Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 6

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 6

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 17623 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 6

mỉm cười.

"Hiểu rồi!". Thời Nghi ngẫm nghĩ một chút, cũng không khỏi bật cười. "Nhưng anh giải thích như vậy hình như không có bất kì yếu tố kĩ thuật nào, hơn nữa công nghệ này không phải đã tồn tại rồi sao?".

"Gần như thế, nhưng về cơ bản đều là kĩ thuật mười mấy năm trước. Trên thế giới hiện nay vẫn chưa công trình nào đột phá được. Vì vậy nếu nghiên cứu thành công, coi như đã đi trước thời đại mười mấy năm". Châu Sinh Thần đưa cho cô một chai nước khoáng nhỏ. "Ví dụ như các đô thị loại một của Trung Quốc hiện nay, đại đa số vỏ ngoài của đường dây điện đã xuống cấp rồi, khoảng 80% cần phải thay mới, việc này đòi hỏi một nguồn ngân sách khá lớn. Nếu như kỹ thuật cải tiến được, cho dù cải thiện tuổi thọ của chúng được thêm một năm thì cũng là số tiền kếch xù".

Thời Nghi nhìn anh đầy thán phục: "Cách giải thích như vậy làm mọi thứ trở nên không tầm thường chút nào". Cô còn muốn tiếp tục hỏi, nhưng bên ngoài có người gõ cửa. Châu Sinh Thần đáp mời vào, Hà Thiện liền thò đầu vào, cười có phần đắc ý: "Quả nhiên là Thời Nghi". Cô kinh ngạc, cũng hơi xấu hổ: "Sao cậu biết tôi đến?".

"Phòng thí nghiệm của bọn em đều gắn camera. Ban nãy em từ bên ngoài về nghe thấy mấy đàn anh bàn tán là thầy Châu Sinh dắt theo một tiên nữ, em liền đoán là chị".

Camera? Châu Sinh Thần buồn cười, "ừ" một tiếng: "Vậy nên?"

"Vậy nên..." Hà Thiện nghiêm mặt nói, "Thầy Châu Sinh hướng dẫn bọn em vất vả, hôm nay mọi người muốn mời thầy một bữa đạm bạc, nhân tiện chiêu đãi khách quý luôn".

chương 2 - Kiếp trước của kiếp này

"Em có muốn đi không?" Châu Sinh Thần dường như cảm thấy có phần không ổn, bèn quay sang hỏi ý kiến cô.

"Không sao ạ, em cũng chưa ăn tối". Thời Nghi lại thấy không có vấn đề gì. "Chỉ có một yêu cầu, em có thể đi thăm phòng thí nghiệm của các anh được không? Thật không dễ dàng gì mới vào được nơi canh phòng nghiêm ngặt thế này, không đi thăm quan thì thật đáng tiếc".

Ban đầu Hà Thiện vốn chỉ định thử vận may, không ngờ cô đồng ý thật, liền chủ động ngỏ lời muốn dẫn cô đi thăm quan phòng thí nghiệm. Châu Sinh Thần thì ngược lại, anh đưa ra một tập tài liệu cần ký, nói mình phải giải quyết công việc và cho họ mười phút đi dạo.

Thời Nghi nhận ra sự lạnh nhạt của anh, theo chân Hà Thiện ra cửa, nghe cậu ta nhiệt tình giới thiệu các phòng thí nghiệm, cô cười lịch sự nhưng đáp lại rất ít. Cô sợ bản thân tự ý tới nơi này khiến anh cảm thấy cô rất không lịch sự.

Từ trước tới giờ cô chưa bao giờ tùy hứng đến thế.

Lâu lâu mới có một lần lại cảm thấy hơi bất an. Từ đầu đến cuối, cô chỉ nhớ mỗi một cái tên phòng thí nghiệm chất cách điện và cách nhiệt, ít nhất cô còn có thể hiểu được anh đang làm gì.

"Chỗ chúng em là nơi duy nhất trong cả nước có thể tiến hành thí nghiệm nhiệt điện kết hợp, trên thiết bị thử nghiệm lão hóa lớn nhất với điện áp cao nhất là 60KV, nhiệt độ tối đa lên tới 200 độ C". Cô chỉ gật đầu, về cơ bản không hiểu gì hết.

Rốt cuộc đến Hà Thiện cũng nhận ra tâm tư của cô, cười trừ: "Lúc nào thầy Châu Sinh cũng như vậy đấy ạ, dường như không chú ý đến ai cả, chị đừng quá để bụng nhé".

Cô chỉ "ừ" một tiếng: "Chị cũng thấy rồi mà, anh ấy làm gì cũng tùy hứng, lúc muốn nói chuyện với người khác thì nói thêm đôi ba câu, lúc không muốn thì dứt khoát không nói năng gì, thật là chẳng nể mặt người khác".

"Đúng, đúng". Hà Thiện gật đầu lia lịa: "Chính xác là như thế".

Cô cười: "Trước nay anh ấy vẫn luôn như vậy mà".

"Chị và thầy Châu Sinh quen nhau lâu rồi ạ?". Hà Thiện thấy hơi kỳ lạ. "Vậy mà em cứ tưởng là hai người mới quen nhau".

Thời Nghi không đáp, mãi đến khi đi đến đại sảnh, cô mới mở lời: "Thực sự thì cũng không lâu lắm, chị và anh ấy tình cờ gặp nhau ở sân bay cách đây nửa năm, từ đó đến giờ không làm cách nào gặp lại được nhau cả".

Cô không phải là người giỏi giao tiếp, nên thầm cảm thấy may vì số người tham gia bữa tối không quá nhiều, chỉ có năm, sáu đồng nghiệp không phải người Tây An nên cuối tuần mới ở lại. Họ đặt ở một nhà hàng khá gần với đại học Tây An, một số phụ trách gọi món, một số nhiệt tình nói chuyện phiếm với Thời Nghi.

Gà hồ lô, mề gà xào nấm nhân hạch đào, cật lợn xào, toàn là những món cô từng nghe tới nhưng chưa bao giờ ăn thử.

Mỹ nhân trên đời có rất nhiều loại, đại đa số đều thuộc kiểu xinh đẹp vừa mắt, có người thấy đẹp, có người lại thấy bình thường.

Nhưng Thời Nghi thuộc về số ít mỹ nhân được tất cả mọi người công nhận, dung mạo đẹp tới không tì vết. Đến khi đồ ăn được đưa lên gần hết thì cô cũng đã nói chuyện thoải mái được với mọi người.

Châu Sinh Thần và cô ngồi cạnh nhau, nhưng từ đầu đến cuối bữa ăn anh chỉ trao đổi về thí nghiệm tối hôm qua với một cậu nghiên cứu sinh.

Cô vừa ăn vừa nghe mọi người nói về thế giới mà trước giờ bản thân chưa từng tiếp xúc. Mọi người cũng rất nhanh chóng chuyển chủ đề câu chuyện sang Châu Sinh Thần, và điều kỳ lạ là ngoại trừ Hà Thiện ra thì ai cũng có vẻ không thân quen với anh lắm, thậm chí còn hỏi những câu mà chỉ có lần đầu gặp người ta mới nói. Nhưng với tính cách của Châu Sinh Thần thì cũng không khó để lý giải điều này. Mặc dù anh đã đến đây hơn một tháng, nhưng cũng có thể anh chưa từng nói chuyện với mọi người thật.

Có rất nhiều câu hỏi, Châu Sinh Thần đều trả lời rất lịch sự, Thời Nghi cũng nghe vô cùng chăm chú. Cô muốn biết tất cả những gì liên quan đến anh.

Cuối cùng mọi người cũng cảm thấy hơi ngại vì hỏi quá nhiều nên một cô gái kết thúc câu chuyện: "Tôi nghe viện trưởng nói có rất nhiều nơi mời thầy Châu Sinh đến làm việc, vậy tại sao thầy lại muốn đến nơi này?".

"Gia đình có việc cần tôi về nước...". Châu Sinh Thần nói, "Chỉ là thuận tiện nên tới thôi".

Một lời mời nghiên cứu khoa học, vậy mà đối với Châu Sinh Thần chỉ là "thuận tiện nên tới", lẽ ra mọi người phải cảm thấy phật ý nhưng anh lại nói vô cùng thành thật, điều này khiến họ càng thêm thán phục. Thời Nghi cũng cảm thấy anh xứng đáng được như vậy.

Tấn công Châu Sinh Thần xong, mọi người lại chuyển đề tài sang cô: "Thời Nghi, cô đang làm nghề gì thế?".

"Diễn viên lồng tiếng". Cô cười.

"Lồng tiếng cho phim nước ngoài sao?".

"Đúng vậy, nhưng đó không phải là tất cả". Cô giải thích đơn giản. "Tỉ lệ phim nước ngoài nhập về ta vẫn rất ít, vì vậy đại đa số thời gian tôi đều lồng tiếng cho các phim trong nước, hoặc phim hoạt hình, quảng cáo...".

"Phim trong nước?". Cô gái duy nhất trong nhóm cảm thấy có phần khó hiểu. "Đều là người Trung Quốc, còn cần lồng tiếng sao? Chẳng lẽ không phải là những diễn viên đó tự mình nói?".

Hà Thiện thở dài: "Nói cô nhà quê thật không sai. Cô không biết có loại phim tên là phim Hồng Kông à?".

Thời Nghi cũng bắt chước thở dài: "Cậu mới là nhà quê, còn bày đặt nói người khác. Đại đa số phim truyền hình, phim điện ảnh, cho dù là tiếng phổ thông hay tiếng Quảng Đông thì trừ khi giọng của diễn viên cực kỳ tốt, nếu không đều do chúng tôi lồng tiếng hết".

Cô vừa dứt lời, Hà Thiện lập tức bị mọi người cười một trận.

"Vậy là những diễn viên lồng tiếng đều đứng sau màn ảnh? Cô xinh đẹp như vậy, sao không nghĩ đến việc tự mình đứng trước ống kính?".

"Điều này còn tùy thuộc vào tính cách của từng người nữa". Cô uống một ngụm cam ép, tiếp tục nói: "Ví dụ như Trương Hàm Dư xuất thân từ diễn viên lồng tiếng, anh ấy cũng rất phù hợp bước ra màn ảnh. Tính cách của tôi thì khác, tôi không thích bị quá nhiều người vây quanh, vì vậy chỉ có thể làm việc trong phòng thu âm mà thôi".

"Nghe vậy thì công việc hằng ngày của cô chắc chắn sẽ gặp rất nhiều minh tinh phải không?".

"Minh tinh? Thường thì có thể gặp, đây giống như một ngành công nghiệp vậy, họ chỉ là một phần rất nhỏ xuất hiện trước màn ảnh, còn sau màn ảnh có rất rất nhiều người hợp tác cùng họ. Thực sự thì mọi người đều như nhau cả thôi".

Hoàn toàn là một thế giới khác.

Tìm hiểu về thế giới của đối phương, cảm thấy thật kì diệu.

Những nhân viên nghiên cứu ở đây đều cảm thấy công việc của cô rất thú vị, liên tiếp hỏi đủ các thể loại câu hỏi.

Ban nãy đã thử một lượt các món ăn, hiện tại sau khi trả lời xong cô liền gắp những món mình thích vào bát. Cô cúi đầu, lặng lẽ nghe anh nói chuyện, đa phần là những từ cô nghe không hiểu và đều có liên quan đến hóa học.

Giọng nói không giống, diện mạo cũng không giống, tất cả đều rất khác.

Nhưng cô vẫn không ngăn được mình cố gắng tìm kiếm chút gì đó thân thuộc trong từng cử chỉ của anh.

Cuối cùng Châu Sinh Thần cũng bàn xong công việc, nhìn thấy Thời Nghi đã buông đũa liền hỏi: "Sao em ăn ít vậy?".

Cô nhíu mày nhìn anh: "Không ít đâu ạ, chỉ có điều anh mải bàn công việc nên không nhìn thấy em tranh được bao nhiêu đồ ăn với họ thôi".

Anh nói: "Mùi vị ở đây cũng khá ngon".

Cô "vâng" một tiếng: "Đúng là khá ngon, thường thì gần trường đại
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 6 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 6
Bài Ngẫu nhiên
- Beat karaoke: Cô bé mùa đông - Đăng khôi thủy tiên cho điện thoại
- Muôn trùng cách xa - bài nhạc trẻ mới rất rất tình cảm của Du Thiên
- Gửi những người cô đơn (FA)
- Viettel khuyến mãi nạp thẻ đợt 1 tháng 12/2012 xem nhanh
- Bạn đã thấy cái vú con mẹ nào to thế này chưa, cười nghẹt thở
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 6 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved