doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 3

doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 3

•Ngày Gửi: 13,04,13 -01:12)
•Xem: 6573 lượt xem

doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 3


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

Bên trong trồng một vài loài cây đơn giản dễ sống như ngâu, cọ, vạn tuế, hoặc những khóm hoa dâm bụt. Còn có một vài loài hoa nhỏ tôi cũng không biết tên. Khuôn viên bệnh viện tất nhiên không thể sánh được với công viên, nhưng lại góp phần mang lại một màu xanh mát, dịu mắt . Một bầu không khí trong lành, một không gian làm người ta tạm thời quên đi những âm thanh sắc lạnh của dụng cụ y tế, của mùi nước clo khử trùng, của những u uất, phiền muộn trong lòng.
Em khẽ cất tiếng hỏi tôi:
-Bầu trời hôm nay có màu gì hả anh?
Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời với những tảng mây xám xịt nặng nề trôi không có lấy một tia nắng, rồi nhìn em dịu dàng:
- Màu hy vọng em ạ. Rất cao và xanh mịn.
Em mỉm cười thích thú lại hỏi tôi:
- Vậy có nắng rồi, nắng có màu gì hả anh?
- Màu ấm áp. Đưa tay đây, anh sẽ chỉ cho em.
Em đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình cho tôi. Khẽ đỡ lấy bàn tay em để đưa vào không trung, tôi hóm hỉnh cười:
-Ấm phải không?
Em mỉm cười gật đầu. Nụ cười làm trái tim tôi se thắt. Không phải tôi đang nói dối em. Tôi đang nói thật đấy chứ. Vì chỉ cần bên em, dẫu mưa cũng có thể biến thành một ngày bừng nắng.
Tôi nhanh tay ngắt lấy một bông hồng trắng nhỏ hiếm hoi trong bồn cây gần đó. Nhìn tấm biển dương lên đầy kiêu hãnh"Vườn hoa bệnh viện” trong lòng tôi thầm nghĩ: "Vì em vi phạm một lần cũng có sao.” Sau khi cẩn thận bẻ hết gai của cành hồng tôi trao nó cho em. Em dùng hai tay của mình để cảm nhận, khẽ đưa lên mũi ngửi và mỉm cười:
- Hoa hồng phải không anh? Cánh nó mềm mại quá. Nó màu gì vậy anh?
- Tôi xứng với em.
Nghe câu nói đột ngột của tôi, một thoáng ngạc nhiên trên nét mặt, em ngập ngừng hỏi lại:
- Anh… anh vừa nói gì?
- Đó là ý nghĩa của hoa hồng trắng. Đó là một bông hoa hồng trắng. Tôi bình thản trả lời.
Nhìn em cúi đầu thẹn thùng đỏ mặt, trong lòng tôi không giấu nổi nụ cười. Thời gian qua, tôi vẫn không bỏ được thú vui trêu chọc em. Bỗng em lùi ra xa tôi, rảo bước về phía trước. Tôi còn chưa kịp báo cho em phía trước là một bậc thềm thì em đã nằm gọn trong vòng tay tôi, vẫn thật mềm mại và thoang thoảng hương xà bông dìu dịu giống như ba năm về trước. Một lần nữa, trái tim tôi lại loạn nhịp mạnh mẽ đập. Tiếng chuông điện thoại của tôi chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ:
If I got down on my knees and I pleaded with you
If I crossed a million oceans just to be with you
Would you ever let me down?
If I climbed the highest mountain just to hold you tight
If I said that I would love you every single night
Would you ever let me down?

Nghe xong điện, tôi đỡ em ngồi xuống ghế, ngại ngần nói:
- Anh phải tới phòng cấp cứu bây giờ. Em ngồi yên ở đây, anh sẽ nhờ một cô y tá đưa em quay lại phòng bệnh.
Em bất ngờ níu lấy tay áo tôi giọng thảng thốt:
- Em cảm giác như…chúng ta đã quen nhau từ rất lâu trước đây rồi, từ trước cả khi anh và em gặp nhau.
Tôi nín lặng, tim cũng ngừng đập. Phải mất chục giây sau mới lấy lại bình tĩnh, tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay em đang níu chặt áo mình mỉm cười:
- Chờ anh, rồi anh sẽ quay lại.
Tôi cất từng bước chân vội vã một cách khó khăn. Bỏ lại em ngồi đó cô đơn một mình là một điều vô cùng khó khăn với tôi nhưng không còn cách nào khác. Những bệnh nhân khác đang cần tôi. Tôi không chỉ là một người yêu em, tôi còn là một người thầy thuốc. Tính mạng của người bệnh đang nằm trong tay tôi.
Nam Khanh đi rồi, tôi cảm giác như mình đã để vuột mất một điều gì đó rất quan trọng trong quá khứ và cả hiện tại. Trái tim tôi vẫn còn đang đập dồn dập trong lồng ngực. Hơi ấm trong vòng tay anh thật quen thuộc, tôi tưởng như mình đã được đắm chìm trong vòng tay ấy từ rất lâu về trước. Bản nhạc chuông của anh lại làm dấy lên những kỷ niệm trong tôi. Hôm đó, ngày 14-2, cậu bạn dễ thương cùng lớp Phan Anh đã tặng tôi bản nhạc này. Tôi vốn tin vào định mệnh. Nên khi duyên phận mang đến cho tôi một người có chung sở thích, chung tâm hồn với tôi như vậy, tôi đã nghĩ rằng cậu ấy chính là định mệnh mà tôi hằng ao ước, giống như nàng công chúa vẫn chờ đợi một chàng hoàng tử cho riêng mình. Rất vội vàng, trái tim nhỏ bé nhiều mơ mộng của một cô gái 17 tuổi là tôi cũng rung lên theo từng nốt nhạc.
Vì quá vội vàng, nên mối tình đầu của tôi cũng kết thúc một cách chóng vánh. Hơn hai năm, đủ để tôi và Phan Anh hiểu rằng chúng tôi không thuộc về nhau.
Giờ đây, trên chặng đường khó khăn này, Nam Khanh lại xuất hiện trong cuộc đời tôi. Sự sâu sắc, hiểu biết của anh đã làm tôi vững tin hơn vào một tương lai phiá trước. Sự hóm hỉnh, hài hước mà anh mang lại như một hộp sắc màu làm tươi mới thế giới vốn như một màn sương trắng đục trước mắt tôi. Sự ân cần, dịu dàng của anh đã làm tôi mỉm cười, chấp nhận cuộc sống này. Cơn đau đầu chợt ập đến nhức nhối. Hình như những lúc anh không ở bên tôi chúng thường xuất hiện hơn.
Cầm kết quả chụp lại CT Scaner của Quỳnh Như trên tay, lồng ngực tôi trống rỗng. Bầu không khí xung quanh tôi như đặc quánh, nghẹt thở. Tôi đưa tay nới lỏng chiếc cavat trên cổ, một giọt nước mắt vô tình rơi tách xuống mặt bàn, tia nước bắn ra thành những vệt dài. Gần đây những cơn đau đầu của em đã ít hơn, tôi đã hy vọng sẽ có một phép màu nào đó, khối máu tụ ấy sẽ từ từ tiêu biến. Nhưng tia hy vọng vừa thắp lên lại như ngọn đèn leo lét trong gió, cuối cùng cũng vụt tắt. Khối máu tụ không hề có dấu hiệu tiêu giảm, vùng não tranh tối tranh sáng trước kia có xu hướng lan rộng, nguy cơ không hồi phục được.
Cuộc phẫu thuật lần hai phải được tiến hành nhanh chóng để giải phóng vùng não bị chèn ép này. Dù đã có sự tiên lượng trước đó, nhưng tôi vẫn không tránh khỏi nỗi thất vọng đau đớn. Nếu thành công em có thể nhìn lại được, nhưng nếu thất bại…tôi thật không muốn nghĩ tiếp. Với tỷ lệ thành công ít ỏi như vậy, lẽ nào để em phải mạo hiểm hay sao? Có cách nào để không phải phẫu thuật không? Cho dù cả cuộc đời này, em không nhìn thấy được cũng không sao. Tôi sẽ nhìn thay em. Cho dù em có là một cô gái mù, tôi sẽ vẫn yêu em.
Tôi tìm thấy em ở góc nhỏ của khuôn bệnh viện trong một buổi chiều muộn. Em đang ngồi trước giá vẽ của mình. Mẹ em đứng bên, thi thoảng lại lén lau đi những giọt nước mắt.
Tôi đứng từ xa nhìn em. Chân không cất nổi bước. Trong ánh nắng sắp tắt của buổi chiều tà, em mỏng manh và yếu ớt biết bao. Khoảnh khắc ấy, tôi muốn được ôm trọn em trong vòng tay của mình, muốn dùng hết hơi ấm của mình để che chở, bảo vệ cho em…Giá mà tôi có thể bảo vệ cho em.
Mẹ em tiến về phía tôi, mắt đã rưng rưng:
- Con bé không chịu làm phẫu thuật, nó nói đằng nào cũng chết, nó không muốn phải chịu một cuộc phẫu thuật đau đớn lần nữa… Con gái tôi, con bé mới chỉ hơn 19 tuổi. Nói rồi mẹ em không cầm được nước mắt.
Sống mũi tôi cay xè, cố tìm một câu nói trấn an bác:
- Chúng cháu sẽ cố gắng hết sức.
Lời vừa nói ra khỏi miệng lại khiến tôi ân hận. Câu nói này, câu nói tôi đã nói với không biết bao nhiêu người nhà bệnh nhân. Nhưng điều đáng sợ không phải là câu nói đó, mà là vế sau của nó: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng…” Hàng ngàn lần, hàng vạn lần, tôi cũng không muốn phải nói câu nói đó với mẹ em thêm một lần nữa.
Tôi xin phép được nói chuyện riêng với em. Em đang dùng cây bút quen thuộc của mình phác lên giấy vẽ những đường nét lộn xộn, không rõ hình thù. Quần áo em đã lem nhem bởi nước màu, trên khuôn mặt nhỏ xinh cũng dính một vài vệt màu xanh đỏ. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên em, nhẹ nhàng lau những vệt màu trên má em khẽ thì thầm:
- Nếu thiếu giấy vẽ cứ bảo anh, sao lại vẽ cả lên mặt thế này?
Như giọt nước tràn ly, em bỗng bật khóc nức nở. Những u uất tích tụ bấy lâu trong lòng cũng theo đó mà tuôn rơi:
- Em sợ, em sợ một ngày nào đó, em sẽ quên mất màu ấm áp của nắng, màu hy vọng của mây trời, và màu của những bông hồng " Tôi xứng với em.”
Trái tim tôi như có hàng ngàn mũi kim xuyên thấu, nhói buốt. Tôi khẽ đặt bàn tay em lên trái tim đang đập dữ dội trong lồng ngực mình chân thành nói:
- Có anh ở đây, em sẽ không quên đâu. Ít nhất là màu đỏ, màu của tình yêu. Em thấy không? Nó đang ở đây, vì em mà đập mạnh mẽ như vậy đấy.
Nói rồi tôi khe khẽ cất tiếng hát, bài hát mà lẽ ra tôi nên tự mình hát cho em nghe từ ba năm trước. Lẽ ra khi thấy em cùng cậu nam sinh ấy bước ra, thấy em nâng niu chậu xương rồng nhỏ mà tôi tặng trên tay, tôi nên gạt bỏ lòng kiêu hãnh của mình mà đuổi theo em hỏi cho rõ ngọn ngành.
If I got down on my knees and I pleaded with you
If I crossed a million oceans just to be with you
Would you ever let me down?
If I climbed the highest mountain just to hold you tight
If I said that I would love you every single night
Would you ever let me down?
Bàn tay tôi áp lên ngực trái của anh. Nơi con tim anh đang vì tôi mà đập dồn dập. Nó va đập vào bàn tay tôi, va đập vào cả nơi xa xôi nhất trong tâm hồn tôi. Bài hát ấy vang lên, một lần nữa lại khiến trái tim tôi rung động, thổn thức. Tôi nhớ lại cuộc gọi điện của Phan Anh hai ngày trước:
-Alo?
- Quỳnh Như. Là mình.
- Phan Anh?
- Xin lỗi vì gọi điện thế này, nhưng mình nghĩ… mình cần phải nói cho cậu biết sự thật. Và nếu phải gặp trực tiếp, mình sợ mình sẽ không thể nói ra được….Mình …xin lỗi, Quỳnh Như…Mình thật sự xin lỗi.
- Phan Anh, có chuyện gì mà cậu nói như một cái đĩa dắt vậy? Trước đây cậu đâu có thế?
- Quỳnh Như…Mình…
Nghe Phan Anh nói từng từ một cách khó khăn, linh tính trong tôi mách bảo dường như điều mà cậu ấy sắp nói ra đây rất đáng sợ:
- …Mình…mình
1 2 3 4

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 4 trang

Đang xem: Đọc truyện ngắn ý nghĩa: Khi Hạnh Phúc Không Chỉ Là Nụ Cười Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tiếng Anh cực lãng mãn nữa về tình yêu: love paradise
- Truyện love: Phía trước là tình yêu
- Video beat karaoke bài Hoa anh đào trong gió - Nguyễn Vũ
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- Thư tình yêu lãng mạn gửi em: Mình yêu nhau nhé em!
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
doc truyen ngan y nghia, truyen ngan sau sac, khi hanh phuc khong chi la nu cuoi, truyen ngan ve tinh yeu, truyen ngan love y nghia phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved