Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 2

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 2

•Ngày Gửi: 10,09,13 -16:51)
•Xem: 19576 lượt xem

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 2


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

và nhất là việc tôi hùng hổ đòi trừng trị "cái tên mất dại nào đó", Việt An tỏ ra cởi mở với tôi hơn thường lệ.
Ba đứa tôi vừa đi vừa trao đổi với nhau về bài tập làm văn vừa rồi một cách say sưa cho đến khi Việt An và Hồng Hoa rẽ sang đường khác.
Tối đó tôi cứ nằm thao thức nghĩ về những ngày tươi đẹp sắp tới. Bước khởi đầu đã thuận lợi, những bước tiếp theo hẳn sẽ dễ dàng hơn! Tôi hình dung ngày mai khi tôi bước vào lớp, Việt An sẽ chào tôi bằng một nụ cười đầy cảm tình. Và tôi sẽ hân hoan đáp lại cũng bằng một nụ cười đầy... tình cảm. Sau đó, hai đứa tôi sẽ trò chuyện với nhau ríu rít, say sưa, không làm sao rời ra được, trước những ánh mắt ghen tị và thán phục của tụi bạn.
Đang nghĩ tới đó, tôi giật mình ngồi dậy chạy đi bật đèn. Rồi tôi đứng uốn éo trước gương luyện... cười. Tôi luyện cả thảy sáu kiểu cười, kiểu nào cũng tràn trề tình cảm. Gần một tiếng đồng hồ sau, khi thấy các cơ bắp nơi miệng đã đi vào hoạt động nhịp nhàng, thuần thục tôi mới tắt đèn leo lên giường nằm... thức tiếp.
Sáng hôm sau, trên đường tới trường, tôi vừa đi vừa ôn lại cho thật nhuyễn, không phải ôn bài mà ôn lại... sáu kiểu cười.
Vừa ló đầu vô lớp, tôi gặp ngay Hồng Hoa. Tôi chưa kịp mở miệng, nó đã chỉ tay vô trán tôi, dọa:
- Chết ông rồi! Sao hôm qua ông vẩy mực vô áo Việt An?
Tôi tái mặt:
- Đâu có! Ai phao tin bậy bạ vậy?
Hồng Hoa nheo mắt:
- Ông còn chối gì nữa! Chiêu Minh thấy rõ ràng!
_ Chiêu Minh ngồi bàn thứ hai dãy bên kia, kế Hồng Hoa. Hôm qua hình như nó là một trong những đứa ngồi lại sau cùng. Như vậy hẳn nó tình cờ trông thấy hành động phá hoại của tôi.
Chỉ mới thoáng nghĩ tới chuyện xui xẻo đó, tôi đã thấy lạnh cả người và vội vàng chối biến:
- Không phải đâu! Chắc là Chiêu Minh nhìn lầm tôi với ai đó!
Hồng Hoa thộp lấy cổ tay tôi:
- Chuyện rõ ràng vậy mà ông còn chối đây đẩy nữa hả! Ông lại đây nói chuyện với Việt An đi!
Vừa nói nó vừa kéo tôi lại dãy bàn con gái.
- Tôi không lại đâu!
Tôi kêu lên và vùng ra khỏi tay Hồng Hoa, chạy vù ra cửa.
Tôi đi tha thẩn ngoài sân, trong bụng rủa thầm nhỏ Chiêu Minh tơi bời hoa lá. Chỉ đến khi tiếng trống vào học vang lên, tôi mới lò dò ôm cặp vô lớp và lủi thủi về chỗ ngồi.
Bên kia, Hồng Hoa nhìn sang, nguýt tôi một cái dài cả cây số.
Nhưng tôi kệ xác nó, con nhỏ lắm điều này! Tôi chỉ quan tâm đến Việt An "của tôi".
Việt An đang ngồi hí hoáy chép cái gì đó trong tập. Nó chẳng thèm liếc tôi lấy một cái. Điều đó làm tôi bứt rứt kinh khủng. Bây giờ tự dưng tôi muốn nghe Việt An trách móc, thậm chí chửi thật nặng cũng được hoặc ít ra là nguýt tôi một cái dài dằng dặc như Hồng Hoa. Như vậy tôi đỡ áy náy hơn. Đằng này nó cứ tỉnh khô, ra cái điều tôi là đồ mất dạy, không đáng cho nó phải bận tâm.
Cả buổi sáng, tôi ngồi xụi lơ. Bước khởi đầu như vậy kể như toi. Nghĩ đến mấy kiểu cười tình cảm khổ luyện giữa đêm khuya, tôi càng giận mình. Không biết làm gì cho khuây khỏa, tôi quay sang thằng Hải gầy ngồi cạnh nhe răng cười với nó ba kiểu.
Nụ cười "thầm lặng" của tôi hiệu quả ghê gớm! Tôi mới cười có ba kiểu mà Hải gầy đã trố mắt:
- Bữa nay mày làm gì mà thân ái với tao quá vậy!
Nghe nó bình phẩm, tôi càng tiếc hùi hụi. Nhưng lo gì - tôi tự động viên - thua keo này ta bày keo khác! Ông bà đã dạy rồi!
Suốt một tháng trời sau đó, tôi không dám giáp mặt với Việt An.
Cho tới một hôm, trong giờ ra chơi, tôi đánh bạo lại gần nó. Lúc này tụi bạn đã ùa cả ra ngoài, chỉ còn mỗi Việt An ngồi tại chỗ cắm cúi đọc sách.
Tôi hắng giọng, hỏi:
- Việt An xem cuốn gì vậy?
Nó ngước mắt nhìn tôi:
- Cuốn "Giamilia".
- Hay không?
- Hay.
Tôi nói, giọng rụt rè:
- Chừng nào coi xong Việt An cho tôi mượn nghen!
Việt An gật đầu rồi cúi xuống đọc tiếp.
Chẳng biết nói gì nữa, tôi đứng lớ ngớ một hồi rồi tặc lưỡi bỏ đi. Con nhỏ phách lối thật! - tôi ấm ức nhủ bụng - nhưng dù sao nó cũng không hạch mình chuyện vẩy mực! Thế cũng tốt!
Hai ngày sau, Việt An đưa tôi mượn cuốn sách. Nó nói:
- Anh nhớ giữ cẩn thận nghen!
Tôi cười:
- Yên chí.
Nó lại dặn, giọng tỉnh khô:
- Nhớ đừng vẩy mực vô sách!
Tôi giật thót, miệng cà lăm:
- Không... không đâu!
Tôi nói mà mặt đỏ bừng. Hóa ra nó chưa quên "tội ác" của tôi hôm nào. Khỉ thật.
Nhưng tôi ngu gì mà vẩy mực vô sách nó. Lần này tôi tiến hành "chiến dịch" theo cách khác.
Trước khi trả, tôi nắn nót chép ở trang đầu cuốn sách hai câu thơ của Nguyễn Bính:
Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Dù cố trấn tĩnh, khi đưa cuốn sách cho Việt An, tay tôi vẫn run run. May mà Việt An không để ý. Nó nhận cuốn sách bỏ ngay vô cặp, không giở ra coi.
Suốt ngày hôm đó, tôi sống trong tâm trạng thấp thỏm của cậu học trò đi thi chờ kết quả. Nghĩ đến hành động táo tợn của mình, tôi vừa mừng vừa lo.
Sáng hôm sau, tôi không dám vô lớp sớm. Đợi cho tiếng trống vang lên, tụi bạn lục tục xếp hàng, tôi mới chạy lại đứng lấp ló phía sau.
Ngồi trong lớp, chốc chốc tôi lại liếc qua chỗ Việt An, xem thử nó có thái độ gì khác lạ hay không. Nhưng Việt An cứ cười nói tỉnh khô khiến tôi không biết nó đã thấy mấy câu thơ tôi viết trong sách chưa.
Giờ ra chơi, tôi cố ý nán lại trong lớp chờ coi Việt An "giải đáp tâm tình" cho tôi như thế nào. Đúng như tôi mong mỏi, Việt An lên tiếng gọi:
- Anh Thư!
Tôi hồi hộp bước lại, trên môi nở sẵn kiểu cười thứ nhất. Nhưng Việt An chẳng thèm dòm tôi. Nó lúi húi lục cặp lấy cuốn "Giamilia" ra:
- Anh viết bậy bạ gì trong sách tôi vậy?
Tôi ấp úng:
- Thơ Nguyễn Bính ấy mà!
Nó hoạnh họe:
- Ai mượn anh chép thơ Nguyễn Bính vô đây?
Tôi nuốt nước bọt:
- Đâu có ai mượn! Tại tôi thấy hay tôi chép!
- Lần sau có thấy thơ hay thì anh chép vô sách của anh chứ đừng chép vô sách của tôi!
Nói xong nó đẩy cuốn "Giamilia" đến trước mặt tôi:
- Anh mua đền cho tôi cuốn khác đi!
Nếu có thể chui được xuống đất thì tôi đã chui rồi. Nhưng vì đất cứng quá không chui được, tôi đành giằng lấy cuốn sách bỏ đi một mạch, trong lòng xấu hổ không để đâu cho hết.
Suốt mấy tiết học còn lại, tôi không nhét nổi vô đầu lấy một chữ. Tôi cứ ngồi trù ẻo cho Việt An bị sét đánh, bị xe cán, bị chết chìm dưới sông, thậm chí bị ba cái cùng một lúc càng tốt. Lúc đó, tôi mới hả dạ.
Chiều hôm đó, tôi phóng xe đi lùng hết hiệu sách này đến hiệu sách khác, quyết mua bằng được cuốn "Giamilia" chết tiệt kia để "ném vô mặt" Việt An.
Nghĩ trong đầu thì hung hăng như vậy, hôm sau gặp Việt An, tôi xìu như bún.
Khi đưa cuốn sách mới mua cho Việt An, tôi không dám nhìn thẳng vào mặt nó:
- Đền cho Việt An nè!
Tôi nói với giọng sượng sùng. Và không đợi cho Việt An kịp nói gì, tôi vội vã bước đi.
Nhưng Việt An đã gọi giật:
- Anh Thư!
Tôi giật mình quay lại và nhìn nó bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn lo lắng. Chẳng lẽ cuốn sách bị rách chỗ nào, Việt An không chịu nhận chăng?
Thấy tôi đứng sững như trời trồng, Việt An mỉm cười:
- Anh lại đây!
Tôi bàng hoàng bước lại.
Việt An thò tay vào cặp lấy cuốn "Con tàu trắng" ra đưa tôi:
- Anh đọc cuốn này đi! Cũng của Aimatov! Hay lắm!
Tôi cầm lấy cuốn sách mà như thể cầm một giấc mơ, không hiểu hư thực thế nào. Việt An ơi, em có định quay tôi như quay dế hay không?

Phần 2

Bây giờ thì tôi lâm vào tình trạng khốn khổ như vậy chứ hồi tôi còn nhỏ, đừng hòng có đứa con gái nào "quay" được tôi. Chỉ tôi quay tụi nó như quay dế thì có.
Phải nói hồi đó tôi có "uy" với con gái ghê gớm.
Mỗi lần nhớ lại cứ tiếc đứt ruột.
Hôm trước tôi mới dặn Tiểu Li có trò gì hay hay nhớ rủ tôi chơi với thì ngay hôm sau nó rủ liền.
Nó cầm sợi dây thừng huơ huơ trước mặt tôi.
- Anh chơi nhảy dây với em không?
Tôi bĩu môi:
- Tao thèm vào chơi trò con gái!
Nó "hứ" một tiếng:
- Con trai chơi cũng được vậy!
Tôi nheo mắt:
- Ai bảo mày?
- Cần gì ai bảo! Tụi con trai trường em khối đứa chơi nhảy dây!
Tôi liếm môi:
- Thật không?
- Thật.
- Thật thì chơi.
Nói xong, tôi giật sợi dây thừng trên tay Tiểu Li.
Nó la lên:
- Anh để em nhảy trước cho anh coi.
Tôi hừ mũi:
- Cần gì coi! Mày làm như tao là... con nít vậy!
Tôi cầm sợi dây thừng vung lên khỏi đầu, dặn Tiểu Li:
- Mày đếm thử xem tao nhảy được mấy trăm cái nghen!
Tiểu Li cười khúc khích:
- Anh chỉ nói dóc! Anh nhảy được năm chục cái là giỏi lắm rồi!
Tôi "xì" một tiếng, giọng khi dể:
- Nhảy năm chục cái thì nhảy làm gì?
Nhưng tôi chỉ nhảy được bảy cái. Tới cái thứ tám, sợi thừng bất ngờ vướng vào chân khiến tôi té sấp, mặt đập xuống đất một cú như trời giáng.
Tiểu Li hoảng hồn chạy lại đỡ tôi dậy. Tôi gượng gạo ngồi lên, cả người ê ẩm.
Dòm mặt tôi, Tiểu Li la hoảng:
- Trời ơi! Trán anh u một cục rồi!
Tôi đưa tay lên trán rờ rẫm và lo lắng hỏi:
- Có chảy máu không?
Tiểu Li lắc đầu:
- Không, nhưng cục u bầm tím.
Tôi nhăn nhó ra lệnh:
- Mày chạy đi kiếm cho tao chai dầu!
Tiểu Li nhìn tôi với vẻ ái ngại:
- Hay là để em đỡ anh vô nhà đã?
Tôi nạt:
- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Vô nhà sao được mà vô nhà! Bộ mày muốn tao bị ăn đòn hả?
Thấy tôi nổi sùng, Tiểu Li vội vã chạy đi.
Lát sau nó cầm chai dầu về:
- Dầu này được không?
Tôi không thèm ngó:
- Dầu nào cũng được! Mày xức giùm tao đi!
Tiểu Li tuân lệnh tôi răm rắp. Nhưng nó vừa chạm vô trán tôi, tôi đã hất tay nó ra, xẳng giọng:
- Tay mày như thể cục sắt ấy!
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập - đọc truyện tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- Ca khúc hay tình yêu: Nếu không phải là em!
- Dịch vụ truy cập internet không giới hạn cho học sinh - sinh viên của VIETTEL - Mimax
- Tâm sự. thằng xe ôm nghèo với các tiểu thư (HAY) - Phần 1
- Truyện về hai cha con nghèo rất cảm động và ý nghĩa trong cuộc đời chúng ta
- Tin hay: Quy định chó và mèo phải "chính chủ", thịt phải khai báo của bộ Nông nghiệp và PTNT
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved