha, đám của bạn em”. Đọc đi đọc lại cái tin dễ đến lần thứ 37 mà vẫn thấy háo hức (thi thoảng thoát hẳn, đút máy vào túi quần rồi làm như mới có tin đến, lôi ra đọc để nhâm nhi cảm giác hồi hộp).
Vội vàng soạn ngay tin reply kẻo nhỡ nàng đổi ý thì bỏ mẹ “Để anh xin phép bố mẹ đã nha em, có gì lát anh nhắn lại” (bấm nút gửi mà đau hết cả cơ bụng vì cười, lại còn bày đặt “xin phép” phụ huynh cho ra vẻ con người nề nếp gia phong vãi cái thằng mình)
“Dạ, em chờ”. Nàng rep.
Cái điện thoại bấy lâu chuyên giành cho việc
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11 trong tổng số 35 trang

Đang xem: Đọc truyện - Ký sự đòi nợ - full toàn tập - hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 11
Bài Ngẫu nhiên
- Game Doraemon - Cuộc Chiến Bảo Bối cho điện thoại - TẬP MỘT
- Thông tin khuyến mãi nap thẻ của các nhà mạng trong cuối tháng 11/2012 cập nhật
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN MỘT
- Ảnh hài - cách người yêu trị chồng bồ bịch
- Hình động đẹp cây thông noel, hình động cây thông giáng sinh lung linh
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 11 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved