Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 17

Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 17

•Ngày Gửi: 12,01,14 -23:46)
•Xem: 36505 lượt xem

Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 17


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17

đầy ụ. Ăn xong tỉnh cả người. Nhưng lại bắt đầu lo lắng tìm cách trình bày sao cho khéo và hợp lý.
- Thôi chết rồi…( đưa tay vỗ bốp vào túi quần sau, mặt hoảng loạn).
- Sao thế anh? (Con bé thu tiền tròn mắt hỏi).
- Bỏ mẹ, anh đi xe bus…thằng nào móc mất ví rồi. Tiền thì vài trăm nhưng cơ bản là toàn giấy tờ quan trọng…
-……
- Giờ anh để lại cái ca táp này nhé, lát về nhà lấy tiền ra chuộc lại….À mà nhớ giữ cẩn thận hộ anh, toàn tài liệu đấy.
Con bé chỉ vào phía trong.
- Anh vào đưa cho bà chủ!
Xong. Cắp đít rời khỏi quán trong vô số ánh mắt ngưỡng mộ của các bé gái đang chen chân gọi thức ăn. Mịa, bước trên đường về phòng trọ mà nước mắt chực trào. Cảm giác ê chề, tủi nhục và khốn nạn bóp nghẹt lấy tim.
2. Quán xôi, bánh mỳ pate giữa phố Hồ Xuân Hương (khúc cua ra Bà Triệu). Chỗ này có con bé bán hàng ngực khủng vãi, hồi ấy cứ lên tòa báo lĩnh nhuận bút còi xong là ghé vô gọi bát xôi thịt kho tàu, ly sữa đậu nành, kéo ghế vừa ăn vừa nhìn ngực nó (thấy đời đáng sóng xiết bao).
3. Quán cháo lòng, tiết canh lão N. trọc trên đường Nguyễn Trãi. Quán ấy cứ đứt bữa là đi bộ ra ăn nợ. Đôi lúc nhớ cơm quá, mụ vợ lão vét nồi gang lấy cho ít cơm cơm cháy bỏ vào bát nhựa to, chan nước luộc lòng vào…ngon vãi cả lái. Sau này thanh toán nợ nần, dở sổ ra thấy tên mình với thằng Long (Quảng Ninh) dày như … nhật ký cave. (12/6 Huy + Long: 2 cháo + 1 lòng + 2 tiết; 14/6: Huy: 2 cháo + 2 vina; 15/6: Huy + Long: 4 cháo + 2 lòng (chắc ăn đúp thay cơm)…Nhà này có đứa con gái học năm nhất xinh ghê, nhưng 2 thằng nợ như chúa Chổm dek dám tán tỉnh. Chỉ thi thoảng thấy nó mặc váy ngắn ra giúp bán hàng thì 2 thằng ngồi lâu hơn, ánh mắt cũng tỏ ra phiêu lãng hơn nhưng cơ bản éo ăn thua.
… Dạo quanh một vòng, có quán vẫn còn đó, có quán đã sang tên đổi chủ, kinh doanh mặt hàng khác. Những chuyện này mình éo dám kể với ai ngoài Ốc (sợ mất hình ảnh, sợ này sợ nọ…). Nàng nghe say mê, lúc cười sằng sặc, lúc đần thối mặt tội nghiệp cho mình. Chưa bao giờ Ốc phán xét hay khiến mình tổn thương, nàng hay tưng tửng đùa và ít khi để bụng những điều vặt vãnh. Đó là lý do có nhiều chuyện “thâm cung bí sử” mình chỉ kể cho mỗi nàng nghe…
Chiều nay lượn xuống Hàng Đường mua cho nàng mấy lọ ô mai (đủ các loại). Lúc về nhà nghỉ, đang lọ mọ lèo cầu thang chợt nhận được tin nhắn của nàng, chỉ vẻn vẹn 2 chữ và 3 dấu chấm “Chàng ơi…”
Rep lại “???”
“Nhớ chàng”
Phì cười. Ranh con hôm nay bày đặt xưng hô lối cải lương với mình chắc có vụ gì ở nhà rồi.
“Hâm”
“Mà chàng mua mấy thứ cho em chưa? Chàng nhớ chi em không đó?”
“Nhớ vãi”
“Nhớ cái chi nhất?”
“() () ”
“Bó tay chàng oy! Khi mô về nà?”
“Vài bữa nữa. Thích mùi Lacoste không anh mua cho 1 lọ?”
“Nhưng mùi chi nà? Đắt hok? Đắt quá thì thui chàng à”
“Mùi mới ra, Challenge rất nam tính. Mua nhá?”
“Uhm. Mà gặp người iu cũ chưa?”
“Chưa, mai mới đi đám cưới bạn mà. Thôi đi tắm rồi ngủ luôn đây, về kể sau. BB”
Chap 29: Trở về
************
Xe về từ Hà Nội lúc 4 giờ chiều.
Bước xuống đã thấy Ốc đứng đợi sẵn bên con xe đạp cào cào, đầu đội mũ lưỡi trai, quần bò ngố bạc phếch.
- Say xe hay răng mà mặt mũi xanh xám rứa?
- Đói.
- Không ăn chi à?
- Dừng ăn trưa ở Thanh Hóa nhưng anh nỏ muốn ăn, chỉ uống lon bia với cái nem chua.
- Thôi về kiếm cái chi em nấu cho mà ăn tạm nha?
- Ừ.
Ốc ngồi sau ôm cái ba lô, mình đạp xe men theo lối tắt về nhà. Ngang qua hàng cây ven hồ, đường vắng chỉ có 2 đứa, Ốc vòng tay qua eo mình
- Ôm cấy đỡ nhớ mồ.
- Chắc là quen ôm thằng củ cải nớ rồi à?
- Thôi ông nội đừng nhắc đến thằng đó nữa.
- Răng rồi? Tạch rồi à?
- Sút hắn bay lâu rồi giừ anh mới hỏi.
- Tiếc không?
- Nỏ biết, em tăng được 2 cân thì biết răng rồi đó.
- Hê, giừ thoải mái làm bồ anh rồi chi?
- Nỏ dám. Em Huyền để cho ai? À mà trong ni (vỗ vào ba lô) đủ mấy thứ em dặn rồi chơ?
- Đủ ạ. Nhà ngươi thì chỉ nhớ đến ăn chớ có nhớ chi khác mô.
- Ầy, trẫm rứa đó. Còn hơn có đứa chỉ nhớ cái… bậy bạ đen tối…(hí, tỉa đểu vụ mình nhắn tin bảo nhớ () () đây)
Về nhà. Nàng chào hỏi qua loa bà già mình rồi xuống bếp mở tủ lạnh tìm đồ nấu mỳ cho mình ăn chống đói. Bà già xì xào vào tai mình “Tau chộ 2 đứa mi khi mô cụng dính với nhau như keo năm linh hai hè!”. Mình cười bảo chắc rứa.
Tắm rửa xong ngồi vào bàn ăn mỳ tôm trứng (mịa, món này cách đây vài năm mình sợ vãi linh hồn vì cứ ngửi mùi mỳ lại ám ảnh một thời chuyên chiến mỳ Hảo Hảo trừ bữa, ăn xong ợ phát lại nôn nao hết cái thằng người).
- Ngon ghê, em nấu cái chi cũng hợp vị anh hè! (nịnh thối Ốc phát, cơ mà cũng đúng).
- Chẳng qua anh hay đói vào lúc có em thôi…
Mình ngẩn mặt mất 8 giây vì câu nói tưởng như ấm ớ, vô vị đó. Nói rứa khác nào nàng là cơm nguội lúc đói lòng, bình thường nhạt nhẽo trong xó chạn nhưng khi không cần vẫn luôn có sẵn???
Chén xong, lôi ba lô vào phòng riêng (đỡ bị bà già soi) lấy đồ cho Ốc. Mấy hộp ô mai, 2 gói ngô cay to, 2 gói bò khô, lọ nước hoa Lacoste (còn cái khăn dạ mua cho Huyền).
- Khăn đẹp hè. Mua cho mama à? (Nàng tinh vãi)
- Mô… định…
- Biết roài, tặng em Huyền chi?
- Uhm.
- Em thích. (Nàng ướm thử vào cổ).
- Răng không nói anh mua cho cái nữa?
- Rứa con Huyền có dặn anh mua không mà anh mua? (Dỗi mịa nó rồi)
- Không, nhưng nỏ lẹ đi HN không mua chi cho hắn? Tiện tay thì mua thôi…
- Nhưng em thích cái khăn ni, hợp với gu của em thật đó!
- Uh công nhận… cũng hợp. Nhưng thôi, em nhường Huyền đi, em có bao nhiêu quà rồi chi nựa.
Ốc cuộn cái khăn rồi ôm trong lòng (kiểu bà éo thả ra cho đứa mô nữa), mình vừa buồn cười vừa thấy khó xử vãi. Thôi kệ đó, hạ hồi phân giải.
- Tối ni nhà Huyền hẹn sang lấy nốt tiền nợ nên anh mới về sớm hơn dự định 2 ngày đó!
- Rứa lại gặp à?
- Uhm.
- Em thì nỏ ghét chi hắn, chớ mà…. thấy hắn có vẻ làm cao làm giá quá. Như anh răng phải khổ vì một đứa như hắn?
- Khổ chi mô, anh cũng xác định lần này mà nhùng nhằng là anh té luôn (mạnh mồm ghê).
- Em ủng hộ… Rứa tối ni về muộn rồi hè?
- Chưa biết. Mất hứng khi mô về khi nớ.
- Ầy, lôi thôi trả dép bố về hè, hihi.
Tối nay sẽ là cuộc gặp gỡ thượng đỉnh – giải quyết một công đôi chuyện đây…
……………….
(Chap 30: “Quyết đấu” đang được cập nhật, like mạnh lấy hứng nào!)
Chap 30 – Ký sự đòi nợ
****************
Tối qua theo lịch hẹn sẽ sang nhà Huyền, nhưng lúc chập choạng nhận được hung tin từ cu Ngọc “Đạ ca để đêm mai sang nhé. Mai mới có phim hay cho đại ca”.
Cái giọng lấp lửng của nó khiến mình vừa hoang mang vừa tò mò. Hỏi lại, phim chi mà hay chú? Nó ranh mãnh rep “Thì tối mai đại ca cứ sang đây”.
Ừ sang thì sang, trong kho từ vựng của anh mày éo có từ nào tên là “sợ” cả.
Lúc đó Ốc chưa về, đọc tin nhắn của Ngọc cho nàng nghe, nàng reo lên như con hâm “Biết roài….tối mai anh sẽ được gặp tình địch. Để lát em chạy xe ra mua cho lọ dầu gió với ít bông băng đi là vừa hè!”
Mình vái lạy Ốc 3 vái. Nàng quả là đệ nhất ma xó, chuyện chi cũng tinh quái đoán trước như sấm truyền (chả trách thằng bồ cũ rốt cuộc trong mắt nàng cũng chỉ là thằng trẻ trâu)…
7 rưỡi tối. Áo phông, quần jeans, giày xì po…chễm chệ trên con rim Thái của ông già trực chỉ hướng cầu tràn. Trời khô ráo, trăng non lấp ló chân đồi. Một cảnh tượng rất xứng đáng để làm thơ đề (à nhắc đến thơ đề, có những câu mình đọc mãi mà éo luận ra chúng liên kết với nhau chỗ nào, ví dụ “Đêm nay trăng sáng mênh mông/ Tối nay đuôi 8 hay 5 vào lồng”)
Đến gần ngõ nhà Huyền, thấy một đám gần chục chú giai làng đang tụm năm, tụm ba quanh gốc tre, mình ý tứ giảm ga, tắt đèn pha. Chợt tiếng ai như tiếng cu Ngọc gọi tên mình. Dừng hẳn lại xem sao.
- Đại ca.
Té ra là nó thật.
- Chuẩn bị đi mô mà tụ tập ri?
- Mô. Ngồi bốc phét cho vui thôi. Vô nhà đi, chị Huyền ở trong đó.
- Mà nhà có khách à?
- Dạ. Vô đi.
- Ai rứa?
- Anh Toàn đến chơi. Nỏ ngại mô.
Mịa nhà chú, có rứa mà cũng dọa ma anh.
Nhưng cũng hơi hồi hộp thật. Nó là thứ cảm giác là lạ pha trộn giữa chút cay cay mũi, chút trách cứ (ngấm ngầm) và một chút “hiếu chiến”. Rút thuốc đưa cho Ngọc 1 điếu, châm một điếu, kéo mấy hơi cho hạ hỏa phát đã.
Xong lững thững dắt xe đi vào. Trước sân một con Airblade đỏ đen dựng chình uỳnh ngay lối vào cửa (chắc sợ trẻ con vặt gương). Huyền đi ra chào “Anh ạ!” rồi nhìn mình một lượt. Hờ, nàng đi giày vải buộc giây trong nhà như này là trọng đại lắm đây! Gật đầu chào lại. Ngó vô nhà trên dek thấy đứa nào khả nghi ngoài bố mẹ Huyền.
- Cháu chào o chú. Ôi o mới về ạ? (mẹ nàng mới ra viện). Tiện mồm định hỏi “Dạo ni khỏe không o?” nhưng phanh lại kịp.
Chú Việt kéo ghế mời ngồi rồi nhìn sang mình bảo với vợ.
- Huy con nhà bà Y. đó, nhà bên thị trấn.
Mẹ nàng bỏm bẻm nhai trầu, gật gật, mắt lim dim ra kiểu biết, biết rồi. Mình nở nụ cười tương đối nhu mì, tranh thủ soi xem nàng giống mẹ điểm gì trên khuôn mặt.
- Huy vợ con chi chưa cháu? Giừ đang mần nghề chi?
Mẹ nàng phỏng vấn.
- Dạ chưa o ơi. Cháu làm abc thôi o. (Đúng kiểu giai làng là phải “Cháu ế rồi, có ai thèm lấy mô o”, nhưng mình ghét kiểu vờ vịt khiêm tốn và nhàm chán ấy).
Im lặng trong giây lát, phát hiện ra dưới bếp có tiếng rầm rì to nhỏ. Ái zà, bạn Toàn ủ hàng kỹ ghê nhể. Ngay lập tức tiếng Huyền lôi kéo “Lên nhà trên uống nước nói chuyện cho vui đi anh, nỏ ngại mô!”
Rồi nàng đi trước, bạn giai kia lẽo đẽo theo sau.
- Giới thiệu với anh, đây là anh Toàn, nhà trên abc, (quay sang mình) còn đây là anh
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17 trong tổng số 35 trang

Đang xem: Đọc truyện - Ký sự đòi nợ - full toàn tập - hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 17
Bài Ngẫu nhiên
- Đoạn ghi âm đóng giả thằng ngu để trêu nữ nhân viên tổng đài Viettel
- Truyện Mình chia tay rồi mà Em...
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
- Bài thơ hay tặng nàng - người mình yêu
- Nhạc no body - Bài nhạc nhảy sôi động đến từ Nhật Bản - bạn sẽ dâng trào cảm hứng khi nghe
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Đọc truyện, Ký sự đòi nợ full toàn tập, truyện hay, đọc truyện đòi nợ hay, truyện full ký sự đòi nợ phần 17 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved