Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 7

Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 7

•Ngày Gửi: 23,01,16 -17:07)
•Xem: 23156 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7

học luôn có thể tìm ra những quán ăn ngon".

"Thầy Châu Sinh, chúng tôi nghe bạn thầy kể mà đều muốn chuyển ngành". Có người cười nói. "Thật thích quá, công việc chính là "nói chuyện", có vẻ như chúng ta làm công việc này vất vả quá rồi".

Châu Sinh Thần chỉ cười, không nói gì.

Thời Nghi sợ mọi người cảm thấy nhạt nhẽo nên đã đón ý thay anh trả lời: "Nói anh biết nhé, diễn viên lồng tiếng chúng tôi phải trải qua thời gian luyện tập rất dài đấy".

"Phiền phức vậy sao? Có phải giống như người dẫn chương trình không?". Một nhân viên khác hiếu kỳ hỏi cô.

"Khác nhau chứ".

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, bỗng nhiên Thời Nghi buông đũa xuống, bắt chước giọng của nhân vật hoạt hình kinh điển – Vịt Donald. Chẳng ai có thể ngờ từ miệng một cô gái xinh đẹp như vậy lại có thể phát ra giọng nói quái dị này, đến nhân viên phục vụ cũng ngây người.

"Mọi người hiểu rồi chứ ạ?". Giọng của Thời Nghi lại dịu dàng như cũ.

Hà Thiện than thở, cuối cùng cũng phục cô sát đất.

Rượu và đồ ăn đã vơi quá nửa, có người nhân lúc Châu Sinh Thần rời khỏi bàn, cười hỏi Thời Nghi có phải bạn gái của anh không, cô ngẩn người không lên tiếng. Ngay lập tức có một người đã làm sáng tỏ hộ hai người: "Đừng linh tinh, tôi nghe nói thầy Châu Sinh Thần đã có vợ chưa cưới rồi mà".

Người kia nghe được câu này vội vàng xin lỗi cô. Thời Nghi làm như không để ý, cúi đầu mở điện thoại giống như đang kiểm tra tin nhắn.

Tiệc tan, Châu Sinh Thần không về cùng mọi người mà vẫn đứng bên cạnh cô. Đợi cho đến khi đám người ồn ào rẽ vào ngã tư thì anh mới giơ tay bắt taxi, mở cửa sau giúp cô rồi nói: "Để tôi tiễn em về khách sạn".

Thời Nghi ngồi vào xe, anh mở cửa trước, ngồi vào ghế phụ cạnh. Trên đường đi, trong xe vang lên mấy bài hát cũ, vì người ngồi trước kẻ ngồi sau nên hai người nói chuyện với nhau rất ít. Cô nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, nhớ lại lời ban nãy trong bữa tiệc.

Anh ấy đã có vợ chưa cưới rồi.

Vậy nên, cũng giống như bao người khác, tuân theo một quỹ đạo bình thường, trải qua sinh lão bệnh tử, lấy vợ sinh con. Không có bất cứ sự khác biệt nào, cũng không thể hiểu được điều gì là không cần thiết. Thật ra chính cô cũng cảm thấy rằng ngoại trừ việc có thể nhớ được những điều kỳ lạ ở kiếp trước thì mình nào có khác gì những người xung quanh.

Sinh lão bệnh tử.

Vì vậy nên Thời Nghi à, muộn mất rồi.

Vận mệnh đã được an bài, anh không thể đợi cô.

Thời Nghi ngắm mặt trăng tròn vành vạnh trên bầu trời đêm, nơi này đã không còn là thành Trường An ngựa xe như nước nữa rồi. Châu Sinh Thần, ngoại trừ cái tên này ra thì mọi thứ đều không còn giống trước.

Đến khi hai người xuống xe, Châu Sinh Thần đứng trước cửa lớn của khách sạn tỏ ý tạm biệt. Thời Nghi mới đi được vài bước, ma xui quỷ khiến thế nào lại quay người lại. Anh vẫn đang nhìn cô.

Cô đi tới trước mặt anh, buột thốt: "Anh có tin vào bói toán không?".

"Về một ý nghĩa nhất định nào đó thì không tin". Châu Sinh Thần cười nói. "Tuy nhiên nếu kết quả quá tốt thì ý thức sẽ nói với bản thân, điều này có thể là thật". Thời Nghi vươn tay ra: "Em có thể xem bói tay cho anh không?".

"Em biết xem à?".

"Có học qua một chút". Thời Nghi đáp bừa. "Nhưng có lẽ cũng không chính xác".

Châu Sinh Thần giơ tay ra trước mặt cô, Thời Nghi nắm nhẹ lấy tay anh. Có thể do quanh năm làm việc trong phòng thí nghiệm nên ngón tay có chút thô ráp, rất đàn ông. Tim bỗng đập mạnh, nhưng cô đã nhanh chóng cất tiếng để khỏa lấp: "Em chỉ có thể thấy quá khứ của anh chứ không thể nhìn ra những chuyện sau này".

"Quá khứ?"

Cô "vâng" một tiếng rất nhẹ, ngẩng đầu lên trong khi vẫn nắm lấy tay, nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh có tin vào kiếp trước không? Có lẽ em nhìn thấy kiếp trước của anh".

Bảo vệ trước cửa khách sạn nhìn họ với vẻ hiếu kỳ, không hiểu hai người này đang làm gì. Đúng lúc có một chiếc taxi trờ tới trước cửa khách sạn, Châu Sinh Thần do đối diện với đèn xe nên hơi nheo mắt lại, giọng mang theo ý cười: "Em nói đi".

"Em luôn có cảm giác như thế". Thời Nghi im lặng, thận trọng tìm từ ngữ.

Châu Sinh Thần rất điềm tĩnh, không hề hỏi dồn, chỉ mặc cho cô nhìn lòng bàn tay mình.

"Có thể kiếp trước chúng ta có duyên gặp mặt". Cô không biết phải nói như thế nào, cuối cùng đành phải thốt ra một câu mơ hồ như vậy. Đặt trong xã hội hiện tại, nếu như cô là một người đàn ông và Châu Sinh Thần là một cô gái, cô nghĩ, bản thân nhất định phải là một người rất giàu có. Chỉ đáng tiếc giới tính không thể hoán đổi qua lại được, vì thế câu nói này hiển nhiên có phần kì quặc.

Rốt cuộc phải nói thế nào đây?

Chẳng lẽ lại nói với anh rằng chúng ta đã quen biết nhau từ rất lâu, trải qua rất nhiều kiếp luân hồi mới có thể may mắn gặp lại nhau như thế này ư?

Những điều khiến người khác dở khóc dở cười này có lẽ chỉ bản thân cô mới có thể tin được.

Cô nắm tay anh quá lâu, đành phải buông ra. Anh thu tay về, đột nhiên nói: "Tôi tin lời em. Mỗi người quen nhau đều có duyên phận nhân quả". Câu nói này thật sự không giống với anh chút nào. Thời Nghi cười ngượng ngùng, anh hỏi tiếp: "Ngày mai em phải về rồi à?".

"Em có rất nhiều việc, không làm không được".

"Nếu tiện thì để lại cho tôi số điện thoại". Anh nói: "Những lúc không lên mạng được, có thể dùng cách này để liên lạc với em". Thời Nghi tưởng mình nghe lầm, đầu óc trống rỗng trong giây lát.

Anh khẽ cười: "Không tiện à?".

"Tiện chứ ạ". Cô buột miệng nói, nhưng rồi không biết lấy gì để viết cho anh.

"Đọc cho tôi nghe, tôi có thể nhớ được". Anh chợt thấy sự băn khoăn nơi cô.

Thời Nghi đọc một dãy số dài. Đang định đọc lại lần thứ hai, Châu Sinh Thần đã gật đầu nói: "Tôi nhớ rồi".

* * *

Thời Nghi đọc một dãy số dài. Đang định đọc lại lần thứ hai, Châu Sinh Thần đã gật đầu nói: "Tôi nhớ rồi".

Ngày hôm sau, cô trở về Thượng Hải. Chuyến đi tới Tây An ngoài ý muốn đã tiêu tốn mất của cô tròn một tuần. Dưới sự áp bức của quản lý Mỹ Lâm, Thời Nghi không thể không vào phòng thu sau bữa trưa mỗi ngày, thường thường khi công việc kết thúc cũng đã là nửa đêm. Cô làm việc rất nghiêm túc, lúc nào cũng cầm tờ giấy A4 đọc đi đọc lại hai lượt nội dung. Trong lúc đọc, khi nào cảm thấy trạng thái tốt nhất thì lập tức sẽ yêu cầu người thu âm bắt đầu công việc. Tất nhiên thỉnh thoảng cũng có lúc đọc sai, chỉ cần thu lại câu đối thoại sai, phần còn lại thì đã ổn.

"Cô Thời, tốt rồi, tôi cảm thấy không còn vấn đề gì nữa, đợi đạo diễn tới nghe lại thành quả thôi".

Cô ra khỏi phòng thu, đi tới máy lọc nước ngoài hành lang, cầm ly trong tay nhìn ra ngoài cửa sổ bần thần. Có nhân viên trợ lý phòng thu từ thang máy bước ra, trong tay xách đủ loại túi lớn túi nhỏ đựng đầy đồ uống và thức ăn khuya, thậm chí còn có hộp xốp màu trắng đựng đồ nướng ven đường lộ cả phần đuôi của que xiên, trông thật bắt mắt.

Cô trợ lý chào Thời Nghi, cô mỉm cười gật đầu chào lại.

Một nụ cười mê hồn. Trong đầu cô trợ lý bỗng nhiên xuất hiện mấy từ này.

Cái tên Thời Nghi đã sớm vang dội trong giới lồng tiếng, những người có thể gặp được cô thực sự rất ít. Cô là diễn viên lồng tiếng hàng đầu trong ngành, có giọng nói tuyệt vời mà thái độ lại chuyên nghiệp, chỉ cần có cô cộng tác thì công việc đều rất suôn sẻ. Đáng tiếc là thời gian của cô cũng rất hạn chế, nhưng quả thật giọng nói của cô gái này làm người ta không cách nào kháng cự được, cho dù có phải sắp xếp hẹn trước hơn nửa năm, cũng nhất quyết phải đợi cô đến lồng tiếng.

Những người làm trong phòng thu âm này mỗi năm người đến người đi vô số, giọng nói của cô có đặc biệt đến mấy cũng vẫn luôn có người thay thế. Nhưng đáng tiếc là càng khó theo đuổi thì lại càng được chờ đợi, cô càng khó hẹn thì lại càng nổi tiếng hơn.

Nhắc đến vẻ ngoài của cô, trong giới lồng tiếng vẫn còn lưu truyền một câu chuyện.

Lúc cô vẫn còn là người mới, có một nhà sản xuất tình cờ gặp được Thời Nghi trong phòng thu, đã nói thẳng cô chính là diễn viên nữ chính lý tưởng của mình, sau khi vô số lần bị từ chối, nhà sản xuất giàu có đã nổi giận khiến cho mọi người ở đó vô cùng sợ hãi. Cuối cùng Thời Nghi phải lặng lẽ rời khỏi phòng thu ấy và không bao giờ quay trở lại đó nữa.

Nhiều năm sau, cuối cùng cô tạo được danh tiếng cho mình. Nhà sản xuất dạo nọ nghe được bản thu âm thử của cô thì rất kinh ngạc, năm lần bảy lượt hẹn gặp mặt cô. Kết quả không nói cũng có thể đoán ra được, cô kiên quyết không chịu lộ diện. Câu chuyện nhỏ này được mọi người không ngừng nhắc tới, âu cũng là một yếu tố góp phần đẩy cao tiền thù lao của cô.

Khoảng gần mười một giờ, công việc được kết thúc sớm, Thời Nghi ra về trước, khi mở điện thoại hủy chế độ im lặng, cô nhận ra có một cuộc gọi nhỡ của số lạ, lại gọi đến hai lần.

Là số máy lừa đảo sao?

Cô vứt điện thoại vào túi, đụng phải chìa khóa, phát ra tiếng leng keng của kim loại.

Là Châu Sinh Thần. Tự dưng trong đầu cô hiện lên ý nghĩ này, nó lan nhanh không kiểm soát được. Cô cầm
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7 trong tổng số 74 trang

Đang xem: Truyện Cốt cách mỹ nhân full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 7
Bài Ngẫu nhiên
- Game nuôi thú trên mobile đang hot - Vương quốc thú cưng
- Video 3gp Beat karaoke: Mơ một hạnh phúc - Hiền Thục cho điện thoại
- Because I m Stupid - một bài hát Hàn hay chia sẻ cùng mọi người
- Theme khẩu súng đẹp cho nokia s60 v3
- Hình động đẹp cây thông noel, hình động cây thông giáng sinh lung linh
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Cốt cách mỹ nhân full - Đọc  truyện teen tình yêu hay và xúc động nhất phần 7 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved