Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập

Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập

•Ngày Gửi: 07,08,13 -11:02)
•Xem: 24895 lượt xem

Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

Em vốn định post vào thread chuyện lạ của em nhưng thấy nó dài quá nên em lập thread mới. Chuyện xảy ra với gia đình em cũng khá lâu, nay tự dưng em nhớ đến và kể lại cho các bác, đến bây giờ em vẫn sợ phải đi lên vùng cao, hoặc rừng rú, vì trong suy nghĩ của em ở trên đó rất nhiều cái kỳ lạ và huyễn hoặc. Em sẽ kể theo từng chuỗi những sự kiện mà họ nhà em đã gặp phải cho đến khi bên nhà em tìm được cách hoá giải những sự việc kì bí trên.
----------
Phần 1: Bác em mất

Năm 2003, hồi đó em đang học lớp 6 thì ở trên quê ngoại báo tin xuống là bác họ em mất, bác mất vì bị ung thư gan, em nhớ ngày bác còn sống bác uống rượu nhiều lắm, có lẽ đó là do di chứng của rượu để lại. Em cũng ít gặp bác vì khoảng cách địa lý xa quá, mỗi năm em cũng chỉ được lên quê ngoại chơi có 1 , 2 lần, lần nào lên cũng thấy bác uống cả cốc rượu to đùng mỗi khi ăn cơm. Hồi đó em vẫn còn ngoan lắm, le te đi uống thử thấy cay quá thế là em khóc, chả hiểu sao lúc ấy to đầu rồi mà còn khóc, bác dỗ mãi mới được. Bây giờ em mà uống rượu thì chắc cũng có thằng phải khóc theo em.

Ở nhà năm đó là lúc em cũng sắp được nghỉ hè, nghe tin bác mất là bố con, bà cháu lục đục đưa nhau về quê. Lúc đó chỉ có bố em, bác cả, bà ngoại em và em đi thôi, hồi đó còn bé cũng chẳng thấy buồn nhiều lắm, chỉ thấy háo hức vì sắp được về quê và ngồi ôtô ngắm cảnh. Quê em ở Thanh Thủy - Phú Thọ, từ nhà em lên đó em nhớ không nhầm là hơn trăm cây, phải ngồi ôtô 4 tiếng đồng hồ và phải đi 2 chặng. Chặng 1 là đi từ em lên Hà nội, rồi chặng 2 từ Hà nội bắt đầu bắt xe Tu Vũ thẳng lên quê em. Em nhớ hồi bé mẹ với em hay đi lên quê toàn bắt nhầm xe Sơn Tây, mà từ đoạn đó sang bên quê em còn qua sông Đà nên lại phải mất 1 chuyến phà nữa mới lên được đúng quê em, lên đến nơi mẹ cứ bị mấy bác chửi suốt vì từ bé đã ở đấy mà còn không biết đường. Đi xa vậy mà em chả thấy buồn ngủ gì, trong khi đó bố và bác em thì đã ngáy o o rồi, chỉ có bà là ngồi khóc thút thít, có lẽ là thương bác, bác mất trẻ quá, năm đó bác mới có 42.

Lên đến nơi cũng hơn 12h, nhà bác giờ chỉ còn lác đác vài người đang dọn dẹp linh tinh, bà vừa lên đến nơi là khóc chạy vồ đến quan tài bác rồi nằm phủ phục ở đấy, mọi người sợ bà khóc mệt quá ngất ra đấy nên ai cũng lôi bà ra nhưng bà cứ vùng vằng nên cả nhà lại thôi. Bác em đi sớm quá để lại mình bác gái với 2 đứa con còn bé tí, ai nhìn cũng thương cho 3 mẹ con. Bác gái dọn vội mâm cơm ra để bố con, bác cháu ăn cho đỡ đói nhưng em chẳng đói mà cũng chẳng nuốt nổi bát cơm cúng lạnh ngắt nên ra sau nhà chơi.

Nhà bác em là 1 căn nhà ngói bình thường, đằng sau là 1 quả đồi, nó không cao lắm và thoai thoải nhìn rất đẹp, hồi đó ở quê em nhà nào cũng trồng sắn, nhà trồng ít thì chỉ trồng quanh quẩn ở vườn nhà thôi nhưng nhà trồng nhiều thì trồng cả ở trên đồi, có nhà cũng vì sắn mà giầu. Em nhớ ngày bé hay lên trên đó chơi đuổi nhau trốn tìm với mấy đứa trẻ con quanh đấy, rồi đùa nhau làm gẫy cả mấy luống sắn, cứ bị bác chửi suốt.
Em mò mò bước lên, phần là muốn lên xem lại nó như thế nào, phần còn lại là lên đi tiểu, vì ngồi xe mấy tiếng đồng hồ em tức hết bụng, mới đi được có 1 đoạn thì em thấy có 1 người mặc quần đen áo trắng và đội cái mũ cối đang đứng quay lưng lại phía em. Nghĩ bụng là chắc bố nào cũng mò lên đây đái nên em chả quan tâm, nhưng kì lạ là lúc em xả hết nước trong người xong rồi nhìn lên phía trên thì vẫn thấy ông ấy đứng quay mặt vào bụi cây chả biết để làm gì, thấy lạ nên em gọi:

- Chú ơi, chú làm gì đấy

Gọi 2, 3 hồi nhưng chẳng thấy ông ấy trả lời gì cả, tò mò nên em cũng chạy lên xem ông ấy đang nhìn cái gì mà chăm chú thế, nhưng quái lạ là chỗ ông ấy đứng cách em tầm 4, 5 mét thôi nhưng mà em đi mãi vẫn thấy mình còn cách ông ấy 1 đoạn khá xa, đồi thì thoai thoải nên leo được 1 tý là em bở hơi tai rồi. Mệt quá nên em đi xuống, vừa đi vừa nghĩ bụng chắc ông nào say đứng đái xong ngủ luôn trên đấy, xuống gần đến nơi em lại ngó lên trên 1 lần nữa nhưng lần này thì chả thấy ai đứng ở cái bụi cây đấy cả. Lúc đấy thì em cũng chỉ nghĩ là ông ấy lại bỏ đi đâu thôi nên đi vào nhà mà chả để ý gì nữa.

Tối đến, vì là ở quê lại gần đồi núi nên chỗ nhà bác em rất vắng cũng tại 1 phần là nó nằm sâu tít bên trong đường cái, bố em, bác Đại và em quyết định ngủ lại đây vì lo bác gái ở 1 mình sợ không dám ngủ. Thực ra còn có anh họ em là anh Quang - anh gọi bác em là cô và chị dâu ở đấy nhưng nhà anh chị ở tít cuối, với cả vợ anh đang mang bầu anh còn phải trông chị làm sao mà lên trông bác được, dì em cứ gạ em về nhà dì ngủ nhưng em theo bố nên không về.

Ở quê thì tầm 9h là đã yên ắng lắm rồi vì người nhà quê đi ngủ rất sớm. Em còn bé nên được ưu tiên ngủ trong nhà, giường kê cạnh quan tài, bố và bác Đại thì dải chiếu ngủ ngoài sân. Thực ra trong buồng trong còn giường nhưng vì giường đó trước lúc mất bác em đã nằm ở đấy, nên chỉ có bác gái và 2 em ngủ thôi, lúc đầu em cũng muốn chui vào đấy nằm cùng cho đỡ ghê vì bên nhà ngoài để quan tài, nhưng chả ai cho em ngủ mọi người bảo phải kiêng kị cái gì đó em cũng không biết.
Em ngủ cùng bà, bà chắc mệt nên đã ngủ từ trước rồi, em thì cứ trằn trọc mãi mà không tài nào ngủ được. Có lẽ vì lạ nhà, lạ giường, và cũng có lẽ vì sợ, trời mùa hè mà em cứ rét run chắc hơi người chết trong quan tài phả ra nên em thấy lạnh.

Nằm 1 lúc thì cũng thiu thiu ngủ mất. Em cũng không nhớ là mình đã ngủ được bao lâu tự dưng thấy lành lạnh nên tỉnh giấc, lúc đó em nhớ em vẫn chưa tỉnh hẳn và còn đang ngái ngủ, cái giường em nằm thì lại đối diện thẳng ra cổng, mắt vẫn lờ đờ nhìn ra đó để xem trời sáng chưa thì tự dưng thấy có một bóng đen lùi lũi bước từ cổng vào, hôm đó trăng sáng nên em nhìn rất rõ, vào tới gần thì em thấy đó là 1 người phụ nữ, đầu đội nón sùm sụp, kín mít, và trên vai đeo 1 cái bị. Nó không hẳn là bị mà giống như cái làn bằng vải ngày xưa các cụ hay dùng để đi chợ tay dắt theo 1 đứa bé. Lúc đầu em cứ tưởng là trời sáng rồi, vì bên ngoài trăng rất sáng, nên em nghĩ là bà hàng xóm nào sang rủ bác em đi chợ thôi. Nhưng bà ấy vào mà chẳng gọi hay hỏi ai gì cả, cứ lùi lũi đi vào, bà ấy đi rất nhẹ, em có cảm tưởng như là bà ấy đang bay chứ không phải đi. Đến gần cái hiên chỗ bố và bác Đại nằm thì cha mẹ ơi, lúc đó tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bà ấy đi qua người bố và bác mà họ vẫn không biết gì, vẫn ngáy ngủ đều đều. Rồi bà ấy lại gần cái quan tài và cứ đứng im như vậy. Để em miêu tả vị trí em nằm với vị trí cài quan tài cho các bác dễ hiểu, quan tài kê theo chiều dọc, đuôi quan tài hướng ra cửa, còn cái giường mà em nằm thì phần đầu chĩa vào phần thân của quan tài, cách chừng 0,5m, còn đuôi giường thì chĩa vào phía bức tường. Em nằm ngay ngoài, bà đó chỉ đứng cách em hơn 1m, lúc đó chỉ muốn ngoái cổ lại để gọi bà dậy xem là cái gì nhưng chỉ sợ bà kia biết mình vẫn còn thức thì chết. Em vẫn cố ti hí mắt lên để nhìn thì thấy bà ấy vẫn đứng đó, cố nhìn mặt xem là ai nhưng không tài nào nhìn được vì ánh đèn dầu quá bé, với lại bà ấy đội kiểu nón gì mà che gần hết mặt, còn đứa bé đi cùng thì lạ lắm, em thấy hình như nó không có khuôn mặt, chỉ là 1 khoảng trắng phẳng lì.. Phải khoảng gần một lúc lâu sau thì bà ấy quay người lại và đi ra phía cửa, nhưng lạ 1 điều là lúc vào em đã thấy bà ấy đi từ cổng vào, lúc bà ấy đi ra em cố nhìn ra cổng nhưng chẳng thấy bà ấy đâu, sợ quá, em nằm im rồi ngủ lúc nào không hay.
---------

Phần 2: Đưa bác ra đồng

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì em đã thấy mọi người lục đục chuẩn bị để trưa mang quan tài nhập đất rồi. Em cũng bắt đầu mò dậy, người hơi mệt vì chuyện tối hôm qua, khi đi qua quan tài em còn cố tình nhìn xuống chỗ cái bà kia đứng để xem có gì khác thường không thì thấy có 1 vũng nước, nhưng đã khô gần hết rồi. Run quá nên em chạy luôn ra đằng sau nhà rửa mặt. Không khí buổi sáng sớm ở quê em thật dễ chịu, có lẽ nó gần rừng, gần núi, nếu mà được ở đây thì phổi em phải xanh như tầu lá chuối. Đang chải răng thì thấy bác gái em trên nhà quát ầm lên, chẳng hiểu chuyện gì nên em chạy lên xem, thì thấy bác đang càu nhàu chửi mấy con chuột chạy nhảy làm đổ ảnh thờ của bác em. Lúc này da gà em nổi hết lên, nghĩ đến chuyện tối hôm qua, chẳng lẽ cái bà đó đã lật ảnh thờ của bác em xuống. Vô lý, nếu như vậy thì em phải nghe thấy tiếng động và thấy bà ấy di chuyển chứ, đằng này lúc đó chỉ thấy im lặng. Cố gắng đẩy hết những suy nghĩ ấy trong đầu ra, cũng mong nó đúng là chuột chạy nhảy nên ảnh bác bị đổ vì làm gì có lý do gì đâu mà bà kia phá bác em. Em lại lật đật chạy ra đằng sau đánh răng tiếp.

Ăn sáng xong xuôi chả có gì làm, ngồi nghịch hết mọi thứ trong nhà, nhìn bố và bác Đại cứ lăng xa lăng xăng, đi đi lại lại mà em buồn cười. Tình anh em có lẽ lúc sống ít được gặp nhau, thì lúc người ta đi cố giúp cho người ta đi được thoải mái. Con người ta sống với nhau đôi khi cũng chỉ cần vậy.
Gần trưa, em đã thấy mấy ông nào đẩy cái xe bò ma (loại xe để chở quan tài ra đồng) đến. Nghĩa trang ở đó cách nhà bác em 1 đoạn khá xa, ra đến đường cái phải đi ngược lên 1 đoạn nữa mới đến. Gọi là nghĩa trang cho oai thôi chứ thực ra là 1 cái bãi tham ma, mộ chôn đủ kiểu, lộn xộn chả theo 1 đường lối nào. Lúc gần
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 8 trang

Đang xem: Họ nhà em bị vong ám full toàn tập - truyện voz có thật về ma Trong chuyên mục Truyện VoZ hay tuyển chọn
Cùng chủ đề:
Truyện Oan Gia! Anh Là Tổng Tài Sao? full
Truyện Voz Tổng Tài Ngang Hơn Cua full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz Ác Ma Xấu Xa full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz hay : Bảo Long Tổng Tài full
Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập
Bài Ngẫu nhiên
- Video beat karaoke mp4, 3gp Cho em - Wanbi Tuấn Anh cho điện thoại
- Audio đoạn ghi âm chửi tục nhau nghe cười vãi luyện của 2 thằng trẻ trâu
- Trang nhật ký - sendoh : Một bài rap hay giới thiệu cùng bạn
- Hoàng đế online - Game mobile khủng do VTC phát hành chào xuân 2013 - Xem ngay
- Thử nghiệm tốc độ mạng 4G từ 100 Mb/s đến 1Gb/s tại Việt Nam
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved