Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 16

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 16

•Ngày Gửi: 10,09,13 -16:51)
•Xem: 19575 lượt xem

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 16


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16

trông cũng hiền lành và dễ chịu nhưng tôi chẳng thèm làm quen với chúng. Suốt ngày tôi chơi tha thẩn một mình, trong lòng lúc nào cũng nhớ đến Tiểu Li.
Tôi không thể nào hình dung được tôi sống mà không có nó, cho nên khi điều đó xảy ra, tôi cố hết sức vẫn không làm quen nổi và trong thời gian đó, cuộc sống đối với tôi quả là nặng nề.
Một hôm đi học về, tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy Tiểu Li đang ngồi chơi ô quan một mình trước sân nhà tôi. Trong một thoáng tôi cảm thấy một niềm vui kỳ lạ và bất ngờ lan khắp cơ thể.
Tiểu Li mải cắm cúi chơi, không nhìn thấy tôi. Tim đập loạn trong ngực, tôi vừa chạy về phía nó vừa kêu lên, giọng mừng rỡ:
- Tiểu Li!
Tiểu Li quay lại. Thấy tôi, nó nhe răng sún ra cười.
Tôi nắm tay nó:
- Mày về đây hồi nào vậy?
- Hồi nãy.
- Mày đi một mình hả?
- Mẹ em đưa em về.
Tôi nhìn quanh:
- Mẹ mày đâu rồi?
Tiểu Li mỉm cười:
- Mẹ em lại đi rồi. Chỉ có em ở lại thôi. Em ở lại em đi học.
Tôi lắc lắc tay nó:
- Mày nói thật chứ?
- Thật.
Tiểu Li vừa đáp vừa cười. Miệng nó cười thật tươi. Về đây đi học với tôi, chắc nó vui lắm!
Tôi nhìn qua căn nhà cũ của nó, lo lắng hỏi:
- Nhà mày bán mất rồi, mày về đây mày ở đâu?
Tiểu Li nghiêng đầu:
- Em ở nhà anh.
Tôi reo lên:
- Thật hén? Ừ, mày ở chung với tao đi! Lát nữa tao vào tao xin mẹ tao.
Tiểu Li lại cười:
- Mẹ em xin rồi.
Tôi hồi hộp:
- Mẹ tao nói sao?
- Mẹ anh bảo "Ừ". Tôi khoái chí gật gù:
- Tao biết ngay mà! Mẹ tao thích mày lắm! Mẹ tao thương mày cũng hệt như thương tao.
Tôi ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Cả tao nữa! Hồi mày đi rồi, tao không thèm chơi với những đứa khác! Tao cứ nhớ nhớ mày thế nào!
Nói xong, tự dưng tôi cảm thấy mắc cỡ liền nhìn xuống đất.
Để đỡ ngượng, theo thói quen tôi cho tay vào túi mò mẫm. Tôi định bày tỏ cái "nhớ nhớ" của mình bằng cách tìm cho Tiểu Li một cây kẹo hoặc một viên bi nhưng tôi sờ hoài chả thấy.
Tiểu Li quan sát hành động vô vọng của tôi:
- Anh tìm gì vậy?
Tôi lúng túng:
- Tao tính tìm cho mày một cây kẹo nhưng... không có. Tao nhớ rõ ràng hôm qua tao cất cây kẹo ở đây, chẳng hiểu bây giờ nó biến đi đâu.
Tiểu Li nheo mắt:
- Hay là anh ăn rồi?
Tôi đỏ mặt:
- Không có đâu! Chắc là nó rơi đâu đó! Thôi, ngày mai tao sẽ cho mày cây khác hén?
- Ừ! - Tiểu Li gật đầu dễ dãi.
Tôi liếm môi:
- Rồi khi nào đến mùa hè, tao sẽ hái hoa phượng cho mày ép vào tập.
Tiểu Li dẩu môi:
- Anh hái cho anh nữa chứ bộ!
- Ừ, tao hái cho tao nữa. Tao cũng ép vào tập giống như mày.
Tiểu Li trố mắt:
- Anh không thích ăn nhụy hoa nữa hả?
Tôi lắc đầu:
- Không! Tao hết thích rồi.
- Sao vậy?
- Tao cũng chẳng biết nữa!
Thấy tôi "rắc rối" quá, Tiểu Li không thèm thắc mắc nữa. Nó đưa tay vuốt tóc và hỏi, chắc là câu hỏi nó cố nén từ nãy đến giờ:
- Anh thấy tóc em có dài hơn hôm trước không?
Tôi nhìn vào trán nó:
- Dài hơn, nhưng chưa che được vết sẹo.
Tiểu Li có vẻ buồn bã:
- Tóc em nó mọc chậm rì! Ngày nào em cũng soi gương mà chẳng thấy nó dài ra được bao nhiêu.
Tôi an ủi nó:
- Mày đừng lo! Bây giờ đến hè, thế nào tóc mày cũng dài ra. Lúc đó, chẳng ai nhìn thấy vết sẹo trên trán mày đâu!
Tiểu Li xoa xoa vết sẹo:
- Ừ, em cũng mong chóng đến hè.
Chúng tôi đang nói chuyện, đột nhiên Lợi sứt đi ngang qua. Nó nhìn tôi và Tiểu Li bằng ánh mắt ranh mãnh và gào thật to câu hát mất dạy bữa trước.
Tôi tức điên lên và chạy vụt ra đường.
Lần này, Lợi sứt không bỏ chạy. Thấy tôi xông tới, nó thản nhiên đứng lại, thậm chí nó còn chúm miệng huýt sáo.
Tôi tiến sát lại trước mặt nó, nghiến răng hỏi:
- Hôm trước mày đã thề rồi, sao hôm nay mày còn nói bậy?
Lợi sứt cười hề hề:
- Tao có miệng tao muốn nói gì tao nói!
Cái giọng ngang phè của nó khiến tôi không giữ nỗi bình tĩnh. Tôi xông vào túm cổ áo nó. Nhưng lần này, Lợi sứt đã chuẩn bị sẵn, tôi chưa kịp trở bộ, nó đã quật tôi xuống đất và đè lên người.
Tình huống bất lợi hôm trước lại lặp lại. Tôi vừa đỡ đòn vừa gọi Tiểu Li:
- Tiểu Li ơi! Xông vào đi!
Nhưng Tiểu Li không chịu "cứu" tôi. Nó đứng nhìn Lợi sứt giã tôi và nhe răng sún ra cười.
Tôi lại giục:
- Còn cười cái gì! Xông vào đi! Mày cắn vào lưng nó như lần trước ấy!
Nhưng Tiểu Li vẫn đứng yên tại chỗ. Nó còn nói:
- Răng em sún hết làm sao cắn được?
Phần bị Lợi sứt nện tối tăm mày mặt, phần thấy Tiểu Li trở chứng, tôi giận muốn nổ đom đóm mắt. Tôi quay mặt về phía Tiểu Li tính chửi nó một câu thật nặng, nhưng tôi chưa kịp mở miệng đã bị Lợi sứt giáng một quả trúng quai hàm, đau thấu trời xanh.
Tôi giật mình rên lên một tiếng và mở choàng mắt ra. Phải mất một lúc lâu tôi mới nhận ra mình đang nằm trên giường và tất cả hình ảnh vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Nghe đau đau nơi quai hàm, tôi đưa tay rờ và phát hiện ra một viên bi đang nằm cấn dưới má tôi. Có lẽ đó là viên bi hồi chiều tôi bỏ quên trong túi áo, khi tôi nằm ngủ quay qua quay lại, nó len lén lăn ra.
Thoát khỏi trận đòn của Lợi sứt, tôi nhẹ nhõm cả người. Nhưng khi sự mừng rỡ vì "thoát nạn" qua đi, tôi cảm thấy một nỗi buồn khó tả xâm chiếm lấy tôi. Thế là Tiểu Li không về. Nó đã đi luôn, bỏ tôi lại một mình. Ừ, nếu Tiểu Li về thật, không bao giờ nó để cho Lợi sứt "làm chả" tôi, nó sẽ xông vào trợ chiến, không cần tôi giục, và hai đứa tôi sẽ cỡi lên người Lợi sứt như cỡi ngựa. Hệt như ngày nào.
Nhưng Tiểu Li sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Đó là sự thật buồn bã nhất mà tôi được biết từ trước đến nay. Nó chẳng thèm ở cạnh tôi trong những trận đánh nhau sắp tới. Nó mặc tôi chiến đấu đơn độc giữa... cuộc đời. Nó chẳng thèm cho tôi chấm chung lọ mực. Nó chẳng thèm giữ dép giùm tôi trong những giờ chơi. Nó chẳng thèm ốm cho tôi... chép bài giùm nó. Và nhất là tôi sẽ chẳng có ai để cùng đợi mùa hè.
Trong rất nhiều ngày, tôi vẫn không tin Tiểu Li đã ra đi mà không kịp đợi cây phượng trước sân trường trổ hoa và không kịp chờ những ngọn tóc ngày nào dài xuống trán! Và trong nỗi trống vắng mênh mông đó, tôi thường bâng khuâng tự hỏi không biết đến bao giờ tôi mới gặp lại Tiểu Li.

- o O o -

Tụi con gái trên trái đất này (trên trái đất khác thì tôi không biết!) hình như đều được đúc ra từ một khuôn. Có một cái thói, không hiểu là thói tốt hay thói xấu, gần như đứa con gái nào cũng "mắc phải". Đó là sau khi chuyển từ giai đoạn "thăm dò bí mật" qua giai đoạn "thừa nhận hợp pháp" bao giờ đứa con gái cũng hỏi đứa con trai một câu theo đúng... sách vở:
- Trước khi quen tôi, anh đã quen mấy người rồi?
Chẳng hiểu tụi con gái hỏi câu đó để làm gì. Bởi trong những trường hợp "gay cấn" như thế này, tụi con trai không đứa nào dại gì nói thật. Đứa nào cũng ra vẻ ngây thơ vô tội để chứng tỏ mình là người có "lý lịch trong sạch" nhất thế giới.
Việt An cũng hỏi tôi một câu đúng y như vậy.
Tôi mỉm cười, tự hào:
- Không có ai cả!
Riêng với tôi, điều đó hoàn toàn đúng sự thật.
- Xạo.
- Thật.
Việt An nheo mắt:
- Thật trăm phần trăm chứ?
Tôi quả quyết:
- Trăm phần trăm!
Không hiểu sao lúc đó tôi bỗng nhớ tới Tiểu Li. Và ngập ngừng sửa lại:
- Chín mươi chín phần trăm thôi!
Việt An trố mắt:
- Còn một phần trăm nữa đi đâu?
Tôi cắn môi:
- Một phần trăm kia nó là thế này! Hồi đó tôi có quen với một cô bạn...
Việt An "hứ" một tiếng:
- Vậy mà khi nãy dám bảo là không có ai!
Tôi cười:
- Lúc nãy tôi quên. Bởi đây là cô bạn hồi nhỏ, hồi tôi còn học cấp một. Hai đứa chơi với nhau rất thân, thân ghê lắm, mặc dù cô bạn nhỏ chỉ học chung với tôi chưa đầy một năm, rồi sau đó theo ba mẹ dời đi nơi khác, đi mất biệt đến tận bây giờ. Cô bạn của tôi tên Tiểu Li...
Cứ mỗi lần nhớ đến Tiểu Li, tôi như chìm vào một lớp khói sương lãng đãng giữa mộng và thực, giữa nhớ và quên, giữa ký ức và tưởng tượng và trong mớ hỗn độn mơ hồ đó bao giờ cũng hiện lên lung linh những sắc màu, những cảnh vật của một tuổi thơ đong đầy kỷ niệm, một tuổi thơ đã ra đi và không ngừng quay trở lại. Vì vậy đối với tôi, Tiểu Li vừa xa vời như những câu chuyện cổ lại vừa gần kề như những sớm mai. Chính trong trạng thái mơ màng êm dịu đó, tôi chậm rãi kể cho Việt An nghe về Tiểu Li.
Đang say sưa kể, tôi bất chợt nhìn lên và lập tức im bặt. Mặt Việt An tái xanh và đâu đó trong khóe mắt lấp lánh những giọt lệ chực trào ra.
Trong một thoáng, tôi bỗng hiểu ra và cảm thấy ân hận về sự lố bịch của mình. "Nhà danh ngôn" Hải gầy đã từng dặn tôi không bao giờ được "ca tụng" trước mặt một người con gái về một người con gái khác, dù nó là "người trong cõi nhớ". Vậy mà tôi quên béng đi mất, tôi cứ mải hào hứng bốc phét về Tiểu Li. Như vậy khác nào tôi gián tiếp "nhận chìm" Việt An xuống tận... bùn đen!
Sau một thoáng bối rối, tôi ấp úng:
- Tôi... xin lỗi...
Việt An không nói gì khiến tôi càng thêm hoảng. Tôi lúng túng giải thích:
- Đó là chuyện hồi nhỏ. Hồi nhỏ xíu.
Việt An vẫn im lặng. Tôi chép miệng, hỏi:
- Việt An giận tôi hả?
Nó nhìn tôi bằng đôi mắt ướt:
- Ừ.
Tôi gãi đầu:
- Có gì đâu mà giận?
Việt An không trả lời. Nó nhìn tôi chăm chăm và đột nhiên mỉm cười, một nụ cười kỳ lạ khiến tôi băn khoăn.
- Sao Việt An lại cười? - Tôi hỏi.
Việt An chớp mắt:
- Tôi cười vì không ngờ anh lại nhớ kỹ những chuyện hồi nhỏ đến như vậy.
Câu nói của Việt An hệt như lời trách móc. Tôi cười gượng:
- Nhưng đây chỉ là chuyện
« 14 15 16 17

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập - đọc truyện tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 16
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát english hay: Trade Mark - Only Love
- Truyện Mình chia tay rồi mà Em...
- Truyện về hai cha con nghèo rất cảm động và ý nghĩa trong cuộc đời chúng ta
- Thông tin khuyến mãi nap thẻ của các nhà mạng trong cuối tháng 11/2012 cập nhật
- Video beat karaoke Chiếc khăn gió ấm - Khánh Phương
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 16 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved