Truyện còn chút gì để nhớ full toàn tập, Truyện teen tình yêu nỗi lòng hay, truyện còn gì để nhớ full chap, đọc truyện teen nỗi nhớ tình yêu, truyện tình yêu tuổi teen phần 11

Truyện còn chút gì để nhớ full toàn tập, Truyện teen tình yêu nỗi lòng hay, truyện còn gì để nhớ full chap, đọc truyện teen nỗi nhớ tình yêu, truyện tình yêu tuổi teen phần 11

•Ngày Gửi: 25,09,13 -18:05)
•Xem: 19794 lượt xem

Truyện còn chút gì để nhớ full toàn tập, Truyện teen tình yêu nỗi lòng hay, truyện còn gì để nhớ full chap, đọc truyện teen nỗi nhớ tình yêu, truyện tình yêu tuổi teen phần 11


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11

nào mà lần”.
Tối đó, tôi về hỏi Lan Anh:
- Chị Quỳnh bệnh sao vậy em?
Lan Anh trố mắt:
- Chỉ có bệnh gì đâu!
Tôi ngạc nhiên:
- Sao lạ vậy? Chị Trâm nói với anh là Quỳnh bệnh mà!
Nó lắc mái tóc:
- Chị Trâm xạo đó! Em thấy sáng nào chị Quỳnh cũng đi học, có bệnh tật gì đâu!
Trưa hôm sau, tôi “đột nhập” qua nhà Quỳnh và bắt gặp cô bé đang ngồi rửa chén.
Thấy tôi, Quỳnh ngoảnh mặt đi.
Tôi rón rén lại gần, hỏi:
- Em hết bệnh chưa?
Tôi hỏi là hỏi vậy thôi chứ theo tin tình báo của “điệp viên” Lan Anh thì đây là một sự kiện thất thiệt.
Quỳnh cắm cúi rửa chén, không trả lời.
Thái độ của Quỳnh khiến tôi cảm thấy hoang mang dễ sợ, chẳng hiểu làm sao thời tiết lại thay đổ i bất thường như vậy không biết. Tôi ngồi trơ mắt ếch một hồi rồi lại nhỏ nhẹ hỏi, lần này tôi hỏi thẳng:
- Mấy bữa nay tại sao em nghỉ học vậy, Quỳnh?
Quỳnh vẫn một mực giả điếc, không thèm liếc tôi lấy một cái. Làm như mấy cái chén kia dễ thương hơn bản mặt của tôi hay sao ấy! Trong khi tôi đang tiến thoái lưỡng nan, không biết nên rút lui có trật tự hay nên ngồi lì tại chỗ ra vẻ ta đây là cục đá thì Trâm, đang ngồi đếm hột vịt ở góc nhà, vọt miệng “giải đáp tâm tình”:
- Con Quỳnh nó giận anh đó!
Tôi ngơ ngác:
- Tôi làm gì mà giận?
Trâm nói huỵch toẹt:
- Nó thấy anh đi với bồ!
Tôi vò đầu:
- Trời ơi, tôi đi chơi với bồ hồi nào?
Quỳnh vẫn im lặng để Trâm tấn công tôi:
- Anh đừng có xạo! Chứ cái cô gì hay đón anh ngoài đầu hẻm đó?
Hóa ra, Trâm và Quỳnh thấy tôi đi chơi với Kim Dung. Tôi thở dài:
- Bồ đâu mà bồ! Cô đó là bạn cùng lớp với anh.
Bây giờ Quỳnh mới chịu lên tiếng:
- Chị đó tên gì vậy?
Quỳnh hỏi mà tay vẫn tiếp tục rửa chén, đầu không ngẩng lên. Ra vẻ ta đây chưa chịu làm hòa đâu, nhà người đừng có tưởng bở!
- Tên Kim Dung!
Tôi đáp khẽ, không dám thở mạnh, mắt vẫn liếc chừng về phía Quỳnh.
Quỳnh lại hỏi, vẫn không ngẩng đầu lên:
- Có phải chị Kim Dung là “anh bạn” bữa trước đi sở thú với anh không?
Giọng Quỳnh nhẹ nhàng mà tôi nghe như sét nổ bên tai, sống lưng lạnh toát. Cô bé mọi ngày hiền lành, ngây thơ sao bữa nay hỏi câu độc quá vậy không biết!
Trong nháy mắt, tôi cân nhắc lợi hại và quyết định chối phắt:
- Đâu có! Em đừng nói oan cho anh! Anh bạn bữa trước là anh Bảo!
Rồi chừng như thấy lời thanh minh chưa đủ trọng lượng, tôi đế thêm:
- Anh Bảo ở trong lớp chơi thân với anh lắm!
- Thật không? – Quỳnh có vẻ nghi ngờ.
- Thật chứ! – Tôi quả quyết.
Quỳnh thắc mắc:
- Bạn thân sao em không thấy anh dẫn về nhà chơi?
Tôi tính nói là tôi có dẫn bạn về nhà mấy lần mà Quỳnh không gặp. Nhưng sực nhớ Quỳnh có thể kiểm tra điều đó qua Lan Anh, tôi bèn nói quanh:
- Anh có rủ. Ảnh nói hôm nào rảnh ảnh tới.
Tội nghiệp thằng Bảo. Tôi chưa bao giờ mở miệng rủ nó đi uống cà phê một lần chứ đừng nói rủ về nhà.
Tôi tưởng sóng gió đã qua, không ngờ Quỳnh vẫn chưa quên chủ đề chính:
- Còn chị Kim Dung thì sao?
Tôi giật thót:
- Sao là sao?
- Anh có chơi thân không?
Tôi ấp úng:
- Thân nhưng mà…khác!
Quỳnh không hiểu:
- Khác cái gì?
Tôi nói một cách khó khăn:
- Khác…anh với em!
Quỳnh vẫn ngơ ngác:
- Anh nói gì em không hiểu.
Tôi nhủ bụng: anh nói anh còn không hiểu làm sao em hiểu được! Nhưng biết làm thế nào được, tôi cũng rất muốn nói một cách dễ hiểu, bằng thứ ngôn ngữ đơn giản và trực tiếp mà những người có bản lĩnh ưa dùng. Nhưng mặc dù được Kim Dung rèn giũa khá kỹ lưỡng, trong trường hợp này tôi chẳng tỏ rõ bản lĩnh được chút xíu nào. Tôi vẫn nói bằng thứ ngôn ngữ quanh co, bí hiểm rút ra từ kho tàng câu đố dân gian:
- Có gì đâu mà không hiểu! Anh thân với chị Kim Dung kiểu bạn bè, còn anh thân với em kiểu khác, kiểu…gia đình!
“Gia đình” trong “câu đố” của tôi là gia đình khởi thủy, chỉ có…hai người, giống như ông Adam và bà Eva, nếu Quỳnh hiểu gia đình theo cái kiểu anh chị em nuôi thì nguy to.
Chẳng hiểu Quỳnh hiểu thế nào, chỉ thấy cô bé mỉm cười cúi xuống…rửa chén tiếp. Có mấy cái chén mà rửa lâu dễ sợ!
Tôi chưa kịp thở phào thì Trâm gọi giật:
- Anh Chương!
Gì nữa đây! Tôi thấp thỏm quay lại.
Trâm nhướng mắt:
- Kiểu gia đình với kiểu bạn bè, kiểu nào thân hơn?
Tôi cười cầu tài:
- Tất nhiên là kiểu gia đình!
Trâm cười toe:
- Vậy mai mốt đi chơi, anh nhớ đi với gia đình chứ đừng đi với bạn bè nữa! Có đi với bạn bè thì đi ít thôi!
Trong khi tôi đang lúng túng chưa biết trả lời như thế nào thì Trâm “dụ” tiếp:
- Anh đi với gia đình, tôi chở con Lan Anh giùm cho!
Ý nó muốn nhắc tới chuyện đi chơi Nhà Bè lần trước.
Trong bụng tôi thầm cảm ơn nó quá xá nhưng ngoài mặt tôi vẫn làm bộ tỉnh:
- Ai chở Lan Anh chẳng được!
Trâm lên giọng liền:
- À, anh nói vạ^y thì mai mốt đi đâu, tôi để anh chở Lan Anh còn tôi chở con Quỳnh.
Nó nói năng lộ liễu quá mức khiến tôi ngượng chín người.
Không dám “tâm sự” thêm nữa, sợ mang họa, tôi kiếm cớ chạy về nhà.
Suốt buổi chiều, tôi ở lì trên gác. Bài vở vứt qua một bên, tôi nằm nghiền ngẫm, phân lại và đánh giá nhừng câu nói và thái độ của Quỳnh.
Đến khi dì dượng tôi đi làm về, tôi đã rút ra được một kết luận cực kỳ tươi sáng.
Rồi dường như để cho cái tươi sáng đó tăng thêm phần sáng tươi, buổi tối tôi vừa bước qua nhà Quỳnh đã thấy cô bé ngồi sẵn bên bàn học và đón tôi bằng một nụ cười duyên dáng và thân thiện kiểu…gia đình!

Chap 17:

Cái “gia đình” xây dựng theo mô hình Adam và Eva đó suýt một chút nữa là xào xáo dữ dội vào năm thứ hai đại học của tôi. Lúc này, Qùynh đã là cô nữ sinh lớp mười một. Còn Trâm học lớp mười hai.
Thủ phạm gây ra sự lộn xộn này là thằng bạn mắc dịch của tôi, thằng Bảo. Chắc các bạn còn nhớ Bảo, nhân vật mà khi nói chuyện với Quỳnh tôi đã mượn tên để lấp liếm chuyện đi chơi sở thú với Kim Dung.
Năm đâù tiên, tôi với nó chỉ trò chuyện sơ sơ. Qua năm thứ hai, hai đứa cùng chung một nhóm thuyết trình. Những ngày chui vào thư viện lục tìm tài liệu khiến tôi và nó thân với nhau hơn. Trong nhóm của chúng tôi, nó là chủ nhiệm đề tài, còn tôi là thuyết trình viên. Do đó, hai đứa thường cặp kè với nhau.
Sục sạo trong thư viện chán, hai đứa thường la cà các quán cà phê. Ngồi quán chán, tôi lại rủ nó về nhà chơi.
Con mắt nó tinh như mắt mèo. Quỳnh chạy qua gặp Lan Anh nhoáng một cái chạy về, Bảo đã nhận xét:
- Con nhỏ dễ thương gớm!
Nghe cái giọng xuýt xoa của nó, tôi muốn nổi điên. Tôi rủ nó về nhà chơi, cốt yếu là chơi với tôi nhưng coi bộ nó không muốn chơi với tôi nữa mà lại muốn chơi với Quỳnh.
- Con nhỏ ở đâu ra vậy mày? – Bảo hỏi.
- Ở trong nhà nó ra chứ đâu!
Không để ý đến giọng gây sự của tôi, Bảo hỏi tiếp:
- Nhà nó ở đâu vậy?
Tôi đành phải cho nó biết địa điểm:
- Kế bên đây nè!
Bảo lấn tới:
- Nó tên gì vậy?
- Quỳnh!
Thật là đau khổ khi phải khai tên người yêu với thằng bạn chết tiệt này nhưng tôi không biết làm sao giấu giếm. Tôi chỉ mong cho Bảo đừng hỏi nữa. Tôi bẻ lái câu chuyện:
- Ngày mai mình có tới thư viện nữa không?
Bảo gạt ngang:
- Chuyện đó để ngày mai tính!
Nó khịt mũi một cái rồi trở lại đề tài cũ:
- Nhỏ Quỳnh có người yêu chưa vậy?
Tôi nổi sùng:
- Không biết!
Nói xong tôi mới thấy mình ngu. Đúng là no mất ngon, giận mất khôn! Phải chi tôi nói Quỳnh có người yêu rồi cho thằng Bảo tốp bớt cái miệng lại! Đằng này tôi nói không biết, thế nào nó cũng làm tới. Y vậy, nó nói:
- Mày dở ẹc, ở sát bên mà không biết! Để tao!
Tôi hồi hộp không biết nó định làm gì mà nó nói “để tao” nghe phát sốt!
Lát sau, Quỳnh lại chạy qua.
Bảo gọi giật:
- Quỳnh!
Đúng là thằng liều mạng! Quỳnh nhìn Bảo, mỉm cười:
- Anh kêu Quỳnh hả?
Lúc này, tôi giận Quỳnh dễ sợ. Con gái gì mà vô duyên, gặp ai cũng cười.
Bảo trâng tráo:
- Em ngồi chơi!
Quỳnh liếc tôi ra ý hỏi. Không biết làm sao, tôi đành nhe răng cười. Tôi cười méo xẹo nhưng Quỳnh không đủ tinh tế để nhận ra điều đó. Cô bé ngồi xuống ghế. Tôi tưởng như Quỳnh ngồi lên trái tim tôi.
Bảo bắt đầu ba hoa, nó giới thiệu:
- Anh là Bảo, bạn của anh Chương!
Quỳnh reo lên:
- A, em biết rồi! Anh Chương có nói về anh. Hôm trước anh với anh Chương đi sở thú chứ gì?
Không ngờ câu chuyện lại xoay ra như vậy, tôi giật bắn người, vội đá khẽ vào chân Bảo.
Bảo chẳng biết ất giáp gì nhưng thấy tôi ra hiệu, nó gật đầu bừa:
- Ừ, đi chơi sở thú vui dễ sợ! Hôm nào Quỳnh đi chơi với bọn anh! Anh sẽ dẫn Quỳnh đi tàu lửa!
Cái thằng láu cá hết chỗ nói – tôi hậm hực trong bụng – đi chơi thì đi ba người mà đến khi đi tàu lửa thì nó lại cho tôi ra rìa, chỉ để Quỳnh với nó!
Quỳnh trố mắt:
- Tàu lửa ở đâu mà đi?
- Thì ở trong sở thú chứ đâu! Tàu lửa dành cho trẻ em đó!
Bảo pha trò khiến Quỳnh cười khúc khích.
Thấy Quỳnh cười, Bảo càng ba hoa bốc phét tợn. Phải thú thật là về khoa ăn nói, Bảo rất có duyên, tôi không thể nào bắt chước nổi. Suốt buổi, nó nói đủ chuyện trên trời dưới đất, chẳng đâu vào đâu, vậy mà Quỳnh cứ ngồi nghe say mê.
Còn tôi thì ngồi im thin thít bên cạnh như một người thừa, thỉnh thoảng bực dọc hừ mũi một cái, vừa như nhắc nhở vừa như ra dấu chấm hết. Nhưng thằng Bảo cứ lờ đi. Tôi giận tím gan nhưng chẳng biết làm sao.
Đến khi Quỳnh về rồi, tôi mới cằn nhằn Bảo:
- Tới đây chơi với tao mà mày cứ ngồi nói chuyện đâu đâu!
Nó cười hì hì:
- Mày thông cảm! Con nhỏ dễ thương quá, tao không làm sao rứt ra được!
Nó càng không rứt ra khỏi Quỳnh được thì tôi lại càng muốn rứt ra
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11 trong tổng số 21 trang

Đang xem: Truyện còn chút gì để nhớ full toàn tập - Truyện teen tình yêu nỗi lòng hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện còn chút gì để nhớ full toàn tập, Truyện teen tình yêu nỗi lòng hay, truyện còn gì để nhớ full chap, đọc truyện teen nỗi nhớ tình yêu, truyện tình yêu tuổi teen phần 11
Bài Ngẫu nhiên
- Thư tình hay, đọc hài
- Ca khúc tình yêu hay chia sẻ: Cơn mưa tình yêu
- Mẹo hack băng thông 3G mimax viettel cho máy nokia S60, Android
- Chia sẻ bài hát tiếng trung hay nhất tôi đã nghe: Dong thoai!!!
- Opera mini 7.5 cho máy android
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện còn chút gì để nhớ full toàn tập, Truyện teen tình yêu nỗi lòng hay, truyện còn gì để nhớ full chap, đọc truyện teen nỗi nhớ tình yêu, truyện tình yêu tuổi teen phần 11 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved