Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 5

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 5

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 15636 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 5

hẳn sẽ tuyệt vời đây.

Thời Nghi không để ý đến vẻ mặt của cô gái, chỉ nhìn bì thư rồi bần thần. Đến khi tài liệu mà cô cần được in xong, vừa bước vào thang máy, Thời Nghi liền mở ra, quả thật là cuốn sách anh đã từng nói ở chùa Thanh Long. Trang sách không còn mới, gáy sách cũng có chỗ đã sờn, nhìn có vẻ đúng là người khác đưa cho anh đọc, trên sách có dán một tờ giấy nhớ màu xanh:

"Quyển sách này là đồng nghiệp sở nghiên cứu tặng, nếu như em thích thì không cần trả lại. Châu Sinh Thần".

Chữ viết rất đẹp, nhưng không giống với trong ký ức của cô.

Trở về phòng, cô vẫn nhìn vào tờ giấy nhớ đó, không kìm được đành gửi cho anh một email, hỏi anh phòng thí nghiệm có trang bị điện thoại hay không, có thể gọi tới được chứ. Sau khi email được gửi đi, cô mở sách, lại phát hiện ra có một số trang được anh dán giấy nhớ màu trắng viết về những điểm không giống với trong sách giới thiệu. Có lẽ do làm công việc về khoa học nên anh rất cẩn thận, nếu như là chỗ du lịch nổi bật, còn kí hiệu lên đó là có miễn phí hay không, giá vé vào và thời gian đóng mở cửa. Nếu như là tiệm đồ ăn vặt thì chắc chắn có món đặc sắc mà anh cho là ngon.

Thời Nghi biết, những thứ này nhất định là do anh đã viết ra từ lâu chứ không phải vì cô mà viết. Thế nhưng nhìn dòng chữ dán trên quyển sách, cô vẫn không khỏi nghĩ, anh không lấy đi những tờ giấy nhớ này cũng là để cho cô đọc tiện hơn.

Cô nhìn hòm thư, thấy đã nhận được email của Châu Sinh Thần. Không có bất cứ lời thừa thãi nào, chỉ có một dãy số. Thời Nghi cầm di động lên, sau khi bấm số vào bèn hắng giọng hai tiếng, khi thấy giọng nói của mình ở trạng thái tốt nhất mới ấn gọi.

"Nhận được sách rồi à?" Đó là câu nói đầu tiên của Châu Sinh Thần.

"Nhận được rồi, cảm ơn anh". Cô chỉ muốn gọi điện thoại cho Châu Sinh Thần, nhưng khi đã gọi rồi lại không biết phải nói gì.

"Quyển sách này viết cũng được, không giống như những cuốn sách du lịch xuất bản kiếm lời, đều là những ý kiến chủ quan thiếu sát thực". Thật may anh không hề lạnh nhạt, rất tự nhiên giải thích cho cô. "Cũng không giống như nhiều cuốn sách giới thiệu thành phố, hơn nửa quyển đều mang tính quảng cáo".

Cô "ồ" lên một tiếng: "Được, em nhất định sẽ nghiêm túc đọc".

Tính ra đây là cuộc điện thoại đầu tiên từ khi hai người quen nhau đến nay. Bọn họ từ nói chuyện ngày hôm kia xe số 400 đông thế nào cho đến chuyện cả ngày hôm qua đi thăm thú thành phố, cuối cùng vẫn là Châu Sinh Thần kết thúc câu chuyện trước: "Có vẻ như tôi phải bắt đầu làm việc rồi".

"Em vẫn luôn tò mò muốn biết viện nghiên cứu là nơi như thế nào?" Cô dày mặt nói. "Có tiện đưa em đi thăm thú không?".

Từ đầu đến cuối Hồng Hiểu Dự vẫn ở bên cạnh cô nghe trộm, lập tức lườm: "Có thể dè dặt một chút không?". Cô bĩu môi: "Tớ hiếu kỳ". Hồng Hiểu Dự trợn mắt, lắc đầu vừa than vừa cười.

"Rất buồn tẻ". Châu Sinh Thần giống như đang từ chối, nhưng sau khi dừng mấy giây lại tiếp tục nói: "Tuy nhiên có vẻ em gặp may, hôm nay là Chủ nhật, đa số nhân viên nghiên cứu đều nghỉ, đưa em đi dạo quanh cũng không vấn đề gì".

Cô đồng ý rất nhanh rồi ghi lại địa chỉ Châu Sinh Thần nói.

Cuối cùng anh dặn: "Sau khi em tới cổng cứ gọi vào số điện thoại này, tôi sẽ xuống lầu đón em".

Thời Nghi cúp điện thoại, cầm túi trang điểm chạy vào trong nhà vệ sinh.

Hiểu Dự nhảy xuống giường, chân trần đuổi theo đến cửa, nhìn cô trong gương: "Cậu có thể nói cho tớ, rốt cuộc anh ta có điểm gì khiến cậu thích đến thế không?".

Dưới ánh đèn vàng, cô đang dùng bông trang điểm chấm nước tẩy trang làm sạch mặt, động tác tỉ mỉ kĩ lưỡng, hoàn toàn làm bại lộ sự thấp thỏm và chờ đợi của chủ nhân. Cho đến khi lau mặt xong, cô mở vòi nước, rất nghiêm túc soi gương lại: "Tớ cảm thấy kiếp trước chắc chắn quen biết anh ấy, hơn nữa nợ anh ấy một món nợ rất lớn".

Hiểu Dự phì cười, chế nhạo cô: "Hóa ra là duyên phận từ kiếp trước".

Thời Nghi mím môi cười, đâu chỉ có thiếu nợ. Nếu như anh nhớ được một chút, sợ rằng còn không muốn nhìn thấy cô.

Sau khi ngồi lên taxi, cô đưa tin nhắn Châu Sinh Thần gửi đến cho lái xe xem. Anh ta lập tức mỉm cười, nói cách đây một tiếng mới chở một khách nam đi đến đó, rất quen đường. Thời Nghi đoán được người lái xe nói là ai, chỉ có điều không ngờ lại trùng hợp như vậy.

Đường không xa lắm. Thời Nghi xuống xe, vừa lấy điện thoại ra thì lại nhận được cuộc gọi từ quản lý Mỹ Lâm, muốn thương lượng với cô công việc lồng tiếng tiếp theo. Mỹ Lâm là một người cuồng công việc, cô không dám tùy tiện chen vào, chỉ đành đứng cạnh bảng hiệu của Viện khoa học Trung Quốc – phân viện Tây An, vừa đi qua đi lại vừa nói chuyện điện thoại.

Vì giọng nói của cô đặc biệt nên mới vào ngành đã có được cơ hội tốt, lồng tiếng cho những vai diễn rất nổi tiếng. Thêm nữa lại do quan hệ của Mỹ Lâm nên dần dần tiền thù lao cũng tăng lên, càng có nhiều nhà sản xuất không ngừng thuyết phục để cô trực tiếp xuất hiện trước máy quay. Đối với Mỹ Lâm mà nói, diễn viên lồng tiếng đương nhiên không bằng minh tinh màn bạc được. Nhưng tiếc rằng thuyết phục thế nào Thời Nghi cũng không hứng thú. Cuối cùng Mỹ Lâm nói nhiều cũng mệt, đành từ bỏ suy nghĩ ngày, chỉ có điều thỉnh thoảng vẫn nói đùa để thăm dò ý tứ của cô.

"Hôm qua Đỗ Vân Xuyên còn hỏi chị, có phải em được người ta bao nuôi từ lâu rồi không, nên mới không mặn mà với tiền tài danh lợi như thế. Chị cười chết mất, Thời Nghi của chúng ta có một khuôn mặt đoan chính như vậy, muốn cưới hỏi thì chắc chắn cũng phải là danh chính ngôn thuận". Quản lý Mỹ Lâm nói xong chuyện chính, bắt đầu buôn dưa với cô: "Thời Nghi, nói thật đi, em đã lấy anh chàng tỷ phú giấu mặt nào rồi hả? Nếu không thì sao quanh năm suốt tháng chơi bời bên ngoài, nói không nhận việc là không nhận thế?".

Thời Nghi cúi đầu, đi từng bước chầm chậm, cười nói: "Em không hứng thú với người có tiền".

Mỹ Lâm cười: "Thế thích gì? Nói cho chị, chị để ý hộ em".

Ánh mắt của cô lướt qua cánh cửa lớn đóng chặt cao ngang người, thấy khoảng sân rộng rộng trước lầu đã xuất hiện một bóng dáng. Anh đi rất nhanh, từ từ tiến lại gần cô, vẫn là áo blouse trắng của phòng thí nghiệm, bên trong là áo kẻ caro màu nhạt. Vừa lúc Thời Nghi nhìn thấy anh, Châu Sinh Thần cũng vậy, liền giơ tay phải lên chỉ vào cửa nhỏ bên cạnh cánh cửa lớn. Thời Nghi nhìn anh rồi nhanh chóng gật gật đầu, nói lời tổng kết với Mỹ Lâm điện thoại: "Người em thích nhất định phải là giáo sư, tốt nhất là giáo sư nghiên cứu hóa học cao phân tử". Cô thấp giọng nói giống như đang đùa.

"Em nói cái gì? Giáo sư gì?". Mỹ Lâm hoảng hồn.

"Không nói nữa nhé, tối em gọi cho chị". Cô thấy Châu Sinh Thần đến gần, vội cúp máy chạy tới trước cửa nhỏ đứng đợi anh.

Khi ở nơi làm việc anh dường như rất khác, khó nói ra được là cảm giác gì, nhưng nhìn rất nghiên túc cẩn thận.

"Em đến lúc nào vậy?". Anh vừa hỏi cô vừa lấy quyển đăng kí ra vào ở cửa sổ nhỏ phòng bảo vệ, viết thời gian và kí tên mình vào. "Có đem chứng minh thư không?".

"Có". Cô cúi đầu lấy chứng minh thư trong túi đưa cho anh qua hàng lan can.

Đến khi tất cả đã ổn thỏa, phòng bảo vệ có người ra mở cửa để cô vào.

Quả thực như anh nói, bởi vì cuối tuần nên ở đây không có quá nhiều người.

Dọc đường vào thỉnh thoảng có người đi qua gật đầu chào hỏi, cũng không nói chuyện gì nhiều. Thời Nghi bị sự yên tĩnh của nơi đây ảnh hưởng, đến đi đứng cũng cẩn thận vô cùng, nhưng tiếc rằng cô đi giày cao gót, lại đi trên sàn nhà cẩm thạch nên không tránh khỏi phát ra tiếng. Mà càng đi cẩn thận thì tiếng lại càng lớn. "Nữ nghiên cứu sinh ở đây cũng thích đi giày cao gót". Anh dừng trước cánh cửa thủy tinh hai lớp, nhập mật mã và vân tay. "Em không cần để ý quá". Cô gật đầu, ngại ngùng cười. Anh mở cửa sổ rồi đưa cô đi qua rất nhiều căn phòng tường kính trong suốt, cuối cùng dừng lại bên ngoài phòng làm việc. Anh đẩy cửa, đi vào trong căn phòng kín, cuối cùng Thời Nghi cũng như trút được gánh nặng: "Em vẫn luôn cảm thấy vào viện nghiên cứu khoa học kiểu này giống như đang ăn cắp bí mật quốc gia vậy".

"Vậy sao?". Anh vừa cười vừa ngồi xuống sau bàn làm việc. "Có phải em rất thất vọng không?".

"Không thể coi là thất vọng". Cô nhìn xung quanh, hít hít mũi: "Mùi hương ở đây rất đặc biệt, bình thường anh làm những công việc gì? Ý em là sẽ làm thí nghiệm gì ấy?".

"Silane chống cháy liên kết với vật liệu composite POE".

...

Ngoại trừ bốn từ "vật liệu composite" ra, tất cả cô đều nghe không hiểu. Thời Nghi yên lặng chỉ tờ giấy bên tay anh: "Có thể viết cho em xem không? Mấy từ anh vừa nói ấy".

Châu Sinh Thần lấy bút ra viết mấy chữ đó.

Thời Nghi nhìn tờ giấy, im lặng một lúc, cô vẫn không hiểu: "Có cách nói đơn giản nào để em hiểu được không?".

Châu Sinh Thần suy nghĩ một lát, rồi nói: "Nói đơn giản chính là làm vật liệu bao bên ngoài đường dây điện, chống ăn mòn, chịu được nhiệt độ cao, chống oxi hóa, chống cháy nổ, em hiểu không?".

Anh hơi
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 5 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 5
Bài Ngẫu nhiên
- Mẹo hack băng thông 3G mimax viettel cho máy nokia S60, Android
- Truyện tình yêu: Vì đó là em!
- Avatar 2.0.0 - thành phố diệu kỳ cập nhật
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
- Người Con Gái Thực Sự Yêu Anh..
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 5 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved