Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập phần 7

Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập phần 7

•Ngày Gửi: 07,08,13 -11:02)
•Xem: 24893 lượt xem

Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập phần 7


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7

đoán là mẹ lại cạo gió cho mình, thấy em lục cục ở giường mọi người chạy đến hỏi xem em nhìn thấy cái gì mà hét ầm lên rồi ngất xỉu vậy. Em kể hết mọi chuyện, kể cả chuyện 2 năm trước em nhìn thấy bà ấy đứng cạnh quan tài bác em rồi cả chuyện hình như bà ấy lật ảnh thờ của bác đêm hôm đó nữa. Kể xong em khóc tu tu như 1 đứa bé, mặc dù năm ấy đã 14 tuổi rồi, em sợ thật sự, hình ảnh bà ấy làm em ám ảnh. 7 năm rồi mà em vẫn không quên được cái ngày hôm đấy vì những gì em nhìn thấy em cảm tưởng như đó là 1 người đàn bà còn sống chứ không phải ma các bác ạ.
-------------

Phần 11: Con bé Ngọc

Trời vừa tang tảng sáng thì chị Xuyến vùng xuống nhà dưới để xem thằng bé con có làm sao không, nhưng mà mở cửa ra thì thấy nó vẫn nằm trong màn, đang ngủ rất say, chả có dấu hiệu nó quẫy đạp khóc lóc gì của đêm hôm qua cả. Bác Hoa thì lo lắng vì tiếng gọi đêm hôm qua của con Ngọc liền lấy xe máy phi sang ngay nhà dì em để xem hai đứa nhỏ còn ở đấy không. Em thì hóng hóng theo mẹ ở dưới bếp để chờ đồ ăn sáng

Hôm nay em thấy không khí trong lành, dễ chịu lắm, khác hẳn với tối hôm qua, nếu như không có những điều ma mị kia thì em rất muốn ở đây, vì nó xa thành phố, xa đường xá, không khí thôn quê thật yên tĩnh nó làm lòng người ta thấy thoải mái. Đang nhăn mặt ăn tô mì tôm thì em thấy bác em lững thững đi bộ từ ngoài cổng vào, em ngó nghiêng mãi cũng chả thấy cái xe máy của bác đâu, mặt bác như người mất hồn, em chào bác nhưng chả thấy bác có phản ứng gì nên lại cắm mặt ăn tiếp. Thấy bác đi xuống bếp được 1 lúc thì tự dưng bác gào ầm lên:

- Cái Ngọc đi đâu mất rồi dì D cô K ơi


Rồi bác khóc, em chạy xuống xem có chuyện gì thì thấy bác kể hồi sáng bác sang nhà dì Nhật để xem 2 con bé con thế nào thì dì bảo tối hôm qua bác đến đón nó về rồi mà sao còn sang đây hỏi. Em hoảng, làm rơi ngay đôi đũa xuống đất, hôm qua mãi tối đêm mấy mẹ con bác cháu mới về thì ai rảnh mà sang đấy đón, biết là có chuyện chẳng lành rồi bà em hô tất cả mọi người đi tìm. Em và anh Quang thì nghĩ ngay đến trường hợp xấu nhất là nó bị làm sao ở bãi cát, mùa này chỉ sợ nó ra đấy rồi trượt chân rơi xuống sông, nhưng hỏi mấy nhà ở quanh đấy thì họ bảo chả có đứa bé nào ra chơi cả. Thở phào nhẹ nhõm 2 anh em lại về nhà để tìm quanh quanh khu vực nhà mình, lúc này cả chú và dì em cũng sang tìm giúp. Tìm được 1 lúc có vẻ nản nên mọi người ngồi hết lên hiên nhà để chờ xem như thế nào vì vẫn nghĩ nó đi chơi đâu đó thôi. Bỗng chị Xuyến đứng ở mép bờ ao cạnh cái nhà tắm hô lớn, mọi người chạy ra xem thì thấy chị đang cầm 1 cái dép nhựa màu hồng, hình như biết đấy là dép của con gái mình nên bác Hoa khóc rống lên. Anh Quang và chú em 2 người nhìn nhau 1 lúc rồi nhảy xuống ao mò, nhưng mà kỳ lạ là anh và chú mò hết xung quanh ao rồi bơi cả ra giữa ao để tìm nhưng vẫn không thấy gì, mẹ em đang định bảo thuê máy bơm về bơm hết nước để tìm thì bà họ em kêu chị Xuyến vào nhà trong lấy 1 cái liềm cùn và 1 cái áo cũ của cái Ngọc ra. Chả ai biết bà định làm gì mọi người chỉ biết nhìn theo, em thấy bà buộc cái áo vào chuôi liềm rồi chèo thuyền ra giữa ao thả xuống, khuấy khuấy 1 lúc thì đột nhiên ở giữa ao có 1 cái bọc gì đó nổi lên, nhìn kỹ thì mọi người mới té ngửa ra vì đó là xác con Ngọc, nó nằm úp mặt xuống nước, bụng con bé thì trương phềnh lên chắc bên trong toàn nước. Lúc đưa nó lên bờ mắt nó trợn ngược lên như kiểu đã nhìn thấy 1 cái gì đấy rất kinh hãi, anh Quang vuốt đủ kiểu mà nó vẫn không chịu nhắm. Bác Hoa khóc rống lên, bác thương con, nhà đã neo người giờ 1 người nữa lại bỏ bác mà đi, nhìn bác khóc mà mọi người cũng rơm rớm nước mắt theo.

Bác trai em lấy vợ muộn, mà chỉ sinh được đúng 2 đứa con gái, con Ngọc năm nay mới có 7 tuổi, còn cái Hằng em nó thì đẻ sau chị 2 năm, 2 chị em nó rất ngoan nhưng không ngờ hôm nay lại xảy ra cơ sự này. Mà hôm qua cổng đã đóng rồi thì không biết nó vào kiểu gì, hay là nó đã ở nhà từ tối mà mọi người không hề hay biết. Mọi người bắt đầu lục đục sắm áo quan rồi mọi thứ để làm đám, vì nó còn bé nên chiều nay sẽ đem ra đồng luôn, ở quê có quan niệm là nếu trẻ con chết thì phải chôn ngay trong ngày hôm đó, không được để ở nhà.

2h chiều mọi người bắt đầu đem quan tài con bé ra đồng, cũng may là quan tài không hề nặng như lần trước, em đang nghĩ con bé này nó không vương vấn gì nhà cửa hay sao mà chịu đi dễ vậy, vừa nghĩ xong thì xịch, 2 người bê quan tài ngồi rập xuống đất, họ kêu đang chuyển ra xe thì tự dưng cái quan tài này nặng quá không thể bê nổi, bác Hoa thấy vậy lại nghĩ con gái không nỡ đi nên lại lóc cóc ra bàn thờ châm hương khấn vái, nhưng khấn xong rồi mà cái quan tài vẫn nặng trịch. Hình như đợt này nó chết tức tưởi quá nên không muốn đi, lúc này bà em lại lẳng lặng đi lấy cái liềm vừa dùng để vớt xác nó, gõ gõ 3 cái vào thành quan tài rồi bà bảo 2 ông kia vào bê thử. Quan tài lại nhẹ tênh, chả hiểu nổi, em tròn mắt đứng xem, đúng là có nhiều cái kỳ lạ trong dân gian mà khoa học không thể nào giải thích nổi.

Em cũng theo mọi người đưa nó ra đồng, ra đến nơi em đã thấy có 1 cái huyệt bé bé đào ngay cạnh mộ của bác trai ngày trước, chắc mọi người muốn để 2 bố con gần nhau nên mới làm như vậy, trước khi lấp đất lại bà em còn quẳng cái liềm và cái áo cũ vừa nãy của nó xuống rồi nói thầm cái gì đó, bây giờ em vẫn tự hỏi sao bà em lại có thể biết được nhiều cái hay và kì dị đến như vậy. Đưa quan tài nhập đất xong thì mọi người lũ lượt kéo nhau về. Chiều hôm đó mẹ em bảo anh Quang lên Hòa Bình đón Thầy Kha về ngay, vì cứ để tình trạng này tiếp diễn thì không ổn.
-----------
Phần cuối: Quá khứ - Hoá giải


Cũng gần 6h rồi mà chưa thấy anh Quang về mọi người lại thêm sốt ruột, bác Hoa chắc mệt quá nên nằm thiếp đi ở trên giường, con bé Hằng thấy mẹ như vậy cũng nằm im theo, nhìn mặt nó rất ủ rũ trông thương thương, hôm nay đám ma chị nó nhưng em không hề thấy nó khóc nhưng nhìn vào mắt nó em thấy cứ buồn buồn, ai hỏi cũng không trả lời. Người thân trong nhà cứ ra đi lần lượt kể cũng tội, không biết bác Hoa có vượt qua được cú sốc này không. Em đang nghĩ miên man thì nghe thấy tiếng xe máy ở ngoài cổng, đoán là anh Quang về nên mọi người chạy ùa ra. Đúng thế thật, lần này thầy Kha cũng về theo, vừa bước vào cổng em đã thấy ông ấy nhăn mặt y như lần mẹ con em đến. Hôm nay ông mặc 1 cái áo the đen, đầu độ khăn xếp, tay xách 1 cái va-li , có lẽ trong đấy toàn đồ nghề bắt ma của ông, nhìn rất oai, vừa ngồi vào bàn ông đã nói ngay:

- Ở cổng nhà anh chị có đôi chó đen đứng ở cổng, như này ma nhà không dám về đâu

Cả nhà em ngạc nhiên, nhà có nuôi chó đâu mà có đôi chó đen nào, nhưng rồi chợt nhớ ra hình như đấy là con Lu và con Tô. Thảo nào mấy hôm trước bà em nói ông không dám về nhà vì có ma dữ canh cổng, chẳng lẽ là 2 con chó này. Nói xong thầy đi ra ngoài, ngó nghiêng xung quanh, đi ra đằng sau nhà. Rồi ông lại vào nhà ngồi nói tiếp:

- Anh kia kể với tôi hết rồi, nhà chị có vong dữ ám, tôi đã dặn chị như vậy mà chị không chú ý gì cả, chỉ tội con bé con.

Ông thở dài rồi tu một hơi hết sạch cốc nước chè, ông dặn hôm nay mọi người cứ lên hết trên này ngủ, để ông ngủ ở nhà dưới với thằng bé, thấy có gì lạ cũng không được mở cửa, kể cả nếu nghe thấy ông gọi cũng không được mở. Hôm nay em không thấy ông cười cười như mọi hôm nữa, mặt ông rất đăm chiêu, cả nhà chỉ biết vâng vâng, dạ dạ rồi làm theo tất cả những gì ông nói. Em cảm tưởng hôm nay có điều gì đó rất kỳ lạ, nhưng em không biết nó là cái gì chỉ thấy bồn chồn, nôn nao trong người. Bà em vẫn ở lại, bà bảo bây giờ mà về bà không yên tâm, em nghĩ mà cũng tội nghiệp bà, đã mấy ngày hôm nay bà phải suy nghĩ về mấy cái chuyện này rồi, bà cũng đã có tuổi chỉ sợ bà ốm ra đấy thì mọi người không biết nói sao nữa.


Nửa đêm em giật mình tỉnh dậy vì tiếng bước chân dầm dập ngoài sân, cảm giác rất đông người rồi lại có tiếng người nói chuyện với nhau nhưng rất nhỏ, em không nghe rõ đó có phải tiếng người không hay là tiếng gió rít. Tự dưng em nhớ ra trời mùa này làm gì có gió mà rít, sợ quá em nằm sát vào người anh Quang, anh ấy ngủ say quá, em ngó lên giường trên thấy mọi người cũng ngủ chả biết gì, chẳng lẽ họ không nghe thấy gì hay sao mà vẫn ngủ được. Em nằm im, cố dỗ giấc ngủ, yên tâm vì hôm nay thầy Kha tới chắc là sẽ không có chuyện gì đâu. Em học theo bà nằm đọc lẩm nhẩm mấy câu nam mô a di đà.

Đang nằm bỗng dưng có tiếng gõ cửa, rồi có giọng nói vang lên.

- Mở cửa cho tôi với anh chị chủ nhà.

Em nghe rõ từng câu từng chữ một, vì em và anh Quang dải chiếu nằm dưới đất ngay cạnh cửa ra vào, và em cũng nghe rõ đây là giọng thầy Kha. Răng em va vào nhau cầm cập, em cấu nhẹ vào lưng anh Quang nhưng anh không hề có phản ứng gì. Bên ngoài tiếng gõ cửa và tiếng gọi vẫn vang lên đều đều. Em không thể tưởng tượng nổi bên ngoài nó là cái gì, vì nó quá sức ghê rợn đối với em, chưa bao giờ em cần 1 người bên cạnh như lúc đó, em nằm im, mặc kệ, miệng vẫn lẩm bẩm đọc kinh. Một lúc sau thì không hề còn tiếng động gì nữa, giờ chỉ còn tiếng ếch nhái kêu ộp oạp.


Sáng dậy, em cảm tưởng người em như bã hết ra, mấy đêm rồi em không thể nào ngủ ngon được. Mọi người cũng đã dậy nấu đồ ăn sáng cho thầy, em nhìn ông lén lút, nghi vấn, định hỏi nhưng mà không dám
« 7 8

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7 trong tổng số 8 trang

Đang xem: Họ nhà em bị vong ám full toàn tập - truyện voz có thật về ma Trong chuyên mục Truyện VoZ hay tuyển chọn
Cùng chủ đề:
Truyện Oan Gia! Anh Là Tổng Tài Sao? full
Truyện Voz Tổng Tài Ngang Hơn Cua full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz Ác Ma Xấu Xa full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz hay : Bảo Long Tổng Tài full
Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập phần 7
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện ký ức tình yêu - truyện buồn lắm, đọc thì đừng có khóc nhé
- Phần mềm opera mini tiếng Việt java s40 mọi phiên bản
- Bài thơ tình yêu hay: Nếu một ngày
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN BA (cuối)
- Xác chết bật quan tài tìm về nhà: Đau đầu nhà khoa học
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Họ nhà em bị vong ám full toàn tập, truyện voz có thật về ma, đọc truyện ma vozer tự kể, tự truyện vong hồn ma ám có thật, truyện ma voz hay, truyện bị vong ám full dài tập phần 7 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved