Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 4

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 4

•Ngày Gửi: 10,09,13 -16:51)
•Xem: 19590 lượt xem

Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 4


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4

đơn phương. Giống như đường một chiều vậy, có tới mà không có lui.
Rồi nó tặc lưỡi bình luận:
- Yêu như vậy thì thà không yêu còn hơn!
Tôi nổi máu tự ái:
- Biết đâu Việt An cũng yêu tao thì sao?
Nó hất mặt:
- Mày căn cứ vào đâu mà nói vậy?
- Chẳng căn cứ vào đâu hết! - Tôi đáp với giọng bối rối - Tao chỉ đoán vậy thôi!
Hải gầy phẩy tay:
- Cái gì chứ tình yêu không thể đoán mò được! Phải dựa trên cơ sở khoa học đàng hoàng!
Tôi gãi tai:
- Cơ sở khoa học ở đâu mà dựa?
Nó hùng hồn:
- Mình phải tạo ra!
Tôi đi từ thắc mắc này đến thắc mắc khác:
- Tạo ra bằng gì?
- Bằng thư.
Tôi chợt hiểu ra:
- Bộ mày xúi tao viết thư cho Việt An hả?
- Chớ sao nữa! Mày viết đi, tao góp ý cho!
Tôi lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi, tao không chơi cái trò viết thư đâu! Rủi nó cao hứng nó đem khoe tùm lum, chắc tao phải bỏ học mất.
Hải gầy cười:
- Ai bảo mày viết dài dòng chi! Mày chỉ viết ngắn gọn một câu thôi: "Việt An... Thư". Chỉ có ba chữ. Phía dưới mày thêm mấy chữ "yêu", "không yêu" hoặc có thể "chưa yêu", "sắp yêu" cho có vẻ phong phú, đa dạng. Rồi mày bảo nó chọn chữ nào phù hợp với tâm trạng của nó điền vào chỗ trống của câu trên. Xong, nó gởi trả lại mày.
Tôi nhăn mặt:
- Thư tình mà mày làm như bài tập ngữ pháp không bằng!
Hải gầy vỗ vai tôi:
- Thì tao đã bảo đây là kiểm tra khoa học mà lại! Còn không thì mày viết hai câu "Việt An yêu Thư" và "Việt An không yêu Thư", sau mỗi câu mày vẽ một ô vuông rồi bảo nó đánh dấu chéo vào ô vuông thích hợp. Kiểu như bài thi trắc nghiệm vậy!
Tôi giơ hai tay lên trời:
- Thôi, thôi, tao không có nghe lời xúi bậy của mày đâu!
Hải gầy sầm mặt:
- Sáng kiến hay vậy mà mày kêu xúi bậy!
Tôi rụt cổ:
- Làm theo mày, rủi nó đánh dấu chéo vào ô "không yêu" thì chết tao.
- Có gì đâu mà chết! Nếu vậy thì mày được trở lại làm người, khỏi phải làm con lừa nữa!
Tôi cười hì hì:
- Tao khoái làm con lừa hơn.
Thấy tôi có vẻ say mê đóng vai con lừa cho Việt An (và cả Hồng Hoa và Chiêu Minh nữa) xỏ mũi dắt đi, Hải gầy chán nản thở hắt ra:
- Kệ xác mày! Mày đi mà làm con lừa lấy!
Tôi chìa tay:
- Đưa tiền đây!
Hải gầy cau có móc tiền đưa tôi rồi bỏ đi một mạch.

Phần 3


Hồi nhỏ tôi đâu có đến nỗi ngu ngốc như vậy.
Tiểu Li bị tôi xỏ mũi dài dài.
Được tôi phân công nghĩ trò chơi mới, chắc nó nằm thao thức nghĩ ngợi suốt đêm. Nên mới tờ mờ sáng hôm sau, tôi chưa kịp leo xuống khỏi giường đã nghe tiếng nó ơi ới ngoài cửa:
- Anh Thư ơi! Anh Thư!
Tôi ngồi trên giường, chăn quấn tận cằm, thò đầu ra cửa sổ:
- Làm gì kêu om sòm vậy?
Trông thấy tôi, Tiểu Li khoa tay, khoe:
- Em nghĩ ra trò chơi mới rồi.
- Trò gì?
Nó chớp mắt:
- Chơi đi trốn đi tìm.
Tôi "xì" một tiếng:
- Tưởng gì! Tao nghĩ ra trò đó lâu rồi!
Tiểu Li chun mũi:
- Anh nghĩ ra sao anh không nói?
Tôi gãi đầu:
- Tao định nói nhưng chưa kịp nói thì mày đã nói mất.
Không để ý đến giọng điệu ba hoa của tôi, Tiểu Li hào hứng rủ:
- Ra ngoài này chơi đi!
Tôi rụt cổ:
- Chưa được đâu! Tao còn phải ngủ tiếp! Mày về đi, lát nữa chạy qua kêu tao!
Nói xong, không đợi Tiểu Li đồng ý hay không, tôi nằm lăn ra giường.
Tiểu Li đứng lớ ngớ bên cửa sổ một hồi rồi chẳng biết làm gì, nó bỏ chạy về nhà.
Tôi ngủ một mạch đến trưa trờ trưa trật mới lồm cồm bò dậy đi rửa mặt. Lúc này bố mẹ tôi đã đi làm, nhà cửa vắng tanh.
Rửa mặt xong, nghe đói bụng, tôi mò xuống nhà bếp. Trên bàn ăn, mẹ tôi đã để sẵn cho tôi một tô cơm chiên và một chén nước mắm đậy dưới lòng bàn.
Tôi ngao ngán nhìn tô cơm chiên nguội ngắt, chưa biết nên ăn hay nhịn, bỗng nghe tiếng Tiểu Li kêu ầm đằng trước:
- Anh Thư ơi! Anh Thư!
Tôi liền đậy lồng bàn lại và vội vàng chạy ra:
- Gì đó?
Tiểu Li lúc lắc hai bím tóc:
- Chơi trò chơi đi!
Tôi xoa bụng:
- Tao chưa ăn sáng. Mày ăn sáng chưa?
Nó lắc đầu:
- Chưa.
Tôi dậy trễ, chưa kịp ăn sáng đã đành. Nó dậy từ sáng sớm, sao giờ này cũng chưa ăn? Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Bộ buổi sáng mày nhịn đói hả?
- Đâu có. Hồi sáng em uống sữa. Mẹ cho em một ổ bánh mì, em để dành lát nữa mới ăn.
Nghe tới bánh mì, mắt tôi sáng trưng như đèn pha. Tôi liếm môi, hỏi:
- Bánh mì có kẹp thịt không?
- Có! Có pa-tê nữa!
Con nhỏ này ác nhơn thiệt! Tôi hỏi thịt thì bảo có thịt được rồi, còn khai thêm pa-tê chi nữa cho tôi thêm... đau khổ. Tôi nhìn nó, góp ý:
- Mày sún răng không nên ăn bánh mì.
- Sao vậy?
- Hư răng hết!
Tiểu Li cắn môi:
- Em ăn hoài mà đâu có sao!
Tôi khịt mũi:
- Tại mày không biết đó thôi!
Nó lại thắc mắc:
- Sao hôm trước anh bảo chỉ ăn kẹo mới hư răng?
Tôi giật mình:
- Tao có nói vậy hả?
- Ừ.
- Hình như tao có nói bánh mì nữa chứ! Chắc mày quên rồi!
- Đâu có! Anh chỉ nói kẹo thôi. Mẹ em cũng bảo vậy.
- Mẹ mày cũng bảo vậy hả?
- Ừ.
Tôi thở dài:
- Vậy thì thôi.
Tiểu Li ngơ ngác:
- Thôi là sao?
Tôi chép miệng:
- Thôi là... mày cứ việc ăn bánh mì, còn tao... nhịn đói.
Đến đây, Tiểu Li bắt đầu hiểu ra "tâm sự" của tôi. Nó buột miệng:
- Thôi để em chạy về lấy ổ bánh mì qua anh với em ăn, khỏi để dành nữa.
Tôi hưởng ứng liền:
- Đúng rồi! Bánh mì mà để lâu ăn mất ngon!
Tiểu Li vội vã chạy về. Lát sau, nó cầm ổ bánh mì qua đưa tôi:
- Anh lấy dao cắt đôi ra đi!
- Cần gì dao! Tao bẻ bằng tay được rồi!
- Bẻ bằng tay đâu có đều.
- Đều chứ sao không!
Tôi lấy tay đo chiều dài ổ bánh mì, ước lượng điểm giữa rồi nghiến răng bẻ làm hai khúc. Mặc dù tôi cố bẻ cho hai phần bằng nhau nhưng rốt cuộc vẫn khúc to khúc nhỏ.
Tôi đưa khúc nhỏ cho Tiểu Li:
- Phần mày nè!
Nó liếc khúc bánh mì của tôi, phụng phịu:
- Anh khôn thấy mồ! Anh lấy khúc to!
Tôi tằng hắng:
- Hồi sáng mày uống sữa rồi, giờ ăn khúc nho nhỏ thôi.
Tiểu Li không nói gì nhưng mặt nó xịu xuống. Sợ nó khăng khăng đòi đổi, tôi dọa:
- Tao mà ăn không no, tao chơi đi trốn đi tìm không nổi đâu!
Nghe tôi nói vậy, quả nhiên Tiểu Li không dám vùng vằng nữa. Nó đưa khúc bánh mì "nho nhỏ" lên miệng cắn ngon lành.
Tiểu Li ăn chậm như mèo. Tôi đã "giải quyết" khúc bánh mì của tôi từ lâu rồi mà nó thì vẫn nhẩn nha nhai tới nhai lui, trông bắt ngứa con mắt. Dòm nó nhai chóp chép một hồi, vừa sốt ruột lại vừa thèm thuồng, tôi bực mình gắt:
- Lẹ lẹ lên mày! Mày ăn chậm, tao đi ngủ tiếp à!
Nghe tôi giục, Tiểu Li ăn vội ăn vàng. Nhưng khúc bánh mì của nó vẫn còn hơn phân nửa. Tôi bèn gạ:
- Hay là mày đưa tao cắn giùm cho một miếng!
Sợ tôi buồn tình đi ngủ tiếp, Tiểu Li không dám phản đối "sáng kiến" của tôi. Nó chìa khúc bánh mì ra. Tôi ngoác mồm cắn một miếng to thật to. Nhìn khúc bánh mì khuyết một phần đáng kể, chắc Tiểu Li buồn lắm nhưng nó không dám để lộ ra ngoài.
Nuốt xong, "nhiệt tình" của tôi vẫn không giảm bớt:
- Miếng nữa!
Tiểu Li lại đau khổ chìa tay ra.
Nhờ sự "giúp đỡ" sốt sắng của tôi mà nhoáng một cái, khúc bánh mì trên tay Tiểu Li biến mất y như trò ảo thuật trong rạp xiếc vậy.
Khi thấy không còn gì để dụ dỗ nữa, tôi đưa tay quẹt mép, tuyên bố:
- Bây giờ chơi trò chơi được rồi!
Tiểu Li sáng mắt lên. Nó quên phắt nỗi đau khổ vừa rồi, hí hửng nói:
- Em đi trốn trước nghen! Anh nhắm mắt lại đi!
Tôi nhắm mắt lại và tự hỏi không biết ngày mai Tiểu Li có được mẹ nó mua cho ổ bánh mì nào nữa không.

- o O o -

Sau cuộc trò chuyện với Hải gầy, tôi sinh ra nghĩ ngợi vẫn vơ. Ừ, chẳng hiểu Việt An có yêu lại mình chút xíu nào không nhỉ? Từ trước đến nay, tôi chẳng hề quan tâm đến chuyện này. Bởi vì nếu có quan tâm, tôi cũng chẳng thể nào giải đáp nổi một vấn đề "tầm cỡ" như vậy. Tôi cứ mặc nhiên coi mối quan hệ hiện nay giữa tôi và Việt An là mối quan hệ giữa hai người... yêu nhau và không thắc mắc gì lôi thôi.
Nhưng đến khi Hải gầy buộc tôi chứng minh bằng các "cơ sở khoa học" thì tôi bỗng ngớ ra và bắt đầu từ hỏi về tình cảm của Việt An. Liệu tất cả những điều đã xảy ra giữa tôi và Việt An có cho thấy một triển vọng "có ý nghĩa" nào không, hay chỉ là trò "đoán mò" như Hải gầy nhận xét?
Hải gầy là thằng bạn khốn kiếp. Thấy tôi hoang mang, nó không những không động viên, an ủi, mà mỗi khi gặp tôi, nó lại cải biên thơ của Byron và đọc ra rả:
- Ôi, sức mạnh của tình yêu! Nó có thể biến lừa thành người và biến người thành lừa.
Nó chế giễu mặc nó, tôi cứ nhe răng cười hì hì. Dù sao tôi cũng đã tự nhận điều đó và tôi vẫn nghĩ rằng khi yêu thực sự, tất cả đàn ông đều biến thành lừa hết ráo, đâu phải chỉ mình tôi.
Hải gầy vốn nổi tiếng là "vua trích dẫn". Nó có một cuốn sổ tay trong đó chép dày đặc những câu danh ngôn đông tây kim cổ. Mỗi lần tranh luận về một vấn đề gì hoặc muốn châm chích ai, nó thường nhờ "thánh hiền" hỗ trợ. Vì vậy, tụi bạn trong lớp thường gọi nó là "nhà tư tưởng". "Nhà tư tưởng" sửa thơ Byron để chửi tôi là con lừa, tôi chẳng thèm động lòng nhưng đến khi nó dẫn lời của Karl Marx thì tôi tức điên ruột:
- Nếu tình yêu không phải từ cả hai phía, tức là nếu tình yêu của bạn không làm nảy sinh tình yêu đáp lại, nếu bạn yêu, nhưng không làm bản thân mình trở thành người được yêu thì tình yêu thì tình yêu của bạn là bất lực, và đó là nỗi bất hạnh.
Tôi đỏ mặt:
- Sao mày biết tình yêu của tao không làm nảy sinh tình yêu đáp lại?
Hải gầy giở luận điệu cũ rích:
- Thì mày chứng minh đi!
- Phải có thời gian chứ!
Nó búng tay:
- Tao cho mày một tuần.
Tôi nhăn
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập - đọc truyện tình yêu hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 4
Bài Ngẫu nhiên
- Video beat karaoke bài hát Đến Sau - Ung Hoàng Phúc
- Tạo chữ ký online tên bạn độc đáo
- Tin hay: Quy định chó và mèo phải "chính chủ", thịt phải khai báo của bộ Nông nghiệp và PTNT
- Ảnh Hoàng Yến - hot girl Hà thành đẹp đẹp đẹp
- Ảnh vết thương bệnh kinh dị, nhìn lạnh cả người
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện cô gái đến từ hôm qua full toàn tập, truyện tình yêu, truyện full cô gái đến từ hôm qua đầy đủ, đọc truyện tình yêu cô gái hôm qua phần 4 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved