Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 3

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 3

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 23153 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

trong ký ức của cô, tên trước kia của anh cũng giống như vậy.

"Tên của tớ càng đặc biệt hơn". Hồng Hiểu Dự cởi quần jean ra, kéo chăn đắp lên người. "Hiểu Dụ thiên hạ[2]. Nhưng mà sao chẳng thấy cậu nhìn tớ bằng con mắt khác nhỉ?".

[2] Hiểu dụ thiên hạ: Tiếng tăm lừng lẫy thiên hạ.

"Cách giải thích này có vẻ vẫn chưa hợp lý". Thời Nghi định chuyển đề tài Châu Sinh Thần sang trêu Hồng Hiểu Dự. "Tớ nghĩ cho cậu một cách lãng mạn hơn, tiện cho việc gả chồng sau này nhé".

Hồng Hiểu Dự vô cùng phấn khích: "Vậy nhanh nói đi".

"Để tớ nghĩ xem". Thời Nghi suy nghĩ cẩn thận cuối cùng mở miệng. "Tuy có hơi gượng ép nhưng chắc chắn cậu thích. Cậu đã nghe qua một câu thơ của Nạp Lan Tính Đức chưa?". Cô dựa vào Hồng Hiểu Dự, nói "Nguyện xan ngọc hồng thảo, trường túy bất phục tỉnh".[3]

[3] Câu thơ trong bài thơ Nghĩ Cổ của Nạp Lan Tính Đức, một thi nhân đời Thanh, có nghĩa là "Nguyện được ăn cỏ ngọc hồng, để say hoài chẳng tỉnh". (Hiệu đính – HĐ)

"Chưa". Hồng Hiểu Dự lắc đầu, "Cách nói ấy có nghĩa gì?".

"Trong truyền thuyết có một loại cỏ ngọc hồng chỉ sống trên núi Côn Lôn, nếu như có người hái ăn nhầm sẽ say ba trăm năm không tỉnh". Cô cố gắng thay đổi ngữ khí, dùng giọng nói của diễn viên lồng tiếng đọc tên cô nàng. "Hồng Hiểu Dự, Hồng Dự, Ngọc Hồng, cái tên này của cậu có chăng chính là ý nghĩa của cỏ Ngọc Hồng".[4]

[4] Ở đây Thời Nghi dùng hai từ đồng âm: Hồng Dự trong tiếng Trung đồng âm với Ngọc Hồng. (ND)

Hồng Hiểu Dự cảm thấy rất vui vẻ: "Sao bỗng nhiên cậu kỳ lạ thế? Không đúng, từ nhỏ cậu đã kỳ lạ rồi. Cách nói này hơi gượng ép nhưng quả nhiên rất lãng mạn, hay! Sau này cứ giải thích vậy đi".

Bỗng nhiên ngoài cửa sổ có mấy tiếng sấm, nhờ đó Hồng Hiểu Dự định thần lại rất nhanh, cười trêu cô: "Xem ra trận mưa này phải mất mấy ngày rồi, cũng không biết hoa anh đào của chùa Thanh Long còn có cơ hội ngắm không đây".

"Không ngắm được thì đành vậy". Thời Nghi nhăn mũi thở dài "Cũng chẳng phải cả đời không còn dịp nào nữa".

Sáng sớm hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Nhấc máy, là của phòng thu âm gọi, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo đã nghe thấy đầu dây bên kia liên miên sắp xếp công việc: "Em nổi tiếng thật rồi, bao nhiêu người đều chỉ đích danh muốn em lồng tiếng. Em đi nghỉ Tây An bốn ngày, có biết là để hụt mất bao nhiêu tiền không hả?".

Cô lật người, Hồng Hiểu Dự vẫn ngủ say, chẳng có dấu hiệu nào là đã thức giấc. Sợ đánh thức cô ấy, cô khẽ nói gửi lịch thu âm qua cho mình rồi cúp điện thoại. Nhẹ nhàng cầm laptop từ nền nhà lên, cô đặt lên đùi và khởi động. Hòm thư điện tử báo nhận được bốn thư mới, cô vội lướt qua, phát hiện một trong số đó không có chủ đề, người gửi là Châu Sinh Thần.

"Lúc 4h36 ra khỏi phòng thí nghiệm, trời không mưa. Nếu như 11h30 phút vẫn không mưa thì gặp nhau lúc 12h ở chùa Thanh Long. Châu Sinh Thần".

Thời Nghi đọc thư xong, nhìn đồng hồ mới bảy giờ ba mươi sáu phút. Cô hơi lo, lần này quả thật không giống như những lần trước. Có thể vì thời tiết thay đổi đột ngột, bỗng nhiên bị cảm hay công việc bận rộn linh tinh gì đó mà hủy hẹn.

Không ngờ ông trời hiểu lòng người, mưa đã ngừng rơi rồi.

Anh quay phim vốn là người Thiểm Tây, tuy không sinh ra ở Tây An nhưng cũng quen thuộc với nơi này. Thời Nghi sợ sẽ muộn nên khẩn trương bắt Hồng Hiểu Dự và anh quay phim xác nhận thời gian từ khách sạn đến chùa Thanh Long, có mặt trước đúng hai mươi phút.

Cửa chùa Thanh Long có người ra người vào đông nghịt, có lẽ do hiếm khi nào trời nắng đẹp như thế này vào chính vụ anh đào. Cô chọn một nơi dễ quan sát, khoảng chừng mười phút sau thì nhìn thấy một mình Châu Sinh Thần từ xa đi tới. Thời Nghi thấy anh, lòng bỗng dịu lại.

"Thời Nghi, cậu trúng độc rồi...". Hồng Hiểu Dự thấp giọng nói "Nhìn anh ta thôi mà cậu đã đỏ mặt rồi kìa, đừng có nói là phơi nắng nên đỏ nhé".

Cô lắc đầu: "Tớ không thể giải thích được với cậu, dù sao giải thích cũng không thể rõ ràng được".

"Thầy Châu Sinh, hôm nay đến sớm vậy?". Hồng Hiểu Dự nhoẻn miệng cười chào hỏi. "Có phải thói quen của thầy là đến sớm mười phút không?". Châu Sinh Thần chìa tay ra đưa cho Thời Nghi hai tấm vé: "Bình thường khi hẹn người khác tôi đều đến sớm mười lăm phút, nãy giờ dùng năm phút để mua vé mất rồi". Tấm vé còn lại trong tay, anh đưa cho anh quay phim. Thời Nghi nói cảm ơn, cầm lấy rồi đập mạnh một tấm vào tay Hiểu Dự.

Hồng Hiểu Dự chưa đến nơi này bao giờ, vì vậy không thể tưởng tượng ra cái nơi hẹn hò này lại nhỏ đến như vậy. Mấy người vào miếu đi lòng vòng một lúc, thấy khá đông đúc, người người túm năm tụm ba trải báo ngồi dưới gốc cây đã làm nhạt đi không ít cảm hứng thưởng ngoạn, càng lúc càng giống như một chuyến du xuân bình thường hơn. Mặc dù là miếu nhỏ nhưng vẫn có mấy đoàn khách du lịch đi kèm hướng dẫn viên. "Năm 1986 chùa Thanh Long nhập anh đào về từ Nhật Bản, có mười hai giống quý, nở sớm hơn có hoa anh đào bỉ ngạn, hoa anh đào hồng chi thùy...". Hướng dẫn viên nói rất lưu loát. Thời Nghi hứng thú nghe, cầm điện thoại lén ghi âm lại một đoạn nhưng đáng tiếc đoàn khách kia đã nhanh chóng đi mất. Thử nghe mấy giây, cô phát hiện âm thanh rất tệ, vì vậy do dự có nên xóa đi hay không.

"Ngày tôi mới đến, người của Sở nghiên cứu ở đây có tặng một quyển bút kí thành phố Tây An, nếu như cô thích tôi có thể tặng". Châu Sinh Thần nhẹ nhàng nói: "Thành phố này, đâu đâu cũng là những câu chuyện". Thời Nghi gật đầu, hướng ánh nhìn sang chỗ khác, dường như cô rất thích hoa anh đào.

"Anh thích đọc sách không?". Bỗng nhiên cô hỏi.

"Mỗi ngày tôi đều dành thời gian cố định để đọc sách". Anh nói: "Tuy nhiên cũng không phải là nhiều, muốn đọc sách thì phải có hứng thú". Thời Nghi "ồ". lên một tiếng rồi hỏi tiếp: "Thế anh đã từng tới những Tàng kinh các kiểu cũ chưa? Có từng tầng từng giá gỗ cùng vô số những cuốn sách?". Nơi đó không hay có người lui tới, lúc mở cửa sổ thông gió, những cuốn sách trên giá đều bị gió thổi tung, tạo nên những tiếng loạt xoạt rất vui tai.

Châu Sinh Thần không hiểu lời của cô lắm, cười nhẹ nói: "Nơi tôi thường đến cũng có từng tầng từng tầng giá gỗ, tuy nhiên trên giá gỗ đều là bình, lọ, các loại máy móc nguy hiểm, không thể tùy tiện đụng vào".

Thời Nghi cười cười: "Nghe có vẻ rất thú vị".

"Thú vị?". Khóe miệng anh khẽ nhếch lên. "Nhẹ thì bị bỏng, nặng thì phát nổ".

Thời Nghi hoảng hốt: "Đó chẳng phải là nghề có độ nguy hiểm rất cao sao? Nếu như theo lời anh nói thì ai còn tình nguyện vào phòng thí nghiệm chứ?".

Cả ngày nơm nớp không yên, thế thì còn nghiên cứu khoa học gì nữa.

"Cũng không đáng sợ như vậy, tôi đã sớm thích nghi rồi". Lời của anh rất đơn giản, giống như nói chuyện tầm phào vậy. "Khi mới bắt đầu nghiên cứu, tôi nhớ có một tối mình để quên đồ trong phòng thí nghiệm, sáu giờ sáng hôm sau quay lại, lúc ấy không có bất cứ ai ở đấy nhưng lại gặp phải một vụ nổ. Nửa phòng thí nghiệm cháy sạch ngay trước mắt, may mà đến muộn năm, sáu phút nên giữ được cái mạng".

Cô hoảng sợ đến mức không thốt được câu nào: "Sau đó thì sao?".

"Sau đó?". Châu Sinh Thần thoáng nghĩ ngợi. "Cũng may mười mấy loại hóa chất tôi nghiên cứu đều vẫn còn, chiều hôm đó bèn chuyển chúng sang phòng thí nghiệm bên cạnh tiếp tục nghiên cứu".

Giọng điệu của Châu Sinh Thần rất thoải mái, giống như đang nói chuyện vụn vặt vậy, nhưng cô nghĩ mà sợ, quên mất tránh cành hoa anh đào bên cạnh. Mãi cho đến khi cánh tay của Châu Sinh Thần giơ lên trước mặt cô, đẩy cành hoa thơm ngát ra thì Thời Nghi mới tỉnh táo lại, không ngừng nói cảm ơn.

Ngôi chùa không lớn, đi dạo một lúc cuối cùng cũng kết thúc chuyến du xuân này. Dù sao thời gian vẫn còn sớm, họ liền tìm tới một quán trà nghỉ ngơi, nhưng nơi này gần như đã kín chỗ ngồi. Cậu học sinh của Châu Sinh Thần ngồi ở vị trí sát cửa sổ lầu hai giống như đã đợi rất lâu, vừa nhìn thấy họ xuất hiện liền đứng lên chào hỏi: "Thầy Châu Sinh, ở đây, ở đây ạ".

"Thầy Châu Sinh cũng thật có lòng, sắp xếp học sinh của mình giữ chỗ rồi sao?". Hồng Hiểu Dự kéo một cái ghế, ngồi xuống trước.

"Không phải thầy sắp xếp đâu ạ". Cậu sinh viên không ngừng giải thích. "Chỗ này là bố em mở, đêm qua làm thí nghiệm với thầy, thầy nói hôm nay sẽ đến chùa Thanh Long thưởng hoa, hôm nay vừa hay được nghỉ, em liền cố ý dành chỗ này cho mọi người".

Cậu sinh viên kia vừa nói vừa đích thân bê trà, lần lượt đưa tới trước mặt khách. Lúc đến Thời Nghi, chàng trai lại có phần xấu hổ, ngại ngùng cười nói: "Quên không giới thiệu, em là Hà Thiện".

Cô "ừ" một tiếng: "Cái tên thật dễ nhớ".

Hà Thiện rất có cảm tình với chị gái xinh đẹp này, cố tình đưa trà đến tay cô. Hồng Hiểu Dự từ nhỏ là hàng xóm với Thời Nghi, sớm đã chẳng thấy lạ với chuyện này rồi, chỉ liếc Châu Sinh Thần rồi lại nhìn Thời Nghi. Cũng thật là, cái người họ Châu Sinh này cũng thật đặc biệt, ít nhất cũng chẳng phân tâm vì nhan sắc.

"Nào
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình cảm nhẹ nhàng tiếng Anh hay: Forever - Stratovarius - st
- Rap hay ý nghĩa: Cha ơi ! Dành Cho Người Đã Khuất
- Hình nền girl xinh chọn lọc phần ba
- Ảnh hài hước, ảnh hài vãi luyện ra
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN MỘT
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved