Truyện chị quản lý dễ thương full toàn tập, Truyện kể vozer, truyện voz chị quản lý đáng yêu, đọc full truyện chị quản lý dễ thương phần 23

Truyện chị quản lý dễ thương full toàn tập, Truyện kể vozer, truyện voz chị quản lý đáng yêu, đọc full truyện chị quản lý dễ thương phần 23

•Ngày Gửi: 11,08,13 -21:37)
•Xem: 62666 lượt xem

Truyện chị quản lý dễ thương full toàn tập, Truyện kể vozer, truyện voz chị quản lý đáng yêu, đọc full truyện chị quản lý dễ thương phần 23


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 23

ra, mặt em như không còn một giọt máu nào nữa. Em lấp ba lấp bấp:
- Cái que ấy chắc không chính xác đâu em…
- Chính. Xác. Mà. Hu hu hu hu…
Em vội dỗ nó nín để tránh mọi người chú ý, em thì thầm vào tai nó:
- Tý nữa anh chở em đi khám nhé!
Nó sợ hãi
- Hong, hong, em không đi, em sợ lắm, huh u
- Chỉ khám thôi em, khám thôi, xem có bầu hay không thôi, không có làm gì hết…
- Hu hu hu, mấy ngày nay em sợ lắm, em sợ mẹ biết lắm….
Em ôm nó vào lòng, ôm nó an ủi:
- Thôi không sao hết, chưa chắc có thai đâu, chút nữa anh chở đi khám…
Nó tựa vào lòng em, rồi gật đầu…
Một hồi sau nó nín, nó vào WC rửa mặt, em thì tranh thủ ra gặp chị L vờ xin chở Lacoste đi mua đồ ăn trưa.

Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng Lacoste phóng bạt mạng đến bệnh viện gần đó. Trên xe nó sợ lắm, cứ khóc mãi. Đến bệnh viện, em dắt tay nó đến khoa sản. Ngồi chờ một hồi thì bác sĩ gọi tên, em cùng nó vào trong. Em khai với bác sĩ rồi nhờ bác sĩ khám lại xem có thật là có thai không, đoạn rồi bác sĩ mời em ra ngoài để tiện khám thì Lacoste không chịu, nó đòi em ở lại. Thế là em đành ở trong cùng nó xem bác sĩ khám.
Quy trình khám khá lằng nhằng. Đầu tiền, bác sĩ cho nó nằm trên giường, cởi quần, vệ sinh âm đạo, rồi dang chân ra, ổng lấy một cái kẹp mỏ vịt nhét vào trong âm đạo rồi banh ra xem, sau khi nhìn chăm chú thì ổng lấy mẫu dịch nhờn. Con Lacoste nằm ấy mà ngượng đỏ cả mặt, em thì sốt ruột quá mà cũng chả còn tâm trí đâu mà hứng khi nó nằm ở tư thế đó. Sau khi lấy mẫu dịch nhờn thì ổng bắt đầu siêu âm. Nhìn vào cái màn hình em chẳng thấy được gì cả, chính xác là không hiểu. Siêu âm xong thì ông thì đưa cho Lacoste một cái khay nhỏ để lấy mẫu nước tiểu. Sau khi lấy mẫu nước tiểu thì lại lấy mẫu máu. Xong xuôi, bác sĩ kêu em và Lacoste ra ngoài chờ.

Ngồi ngoài sảnh chờ, Lacoste như người mất hồn, môi nó tái nhợt, em vội đi mua cơm hộp và nước đến cho nó ăn. Nó vừa ăn vừa mếu máo:
- Anh ơi! lỡ như có bầu thiệt…thì sao?
- Không có đâu em!
Em cố gắng trấn an nó
- Nhưng lỡ có thì sao?
Em thở dài…
- Thì…thì phải phá đi chứ sao!
Bỗng nhiên con Lacoste nức nở lên.
- Hong, em sợ lắm, em không phá đâu!
Em trấn an nó
- Nếu có thai thì cũng chỉ khoảng 2, 3 tuần thôi em, phá thai bằng cách uống thuốc được mà…
- Uống thuốc có đau không anh?
- Anh…anh không biết nữa, chắc không đau đâu…
Nó khóc quá trời, em lấy tay mà chùi nước mắt nước mũi cho nó, nhìn nó tội nghiệp lắm. Em thì chỉ biết tới đâu thì tính tới đó…

Khoảng 30 phút sau thì bên phòng xét nghiệm gọi tên, em với Lacoste đến gặp bác sĩ, bac sĩ đưa cho cả một đống giấy tờ, nào là giấy xét nghiệm máu, giấy xét nghiệm HIV, giấy xét nghiệm tiểu đường…và cái cuối cùng là giấy kết quả…
Em nhìn vào mà trời đất như sụp xuống, Lacoste đã có thai hơn 2 tuần…Em bủn rủn cả tay chân, em nhìn Lacoste.
- Em có thai rồi…
Nó nghe xong mà đứng hình, nó như muốn ngã, em liền dìu nó đến ghế nghỉ. Đoạn rồi em vào nói chuyện với bác sĩ, tham khảo cách giải quyết. Bác sĩ khuyên em nên giữ lại thai, phá đi sẽ không tốt cho sức khỏe Lacoste, thai chỉ mới hơn 2 tuần nên có thể phá bằng thuốc được, sau khi được bác sĩ khuyên răn và góp ý thì em quyết định phá, rồi bác sĩ kê cho em một đơn thuốc phá thai hết hơn 300 ngàn, còn dặn dò em cách cho “vợ” uống, triệu chứng khi uống, rồi phải thường xuyên đến bệnh viện để bác sĩ theo dõi. Em phần nào yên tâm hơn…

Em với Lacoste nán lại bệnh viện một hồi để nói chuyện. Em nói với nó về chuyện phá thai bằng thuốc.
- Phá thai bằng thuốc có vẻ an toàn hơn đó em.
- Có đau không anh?
- Bác sĩ nói là trong thời gian uống sẽ bị đau bụng dữ lắm, còn đi ra máu nữa.
Nó bắt đầu sợ sệt
- Em sợ lắm, em sợ….
Em ôm nó vào lòng mà dỗ dành:
- Anh luôn bên cạnh em mà, không có gì phải sợ hết!

Hôm ấy chị L chửi em với Lacoste quá trời vì đi đến hơn 5h mới về, em bịa là bị công an bắt xe rồi làm thủ tục này nọ nên hơi lâu. Rồi Lacoste lủi thủi vào quán mà làm việc, em thì cũng chuẩn bị chở Hồ Ly đi tập.
Trên đường, Hồ Ly cứ kể chuyện ăn Tết ở nhà, em thì cứ ầm ừ cho qua. Em lúc này không còn tâm trí gì để nghĩ đến chuyện khác nữa. Hôm ấy tập cũng bình thường, tập xong em lại chở Hồ Ly về. Một mình trên chiếc 67 huyền thoại, em cứ thẫn thờ mà chạy, trong đầu em hiện lên những trường hợp xấu nhất về chuyện bầu bí này, em lo lắm, đây là lần đầu tiên em bị áp lực đến vậy.

Về đến nhà, em tắm rửa, lục cơm nguội ăn rồi lên phòng ngủ. Em chợp mắt được một chút thì có điện thoại, Lacoste gọi:
- Anh nghe!
- Anh ơi! Em…Em…Em không muốn phá thai đâu!

Chapter 39: Trách nhiệm

Em sửng sốt mà tỉnh cả ngủ
- Em nói gì vậy?
- Em không bỏ con đâu…Hức
Em lúc này rối lắm, tự dưng nó không chịu phá, em hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi nó:
- Tại sao? Bây giờ chưa phải lúc đâu em!
- Em biết…nhưng như thế là giết con, em không muốn!
Em cố gắng thuyết phục:
- Bây giờ anh và em vẫn còn đi học, chưa có công ăn việc làm ổn định thì sao mà nuôi em bé được hả em? Nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em đó.
Nó bắt đầu òa khóc
- Tại anh…hết! anh phải…chịu,trách, nhiệm! hu hu. Em không muốn giết con em đâu…
Nó vừa khóc vừa khăng khăng đòi giữ lại đứa bé làm em rối cả lên, lúc này đầu óc em hoàn toàn trống rỗng, không suy nghĩ thêm được gì để thuyết phục nó. Lacoste nói đúng, em là người phải chịu trách nhiệm cho việc này, và em đang cố gắng trốn tránh, em nhìn lại mình, thấy mình thật hèn hạ…Em hít một hơi thật sâu.
- Rồi! em không muốn phá thì thôi…
- Anh qua nói chuyện với mẹ em đi, hức! Trước sau gì cũng lộ ra thôi!
Nghe đến đây em như đứng tim, em sẽ gặp mẹ Lacoste để trình bày? Em sẽ đối diện với bác, rồi bác sẽ phản ứng sao đây? Em bắt đầu hoảng loạn.
- G…Gặp mẹ em?
- Anh gặp mẹ em nói chuyện đi!
- Em à! Anh nghĩ tốt nhất là nên bỏ nó đi…
Nó hét lên trong điện thoại
- KHÔNG! Không bỏ gì hết, anh phải chịu trách nhiệm, em cũng vậy!
- Nhưng làm sao mình nuôi được chứ, thân anh và em còn lo chưa xong…
- Thì tới đâu hay tới đó…Hức! Anh đi gặp mẹ em đi! Hu hu!
Em bàng hoàng, không lẽ tương lai của em chấm dứt tại đây sao? Rồi em phải bỏ bê chuyện học, lăn lộn kiếm tiền để nuôi em bé sao? Em hoang mang lắm, Lacoste vẫn khóc qua điện thoại, nghe nó khóc mà em thương lắm, em dỗ dành nó:
- Nín đi em! Được rồi! anh sẽ gặp mẹ em nói chuyện, rồi anh sẽ cùng em nuôi con nhé…
- Hức, hức! Ùm…..
Rồi em nhờ nó hẹn bác gái khoảng 8h tối ngày mai em qua.

Đêm ấy em không sao ngủ được, em nằm suy nghĩ về những điều sẽ nói với bác vào ngày mai, em suy diễn mọi tình huống xấu xảy ra., em lo lắm, chưa bao giờ em lo sợ đến như vậy. Xung quanh em như chuyển thành một màu xám xịt, u ám, em bắt đầu hối hận vì gì đã làm, em ước gì thời gian quay lại đêm hôm ấy, phải chi em đừng uống say, phải chi em kiềm chế một chút, phải chi em cẩn thận mà đeo bao cao su vào….Rồi em ra ngoài mà hút vài điếu ba số, em ước gì tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ mà thôi…
Hôm sau em nghỉ học vì đã thức đến 5h sáng, em ngủ đến 1h trưa rồi dậy đi làm luôn. Trên chiếc 67 huyền thoại, em đi tàn tàn đến quán, em lo lắm, em mong ngày hôm nay sẽ trôi qua thật nhanh và quan trọng hơn, em mong Lacoste sẽ suy nghĩ lại việc giữ đứa bé. Vào trong quán, mọi người vẫn làm việc bình thường, em thì bơ phờ, mệt mỏi, em suy sụp hoàn toàn…Lacoste đến bên em nói nhỏ:
- Em nói mẹ rồi! tối nay anh về nhà với em…
Vậy là nó đã thực sự kiên quyết giữ lại đứa bé, em không còn con đường nào khác là phải nói rõ với mẹ nó, cảm giác này vừa thất vọng vừa lo lắng, khủng khiếp lắm mấy thím ợ. Hôm ấy em chẳng có hứng thú nào mà trò chuyện với ai, cũng chẳng còn hứng thú mà lấy điện thoại chụp hình mấy baby, em chỉ chờ và chờ, em mong một điều kì diệu gì đó sẽ xảy ra, một điều gì đó cứu em thoát khỏi cảnh này, em cầu xin Quân Âm giúp em vượt qua ải này, rồi em sẽ nguyện ăn cơm không 1 năm…

Cái gì đến thì cũng đến, hôm ấy em sau khi đi tập xong, em chở Hồ Ly về sớm rồi ghé qua quán. Lacoste đang đứng trước hẻm chờ em. Đoạn rồi em đi theo nó về nhà, em nhớ lại lần em cũng đi theo nó như vậy rồi bị đụng xe nên em cứ vừa đi vừa nhắc nhở nó coi trước coi sau. Rồi thì cả hai cũng đến hẻm nhà nó, em xuống xe dẫn bộ cùng Lacoste đến cổng. Con chó mập thấy em, nó mừng lắm, nó quẩy đuôi mãi, lâu lắm rồi em mới gặp lại nó, nó có vẻ mập hơn nhiều. Em dắt xe vào nhà, gác chống xuống, từ ngoài nhìn vào, em đã thấy bác gái ngồi ở nhà khách xem TV. Tim em đập mạnh, rồi bắt đầu khó thở, em còn không dám bước đi một bước nữa.
- Đi anh!
Lacoste níu tay em vào, em chập chững bước từng bước vào trong nhà, gần xịt mà sao xa quá, em cứ bước mãi, bước mãi…Vào đến nhà, bác gái ngước lên nhìn em mà vui vẻ cười:
- Chào con!
Bác ấy vẫn nhớ em là ân nhân cứu mạng Lacoste nên có vẻ quý em. Em phần nào cũng bớt căng thẳng hơn. Rồi Lacoste níu em ngồi xuống đối diện bác. Bác gái tắt TV, rót trà cho em.
- Sao, con B.N nó nói con có chuyện muốn nói với bác hả?
Em chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất, hai tay nắm chặt vào nhau, hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh.
- Dạ! con…con có chuyện muốn thưa với bác.
Bác gái cười!
- Bộ định làm quen con gái bác hả!
Bác gái uống một ngụm trà, rồi cười nói với em tiếp:
- Ngày xưa còn học cấp 3 thì bác không cho bồ bịch nhăng nhít đâu. Bây giờ thì nó vào đại học rồi, bắt đầu có bạn trai cũng tốt…
Em với Lacoste nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, Lacoste nhìn
« 21 22 23 24 25 26

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 23 trong tổng số 26 trang

Đang xem: Truyện chị quản lý dễ thương full toàn tập - Truyện kể vozer Trong chuyên mục Truyện VoZ hay tuyển chọn
Cùng chủ đề:
Truyện Oan Gia! Anh Là Tổng Tài Sao? full
Truyện Voz Tổng Tài Ngang Hơn Cua full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz Ác Ma Xấu Xa full - Truyện Voz hay tuyển chọn.
Truyện Voz hay : Bảo Long Tổng Tài full
Truyện chị quản lý dễ thương full toàn tập, Truyện kể vozer, truyện voz chị quản lý đáng yêu, đọc full truyện chị quản lý dễ thương phần 23
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình yêu ý nghĩa và hay: có tất cả nhưng mất em - Phạm Trưởng
- Beat karaoke video Ngồi bên em - Phan đình Tùng cho mobile
- Bài hát tình yêu tình cảm hay nhất hiên nay: Quên một người - Ngô Kiến Huy - Tải về nghe ngay và luôn - cập nhật
- Bài hát tiếng Trung tình cảm: Anh mãi là người yêu em! hay về lời và giai điệu
- Những bài thơ tặng sinh nhật người yêu, bạn gái, em gái hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện chị quản lý dễ thương full toàn tập, Truyện kể vozer, truyện voz chị quản lý đáng yêu, đọc full truyện chị quản lý dễ thương phần 23 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved