Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 10

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 10

•Ngày Gửi: 10,09,13 -16:51)
•Xem: 19563 lượt xem

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 10


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10

trán tụi nó, tôi đều giữ vẻ mặt ở 35 độ dưới 0.
Tan học ra, tôi không còn đi về chung với Việt An nữa. Mặt cho tụi con gái vượt lên trước, tôi cố tình đi tụt lại phía sau với Hải gầy, ra cái điều ta đây "fuit l'amour" thật sự.
Ngồi trong lớp, tôi luôn luôn nhìn lên bảng hệt như một học sinh mẫu mực không tha thiết đến chuyện gì ngoài chuyện học. Có nhiều lúc tôi muốn liếc trộm Việt An một cái nhưng nhớ đến lời dặn dò nghiêm khắc của Hải gầy, tôi cố cưỡng lại sự thôi thúc mạnh mẽ đó. Hải gầy đã răn đe tôi ngay từ đầu:
- Nếu mày để Việt An và tụi bạn của nó bắt gặp mày nhìn trộm thì kế hoạch của tụi mình sẽ phá sản ngay lập tức. Tụi nó sẽ biết ngay là mày đang đóng kịch.
Trước lý lẽ của nó, tôi đành phải chôn chặt tình cảm vào đáy lòng và lúc nào cũng giữ cái đầu ngay ngắn trên cổ, không dám cựa quậy một tí ti.
Việc "chiêm ngưỡng" Việt An tôi tạm thời giao cho Hải gầy "phụ trách". Nó sẽ quan sát và nghiên cứu những phản ứng xảy ra từ phía Việt An, giống như nhà khoa học nghiên cứu các phản ứng xảy ra trong phòng thí nghiệm vậy. Trên cơ sở đó, nó sẽ tìm ra những dấu hiệu thành công và hướng dẫn cho tôi các hành động tiếp theo.
"Chiến dịch băng giá" mới bước qua ngày thứ ba, Hải gầy đã hí hửng thông báo:
- Tốt lắm! Bước đầu như vậy là thuận lợi!
Tôi mừng rơn:
- Gì vậy?
- Bữa nay Việt An liếc mày hai cái.
- Phải liếc tao không?
- Liếc mày! Tao thấy rõ ràng. Như vậy là cá đã cắn câu.
Nó vỗ vai tôi:
- Mày cứ yên chí! Tao đã nói được là được! Chỉ cần lạnh thêm chút nữa!
Tôi vò đầu:
- Tao đã lạnh tanh rồi, còn lạnh sao được nữa?
Hải gầy nghiêm mặt:
- Lạnh nữa! Đừng bao giờ cười! Tao thấy mày còn cười.
Tôi phân bua:
- Tao có cười với tụi nó đâu.
- Cười với ai cũng không được! Mày phải chứng tỏ mình là người có bộ mặt không biết cười.
Tôi làm "người có bộ mặt không biết cười" được chừng hai ngày thì Hồng Hoa chặn đường tôi, hỏi:
- Có chuyện gì mà mấy bữa nay ông lầm lầm lì lì vậy?
Tôi đáp lấp lửng:
- Có chuyện gì đâu!
Hồng Hoa khăng khăng:
- Nhất định là có chuyện gì!
Tôi lắc đầu:
- Chẳng có chuyện gì hết! Tại mấy hôm nay tôi bận.
Hồng Hoa bĩu môi:
- Xạo.
- Thật. Tôi bận đủ thứ.
Hồng Hoa nhún vai:
- Tôi không tin. Ông chỉ làm bộ làm tịch tôi, nhưng ông chẳng lầm lì mãi được đâu!
Lời "tiên đoán" của nó khiến tôi giật thót nhưng tôi chưa kịp hỏi lại thì nó đã chạy mất.
Tôi đem những lời nhận định của Hồng Hoa nói lại với Hải gầy. Nhà chuyên môn hừ mũi:
- Mày đừng mắc lừa! Đó là đòn thăm dò của Việt An. Tụi nó chẳng biết gì về kế hoạch của mình đâu!
Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng:
- Không biết sao Hồng Hoa bảo tao làm bộ làm tịch.
- Tụi nó chỉ đoán mò thôi. Việc Hồng Hoa chận đường mày hỏi dò chứng tỏ Việt An đã bắt đầu nao núng trước thái độ xa cách của mày. Cứ vậy mà làm!
Tôi "cứ vậy mà làm" thêm một tuần đã thấy sốt ruột.
Từ bữa đó đến nay, Việt An chẳng hề nhúc nhích mảy may. Tôi níu áo Hải gầy:
- Sao chẳng thấy Việt An động tịnh gì hết vậy mày?
Hải gầy trấn an:
- Đừng nóng ruột! Ông bà đã nói "dục tốc bất đạt", chuyện tình cảm mà làm ào ào đâu có được!
Rồi dường như thấy tôi vẫn xụi lơ, chẳng tỏ vẻ gì tin tưởng vào lời dạy của ông bà, Hải gầy nói thêm:
- Khi nãy Việt An có liếc mày một cái.
Tôi thở ra:
- Hôm trước liếc hai cái, hôm nay còn có một, như vậy là sắp sửa outside rồi!
Hải gầy tìm mọi cách động viên tôi:
- Đừng bi quan! Chuyện tình yêu phải căn cứ vào "chất lượng" chứ không thể căn cứ vào "số lượng" được.
Mặc cho nó nói, tôi không giấu vẻ ngán ngẩm:
- Đi xem phim còn không ăn thua, liếc mấy cái nhằm nhò gì!
Hải gầy đặt tay lên vai tôi:
- Đừng nản chí, mày chỉ cần ráng thêm chừng mười ngày nữa thôi. Lúc đó, chắc chắn Việt An sẽ tìm gặp mày. Tao đã tính toán đâu vào đó rồi!
Nhưng lúc này, tôi không thèm quan tâm đến sự tính toán của nó. Tôi nhớ Việt An quá chừng và tôi không tin mười ngày nữa Việt An sẽ đến tìm tôi, "người có bộ mặt không biết cười". Dường như từ ngày tôi lờ nó, nó cũng lờ luôn tôi. Hồng Hoa sau lần trò chuyện nọ cũng chẳng thấy hỏi thăm tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi đã bắt đầu nghi ngờ cái phương châm "trốn tình, tình theo" đầy hứa hẹn kia. Tôi có cảm giác nếu như tôi tiếp tục "trốn tình" đến già, tình cũng chẳng thèm theo tôi lấy một bước.
Nghĩ lợi nghĩ hại một hồi, tôi quyết định thà "theo tình, tình trốn" còn hơn "trốn tình mà tình không theo". Mình theo nó tò tò, nó có trốn, mình cũng còn biết đường mà... theo tiếp, chứ mình trốn nó, nó chơi ác nó trốn lại mình, lúc đó mình hối hận quay lại thì đã muộn.
Định bụng như vậy, hôm sau vô lớp, tôi chẳng màng đóng vai người hùng mặt lạnh nữa. Chốc chốc tôi lại nghiêng đầu liếc sang chỗ Việt An. Lâu nay bắt chước Tam Tạng đóng vai chân tu khổ hạnh, thấy con gái không thèm liếc ngang liếc dọc, bây giờ nhìn trộm Việt An mấy cái, tim tôi đập thình thịch. Ác một nỗi, Việt An chẳng hề nhìn lại tôi lấy một lần. Mặt nó lạnh như tiền, còn lạnh gấp mấy tôi.
Để "cứu một bàn thua trông thấy", trưa đó tôi đạp xe chạy lòng vòng ghé mấy hiệu sách. Tôi biết Việt An rất thích đọc sách, nhất là sách của Aimatov. Tôi rảo tới rảo lui một hồi và cuối cùng khi thấy cuốn "Một ngày dài hơn thế kỷ", tôi chộp liền.
Ra khỏi hiệu sách, tôi chạy như bay tới nhà Việt An.
- Anh đi đâu đó? - Thấy tôi đột ngột xuất hiện, Việt An tỏ vẻ ngạc nhiên.
Tôi đáp, vọng không được tự nhiên lắm:
- Có cuốn sách hay, tôi đem đến cho Việt An đọc.
Nhìn cuốn sách dày cộm trên tay tôi, Việt An hỏi:
- Anh đọc chưa mà biết hay?
Tôi đỏ mặt:
- Chưa.
- Chưa mà biết hay!
Tôi đứng chết trân như bị Tôn Hành Giả làm phép định thân. Thấy vậy, Việt An mỉm cười độ lượng:
- Cuốn gì vậy?
Như được giải phép, tôi vội vã chìa cuốn sách ra:
- "Một ngày dài hơn thế kỷ". Cũng của Avimatov.
Tôi nhấn mạnh chữ Avimatov bằng một giọng hí hửng.
Không để ý đến vẻ "nịnh thần" của tôi, Việt An nheo mắt:
- Như vậy anh không thèm nói chuyện với tôi mấy thế kỷ rồi?
Tôi thóp bụng lại như tránh một mũi kiếm vô hình, miệng lắp bắp:
- Đâu phải là... không thèm! Tại tôi bận.
Việt An nhìn tôi với vẻ thiếu tin tưởng. Nó nói thẳng:
- Tôi biết anh nói dối.
Ánh mắt của nó khiến tôi đâm mất bình tĩnh. Tôi ấp úng:
- Tại tôi bắt chước người Pháp.
Việt An trố mắt:
- Bắt chước người Pháp là sao?
Suýt một chút nữa là tôi buột miệng khai huỵch toẹt cái "chiến dịch băng giá" của quân sư Hải gầy, cả cái phương châm "suit l'amour, l'amour fuit, fuit l'amour, l'amour suit" phản chủ kia. May sao, đến phút chót tôi định thần lại kịp và nói trớ đi:
- Người Pháp họ hay bận lắm!
Việt An phì cười:
- Tưởng sao! Bận mà cũng bắt chước! Anh thật là lãng xẹt!
Chẳng thà để nó chê tôi "lãng xẹt" còn hơn để nó biết kế hoạch "ám muội" của tôi. Nghĩ vậy, tôi nhe răng cười theo.
Sáng hôm sau, thấy Việt An đứng nói chuyện với tôi trong giờ chơi, Hải gầy lên giọng hách dịch:
- Mày thấy chưa?
- Thấy gì?
- Còn hỏi nữa! Thấy kết quả của phương pháp "lạnh lùng" chứ thấy gì!
Tôi chưa kịp đáp, nó đã cười hà hà:
- Tao đã nói ngay từ đầu mà! Theo tình thì tình trốn, trốn tình thì tình theo, thế giới đã tổng kết rồi!
- Nhưng...
Hải gầy phẩy tay:
- Còn nhưng nhị gì nữa! Bữa nay Việt An đã phải tới tìm mày trò chuyện chứng tỏ là...
Tôi nhăn nhó:
- Chứng tỏ cái khỉ mốc! Sở dĩ bữa nay nó chịu nói chuyện với tao bởi vì hôm qua tao đến nhà nó.
Hải gầy vò đầu:
- Trời ơi, thế này thì hỏng bét!
Sau khi la trời, nó nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện:
- Mày mò tới nhà nó chi vậy?
- Tao đầu hàng! - Tôi đành thú thật.
Hải gầy lắc đầu và thở một hơi dài thườn thượt hệt như Dindenault đang tuyệt vọng nhìn đàn cừu của mình lao đầu vào chỗ chết.
Còn Việt An chính là thủ phạm Panurge lừng danh.


Phần 7

Sáng hôm sau, tôi vừa ló mặt vô lớp, Lợi sứt đã hỏi:
- Hai viên mực đâu?
Tôi xòe tay:
- Không có.
- Sao vậy?
Tôi giải thích:
- Tao không chấm mực của mày nữa.
Lợi sứt lừ mắt:
- Không chấm nữa mày cũng phải trả hai viên mực cho tao. Hôm qua mày đã chấm rồi.
Tôi "xì" một tiếng:
- Chấm có chút xíu mà cũng đòi.
Lợi sứt nhất định không chịu nhượng bộ:
- Chấm chút xíu cũng hao mực vậy!
Tiểu Li đứng cạnh chen vô:
- Đồ "trùm sò"!
Lợi sứt đỏ mặt:
- Tao "trùm" kệ tao! Đồ... đồ lẻo mép!
Mặc dù nổi nóng nhưng thấy Tiểu Li bênh tôi, Lợi sứt cũng chịu "xuống nước". Nó quay sang tôi:
- Thôi, mày trả tao một viên cũng được!
Tôi mím môi:
- Tao không trả.
Lập tức Lợi sứt xông vào túm áo tôi:
- Mày định quỵt tao phải không?
- Ồ... à... muốn chơi nhau hả?
Vừa nói, tôi vừa ném cặp xách lên bàn và xắn tay áo lên.
Thấy tôi và Lợi sứt chuẩn bị đánh nhau, Tiểu Li hoảng hồn. Nó xô tôi ra, miệng năn nỉ:
- Đừng, đừng, anh đừng đánh nhau! Em sợ lắm! Để ngày mai em đem viên mực trả cho nó.
Tôi xẳng giọng:
- Không có trả gì hết! Để coi nó làm gì được tao! Mày dang ra đi!
Nhưng mặc cho tôi hét, Tiểu Li không chịu buông. Nó nắm chặt hai cánh tay tôi.
Đang hăng máu, tôi gạt mạnh Tiểu Li ra.
Cái hất tay thô bạo của tôi khiến Tiểu Li té chổng gọng. Trước khi nằm thẳng cẳng dưới đất, trán nó đã kịp đập
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập - đọc truyện tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 10
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện Hi sinh tất cả để nhận lại 2 từ "Con đĩ"
- So Goodbye - JongHyun - Bài hát nhac Hàn hay, rất hay, đầy cảm xúc
- Game bạch đằng đại chiến crack free của ola
- Chia sẻ bài hát tình yêu hay cực kỳ hay, rất tình cảm nghe mãi không chán: Người ấy - Trịnh Thanh Bình
- Khi anh biết anh sai - Trung Quân - bài hát tình yêu hay - bài học cho sự giả dối trong tình yêu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 10 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved