Hồn về nửa đêm, truyện ma rất hay, truyện ma hồn người, truyện về hồn ma, đọc truyện ma đêm khuya

Hồn về nửa đêm, truyện ma rất hay, truyện ma hồn người, truyện về hồn ma, đọc truyện ma đêm khuya

•Ngày Gửi: 23,02,13 -09:01)
•Xem: 5868 lượt xem

Hồn về nửa đêm, truyện ma rất hay, truyện ma hồn người, truyện về hồn ma, đọc truyện ma đêm khuya


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

Bạn đang xem phần 2,
Bạn có thể xem lại phần 1 câu truyện TẠI ĐÂY
------

- Trong lúc hai đứa con vắng mặt, hai bên cha mẹ đã thoả thuận xong với nhau là nội tháng sau đám cưới sẽ được cử hành! Hai đứa sẵn đây xuống chào bà con cô bác đi!

Cẩm Hồng rất tự nhiên mở cửa xe bước xuống, nhưng Toàn thì vẫn ngồi yên.

- Về tới nhà rồi, anh xuống đi chớ?

Cẩm Hồng nhắc, nhưng Toàn vẫn nhắm nghiền mắt, bất động. Linh tính báo có điều gì đó bất trắc, Cẩm Hồng phải chồm vào xe lay vai anh chàng:

- Anh Toàn...

Bị cái đẩy nhẹ của Cẩm Hồng, nhưng Toàn đã ngã dựa vào cửa xe, khiến bà mẹ anh ta hốt hoảng:

- Sao vậy Toàn?

Toàn được đưa ra khỏi xe trong trạng thái hầu như lịm đi. Chính bà Huyện Xuân phải lên tiếng hỏi:

- Nó bị sao vậy Cẩm Hồng?

Cô nàng quýnh lên:

- Con đâu biết. Tụi con vừa đi mua xong hoa hồng và mới đây ảnh còn cười nói bình thường mà...

Chợt nhìn thấy một ngón tay của con trai bị sưng vù to như trái chuối, ông tỉnh trưởng rú lên:

- Nó bị sao vậy?

Họ tức tốc đưa Toàn vào phòng trong, nhưng ông tỉnh trưởng đã ra lệnh:

- Đưa nó đi bệnh viện ngay. Coi chừng bị con gì đó cắn. Rắn độc cũng nên!

Cẩm Hồng hốt hoảng:

- Không phải con gì cắn đâu, ảnh chỉ bị cái gai bông hồng đâm phải thôi!

Con trai cưng của ngài tỉnh trưởng mà bị nạn thì cuộc cứu cấp phải biết! Hầu như tất cả các xe hơi tới dự tiệc đều hộ tống đưa Toàn đi bệnh viện tỉnh cách đó gần sáu chục cây số!

Một giờ sau...

Trong lúc mọi người còn đang căng mắt ra chờ ngoài hành lang bệnh viện thì chợt nghe tiếng gào thét của bà tỉnh trưởng từ bên trong phòng cấp cứu! Rồi một cô y tá từ trong đó hớt hãi chạy ra, chỉ nói vắn tắt:

- Bệnh nhân tên Toàn đã tử vong!


Chương 3

Suốt ba đêm kể từ khi đi đưa tang của Toàn về, không phút nào bà Huyện Xuân an giấc. Hễ cứ vừa nhắm mắt lại thì hầu như những hình ảnh lạ lùng lại hiện ra. Ban đầu bà ta giấu chồng con về những điều mình gặp trong giấc mơ, nhưng rồi cũng phải nói ra, bởi đêm nào ông Huyện Xuân cũng bị giật mình nhiều lần và đều ngạc nhiên khi nghe bà cứ lảm nhảm gọi tên ai đó. Ông gạn hỏi thì cuối cùng bà đành thú thật:

- Hễ cứ nhắm mắt lại thì tui thấy có một người với bộ mặt đầy máu hiện ra. Người đó hỏi tôi có nhớ Sáu Ngọc không?

Ông Huyện Xuân chau mày:

- Sáu Ngọc là ai?

Bà lắc đầu:

- Tôi làm sao nhớ được...

- Sao tôi nghe bà gọi tên ai là Nương Tử?

Bất chợt bà rú lên:

- Ai gọi Nương Tử?

- Thì bà gọi chớ ai. Nương Tử là người nào mà lâu nay tôi đâu hề nghe bà nhắc?

Bà Huyện Xuân vẫn lắc đầu:

- Tôi đâu biết...

Tuy nhiên, chợt bà kêu lên:

- Trời ơi, Nương... Nương Tử phải không?

Bà ôm đầu vài giây rồi nói như đang nằm mơ:

- Phải rồi... cô đào hát... cô đào hát...

Nói tới đó bỗng nhiên bà ngã lăn ra rồi bất tỉnh! Ông Huyện Xuân hốt hoảng gọi người nhà cứu chữa cho vợ, nhưng càng xoa dầu, đánh gió bao nhiêu thì bà lại càng chìm sâu trong cơn mê...

Phải đến chiều hôm đó tự dưng bà tỉnh lại và nói như chưa có việc gì xảy ra:

- Dọn cơm cho tôi ăn đi, đói quá!

Ông Huyện Xuân thở phào:

- Bà làm tôi hết hồn! Làm lở chuyến đi lo cái vụ xuất cảng gạo cùng với ông phó tỉnh trưởng mất rồi.

Bà Huyện Xuân tỉnh táo:

- Thì bây giờ ông đi cũng còn kịp mà. Biểu tài xế lái xe chạy tối thì sáng mai tới trên đó rồi.

- Bà liệu sức khoẻ có ổn chưa thì tôi mới dám đi?

- Ông khéo lo, bệnh tôi như giả đò, ăn nhằm gì!

Ông Huyện Xuân đi lúc ba giờ thì bốn giờ bà Huyện Xuân cũng đi. Hai cô con gái ngạc nhiên hỏi thì bà dặn:

- Má đi về Trà Vinh có chút việc. Nếu ba tụi bây có điện về hỏi thì đừng nói. Nhớ nghe chưa!

Cẩm Hồng từ sau tai nạn của Toàn thì hầu như nằm vùi trong phòng riêng, ăn uống bữa được bữa không... Còn Cẩm Nhung thì cũng giống như mẹ mình,

cứ thấy ác mộng và đầu óc hoảng loạn, cứ kêu nhức đầu và hoa mắt... Nghe mẹ nói đi xa, Cẩm Nhung cố gượng nói với bà:

- Con Cẩm Hổng kỳ lắm, nó cứ ôm mặt khóc rồi bỏ ăn bỏ uống kiểu này con e nó bệnh nặng cho má coi. Hay là má gởi nó trở lên Sài Gòn học tiếp đi, để nó quên chuyện kia...

Bà Huyện Xuân nói xuôi theo:

- Thì tao cũng tính như vậy, nhưng để sau khi tao đi Trà Vinh về đã.

- Chuyện nhà rối rắm, đau bệnh tùm lum mà ba má đều đi hết, con làm sao lo cho xuể đây?

Tuy nói vậy nhưng khi mẹ đi rồi Cẩm Nhung cũng rút vô phòng riêng của mình, không màng gì tới chuyện nhà.

Bữa cơm chiều không ai dọn là cái chắc, bởi cô người làm cũng đã xin nghỉ mấy hôm về thăm mẹ bệnh nặng. Cẩm Nhung biết như vậy nhưng vẫn nằm im trong phòng cho tới khi trời bên ngoài đã tối.

Đang nằm, Cẩm Hồng bỗng bật dậy, bởi mùi thức ăn thơm phức bay vào tận phòng ngủ. Người yếu và ăn uống thất thường mấy bữa nay, vậy mà cô cũng ráng bước ra ngoài, hỏi lớn xuống bếp:

- Ai nấu món gì mà thơm dữ vậy, cho con ăn cơm với!

Nếu có ở nhà thì bà Huyện Xuân đã mừng rơn, bởi việc ăn uống của cô con gái út là chuyện bà quan tâm hơn hết trong nhà này. Hỏi mà chẳng nghe ai đáp, Cẩm Hồng bước thẳng ra nhà bếp, cô nhìn thấy một mâm cơm với khá nhiều món ăn đã dọn sẵn, còn bốc khói. Đang đói bụng, nên Cẩm Hồng không đợi, vừa ngồi vào bàn ăn vừa nói vọng lên nhà trên:

- Con đói nên ăn trước nghen!

Cô ngồi ăn một cách ngon lành, chợt Cẩm Nhung bước xuống, kinh ngạc kêu lên:

- Trời sập tới nơi rồi sao bữa nay mày nấu cơm hả Cẩm Hồng?

Không nhìn lên, Cẩm Hồng đáp:

- Má nấu, chớ có rảnh đâu mà nấu. Công nhận bà già nấu món sườn ram mặn ngon thiệt!

- Mày nói ai nấu? Má đi từ hồi bốn giờ, khi đó cơm chưa nấu thì làm sao là má được?

Cẩm Hồng bây giờ mới ngẩng lên:

- Vậy ai nấu cơm rồi còn dọn sẵn nữa. Đừng nói là chị nghe!

Cẩm Nhung bước tới nhìn các đĩa thức ăn rồi kêu lên:

- Mấy món này nhà mình đâu có sẵn mà nấu!

- Cá chẽm chiên nè, gà ác tiềm nè, mày không thấy những món này phải nhà hàng Tàu mới có không?

- Sao bữa nay lại có và dọn sẵn ở đây?

Lúc này Cẩm Hồng mới để ý, cô lẩm bẩm:

- Nãy giờ em đói nên ăn đại, đâu có để ý...

Bị mất hứng nên tuy bụng còn đói, nhưng Cẩm Hồng ngưng ngang không ăn nữa. Cô nàng còn cảm thấy nhờn nhợn trong cổ họng, nên buông đũa đứng dậy, bước ra cửa sau. Định đứng một lúc cho thoáng rồi trở vô, tuy nhiên chẳng hiểu sao Cẩm Hồng lại đi thẳng ra bên trái khu vườn, rồi mở hẳn cửa hông, nơi thông ra một khoảng đất trống mà lúc nhỏ cô nàng hay ra đó chơi đùa, chỉ mấy năm nay do lớn và phần đi học xa luôn, nên cô ít có dịp ra đây.

- Cô út!

Tiếng ai đó gọi khiến Cẩm Hồng giật mình nhìn lại. Một cô gái trẻ, ăn mặc dáng nhà quê, nhưng khá xinh xắn từ xa đi lại, miệng cười rất tươi lặp lại câu nói vừa rồi:

- Cô út Cẩm Hồng phải không?

Chưa từng quen biết mà cô ta lại gọi tên mình một cách thân mật, tự nhiên, làm cho Cẩm Hồng hơi lúng túng:

- Chị là ai vậy?

Cô gái đáp rất lịch sự:

- Tôi lớn hơn cô út hai tuổi, cho nên gọi tôi là chị cũng được. Tôi là Hoa Liên, tuy lạ mà quen.

Cách trả lời ỡm ờ của cô nàng, khiến Cẩm Hồng phật ý:

- Chị nói rõ mình là ai và gặp tôi với ý gì?

Cô ta vẫn cười vui:

- Tôi vừa nói rồi, là Hoa Liên, tức hoa sen. Tới đây để dọn bữa cơm cô vừa ăn trong nhà!

- Chị...

Cẩm Hồng giật mình, nhìn sững người con gái, vừa lắp bắp hỏi lại:

- Mâm cơm trong nhà... là của chị?

- Cô ăn có ngon không!

Cẩm Hồng gay gắt giọng:

- Tôi hỏi chị chưa trả lời, mâm cơm đó...

- Thì do tôi dọn ra mời cô. Bởi biết cô đã ba ngày chưa ăn uống gì.

- Nhưng sao chị biết tôi cần ăn cơm và làm cách nào chị vô nhà tôi được?

Chỉ cánh cửa hông, cô nàng đáp tỉnh bơ:

- Thì bằng cửa này, giống như cô vừa ra.

- Nhưng sao nhà tôi mà chị...

Cô gái giờ mới áp tới sát Cẩm Hồng, hạ giọng:

- Cậu Toàn sai tôi làm!

Đang bực bội, bỗng Cẩm Hồng bước thụt lùi, ngơ ngác:

- Chị nói... ai?

- Cậu Toàn, con ông bà tỉnh trưởng!

- Trời ơi, chị là...

Cẩm Hồng bước lui mấy bước, vấp vào một gốc cây suýt té, trong khi đó giọng cô gái vẫn đều đều:

Cậu ấy lo cho sức khoẻ của cô, nên sai tui mỗi ngày phải dọn cơm mời cô. Đây là những thức ăn đặt nấu ở tiệm cao lầu ở thị xã, họ làm vừa ngon vừa sạch sẽ, cô cứ yên tâm mà ăn, không phải lo gì hết.

Rồi như đoán được tâm trạng của Cẩm Hồng, cô nàng lại tiếp, nói rõ hơn:

- Cậu ấy tuy chết rồi, nhưng vẫn hiển linh, vẫn thương cô, muốn luôn luôn được chăm sóc cho cô.

Sau khi lấy lại thăng bằng, Cẩm Hồng vụt chạy vào trong, thuận tay đóng sầm cửa lại. Cắm đầu đi thật nhanh, nghĩ là đã cắt được cái đuôi. Nào ngờ, khi tới nửa khu vườn thì đã thấy cô gái lúc nãy đứng áng ngay trước mặt.

- Sao lại chạy trốn người đang giúp em?

Nghĩ chỉ cần la lớn lên thì Cẩm Nhung trong nhà sẽ nghe thấy, nên Cẩm Hồng gào thật to:

- Chị Cẩm Nhung ơi!

Gọi đến lần thứ ba mà vẫn không nghe Cẩm Nhung lên tiếng hoặc chạy ra, lúc này Cẩm Hổng hơi hoang mang, nên cô đành phải hỏi lại:

- Chị là gì của anh Toàn?

- Cô không cần phải biết, chỉ hiểu là Toàn đang là một vong hồn chết oan. Anh ấy đang cần một chỗ dựa ở chốn trần gian này, mà cô là người đó. Cô không làm được chuyện này sao, khi vì cô mà anh ấy phải chết.

- Sao lại tại tôi? Anh ấy bỗng dưng bị chết, chớ nào tôi
1 2 3

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 3 trang

Đang xem: Hồn về nửa đêm - Truyện ma hay p2 - p cuối (full) Trong chuyên mục Truyện ma
Cùng chủ đề:
Truyện ngắn Nụ hôn thoáng qua full
Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo full
Truyện ma kinh dị Địa Ngục Tầng Thứ 19 full
Truyện ma kinh dị Con Ma Dễ Thương full
Hồn về nửa đêm, truyện ma rất hay, truyện ma hồn người, truyện về hồn ma, đọc truyện ma đêm khuya
Bài Ngẫu nhiên
- Tin Buồn: Sẽ Không Có Khuyến Mãi Thẻ Nạp Trong Năm Nay Nữa
- Video beat karaoke Bức thư tình đầu tiên
- Tổng hợp truyện cười cực hay trong cuộc sống upload ngày 23/11/2012
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- Cực xinh, cô bé áo trắng xinh xắn đáng yêu, bạn sẽ yêu từ cái nhìn đầu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Hồn về nửa đêm, truyện ma rất hay, truyện ma hồn người, truyện về hồn ma, đọc truyện ma đêm khuya Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved