Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 4

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 4

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 17620 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4

nào, chơi bài một lát đi". Hồng Hiểu Dự vui vẻ lấy ra một bộ tam cúc, trải ra đầy bàn. "Thời Nghi không biết chơi bài, vừa may chúng ta có bốn người".

Thời Nghi thấy vậy, lập tức lùi vào góc trong cùng. Cuối cùng Châu Sinh Thần và anh quay phim ngồi đối diện nhau, vừa hay ở bên cạnh Thời Nghi. Cô nhìn thấy trên bệ cửa sổ có quyển sách, tiện tay cầm lấy giết thời gian, mở mấy trang bên trong rồi vùi đầu vào đó.

Động tác bốc bài của Châu Sinh Thần không nhanh không chậm, anh thoải mái nói chuyện với mọi người, tư thế ngồi cũng rất đường hoàng, giống như đã là thói quen vậy. Từ những chi tiết nhỏ cũng có thể nhận ra anh được giáo dục rất tốt. Chỉ là trong lúc đánh bài, Thời Nghi lặng lẽ liếc nhìn anh, điều rất thú vị là bài trong tay anh cũng sắp xếp vô cùng gọn gàng, lúc nào cũng có thể giữ được độ cong hoàn hảo. Vừa vặn. Tất cả mọi thứ đều vừa vặn. Nhưng cũng vì vậy mà khiến cô có cảm giác xa cách rất rõ ràng, dù cho ngồi gần cỡ nào cũng vẫn cảm thấy có một lằn ranh giữa hai người.

Anh quay phim lắm lời nhất, huyên thuyên một lúc lại kể đến thành tích năm đó của mình: "Nói ra thì ngày xưa tôi học hành rất kém, điểm thi đại học nhỉnh hơn điểm sàn một chút, vào đại học cũng rất khó khăn. Thầy Châu Sinh, có phải anh thuộc kiểu người sẵn sàng cống hiến hết mình cho khoa học không?".

"Cũng không hẳn là vậy". Anh rút ra một lá bài, đặt xuống bàn. "Chỉ là tôi nghĩ rằng, ngoài việc làm khoa học thì cũng không thể làm được việc gì khác". Câu trả lời này làm anh quay phim không thể nói gì thêm nữa. Hồng Hiểu Dự chặc lưỡi: "Thầy Châu Sinh, đừng khiêm tốn như vậy, nói mấy chuyện đời thường hơn được không?".

"Được, cô nói đi".

"Anh có sở thích... tầm thường nào không?". Hiểu Dự hỏi anh.

"Rất nhiều, ví dụ như xem phim truyền hình".

"Xem phim? Cái này đâu thể tính là tầm thường được". Hiểu Dự cười mấy tiếng. "Bộ phim anh xem nhiều nhất là gì?".

"Cỗ máy thời gian".

"Bình thường, bình thường...". Hiểu Dự cuối cùng cũng tìm lại được tự tin của mình. "Hóa ra giáo sư hóa học cũng thích xem phim vượt thời gian, còn là cỗ máy thời gian nữa, anh bạn trai thời đại học của tôi cũng rất thích, xem đi xem lại bốn lần liền".

"Tôi xem tới hơn bảy mươi lần rồi". Châu Sinh Thần không để ý lắm, cười: "Nói chính xác hơn là bảy mươi chín lần".

Lần này thì đến Hồng Hiểu Dự cũng câm nín!

Cả buổi chiều, mấy người kia cứ thế phân cao thấp bằng một trăm mười hai quân bài. Cậu sinh viên của Châu Sinh Thần hiển nhiên rất sùng bái anh, thỉnh thoảng lại lộ ra một số chuyện làm người khác bất ngờ, tuy nhiên đại đa số đều có liên quan đến nghiên cứu khoa học. Những người khác nghe không hiểu lắm, chỉ liên tục thể hiện sự thán phục.

Đến sẩm tối, người trong quán cũng dần ít đi, vậy mà quyển sách trong tay Thời Nghi cũng không lật quá sang trang thứ ba.

Trời tối dần, chỗ ngồi cũng hơi lạnh, nhân viên của tiệm tới đóng cửa sổ, còn ân cần mang đến cho mấy người một đĩa điểm tâm nhỏ. Hồng Hiểu Dự đột nhiên nhớ đến sự tồn tại của bạn mình, bèn quay sang hỏi: "Cậu đang đọc gì đấy?".

"Kẻ thoát Bắc". Thời Nghi phất phất quyển sách trong tay: "Nói về Bắc Triều Tiên".

"Kẻ thoát Bắc là gì?". Hà Thiện ném hai quân bài xuống, hiếu kỳ hỏi.

"Một số người không chịu nổi cuộc sống ở Bắc Triều Tiên, đã tháo chạy đến Trung Quốc, Hàn Quốc, theo một nghĩa nào đó thì họ không thuộc quốc gia nào cả, cũng không có Tổ quốc". Giọng nói của Châu Sinh Thần rất bình thản, không có bất cứ cảm xúc nào. "Nếu như bị bắt về nước thì có thể bị xử theo tội phản quốc".

"Phản quốc? Nghiêm trọng thế sao?". Hà Thiện xuýt xoa. "Tháo chạy cũng phạm phải tội chết?".

Anh quay phim cười, vỗ vai cậu ta nói: "Tôi đã từng phỏng vấn một số người trốn khỏi Triều Tiên, bọn họ nhắc đến người nhà mình bị chết đói đều cảm thấy rất bình thường, nếu là cậu thì cậu có trốn không?". Anh quay phim nói rất bình thản như đó là chuyện có thật vậy.

Thời Nghi kéo đĩa điểm tâm qua, chọn một chiếc bánh nhìn có vẻ ngon mắt, cắn một miếng.

Không ngờ bỗng nhiên Châu Sinh Thần đưa tay lật quyển sách cô đang cầm sang trang khác. Lúc này cô mới phát hiện, tuy Châu Sinh Thần đang cùng họ đánh bài nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn vào những dòng chữ trên cuốn sách. Anh đọc xong mấy hàng cuối cùng, thu ánh mắt lại rồi nhìn những quân bài trong tay mình, rút ra hai quân thoải mái ném lên bàn.

Hồng Hiểu Dự vẫn còn hứng thú với "Kẻ thoát Bắc", liếc nhìn quân bài anh đánh ra, lập tức rên rỉ: "Thôi xong, thua rồi".

Khi họ ra khỏi quán trà trời cũng đã muộn. Anh quay phim nhiệt tình nói muốn mời mọi người ăn tối, không ngờ Châu Sinh Thần nhìn đồng hồ rồi nói: "Buổi tối tôi còn phải họp". Hà Thiện là trợ lý của anh trong mấy tháng ở Tây An này, dẫu rằng rất muốn ăn cơm cùng mọi người nhưng đành phải cùng anh trở về sở nghiên cứu.

Họ tạm biệt nhau, Châu Sinh Thần cùng Hà Thiện đi xe buýt. Nhóm Thời Nghi ở lại đợi taxi. Dù cách nhau một con đường khá xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy đối phương. Châu Sinh Thần đứng trong đám người đông đúc đợi xe buýt số 400 trở về sở nghiên cứu, lúc này đang là giờ cao điểm nên ba bốn xe liên tiếp đều chật kín chỗ ngồi.

Nơi này do đông người nên không bắt được taxi, nhưng Thời Nghi vẫn kiên nhẫn đợi, cô cảm thấy như thế này cũng tốt. Nơi cách cô không xa kia là Châu Sinh Thần, Hà Thiện bên cạnh cũng đang càu nhàu gì đó, nụ cười trên gương mặt anh hiện lên rất nhanh, họ nói chuyện với nhau đôi ba câu, dường như cũng không hề tỏ ra vội vã. Thời Nghi nhìn anh, thầm đoán anh sẽ nói gì để an ủi cậu nghiên cứu sinh bên cạnh.

"Chưa từng ngồi xe số 400 thì em tuyệt đối không thể cảm nhận được sự đông đúc của giao thông công cộng". Anh quay phim nhìn Châu Sinh Thần vừa cười vừa cảm thán. "Tuy nhiên chúng ta cũng chẳng kém, còn không biết ai có thể lên xe trước".

"Hay là chúng ta bắt được xe rồi rủ họ đi cùng luôn?". Thời Nghi lập tức đề nghị.


Bây giờ chúng ta vẫn còn đứng trong biển người, chẳng biết có bắt được xe hay không, tương lai mờ mịt lắm!". Hiểu Dự trêu đùa, ghé vào tai cô thấp giọng nói. "Người đẹp Thời Nghi, bắt đầu từ hồi học mẫu giáo, cho dù ai đóng vai hoàng tử thì cậu đều là công chúa, vì thế yên tâm làm công chúa đi, anh chàng kia dường như chẳng có ý gì với cậu đâu, câu đó nói thế nào nhỉ? Cậu không thể lọt vào mắt xanh của anh ấy được".

Trong lúc Hiểu Dự nói mấy câu thì lại có một chiếc xe buýt vào bến. Châu Sinh Thần và Hà Thiện cuối cùng cũng chen được lên xe, biến mất trong tầm mắt của Thời Nghi, từ đầu đến cuối Châu Sinh Thần đều không hề nhìn về phía này một lần nào.

Hôm sau anh quay phim đưa họ đi thăm thú một số thắng cảnh nổi tiếng của Tây An. Thời Nghi đứng lẫn trong biển khách du lịch, luôn thấy nơi đây có cảm giác quen thuộc, tuy nhiên lại không nhớ rõ ràng lắm.

Trong ấn tượng của cô, hồi nhỏ cô có thể nhớ rất rõ những ký ức của kiếp trước. Nhưng dần dần cùng với thời gian, từ mẫu giáo, tiểu học, cấp hai, cấp ba, tất cả những ký ức liên quan đều dần dần nhạt đi, nghĩ lại càng giống như một giấc mơ kỳ lạ. Nếu như không phải nhiều năm rồi cô vẫn tự nhủ với chính mình "Mình phải gặp anh ấy" thì có lẽ những hồi ức liên quan đến Châu Sinh Thần cũng nhất định sẽ biến mất.

Hai người đi chơi còn mệt hơn cả lúc đi làm, vì vậy ngày cuối cùng nhân cơ hội anh quay phim về nhà thăm bố mẹ, hai cô đều nằm trong khách sạn, vừa nghỉ ngơi vừa sắp xếp tài liệu công việc trước khi về. Cô cầm lịch thu âm chị quản lí gửi đem xuống quầy lễ tân để in. Cô gái trước quầy lễ tân nghe thấy yêu cầu của cô, rất lịch sự nhận lấy USB: "Xin hỏi chị ở phòng nào ạ? In xong tôi sẽ cho nhân viên mang lên".

"Cảm ơn, phòng 1212". Cô nói xong lại cảm thấy không ổn. "Thôi vậy, tôi đứng đợi lấy luôn, không cần copy ra đâu, trực tiếp in một bản là được".

"1212?". Cô gái nghe thấy số phòng, rất nhanh liền hỏi. "Cô Thời ạ?".

"Đúng thế".

"Ở đây có quyển sách của chị, là do một anh mới đem đến, chúng tôi vẫn chưa kịp đưa lên phòng". Cô lễ tân lấy một phong bì thư lớn bằng giấy gai ở bên cạnh đặt lên quầy. "Anh đó họ Châu Sinh". Cô ấy buột miệng nói một câu nữa, vẻ mặt rất đáng yêu: "Cái họ này đúng là kỳ lạ".

Thời Nghi cúi đầu nhìn bao giấy, không có bất cứ lời nhắn nào trên đó, bèn hỏi: "Anh ấy mới đi à?".

Trên tay nằng nặng có vẻ là một cuốn sách. Phải chăng là "Bút kí thành phố?".

"Khoảng hơn mười phút". Lễ tân cầm USB, nhờ người bên cạnh trực hộ rồi ra khỏi quầy. "Nếu như văn bản rất quan trọng, chị có thể tự mình in. Chị Thời, mời đi bên này".

Cô nghe thấy tên của Châu Sinh Thần, trong lòng đã thấp thỏm không yên.

Cô gái mở tập tin, thấy có đoạn lời thoại phim, không khỏi nhìn cô mấy lần, thầm nghĩ chẳng trách vị khách này đẹp như vậy, hóa ra là diễn viên, nhưng chưa thấy xuất hiện nhiều nên chắc mới vào nghề. Cô lễ tân ngắm nhìn gương mặt cô, thầm tán thưởng, nghĩ nếu như có người đẹp như thế này xuất hiện trên phim, chắc
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 4
Bài Ngẫu nhiên
- Bài thơ hay về cây và lá đầy ý nghĩa trong cuộc sống
- Truyện: Văng em là con đĩ của ai hả ảnh?
- Truyện Hi sinh tất cả để nhận lại 2 từ "Con đĩ"
- Các anh ơi!!! Em có thai - Truyện cười cực hay
- Hình nền girl xinh chọn lọc phần ba
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 4 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved