Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 15654 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

- Tên Truyện teen tình yêu: Cốt cách mỹ nhân

- Tác Giả :Mặc Bảo Phi Bảo

- Thể Loại :Truyện teen tình yêu hay và xúc động

- Tình Trạng : Truyện teen tình yêu full

- Cảnh Báo : Không

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất
Truyện Cốt cách mỹ nhân full


- Tóm tắt và giới thiệu truyện teen tình yêu hay và xúc động Cốt cách mỹ nhân full.


Nửa đời chìm nổi như giấc mộng

Sảnh đến và đi, sân bay.

Có người kéo hành lý, có người lại dắt theo con nhỏ, ánh mặt trời xuyên qua tấm kính thuỷ tinh mười mấy mét hắt xuống mặt sàn, vô số những bóng người loang lổ lướt đi dưới nắng.

Châu Sinh Thần chỉ mang theo duy nhất máy tính xách tay của mình, không có hành lý nào khác, bước nhanh tới cửa đăng ký, trong đầu anh vẫn là những số liệu thực nghiệm, thống kê dài dằng dặc, rất nhanh chóng thông qua xử lý của đại não, loại bỏ, chỉ giữ lại những thông số hữu dụng...

Bỗng nhiên có người từ đằng sau, giữ lấy cánh tay anh, khiến anh bị bất ngờ

"Làm ơn chờ một chút, tôi có chuyện muốn nói với anh."

Anh chau mày, dừng bước, bất giác quay đầu lại nhìn.

Đó lại là... một cô gái trẻ.

Cô vận một chiếc quần dài màu xanh thẫm, đi chân trần, nắm chặt lấy cánh tay anh, ngực phập phồng, tựa hồ cô ý thức được rằng hành động của mình quá đường đột, lúc anh quay đầu lại, liền luống cuống buông ra: "Làm ơn chờ một chút, tôi đang kiểm tra ở cửa an ninh, còn phải quay lại làm nốt thủ tục nữa. Làm ơn đợi tôi, tôi chỉ muốn nói với anh vài câu thôi...".

Phía sau bốn nhân viên của sân bay đang chạy tới... hoàn toàn chứng thực lời của cô gái.

Cô gái này chạy ra đây từ cửa an ninh? Chỉ vì muốn giữ anh lại, nghe cô ấy nói mấy câu?

Châu Sinh Thần nghi hoặc nhìn cô gái.

Đôi mắt đen láy lấp lánh kia dường như nhìn thấu mọi sự, lặng lẽ rơi vào trong mắt cô. Cô dè dặt nhìn anh, chỉ sợ anh cự tuyệt, sợ anh thực sự cự tuyệt.

Khi ấy, họ sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa...

Cô nghe thấy tiếng tim mình đập chậm, thật chậm, chậm vô cùng, dường như chỉ cần anh cất tiếng cự tuyệt thôi, ngay lập tức nó sẽ ngừng đập.

Em biết anh, anh có hay không?

Châu Sinh Thần, ngàn vạn lần xin đừng từ chối em. Ngàn vạn lần, xin đừng từ chối em.


chương 1 - Nhìn không thấu tiền kiếp

Trời lâm thâm, bao trùm lên thành phố Tây An bằng màn mưa bụi dày đặc biệt như ở Giang Nam.

Thời Nghi ngồi bên cửa sổ, nhìn những cột mốc chỉ đường lướt qua ngoài cửa kính xe.

"Cậu muốn ăn gì nào?". Hồng Hiểu Dự ngồi bên cạnh, vừa mở tấm bản đồ gấp nhỏ vừa dùng điện thoại tra cứu những nơi có đồ ăn ngon, vui vẻ lên kế hoạch cho những ngày sắp tới.

"Hoàn thành buổi phỏng vấn của cậu đi đã chứ?". Thời Nghi cười nhắc nhở cô nàng.

Ba người xuống xe, đi ngang qua một con phố yên tĩnh, vòng qua những căn nhà mái bằng xếp lộn xộn, cuối cùng tìm được đến nơi.

Mở cửa là một cô gái rất trẻ, trông dáng vẻ có lẽ chỉ ngoài hai mươi. Người mà Hồng Hiểu Dự phỏng vấn lần này là chồng cô ấy, một người đàn ông chất phác thật thà. Sau khi vào nhà, đôi vợ chồng đều có phần ngượng ngùng mời họ ngồi. "Đừng quá căng thẳng, cứ thoải mái như đang nói chuyện bình thường thôi". Hiểu Dự cười, nói với người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.

Ngoài trời vẫn đang mưa phùn, lại âm u nên căn phòng rất tối, chỉ có một ngọn đèn vàng nhỏ đặt giữa người được phỏng vấn và ký giả.

Nói một lúc, Thời Nghi dần dần hiểu ra câu chuyện.

Người đàn ông ngồi trước mặt cô đến từ một vùng quê rất nghèo, sau nhiều năm cần mẫn làm ăn cũng dành dụm được chút tiền, nhưng lại không hề giữ cho mình mà dành cả vào việc đầu tư cho nền giáo dục quê nhà và giúp đỡ những gia đình khó khăn.

Không có tài sản, không có nhà cửa.

Quả nhiên là một con người có nhân cách cao đẹp.

Nhưng sở dĩ câu chuyện của người đàn ông này thu hút báo giới lại là vì cô vợ trẻ của anh ta. Cô gái xinh đẹp trước mặt họ là một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, đồng hương của người đàn ông này, chỉ vì đọc được câu chuyện của anh trên báo mới tìm đến, cuối cùng nguyện ý nên duyên cùng anh ta.

Nửa trước của câu chuyện rất cảm động, nhưng nửa sau mới thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Trời hôm nay mưa phùn, vậy mà trong phòng không có lấy một thiết bị nào để sưởi ấm. Thời Nghi và Hồng Hiểu Dự ngồi từ đầu đến cuối, tay chân đều đã cóng lạnh từ lâu. May mắn cuộc phỏng vấn cũng đã gần xong, Hồng Hiểu Dự chuyển hướng sang cô gái: "Nếu xét theo tiêu chuẩn bình thường, chồng của chị thật sự không được coi là một bến đỗ tuyệt vời. Vậy tiếp theo đây hai người dự định sẽ làm gì?".

Cô gái cười, nhìn người đàn ông: "Chúng tôi đều có khả năng kiếm tiền, có sức khỏe, đợi sau hai năm nữa trở về quê nhất định sẽ có một cuộc sống tốt hơn. Thêm nữa...". Cô gái ngừng một lát, "Tôi biết anh ấy sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến mình, anh ấy là một người tốt".

Cuộc phỏng vấn kết thúc bằng câu nói đó của cô gái, công việc đã hoàn thành.

Họ đi tới một tiệm bánh bao khá nhỏ nhưng cực kỳ đông đúc và náo nhiệt, có vẻ như công việc làm ăn khá tốt. Thời Nghi vừa ăn vừa nhìn xung quanh, cô nhận ra còn có người đứng bên cạnh, vừa bê bát vừa lấy tay xé bánh, kiên nhẫn đợi có chỗ trống.

Hồng Hiểu Dự cũng xé miếng bánh làm bốn, hỏi cô: "Cậu thấy cuộc phỏng vấn hôm nay có đem lại cảm xúc đặc biệt gì không?".

Thời Nghi cười khúc khích: "Có phải cậu muốn viết blog nhưng thiếu lời tựa?".

"Con quỷ này...". Hồng Hiểu Dự lườm cô, "Mau nói đi nào".

Thời Nghi uống ngụm canh, nghĩ một lát rồi mới cất lời: "Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong. Cô gái trẻ kia rất hiếm thấy, có thể nhìn thấu bản chất của người đàn ông này".

Hồng Hiểu Dự "ồ". lên một tiếng: "Câu này rất hay, tớ thích". Cô cho thêm ớt vào canh, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. "Có phải hôm qua cậu nói nhà nghiên cứu nào đó cậu gặp ở sân bay giờ cũng đang ở Tây An đúng không?".

Thời Nghi trong miệng vẫn còn đồ ăn, chỉ "ừ". một tiếng: "Trường đại học của anh ấy gần đây có chương trình giao lưu với Viện nghiên cứu Trung Quốc, anh ấy đang đi công tác ở đây".

"Nói thật thì tớ cảm thấy anh chàng ấy cũng không quá đặc biệt, vẻ ngoài cũng thường thường. Vậy mà cậu lại đột ngột chủ động làm quen với anh ta". Hiểu Dự cười trêu cô bạn mình: "Đây liệu có phải là tiếng sét ái tình không?".

Thời Nghi đảo mắt, lườm Hiểu Dự: "Tớ chỉ muốn làm quen với anh ấy, tuyệt đối không hề có ý đồ đen tối gì hết...".

Cô nói chưa dứt lời thì bỗng cảm thấy vai mình hơi nặng, đặt trên đó là bàn tay của một người đàn ông.

Hồng Hiểu Dự nhìn theo bàn tay đẹp đẽ đó không khỏi cười thầm, thật là trùng hợp, chính là người mà họ đang nói tới.


Người đàn ông đầy vẻ tri thức, bề ngoài rất bình thường, cũng chẳng khó coi nhưng đúng là kiểu nhìn một lần rồi quên. Anh ta mặc áo blouse trắng dùng trong phòng thí nghiệm nhưng lại không cài cúc áo, cứ mở như vậy để lộ áo sơ mi và quần dài bên trong, vô cùng gọn gàng sạch sẽ, mọi thứ đều hòa hợp nhưng lại cực kỳ không ăn nhập với nơi này.

Thời Nghi ngậm canh trong miệng, ngây ngô nhìn anh.

Cô cảm thấy vẻ ngoài của anh cực kỳ ổn. Ngoại trừ phong cách trí thức khiến người ta có cảm giác xa cách vô hình ra, thì khuôn mặt này đúng là chẳng có gì đặc biệt cả.

Anh không nhanh không chậm thu tay về, ngồi xuống, đặt cổ tay lên mép bàn nói: "Trùng hợp quá". Lời còn chưa dứt, anh liền vẫy tay nhẹ với ông chủ.

"Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong". Đáp lời ông chủ cửa hàng xong, lúc này anh mới nhìn Thời Nghi, "Câu này không tồi".

Hồng Hiểu Dự bỗng buông một tiếng cảm thán, nhìn Thời Nghi một cách thích thú.

Diện mạo của Thời Nghi đúng là một tuyệt phẩm của tạo hóa. Gương mặt, đường nét dường như đều dùng lối vẽ thủ công tỉ mỉ tinh tế mà tạo nên. Vẻ đẹp của cô không có khiếm khuyết, càng không thể đặt cùng mà so sánh với sự tầm thường của Châu Sinh Thần, thậm chí đôi mắt của cô ấy dường như cũng sáng lên khi nhìn người khác. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy vô số những cô gái xinh đẹp trong cuộc đời, mới phải thừa nhận một điều rằng, những người đẹp thật sự đều có đôi mắt rất trong, không một chút vẩn đục.

Quan trọng hơn, Thời Nghi là một cô gái rất truyền thống, từ trước đến giờ đều không chịu mặc những bộ quần áo để lộ vai trần. Một cô gái truyền thống lại xinh đẹp đến như vậy, đúng là bảo bối hiếm gặp trên đời.

Hồng Hiểu Dự lại nhìn người đàn ông này.

Thôi đành vậy, chỉ cần bạn thân của mình thích, vẻ bên ngoài đâu còn mấy quan trọng nữa.

Thật trùng hợp quá!". Người đàn ông vừa nói chuyện vừa cầm đôi đũa dùng một lần lên, tách chúng ra rồi xát hai chiếc đũa vào nhau. "Các em đến Tây An du lịch sao?".

"Hiểu Dự đến đây phỏng vấn". Cô nói: "Chúng em nhân chuyến công tác này cũng muốn ở lại đây thăm thú vài ngày".

Anh quay phim
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất
Bài Ngẫu nhiên
- Game nuôi thú trên mobile đang hot - Vương quốc thú cưng
- Gọi điện trêu tổng đài Vinaphone mới nhất
- Gọi điện cãi nhau và chửi bậy với nhân viên kỹ thuật Viettel
- Truyện về hai cha con nghèo rất cảm động và ý nghĩa trong cuộc đời chúng ta
- Bài hát - Hơi ấm ngày đông do chính admin trang wap ALO9.NET thu âm và thể hiện, ai yêu alo9 hãy nghe nha!
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved