doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 2

doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 2

•Ngày Gửi: 13,04,13 -01:12)
•Xem: 6565 lượt xem

doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 2


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

you’ll let me down
Because I love you. Love you. Love you.
So don’t let me down.
Như tướng quân thắng trận trở về, tôi sung sướng chờ cơ hội nhận thưởng. Suy đi tính lại, ngày gần nhất mà tôi có thể tỏ tình với em là gần 1 tháng nữa, ngày 14/2. Tôi tỉ mỉ chọn một chiếc mp3 màu hồng phấn thật đáng yêu. Sau khi lưu xong bài hát tuyệt vời của Shakin Stevens vào mp3, tôi cẩn thận đặt nó trong một chiếc hộp xinh xinh. Cây xương rồng to bằng nắm đấm tay, mọc ra một nhánh nhỏ duyên dáng làm người ta quên mất cả những chiếc gai sắc nhọn của nó. Tôi cầm chậu xương rồng lên tự hỏi: "Vì sao không phải là hoa hồng như bao cô gái khác mà lại là xương rồng nhỉ?” Thật là một cô gái thú vị. Nghĩ vậy tôi mỉm cười, không quên kèm theo một chiếc thiệp nhỏ với lời hẹn ước. Tôi không muốn sự hiện diện đường đột của mình làm Quỳnh Như khó xử nên đã nhờ Thủy chuyển hộp quà tới em giúp tôi. Sau đó tôi kiên nhẫn đứng chờ em trước cổng trường. Với em, đây sẽ là lần đầu tiên gặp lại tôi kể từ sau bữa tiệc sinh nhật 3 tháng trước. "Liệu em có còn nhớ tôi không? Có nhận ra tôi không? Có nhận lời làm quen của tôi không?” Trong lòng tôi lúc ấy như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bò qua bò lại.

Kim đồng hồ rồi cũng chầm chậm nhích qua. Cuối cùng, em đã xuất hiện, nhưng không phải một mình. Sự xuất hiện của em mà tôi mong mỏi bấy lâu lại giống như một mũi dao sắc nhọn đâm xoáy lấy trái tim tôi. Em đang sánh vai cùng một cậu nam sinh khác. Cậu ấy chốc chốc lại ngoảnh sang nhìn em với một vẻ dịu dàng, đầy yêu thương. Hai người nắm tay nhau thì thầm điều gì đó, thi thoảng nụ cười lại sáng bừng trên khuôn mặt. Em đi ngang qua tôi, đôi mắt khẽ thoáng lên chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại như bình thường,… như không quen. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, người cứng đờ, chỉ còn biết lặng thinh nhìn theo bóng em đi, nhìn cái cách em nâng niu chậu xương rồng nhỏ trên tay mà lòng tôi càng xót xa, đau đớn…
Tiếng "Cạch” mở cửa làm cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi. Một chàng trai bước vào với một bó hoa hồng đỏ thắm trên tay. Tôi thầm nở một nụ cười nhàn nhạt: "Vẫn là nam sinh ngày ấy, nay có phần chững chạc hơn nhiều rồi.” Tôi ra hiệu cho cậu ấy giữ yên lặng để bệnh nhân nghỉ ngơi sau đó quay lại phòng làm việc.
Phan Anh
Tôi ngoái lại nhìn theo bóng Nam Khanh khuất dần sau ô cửa kính phòng bệnh. Anh ấy giờ lại là bác sĩ điều trị trực tiếp của Quỳnh Như. Tôi thầm mỉm cười: " Đúng là trái đất tròn.” Nam Khanh dường như không hề biết tôi đã đứng ở cửa rất lâu trước khi bước vào đây. Qua ô cửa kính, tôi đã chứng kiến tất cả. Ánh mắt chân thành, yêu thương anh ấy dành cho Như vẫn như ngày nào chúng tôi bước qua trước mắt anh. Chỉ có nỗi đau là khác. So với nỗi đau nhìn người mình yêu tay trong tay với người con trai khác, nỗi đau nhìn cô ấy mê man trên giường bệnh lại đau đớn gấp trăm lần. Tôi thầm mỉm cười chế giễu chính mình.

Ba năm trước, tôi đã từng làm một việc có lỗi với anh nhưng chưa một lần tôi ân hận vì hành động ấy của mình. Khi Thủy vội vàng đưa cho tôi món quà của Nam Khanh và dặn đi dặn lại tôi chuyển tới Quỳnh Như, trái tim tôi đã phải đấu tranh mãnh liệt. Có ai lại giúp một người hoàn toàn không quen biết tỏ tình với người con gái mình thầm yêu hay không? Cuối cùng, tôi vẫn để Quỳnh Như tự quyết định. Chỉ có điều, tôi đã nói dối cô ấy. Đó là lần đầu tiên và tôi thề sẽ là lần cuối cùng tôi nói dối cô ấy. Khi Quỳnh Như rơi nước mắt nói tôi thật sự không hiểu cô ấy, khi cô ấy chủ động muốn rời xa tôi, trái tim tôi cũng tan nát.
Tôi hiểu rằng, tình yêu xây lên bằng sự lừa dối cuối cùng cũng không thể bền lâu. Nhưng tôi vẫn không đủ can đảm nói cho cô ấy sự thật. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét thân thương trên khuôn mặt còn say ngủ của cô ấy. Nếu có thể làm gì được cho cô ấy lúc này, thì đó chính là trả cô ấy lại cho Nam Khanh. Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ rời đi.
Quỳnh Như
Tỉnh dậy vì cơn đau đầu khủng khiếp hạnh hạ, tôi mở mắt dậy. Trước mắt tôi như giăng một màn sương mù dày đặc, tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là những bóng sáng lờ mờ, không rõ trắng đen, không rõ hình dạng. Mặc dù bố mẹ không ngừng nói với tôi rằng chỉ là tạm thời, rồi tôi sẽ lại nhìn thấy được nhưng tôi biết, mọi người chỉ an ủi tôi thôi. Tôi hoảng sợ nghĩ đến tương lai của mình, phải làm thế nào nếu tôi mãi mãi không thể nhìn lại được? Làm thế nào khi một sinh viên mỹ thuật không thể phân biệt nổi màu sắc? Ước mơ trở thành một nhà thiết kế của tôi sẽ vỡ vụn, như chính những mảnh vỡ của trái tim tôi lúc này. Tôi không nhớ mình đã khóc bao nhiêu nước mắt, chỉ biết khi một giọng nam trầm ấm vang lên, tôi mới có thể từ vực thẳm của sự tuyệt vọng trở lại. Anh giới thiệu mình là Nam Khanh, là bác sĩ điều trị trực tiếp của tôi. Anh nhẹ nhàng đặt vào bàn tay tôi một chiếc hộp nhỏ và nói:
- Hãy mạnh mẽ như cây xương rồng này. Em có biết truyền thuyết về xương rồng không?
Bằng cách của riêng mình, anh đã trấn an tôi. Tôi thấy mình giống như một chiếc tàu nhỏ bị mất phương hướng giữa đại dương bao la, bỗng nhiên lại xuất hiện một chút ánh sáng le lói của ngọn hải đăng chỉ đường. Ánh sáng hy vọng ấy là thứ duy nhất tôi có thể bám víu, cũng là thứ duy nhất nâng đỡ tôi vượt qua sự yếu đuối của chính bản thân mình. Và người canh gác ngọn hải đăng đó không ai khác ngoài anh, người đã thắp sáng cho tôi một tia hy vọng. "Hy vọng dù mong manh, nhưng nếu có lòng tin thì nó vẫn có thể xảy ra.”Anh đã nói vậy, và tôi cũng tin như vậy.
Cuộc gặp gỡ của trái tim
Tôi khẽ mở cửa phòng em bước vào. Hai tuần nay, không thấy chàng trai ấy đến. Không hiểu sao trong lòng tôi lại có chút vui vui. Quỳnh Như vẫn còn say ngủ. Đôi lông mày thanh tú hơi cau lại. Giấc ngủ không được bình yên. Bất giác tôi đặt nhẹ bàn tay mình lên bàn tay bé nhỏ của em. "Thì ra cảm giác được cầm tay em là thế này đây. Tại sao tôi lại cảm thấy đau đớn như vậy chứ?” Một lần nữa, sự bất lực như đám mây đen đè nặng lên trái tim tôi, bao phủ lấy bầu trời bên trên tôi. Tôi tưởng như chỉ cần cầm gậy chọc lên sẽ là một trận mưa xối xả, buốt lạnh. Em chợt tỉnh giấc. Thấy có cái bóng người lờ mờ trước mắt, em hốt hoảng cất tiếng gọi:
- Phan Anh, là anh phải không?
Em bất ngờ gọi tên chàng trai ấy, tôi bỗng thấy mình như người đi trên dây giữa lúc mất thăng bằng lại bị một bàn tay vô tình đẩy ngã. Ngay cả một chỗ bám víu cũng không có. Tôi vụt đứng dậy đi như chạy ra khỏi cửa, chiếc ghế bị tôi làm đổ rơi xuống nền nhà tạo thành một âm thanh sắc lạnh, chát chúa. Khi trấn tĩnh lại, tôi tự hỏi: "Tại sao tôi lại bỏ đi như trốn chạy? Tôi trốn chạy điều gì cơ chứ? Tôi có thể ngồi đó và bình tĩnh trả lời: Em nhầm rồi, tôi là Nam Khanh, là bác sĩ điều trị của em cơ mà?”
Tôi nghe trái tim mình run lên vì đau đớn, cảm giác này thật giống như ba năm về trước, khi tôi nhìn em tay trong tay cùng chàng trai ấy bước qua. Tôi khẽ mỉm cười với chính mình: "Thì ra ba năm qua, tình cảm của tôi dành cho em chưa bao giờ phai nhạt, chỉ là tôi tạm để nó lẩn khuất đâu đó trong trái tim mình, nay gặp cơ hội lại bùng lên dữ dội.”

( ban dang doc truyen tai http://alo9.net )

Tiếng kim loại va xuống nền gạch tạo thành một thứ âm thanh đinh tai, nhức óc. Người đó, không phải Phan Anh. Bàn tay anh hình như ấm hơn và gầy hơn bàn tay cậu ấy. Phải rồi, chúng tôi đã chia tay được hơn ba tháng. Chính tôi là người lạnh lùng nói chia tay, sao lại hy vọng rằng cậu ấy sẽ đến chứ? Tự dò dẫm ra hướng cửa sổ, tôi ước mình có thể gom tất cả những tia ánh sáng rực rỡ bên ngoài tấm cửa kính kia để xua tan màn mây mù lạnh lẽo trước mắt. Tay tôi bỗng đau nhói vì chạm phải thứ gì đó lởm chởm, sắc nhọn. Tôi chợt nhớ ra chậu xương rồng nhỏ Nam Khanh tặng tôi. Mạnh mẽ kiên cường, đó là ý nghĩa anh ấy muốn nói với tôi. Trong lòng tôi chợt thấy ấm áp dễ chịu.
Thêm một đêm thức trắng bên chồng tài liệu, hồ sơ bệnh án. Tôi vẫn không tìm được hướng giải quyết nào. Cô gái đáng yêu, ngây thơ của tôi ngày ấy, em đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ phòng bệnh, em đang thả mình theo những dòng suy tư gì? Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần em. Em gầy và xanh hơn, đôi mắt vẫn trong veo như ngày nào nhưng lại hắt ra một thứ ánh sáng u tối, lạnh lẽo.
- Em có muốn đi dạo trong khuôn viên bệnh viện một chút không?
Em khẽ lắc đầu:
- Cám ơn anh, Nam Khanh. Nhưng em đâu thể nhìn được gì.
Gần hai tháng ở bệnh viện, em đã quen với sự có mặt của tôi, quen với việc nhận biết mọi người qua giọng nói. Ngoài những lúc phải khám chữa bệnh, tôi cũng thường xuyên ở bên em. Giúp em làm quen với những bệnh nhân khác bên cạnh, với việc nhận biết sự vật trong thứ ánh sáng lờ mờ. Nhờ vậy em đã có thể một mình đi lại trong phòng bệnh mà không va chạm vào những vật xung quanh.
Tôi nhìn em mỉm cười:
-Đã có anh nhìn giúp em.
- Có phải với bệnh nhân nào anh cũng quan tâm như em không?
Tôi giả bộ suy ngẫm rồi ngúc ngoắc trả lời:
- Không hẳn, chỉ những bệnh nhân nào xinh đẹp đáng yêu như em thôi.
Em bật cười thành tiếng. Nụ cười hiếm hoi nở trên môi em. Giây phút ấy, tôi đã ước rằng mình có thể mang lại nụ cười ấy cho em, mãi mãi.
Tôi chầm chậm dắt tay em đi trên con đường lát gạch của bệnh viện. Hai bên là hai hàng cau vua đã nhiều tuổi, thân cây cao vút, xòe ra những tán lá xanh rộng. Những bồn cây cảnh được quy hoạch gọn gàng.
1 2 3 4

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 4 trang

Đang xem: Đọc truyện ngắn ý nghĩa: Khi Hạnh Phúc Không Chỉ Là Nụ Cười Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN HAI
- Bắt đầu hay kết thúc - HieuBon_4fmdn - Bài rap buồn rơi nước mắt khi tình yêu đổ vỡ
- Nhạc no body - Bài nhạc nhảy sôi động đến từ Nhật Bản - bạn sẽ dâng trào cảm hứng khi nghe
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved