Đọc truyện tình yêu, Anh là xã hội đen thì đã sao full toàn tập, truyện hay Vozer, truyện love voz anh là xã hội đen, truyện tình trái ngang voz phần 16

Đọc truyện tình yêu, Anh là xã hội đen thì đã sao full toàn tập, truyện hay Vozer, truyện love voz anh là xã hội đen, truyện tình trái ngang voz phần 16

•Ngày Gửi: 05,08,13 -22:59)
•Xem: 58114 lượt xem

Đọc truyện tình yêu, Anh là xã hội đen thì đã sao full toàn tập, truyện hay Vozer, truyện love voz anh là xã hội đen, truyện tình trái ngang voz phần 16


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16

bất ngờ lên tiếng, giọng cậu trầm xuống, nhẹ và như có gì khẩn xin trong đó.

Câu hỏi bất ngờ quá, Mai Mai còn tưởng mình nghe nhầm.

Không phải.

Đôi mắt Nhất Bảo xoáy sâu nhìn cô. Bất chợt Mai Mai không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Cô cúi đầu xuống, không biết phải nói gì.

Có thực sự là không biết phải nói gì không?

Nhất Bảo vẫn chăm chăm nhìn Mai Mai. Trong lòng cậu mong chờ một câu nói, một câu trả lời cho cậu đáp án của câu hỏi trong lòng mình lâu nay.

Im lặng....

- Cậu chủ...

Phá vỡ im lặng, một đàn em của Nhất Bảo bước vào.

Hai người họ vẫn giữ nguyên tư thế. Nhưng cảm xúc đã khác.

Người đàn em thì thầm điều gì đó vào tai Nhất Bảo. Nhất Bảo khẽ gật đầu. Người kia đi ra ngoài. Chỉ còn lại hai người.
Nhất Bảo nhìn Mai Mai, cậu đã biết đáp án, cười chua chát.

- Được rồi. Không có gì đâu... Sẽ có người đến đưa em về...

Câu nói thốt ra được Nhất Bảo nói bằng giọng rất bình thường, trên cả bình thường, giọng nói của cảm xúc đau buồn lẫn lộn.

Nói rồi cậu dần buông cánh tay mình khỏi Mai Mai. Đứng dậy. Quay người bước đi... Bước chân nặng nề... như đang mong chờ một điều có thể cho bước chân ấy quay lại...
Đầu óc Mai Mai quay cuồng, những gì Nhất Bảo nói khi nãy chỉ như những tiếng vo ve bên tai, chẳng từ nào ra từ nào. Ngay cả khi Nhất Bảo bước đi, cô cũng không hay biết.

Rồi như sực tỉnh.

Mai Mai nhổm dậy, chạy về phía cửa. Mở toang cánh cửa trước mặt, gió lạnh tạt vào, cô rúm người lại. Nhìn không gian đêm tối, vắng lặng, khoảng đất mênh mông trước mắt không một bóng người, một cánh đồng trơ trọi, chỉ có tiếng gió rít và tiếng lá cây va vào nhau xào xạc.

Mai Mai bước ra khỏi căn nhà. Bốn bề là gió lạnh, cái rét căm căm làm chân cô run rẩy.

Mặc kệ.

Nhìn ra xung quanh.

Những đốm sáng đang di chuyển rất nhanh.

Đường to kia rồi. Mai Mai mừng thầm. Cô rảo bước về phía có những đốm sáng.

Không phải đang bước đi trên đường nhựa, vừa cất bước, Mai Mai đã vấp phải cái hố đất, cô ngã. Chẳng có cảm giác gì, cô lại đứng lên đi tiếp. Đi rồi lại ngã, lại đứng lên đi tiếp.

Mai Mai không nhớ nổi mình đã ngồi bất động trong căn nhà kia được bao lâu. Rõ ràng trước đó cô còn nghe thấy tiếng người râm ran đâu đó, vậy mà thoáng sau mở cửa bước ra đã chẳng còn ai.

Nhưng có người hay không với cô không quan trọng, cô đang bước đi, đang bước đi để tìm một người.

Á.

Mai Mai lại ngã. Đã mấy lần rồi nhưng cô không hề có một tiếng kêu đau. Nhưng lần này, Mai Mai đưa tay chống xuống đất. Tay cô đập phải viên đá nhọn.

Đau nhói.

Mặc kệ.

Mai Mai lại lồm cồm đứng dậy. Mắt cô vẫn hướng về phía đường cái.

Bất chợt.

Có ánh sáng rọi thẳng vào mắt.

Đã quen với bóng tối, Mai Mai bị lóa mắt giơ tay che li. Còn đang tập làm quen với ánh sang, cô nghe từ phía phát ra ánh sáng có tiếng nói quen thuộc:

- Đó là con gái tôi.

- Bố. - Mai Mai mấp máy môi.

Nheo mắt nhìn, nhưng vì ngược hướng sáng nên dù có cố cô cũng không thể nhìn ra được trong bóng tối kia là những ai. Chỉ biết có rất nhiều người đang ở đó.

Thì ra cảnh sát đã điều tra và tìm được Mai Mai. Xung quanh hiện trường lúc đó thật sự chẳng còn gì vì đã được người của Nhất Bảo ‘thu dọn sạch sẽ’. Và đương nhiên, chuyện cô chủ của một tập đoàn lớn bị bắt cóc không thể là chuyện để mọi người được phép bàn ra tán vào. Bên cảnh sát rất hiểu điều này nên đã đồng ý giữ kín bí mật.

Tại nhà của Mai Mai. Trong phòng làm việc của ông Lâm.

- Chuyện tôi nhờ cậu làm đến đâu rồi. – Ông Lâm nói.

- Tôi đã điều tra ra thưa chủ tịch.

Blabalabala................

Khi ra khỏi phòng, vẻ mặt của ông Lâm rất căng thẳng, nói vài câu xã giao rồi người kia ra về. Ông lặng lẽ đi lên phòng Mai Mai.

Dì Minh vừa từ trong phòng bước ra.

- Ông chủ. Cô chủ vừa uống thuốc rồi.

- Uhm.

Ông Lâm khẽ gật đầu. Đợi dì Minh đi rồi, ông vào phòng, ngồi bên giường Mai Mai, nhìn cô con gái...

Mai Mai chạy ra khỏi căn nhà sập xệ, bốn bề vắng quạnh, từng cơn gió rét phả vào mặt. Mai Mai nhìn quanh tứ phía.
Kia rồi.

Người cô cần tìm đang ở kia.

Người ấy đang đứng đó đợi cô.

Mai Mai mỉm cười rạng rỡ, chạy về phía đó.

Người đó cũng đang mỉm cười với cô.

...

Rồi nụ cười biến mất, người ấy nhìn cô bằng ánh mắt tột cùng của đau khổ.

Nụ cười của Mai Mai cũng vụt tắt. Cô càng chạy nhanh hơn.

Nhưng người ấy đang xoay người quay lưng về phía cô.

Đừng đi! – Mai Mai nghĩ.

Mai Mai vẫn ra sức chạy cho thật nhanh nhưng tại sao chạy mãi, chạy mãi mà khoảng cách vẫn không ngắn lại.
Đừng đi, quay lại đi mà!

Khoảng cách dường như càng lúc càng xa. Không khí xung quanh rất lạnh, vậy mà người Mai Mai vẫn nhễ nhại mồ hôi.
Cô quyết không bỏ cuộc, nhất định phải đuổi kịp.

Chỉ đến khi cô vấp ngã... ngẩng đầu lên thì chỉ còn kịp nhìn thấy tấm lưng của người ấy trong chớp mắt rồi biến mất.
Mai Mai bật khóc.

- Đừng đi mà...

- Cô chủ, cô chủ. Cô tỉnh rồi.

Dì Minh cười nhẹ nhõm.

Mai Mai nhìn dì Minh một lát, rồi lại nhắm nghiền mắt vào.

Dì Minh thấy Mai Mai tỉnh lại thì tươi tỉnh hẳn lên.

- Chắc cô chủ đói rồi. Nằm hai ngày rồi còn gì nữa. Để tôi đi lấy cháo. Hì hì, ăn xong cô chủ phải uống liều thuốc nữa thì mới khỏi hẳn.

Mai Mai nằm im, cô đã nằm hai ngày rồi sao!

Một tia sáng quét qua trong đầu. Cô vội vã ngồi dậy. Hai ngày nằm ỳ trên giường, người mỏi nhừ, xương khớp cũng cứng lại. Vừa nhấc người được nửa chừng Mai Mai lại nằm ịch xuống giường. Mai Mai chống tay mượn sức cố ngồi dậy lần nữa. Thấy tay phải mình có cái gì đó vướng vướng, giơ lên xem, bàn tay phải của cô được bao bọc bởi một lớp băng gạc.

Tay mình sao thế này?

Không quan tâm. Mai Mai gắng sức ngồi dậy. Xương cốt cứ cứng đơ ra.

- Con muốn ngồi dậy sao không lên tiếng.

Ông Lâm tươi cười bước vào phòng. Vừa nghe tin Mai Mai tỉnh lại, ông vội lên phòng con gái luôn.

Ông đỡ cho Mai Mai ngồi dậy, ân cần nói:

- Nằm nhiều nên thấy mỏi lắm đúng không?

Mai Mai thấy bố, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, chỉ lẳng lặng bước xuống giường rồi lê chân ra phía cửa.

Ông Lâm nhìn con gái đi đứng loạng choạng, tính chạy lại đỡ nhưng Mai Mai cứ hờ hững bước đi.

- Con định đi đâu?

Mai Mai không trả lời, người cô lảo đảo bám chỗ nọ, vịn chỗ kia để đi.

Cứ thế Mai Mai cũng chạm tay được tới cửa phòng.

- Con định đi tìm Nhất Bảo phải không?

Tim Mai Mai bỗng loạn nhịp.

Nhất Bảo, đúng, chính là cái tên này. Cái tên khiến cho Mai Mai mông lung ngay cả trong giấc mơ.

- Con muốn đi tìm nó, phải vậy không? – Ông Lâm hỏi lại.

Mai Mai hơi quay đầu lại, cô muốn gật đầu với ông, muốn nói với bố mình một tiếng ‘Vâng’.

Nhưng cô lại im lặng, cô không thốt lên lời được, bởi vì giờ đây cảm xúc trong cô đang vô cùng hỗn loạn. Cô có cảm giác rằng Nhất Bảo sắp rời xa cô, chỉ chậm một phút, thậm chí là một giây thôi, có thể cô sẽ mất Nhất Bảo mãi mãi. Trái tim cô vẫn đập từng nhịp mạnh như muốn nổ tung. Mai Mai lại men theo bờ tường bước đi.

- Con đứng lại đấy. – Ông Lâm quát lớn.

- Cái thằng xã hội đen đó làm con thành ra thế này còn chưa đủ hay sao? Tại sao con còn muốn tìm nó?
Xã hội đen? Xã hội đen ư?

Mai Mai đứng chết lặng.

***

Cô bị lôi vào phòng. Ông Lâm bước ra. Cánh cửa đóng lại.

Tạch.

Cửa bị khóa trái.

- Bố, bố làm gì vậy? Tại sao lại nhốt con? Bố mở cửa đi, cho con đi đi mà. Mở cửa cho con đi, bố…….

Mai Mai đập cửa, khóc lóc kêu xin.

Nhưng bên ngoài chẳng có động tĩnh gì.

Mai Mai khuỵu chân quỳ xuống mặt sàn. Nước mắt ướt nhoèn gương mặt.

Tim đau quá. Cô đưa tay ôm lấy lồng ngực.

Cô muốn đi tìm Nhất Bảo. Tại sao ông Lâm lại không cho cô đi?

Xã hội đen. Vì Nhất Bảo là xã hội đen sao?

…………..

Xã hội đen thì đã sao?

Cô quan tâm đến thân phận của cậu ấy lắm sao? Quan tâm đến địa vị của cậu ta trong xã hội này à? Không hề. Mai Mai quan tâm đến Nhất Bảo chỉ vì Nhất Bảo là Nhất Bảo mà thôi.

Mai Mai lại nhổm người đứng dậy. Từng tiếng đập cửa liên tiếp, liên tiếp vang lên. Bàn tay quấn băng của cô đang rỉ máu, vết máu đỏ loang dần ra lớp băng trắng ngoài cùng. Những tiếng nấc nghẹn ngào lẫn trong tiếng kêu như xé nát lòng.

…..

***

Nước mắt trên gương mặt cũng khô rồi. Mai Mai ngồi bó gối ở trong phòng. Đôi mắt đờ đẫn vô hồn. Dù căn phòng đã được trải thảm nhưng hơi lạnh từ nền đất vẫn len lỏi, lạnh lùng xuyên thủng da thịt cô.

- Cô chủ cần phải ăn.

Tiếng của dì Minh.

Cạch.

Cánh cửa được mở khóa.

- Anh có thể lên tầng xem lại hộ tôi cái máy giặt được không, vừa nãy tôi mở mà nó không hoạt động.

Nói rồi dì Minh quay lại nhìn Mai Mai, nước mắt chỉ trực trào ra. Dì Minh chăm sóc cho Mai Mai từ nhỏ, chứng kiến Mai Mai từ khi mới lọt lòng cho tới lớn. Điều mà dì Minh yêu quí nhất ở cô gái nhỏ này đó là gương mặt luôn rạng rỡ, trên môi luôn hiện hữu nụ cười tươi tắn, là người luôn mỉm cười với cuộc sống, dù cho nhiều lúc dì cũng cảm nhận được rằng cuộc sống của cô chủ rất cô độc.

Mai Mai ở căn phòng này từ lúc cô chập chững những bước đi đầu tiên. Lúc đấy cô đứng còn chẳng cao bằng cái bàn. Vẫn là căn phòng ấy nhưng sao giờ đây trông nó lại rộng quá. Mai Mai ngồi co ro giữa phòng, bất động, thi thoảng đôi mắt lại mệt mỏi chớp một cái. Trông cô thảm hại quá!

- Cô chủ, ăn một chút đi.

Hương cháo gà nóng hổi,
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16 trong tổng số 32 trang

Đang xem: Đọc truyện tình yêu: Anh là xã hội đen thì đã sao full toàn tập (truyện hay Vozer) Trong chuyên mục Truyện VoZ hay tuyển chọn
Cùng chủ đề:
Truyện Oan Gia! Anh Là Tổng Tài Sao? full
Truyện Voz Tổng Tài Ngang Hơn Cua full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz Ác Ma Xấu Xa full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz hay : Bảo Long Tổng Tài full
Đọc truyện tình yêu, Anh là xã hội đen thì đã sao full toàn tập, truyện hay Vozer, truyện love voz anh là xã hội đen, truyện tình trái ngang voz phần 16
Bài Ngẫu nhiên
- Ca khúc tình yêu hay chia sẻ: Cơn mưa tình yêu
- Video Beat karaoke 3gp Mùa đông không lạnh - akira-phan cho điện thoại
- Bài thơ tình yêu hay: Nếu một ngày
- Bài hát tiếng Trung tình cảm: Anh mãi là người yêu em! hay về lời và giai điệu
- Xác chết bật quan tài tìm về nhà: Đau đầu nhà khoa học
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Đọc truyện tình yêu, Anh là xã hội đen thì đã sao full toàn tập, truyện hay Vozer, truyện love voz anh là xã hội đen, truyện tình trái ngang voz phần 16 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved