Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 12

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 12

•Ngày Gửi: 10,09,13 -16:51)
•Xem: 19587 lượt xem

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 12


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 12

Tao chỉ sợ nó đưa cho tụi Hồng Hoa, Chiêu Minh đọc.
Hải gầy hắng giọng:
- Mày đừng lo! Nếu yêu mày, nó sẽ không đem thư mày ra bêu riếu trước thiên hạ. Nếu không yêu thì có thể nó sẽ... không nhận thư.
Tôi giật thót:
- Nếu nó không nhận thư thì sao?
- Thì thôi chứ sao! Đừng mơ tưởng đến nó nữa! Nhưng tao tin chắc là Việt An sẽ nhận. Nó yêu mày mà!
- Thôi đi mày!
Mặc dù nói vậy, tôi vẫn cảm thấy khoai khoái.
Suốt ngày hôm đó, tôi và Hải gầy hè nhau "soạn thảo" lá thư tình của tôi. Hai đứa cãi nhau ỏm tỏi. Hải gầy lúc nào cũng muốn viết thật văn hoa, bay bướm, nhưng tôi lại sợ Việt An cho tôi nói xạo.
Ngay câu đầu tiên, hai đứa đã hục hặc nhau. Hải gầy bảo viết "Việt An yêu quí" cho nó... trữ tình. Tôi không chịu:
- Ai lại viết là "yêu quí"! Làm như nó yêu tao từ đời kiếp nào rồi!
- Nhưng đây là tình cảm của mày, mày muốn gọi gì mày gọi chứ!
Tôi kiên quyết phản đối:
- Mới mở đầu mà "độp" một phát "yêu quí" liền, tao thấy nó sỗ sàng quá!
- Chứ không "yêu quí" thì là gì?
- Chỉ viết là "Việt An thân mến" thôi!
Hải gầy ngã người ra ghế, cười hô hố:
- Thân mến! Yêu người ta mà gọi là "thân mến"! Mày viết vậy nó sẽ tưởng mày "chửi" nó. Mày viết "Hải gầy thân mến" thì còn được. Ai lại "Việt An thân mến" bao giờ!
- Chứ "yêu quí" lại càng không được!
- Hay là đổi thành "yêu thương"?
Tôi nhún vai:
- "Yêu thương" thì có khác gì "yêu quí"?
Bàn tới bàn lui một hồi, chúng tôi đành phải chấp nhận giải pháp dung hòa: "Việt An thân thương"! Tôi giữ được chữ "thân", Hải gầy giữ được chữ "thương". Vả lại, chữ "thân thương" nó không lộ liễu như "yêu thương", cũng không xa cách như "thân mến", nó kết hợp nhuần nhuyễn cả tình yêu lẫn tình bạn. Nói một cách chính xác, nó báo hiệu một sự nhảy vọt từ tình bạn qua tình yêu. Có nghĩa là "đợi đấy!".
Đi vào phần nội dung, chúng tôi càng cãi nhau kịch liệt. Hải gầy cứ bắt tôi kêu Việt An là "em" cho nó tình tứ. Tôi không chịu. Tôi cứ kêu là Việt An là... Việt An, như thường ngày tôi vẫn xưng hô. Gọi Việt An là "em", tôi thấy nó có vẻ "phạm thượng" thế nào! Rốt cuộc, Hải gầy đành phải nhượng bộ. Nó cho phép tôi gọi Việt An bằng tên.
Nhưng tới đoạn sau, nó khăng khăng đòi tôi chép nguyên văn "Mới ngày đầu gặp Việt An, tôi đã thấy lòng mình xao xuyến".
Tôi cắn viết, do dự:
- Viết vậy, nó sẽ cho tao là đồ bộp chộp, lửa rơm...
Hải gầy trợn mắt:
- Bậy! Sao lại lửa rơm! Mày xao xuyến dài dài tới tận bây giờ chứ có phải chỉ xao xuyến một lần thôi đâu!
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, thấy nó nói cũng có lý, bèn chép câu đó vô.
Cứ vậy, vừa cãi vừa viết, xé bỏ gần nửa cuốn tập, cuối cùng chúng tôi cũng "sáng tác" xong lá thư.
Tôi thở phào đặt viết xuống bàn và lấy tay quệt mồ hôi trán:
- Giờ tính sao đây?
- Viết xong rồi thì gửi chứ sao!
- Ai gửi?
- Thì ai yêu nấy gửi! Thằng này hỏi lạ!
Tôi rụt cổ:
- Tao không dám gửi đâu! Tao ngại lắm!
Hải gầy hừ mũi:
- Không gửi thì vứt vào sọt rác! Thiếu gì cách giải quyết!
Phớt lờ sự châm chọc của Hải gầy, tôi nhìn nó cầu cứu:
- Mày gửi giùm tao đi!
Hải gầy giẫy nẩy:
- Đâu có được! Tao gửi giùm, nó tưởng tao yêu nó, nó yêu lại tao thì kẹt!
Tôi cười:
- Việt An không yêu mày đâu. Mày đừng lo!
- Biết đâu được!
Tôi hắng giọng:
- Vậy là mày bằng lòng rồi hén?
Hải gầy nhăn mặt:
- Bằng lòng cái con khỉ! Mày làm lừa một mình chưa đủ, mày tính bắt tao làm lừa theo mày chắc?
Khi Hải gầy bực mình văng "con khỉ" tức là nó đã chịu nhượng bộ. Tôi hớn hở gấp lá thư cho vào phong bì và dán kín lại.
Ngày hôm đó, những câu thơ của Xuân Diệu cứ phảng phất trong đầu tôi. Xuân Diệu làm thơ thật hay. Nhưng lần này tôi không dám chép vào tập. Tôi chỉ ngâm khe khẽ:
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Anh cho em, kèm với một lá thư
Em không lấy, và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ!
Những câu thơ thật buồn. Nhưng chắc không phải dành cho tôi. Nhà thơ Xuân Diệu đâu có biết tôi!

Phần 8


Tiểu Li đã hết sốt và đi học lại bình thường. Vết thương trên trán nó đã lành nhưng để lại một vết sẹo. Cũng may là vết sẹo nằm sát phía trên chứ nếu nó xích xuống gần con mắt thì không sao che giấu được.
Tiểu Li nói với tôi:
- Em sẽ để tóc dài che vết sẹo.
Tôi gật đầu:
- Ừ, che lại đi! Trông vết sẹo nó xấu xấu thế nào!
Tiểu Li buồn buồn:
- Nhưng phải vài tháng nữa tóc em mới đủ dài.
Tôi nheo mắt:
- Mày không làm cho nó dài lẹ hơn được hả?
- Làm sao làm được!
Tôi chép miệng:
- Không được thì thôi! Từ đây đến đó, tao không nhìn vô trán mày nữa. Mỗi khi trò chuyện với mày, tao chỉ nhìn từ mắt trở xuống thôi!
Nói vậy nhưng mỗi khi giáp mặt Tiểu Li, tôi không làm sao kìm được ý muốn nhìn vô vết sẹo của nó. Vết sẹo thoạt đầu màu đen, dần dần ngả sang nâu, mỗi ngày mỗi bợt hẳn đi và cuối cùng chỉ còn là một vệt thẫm nhờ nhờ, nếu không nhìn kỹ khó mà biết.
Dù vậy, Tiểu Li vẫn không bỏ ý định để tóc dài. Điều đó càng ngày càng trở thành một ước muốn tha thiết của nó, như một nỗi ám ảnh.
Cứ cách khoảng vài ngày, Tiểu Li lại hỏi tôi:
- Anh xem tóc em có dài thêm chút nào không?
Tôi ngắm nghía thật kỹ rồi lắc đầu:
- Tao thấy nó cũng vậy! Y như bữa trước!
Tiểu Li vùng vằng:
- Y như sao được mà y như!
Rồi nó níu tay tôi, năn nỉ:
- Anh nhìn kỹ đi! Có dài ra một tí tẹo phải không?
Tôi lại nhìn kỹ một lần nữa và vẫn thấy chẳng có gì khác. Tuy nhiên, không muốn làm Tiểu Li thất vọng, tôi làm bộ gật gù:
- Ừ, hình như nó có dài ra một tí. Nhưng chỉ một tí tẹo thôi!
Mặt Tiểu Li rạng rỡ hẳn lên. Nó trách tôi:
- Thấy chưa! Lúc nãy anh không chịu nhìn kỹ gì hết!
Tôi cười cười:
- Ừ, lúc nãy tao quên nhìn kỹ.
Tiểu Li không biết tôi bịa. Nó móc túi lấy cho tôi một cây kẹo.
- Ở đâu vậy? - Tôi hỏi, giọng hí hửng.
- Hôm qua, mẹ cho em hai cây. Em ăn một cây, còn một cây em để dành cho anh.
Tôi bóc lớp giấy, định bỏ cây kẹo vào miệng nhưng không hiểu sao đến phút chót tôi lại cắn cây kẹo làm đôi. Tôi ăn một nửa, nửa kia đưa cho Tiểu Li:
- Phần mày nè!
Tiểu Li lắc đầu:
- Anh ăn đi! Hôm qua, em ăn rồi!
Tôi dúi nửa cây kẹo vào tay nó:
- Mày cứ ăn đi! Chuyện hôm qua thì nói làm gì!
Tiểu Li mỉm cười. Nó cầm lấy nửa cây kẹo với vẻ ngạc nhiên sung sướng. Có lẽ lần đầu tiên nó thấy tôi tử tế trong chuyện ăn uống. Từ trước đến giờ, tôi luôn luôn giành ăn với nó. Và lý lẽ của tôi bao giờ cũng "chính đáng": "Mày sún răng không nên ăn nhiều kẹo!". Những lúc ấy, Tiểu Li không làm sao cãi lại tôi. Nó chỉ biết ngồi nghểnh cổ nhìn tôi ăn phần kẹo của nó với đôi mắt rưng rưng.
Vì vậy, hôm nay tự dưng thấy tôi trở nên đàng hoàng, chắc Tiểu Li lạ lùng lắm! Nó đâu có biết từ khi nó ốm đến nay, đã có một sự thay đổi lớn lao xảy ra trong con người tôi, sự thay đổi chính tôi cũng không rõ nguyên cớ, chỉ biết nó đem lại cho tôi một nỗi dịu dàng mênh mông và không màu sắc. Tôi chẳng còn buồn bắt nạt Tiểu Li. Tôi không còn cảm thấy thích thú khi "làm khổ" nó nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn đem lại cho Tiểu Li những niềm vui bất ngờ, nho nhỏ, tôi muốn thấy nó vui vẻ suốt ngày như một con chim sâu lách chách, không bị té chảy máu, không bị ốm liệt giường, không những giọt nước mắt...
Những ước muốn ấy cứ tràn ngập lấy tôi mà không tự giải thích, vừa mơ hồ vừa rõ rệt...
Lợi sứt vẫn còn căm tôi chuyện bữa trước. Giờ ra chơi, nó không thèm giữ dép cho tôi nữa. Tôi hứa trả công nó hai viên bi, nó cũng không chịu giữ. Nó nhất định "tẩy chay" tôi. Tôi đành phải nhờ Tiểu Li giữ giùm.
Tiểu Li không giữ dép "chuyên nghiệp" như Lợi sứt. Giờ ra chơi, nó vẫn tót ra ngoài chơi nhảy dây, đánh chuyền với tụi con gái. Đi đâu, nó cũng xách đôi dép của tôi theo kè kè bên cạnh.
Thấy vậy, Lợi sứt càng tức. Tức cả tôi lẫn Tiểu Li. Nhưng nó chẳng làm gì chúng tôi được. Thế là nó giở võ mồm.
Một hôm, tôi và Tiểu Li đang trên đường về nhà, Lợi sứt từ đâu phía sau chạy vù qua, miệng la thật to:
- Con gái chơi với con trai
Thế nào cũng đẻ ra vài đứa con!
Tôi nghiến răng, chửi:
- Đồ mất dạy!
Và co giò đuổi theo. Nhưng Lợi sứt chạy nhanh như ngựa. Tôi rượt theo một quãng, thấy khoảng cách giữa tôi với nó mỗi ngày một xa, bèn đứng lại thở dốc.
Lát sau, Tiểu Li đi tới. Thấy tôi, nó mắc cỡ quay mặt đi chỗ khác. Tôi lặng lẽ đi bên cạnh nó. Đã mấy lần tôi định mở miệng nói chuyện với Tiểu Li nhưng nghĩ đến cái câu mất dạy của Lợi sứt, tự nhiên tôi đâm ra rụt rè.
Từ đó đến khi về tới nhà, tôi chỉ nói với Tiểu Li được mấy câu:
- Rồi mày coi! Tao sẽ đánh nó một trận nhừ xương!
Nghe đánh lộn, Tiểu Li sợ hãi, can:
- Anh đừng đánh nhau với nó!
Tôi khịt mũi:
- Lần này tao sẽ đánh! Mày đừng can!
Tiểu Li nhăn nhó:
- Em sợ lắm!
- Sợ thì đứng ngoài! Mày nhào vô như bữa trước bể đầu ráng chịu à nghen!
Nhưng tôi vẫn chưa "trả thù" Lợi sứt được. Vào lớp, tôi không dám gây sự với nó, sợ bị phạt. Tôi chỉ nhìn nó gườm gườm. Lợi sứt vẫn tỉnh bơ, mặt nó cứ nhơn nhơn ngó dễ ghét. Nó thừa biết là trong khuôn viên nhà trường, tôi không dám làm gì nó.
Tôi cũng không dám đánh nhau trước cổng trường. Đi một quãng xa, tôi mới quay đầu nhìn lại phía sau. Nhưng Lợi sứt đã biến đâu mất tăm. Tôi quay lại tìm hai, ba lần vẫn
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 12 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập - đọc truyện tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 12
Bài Ngẫu nhiên
- Tải game Thành Cát Tư Hãn online 2 mobile
- Mẹo hack băng thông 3G mimax viettel cho máy nokia S60, Android
- Because I m Stupid - một bài hát Hàn hay chia sẻ cùng mọi người
- Bài hát tình yêu tình cảm hay nhất hiên nay: Quên một người - Ngô Kiến Huy - Tải về nghe ngay và luôn - cập nhật
- Ảnh Hoàng Yến - hot girl Hà thành đẹp đẹp đẹp
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 12 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved