Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 2

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 2

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 23152 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

từ đầu đến cuối chỉ cắm cúi ăn, lúc này chép miệng bỏ đũa xuống, nhiệt tình đưa ra một tấm danh thiếp. Người đàn ông nhận lấy, cho tay vào túi quần tìm kiếm một lát, không thấy đồ để đưa lại, bèn phân trần: "Thật không phải, tôi không có thói quen mang theo những đồ này bên người...". Sau đó đành phải giới thiệu ngắn gọn về bản thân: "Châu Sinh Thần, phó Giáo sư Học viện hóa học Berkeley. Hiện tại đang tiến hành dự án tại phòng thí nghiệm vật liệu Polymer – Cục nghiên cứu hóa học hữu cơ phân viện Tây An".

Một chuỗi danh từ chuyên ngành uyên thâm càng khiến cho anh chàng quay phim nhìn anh bằng cặp mắt khác.

"Sinh Thần? Một cái tên đẹp". Anh ta cười nói. "Gọi tôi Tiểu Soái đi, tôi là đồng nghiệp của Hiểu Dự".

Châu Sinh Thần cười lịch sự: "Họ kép là Châu Sinh, tên chỉ có một chữ Thần".

Tiểu Soái ồ lên hai tiếng: "Anh Châu Sinh".

Thời Nghi không thể nhịn được cười, họ kép này đúng là rất hiếm gặp, cũng làm cho người khác hiếu kỳ.

Tiểu Soái cảm thấy nói sai họ của người khác thì xấu hổ quá, loay hoay tìm cách chữa thẹn, bèn nói với Sinh Thần: "Tôi cảm thấy câu nói vừa nãy của Thời Nghi quả không tồi".

Hiểu Dự không đợi Châu Sinh Thần trả lời, vui vẻ nói luôn: "Anh hiểu ý nghĩa của nó sao?".

Tiểu Soái đã đâm lao đành phải theo lao, đáp lại: "Đương nhiên là hiểu, tuy nhiên câu nói này rất khó có thể nói rõ được ý nghĩa, chỉ có thể cảm nhận thôi".

"Để tôi cho anh biết xuất xứ của câu nói này...". Hiểu Dự vừa cười vừa nói: "Tỉnh Thế Hằng Ngôn[1], anh biết chứ?". Tiểu Soái lắc đầu.

[1] Tỉnh Thế Hằng Ngôn: Một cuốn sách trong bộ Tam ngôn của Phùng Mộng Long – Một tác gia thời Minh – Thanh, người sáng tác bộ tiểu thuyết nổi tiếng Đông chu liệt quốc. (Người dịch – ND)

"Vậy còn Tam Ngôn Nhị Phách[2]?".

[2] Tam Ngôn Nhị Phách: Là bộ truyện ngắn nổi tiếng được xuất bản cuối thời nhà Minh gồm các truyện truyền thuyết, hư cấu. Tam ngôn gồm ba tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Phùng Mộng Long soạn, Nhị Phách gồm hai tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Lăng Mông Sơ biên soạn. (ND)

Tiểu Soái bắt đầu thấy hơi quen tai.

"Trong sách lịch sử cấp Ba có nhắc đến, đó là một tiểu thuyết thời Minh". Hiểu Dự cầm một đôi đũa vẫn chưa tách, gõ gõ vào miệng bát của mình, cười nói: "Câu nói đó ý chỉ những con người trên thế gian này, chỉ nhìn vào điều kiện bên ngoài của người khác, đi xe gì, ở chỗ nào, diện mạo nữa, nhưng tuyệt đối không thể nhìn thấy phẩm chất bên trong".

Tiểu Soái kéo dài giọng, âm cuối còn cố tình nhấn mạnh: "Khâm phục".

"Người cần phải khâm phục là Thời Nghi". Hồng Hiểu Dự nhìn Châu Sinh Thần chăm chú. "Những điều này đều là cậu ấy đọc rồi nói lại với tôi".

* * *

Châu Sinh Thần rõ ràng hiểu ý của cô nàng, cười lớn. Hiểu Dự tưởng đó là nụ cười tỏ ý khen ngợi, nhưng Thời Nghi lại nghĩ rằng, nụ cười đó chỉ vì anh đã hiểu thấu ý đồ của Hồng Hiểu Dự. Hồng Hiểu Dự biết cô có thiện cảm với anh, đương nhiên sẽ kín đáo khen cô để Châu Sinh Thần để mắt đến. Nhưng Hồng Hiểu Dự không hiểu rằng Châu Sinh Thần đã thực sự có ấn tượng với cô từ rất lâu rồi.

Hai người đã từng gặp nhau ở sân bay Quảng Châu từ cách đây nửa năm, khi đó cả hai làm thủ tục kiểm tra an ninh ở hai cửa khác nhau, bỗng nhiên máy báo kim loại đều đồng loạt kêu.

Khi cởi giày để kiểm tra, cô đã nhìn thấy anh.

Chỉ cần một cái nhìn ấy, cô đã lập tức nhận ra đó chính là anh.

Tuy ngoại hình không giống, giọng nói không giống, tất cả mọi thứ bên ngoài đều hoàn toàn không giống, nhưng cô biết, nhất định là anh.

Anh kiểm tra xong bèn cầm laptop của mình đi thật nhanh ra ngoài phía cửa. Thời Nghi chỉ nhớ, lúc đó trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, chân đất chạy đuổi theo, cô không thể bỏ lỡ con người này, thậm chí hoàn toàn quên mất bản thân mình đang trong tình trạng nào.

Vậy là lần đầu tiên anh nhìn thấy Thời Nghi, trông cô cực kỳ buồn cười.

Nhân viên sân bay đuổi theo giống như sợ cô làm loạn, nhưng cô chỉ vội vàng nói với anh: "Đợi tôi, chúng ta cần nói chuyện". Thái độ của Châu Sinh Thần lúc đó như thế nào, cô cũng không để ý.

Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy nhan sắc của mình vẫn còn có tác dụng, ví như nhân viên sân bay vẫn còn lịch sự với cô, chỉ coi như cô gặp được bạn nhiều năm nên quên cả giữ hình tượng. Cô vừa đi giày, vừa liếc nhìn như sợ anh đi mất.

May thay, Châu Sinh Thần đã không bỏ đi, anh vẫn đợi cô.

Lần gặp gỡ này quá đường đột.

Lúc đó, cô không có cách nào giải thích được, chỉ đành nói với Châu Sinh Thần rằng anh rất giống với bạn của mình. Dù cho tin hay không, anh không cảm thấy khó chịu là được rồi. Chỉ có điều lúc cô hỏi số di động, anh đành dùng lí do không có để từ chối. Khi ấy cô rất xấu hổ, may mà anh chủ động để lại email.

Từ lúc quen biết đến giờ đã hơn nửa năm, hai người không gặp lại nhau mà chỉ liên lạc qua email. Hơn nữa trong email cũng không nói gì đặc biệt, bởi Châu Sinh Thần là người làm nghiên cứu về hóa học phân tử hữu cơ, cô lại là diễn viên lồng tiếng, hai người không sự tương đồng nào về nghề nghiệp.

Chính vì thế, Thời Nghi đã hình thành thói quen vào hòm thư điện tử mỗi ngày từ lúc nào chẳng hay.

Có mấy lần Hồng Hiểu Dự phát hiện, cô bị cười nhạo không ngừng. Vì thế lần này Hồng Hiểu Dự đến Tây An vì công việc, vừa nghe nói Châu Sinh Thần cũng đi công tác dài ngày ở đây, bèn kéo cô đến không một lời giải thích. Tối qua Thời Nghi ra khỏi sân bay thậm chí còn do dự có nên hẹn anh ra ngoài không, nếu có thì nhân cớ gì? Chẳng ngờ ngẫu nhiên lại gặp nhau ở đây.

Thói quen ăn uống của Châu Sinh Thần rất nề nếp, anh không nói chuyện từ lúc bắt đầu ăn.

Hồng Hiểu Dự nhìn mấy lần nhưng cô đều né tránh.

"Thầy Châu Sinh!". Có một chàng trai bỗng từ cửa tiệm chạy vào, thu ô xong liền tiến tới: "Tháng sau em nhận lương nhất định sẽ tặng thầy một chiếc điện thoại, em sẽ phụ trách sạc pin, chỉ mong thầy mở máy cả ngày giúp em ạ". Có lẽ cậu ta đi hơi vội vã nên gấu quần bị ướt hết. "Em chạy mấy chỗ rồi, nếu không phải nhìn thấy xe của Cục nghiên cứu thì không biết phải tìm bao lâu nữa".

Lúc cậu ta đi vào, có lẽ do chỉ để ý đến Châu Sinh Thần đang ăn nên không hề quan tâm đến Thời Nghi đang ngồi xoay lưng lại. Đến khi lại gần, chàng trai mới không khỏi giật mình ngạc nhiên, không ngờ người ngồi đối diện với thầy Châu Sinh lại là một cô gái đẹp đến vậy. Cậu ta cứ lắp bắp mãi, phải một lúc lâu mới nói tiếp: "Thế... thầy Châu Sinh, hội thảo có lẽ sắp bắt đầu, em tìm thầy nửa tiếng rồi... chúng ta đã muộn rồi ạ...".

"Tôi biết". Châu Sinh Thần chậm rãi ăn thêm hai miếng nữa rồi bỏ đũa xuống. "Tôi có việc phải đi trước, có dịp nhất định sẽ gặp lại". Thời Nghi nhìn anh đứng dậy, cảm thấy chân mình bị đá mạnh một cái. Quay đầu lại nhìn, Hồng Hiểu Dự cao giọng nói với cô: "Nghe nói gần đây hoa anh đào ở chùa Thanh Long nở rất đẹp, chúng ta đều không phải là người Tây An, khó khăn lắm mới có thể đến đây một lần, có nên cùng nhau đi ngắm một chút không nhỉ?".

Bước chân của Châu Sinh Thần đột nhiên dừng lại. Ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi bên ngoài, anh chợt nói: "Hai ngày nay Tây An mưa suốt, đợi tạnh mưa, nếu như mọi người vẫn chưa đi thì chúng ta hẹn nhau".

"Thế được rồi". Hồng Hiểu Dự khoác vai Thời Nghi nói: "Đến lúc đó để Thời Nghi email cho anh".

Anh gật đầu, coi như đã đồng ý.

Khi trở về khách sạn, ống quần hai người đều đã ướt sũng. Thời Nghi chạy vào phòng tắm nước nóng, sau đó tìm mãi không thấy máy pha café siêu tốc, đành đun nước sôi để pha hai cốc trà hoa cúc nhúng. Đưa cho Hồng Hiểu Dự, cô nàng tiện tay đặt lên kệ đầu giường, vừa xem email vừa rút giấy lau nước mũi: "Qua bữa trưa hôm nay, cuối cùng tớ cũng miễn cưỡng phát hiện ra một ưu điểm khác của Châu Sinh Thần chính là rất đàn ông, không ngượng ngùng. Nhưng xem ra nói như thế này cũng không đúng". Cô nàng ngẩng đầu nhìn Thời Nghi, còn Thời Nghi chỉ vén mái tóc dài lên, bộ dạng xộc xệch của cô lúc này cũng đủ chụp ảnh tạp chí rồi. "Từ nhỏ đến lớn, tớ chỉ cần lấy cậu làm cái cớ, cũng chưa bao giờ không hẹn được ai. Xem ra anh ta cũng chẳng coi cậu đặc biệt hơn người khác".

Thời Nghi không để ý lời trêu đùa của cô nàng, lấy máy tính đăng nhập vào hòm thư điện tử. Nhìn thấy hộp thư mới trống, không hiểu sao cô có chút thất vọng. Gập laptop lại rất nhanh, cô nói: "Cái mặt có đẹp hơn nữa nhiều nhất cũng chỉ có giá trị từ mười sáu tuổi đến ba mươi sáu tuổi thôi".

"Tớ thích nhìn thấy những thứ đẹp đẽ, nhất là một đôi thì càng tuyệt". Hồng Hiểu Dự tiếp tục lau mũi. "Điều đó cũng có lợi cho đời F2 nữa". Thời Nghi nhoẻn miệng cười, đôi mắt sáng long lanh rất đẹp.

Hai người ban ngày bị lạnh gần chết, bây giờ cùng chui trong chăn bông, sưởi ấm chân cho nhau.

"Thời Nghi, cậu thực sự thích anh ta sao?".

"Cũng không hẳn". Lúc cô nói, cảm thấy bản thân cũng không mấy tự tin. "Chỉ là cảm thấy anh ấy rất đặc biệt".

"Đặc biệt ở đâu?".

Thời Nghi không tìm được lý do nào, đành nói: "Tên đặc biệt".

Quả thật là cái tên quá đặc biệt,
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- Lạc niềm tin - Bảo Lê conver - Bài nhạc nghe thấm thía khi tình tan vỡ (hay)
- Tin hot! tin hot! Tin hot! hay hài
- Tải download Game iwin 2.5.7 phiên bản mới năm 2013
- Lưu ý về chính sách cộng khuyến mãi mới của mạng mobifone
- Tổng hợp 8 ảnh nền đồng hồ flash đẹp lung linh
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved