Truyện cuộc sống ý nghĩa, sứ giả của thượng đế, truyện hay cuộc sống, truyện đầy ý nghĩa

Truyện cuộc sống ý nghĩa, sứ giả của thượng đế, truyện hay cuộc sống, truyện đầy ý nghĩa

•Ngày Gửi: 23,02,13 -23:04)
•Xem: 2720 lượt xem

Truyện cuộc sống ý nghĩa, sứ giả của thượng đế, truyện hay cuộc sống, truyện đầy ý nghĩa


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

sứ giả của thượng đế
Tôi luôn tin rằng mỗi một người đều có một thiên thần hộ mệnh của riêng mình. Có thể ngay từ đầu chúng ta không biết đến sự tồn tại của họ, nhưng Thượng đế đã để họ ở bên cạnh chúng ta, và đến khi chúng ta tuyệt vọng nhất, họ chính là người giúp ta đứng dậy. Thiên thần hộ mệnh của tôi tên là Phong.

Khi mới chào đời, tôi là một đứa bé không may mắn. Chân trái của tôi bị tật. Bác sĩ nói tôi có thể đi khập khiễng, nhưng sẽ không bao giờ chạy được.

Tôi lớn lên với bàn chân bị tật ấy. Tôi biết đi muộn hơn những đứa trẻ khác, nhưng tôi vẫn sống bình thường. Tôi vẫn ăn uống, chơi đùa và đi nhà trẻ. Tôi không hiểu sao mỗi lần mình chạy đều bị ngã, nhưng tôi vẫn sống bình thường.

Lần đầu tiên tôi biết tôi sẽ không bao giờ giống với những đứa trẻ khác, là khi có một con bé học cùng lớp chăm chú nhìn vào bàn chân của tôi khi bước đi, và nó hét lên giữa lớp:

- Đồ què chân!

Tôi không bao giờ có thể quên được khoảnh khắc ấy. Đó chính là lúc tôi trở thành một con bé tật nguyền. Không phải từ lúc tôi sinh ra, mà là từ lúc có người gán cho tôi cái tên ấy.

Suốt những năm học cấp một của tôi, tôi luôn trở thành nạn nhân cho lũ bạn trêu chọc. Chúng không gọi tên tôi mà luôn gọi tôi là đồ què chân. Chúng làm mọi cách khiến tôi phải chạy, và khi tôi ngã, tất cả cùng phá lên cười sung sướng.

Tôi không nhớ hồi đó mỗi ngày mình đã khóc bao nhiêu lần, cho đến khi không thể khóc nổi nữa. Tôi trở nên lầm lì. Hàng ngày, ngoài bố mẹ, tôi không bao giờ nói chuyện với ai. Tôi căm ghét tất cả mọi người.

Lên cấp hai, lũ bạn mới không trêu chọc tôi. Trong mắt chúng, tôi không tồn tại. Mỗi ngày tôi lầm lì đến lớp, nhận lấy những ánh nhìn đầy thương hại, hoặc coi thường, hoặc thờ ơ. Tan học, tôi lại lầm lũi trở về nhà.

Bố mẹ an ủi tôi. Họ nói tôi vẫn có thể đi lại, có thể làm được những việc mà những người khác làm. Tôi không chạy được, nhưng họ đâu thể coi thường tôi chỉ vì điều đó. Vậy mà có đấy, họ coi thường tôi vì chính điều đó đấy. Bố mẹ đâu phải là tôi, họ đâu bị người khác gọi là đồ què chân, họ đâu có phải bước đi mà lúc nào cũng sợ hãi khi thấy những ánh nhìn soi mói. Họ không hiểu được nỗi đau của tôi.

Một ngày, thầy giáo gọi tôi lên chữa bài. Như mọi lần, tôi cúi gằm mặt xuống, cầm quyển vở bước lên bảng. Và cũng như mọi lần, mọi người đều hướng ánh mắt về phía bàn chân trái của tôi, bao gồm cả thầy giáo.

Tất cả các thầy cô giáo trong trường, có thể biết, có thể không biết về chuyện của tôi, nhưng chưa một ai nói ra điều đó. Nhưng trong ngày hôm ấy, khi tôi bước lên bục giảng, ông thầy giáo từ nãy đến giờ vẫn đang nhìn chăm chú vào đôi chân tôi chợt lên tiếng:

- An, chân em bị tật à?

Cả lớp đang yên lặng chợt vang lên những tiếng thì thầm to nhỏ, những tiếng cười khúc khích. Tôi không biết mình đã đứng lặng người trên bục giảng được bao lâu. Nhưng tôi vẫn còn nhớ, lúc đó tôi không có cảm giác gì hết. Lúc đó tôi thấy mình như đã chết rồi.

Ngày hôm ấy là ngày đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi trở về nhà, ngồi trong góc phòng và khóc. Có lẽ, không phải ai cũng đáng sống trên cõi đời này. Một đứa tật nguyền như tôi sẽ làm được gì chứ? Tôi không có mục đích sống, cũng chẳng ai giúp tôi tìm được mục đích sống. Tôi chỉ khiến bố mẹ thêm khổ sở. Tôi sợ tất cả. Tôi sợ phải đi ra ngoài, tôi sợ đến trường, tôi sợ cả những người hàng xóm. Và, tôi sợ cả bản thân mình.

Khi tôi tưởng như không bao giờ có thể gượng dậy được nữa, cậu ấy đã xuất hiện.

Đó là những ngày tôi bệnh nặng vì tinh thần quá suy sụp. Tôi nằm trong phòng và nghĩ rằng có lẽ mình sắp chết rồi. Có lẽ ông trời cũng thấy rằng tôi chỉ là một con bé vô dụng, và ông đang giải thoát cho tôi.

Nhưng đúng lúc ấy thì Phong gọi điện.

Tôi nhìn chiếc điện thoại reo mà không tin nổi vào mắt mình. Từ trước đến nay, ngoài bố mẹ, chưa từng có ai gọi điện cho tôi. Tôi ngập ngừng trong giây lát rồi quyết định bắt máy

- Alô…

- Linh à, cậu có ở nhà không?

Tôi im lặng. Chút hy vọng nhỏ nhoi trong tôi vụt tắt. Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi gần như đã òa khóc ngay lúc đó.

- Cậu…nhầm máy rồi…

- Vậy à, xin lỗi cậu.

Tôi lặng lẽ buông chiếc điện thoại xuống. Nhưng thật không ngờ, cậu ấy vẫn chưa tắt máy. Và tôi nghe thấy giọng cậu ấy:

- Khoan đã, đừng tắt máy.

Tôi ngỡ ngàng, đưa chiếc điện thoại lên tai

-…Có chuyện gì sao?

- Tớ chỉ muốn hỏi…cậu không sao chứ? Giọng của cậu có vẻ không ổn lắm. Cậu ốm à?

Tôi sững người lại. Cậu ấy là một người hoàn toàn xa lạ với tôi. Nhưng cậu ấy đã quan tâm đến tôi hơn tất cả những người tôi gọi là bạn.

Và tôi bật khóc. Tôi chưa từng khóc nhiều đến thế. Tôi cũng chưa từng để người khác biết là tôi đang khóc.

- Tớ không ổn…- tôi nói giữa những tiếng thổn thức không ngừng - Chưa bao giờ ổn…

Từ đó tôi đã không còn cô đơn nữa. Có một người đã lắng nghe tôi. Cậu ấy gọi điện cho tôi hàng ngày, chỉ để lắng nghe những gì tôi nói. Tôi đã hết bệnh, tôi vui vẻ hẳn lên, tôi đi học và mặc kệ những ánh mắt giễu cợt, tôi chỉ mong về nhà và được nói chuyện với cậu ấy.

Cậu ấy không biết tại sao hôm đó lại bấm nhầm số và gọi cho tôi. Nhưng tôi biết, bởi vì cậu ấy chính là thiên thần hộ mệnh của tôi – là sứ giả mà thượng đế đã ban tặng tôi.

Tôi kể về cậu ấy với bố mẹ. Bố mỉm cười, nụ cười hạnh phúc mà bao lâu rồi tôi không thấy. Còn mẹ ôm lấy tôi, nói rằng mẹ biết ơn cậu ấy nhiều lắm.

Ba ngày sau, cậu ấy vẫn gọi điện. Nhưng không chỉ lắng nghe tôi, lần này cậu ấy nói với tôi:

- Cậu phải tập đi! Cậu nhất định sẽ đi lại được bình thường.

Điều cậu ấy nói làm tôi sợ. Tôi mãi mãi chỉ có thể đi khập khiễng như thế này, đó là lời bác sĩ đã nói.

- Tớ không thể…

- Cậu có thể - cậu ấy ngắt lời tôi, giọng nói đầy cương quyết - Chỉ cần cậu tập luyện chăm chỉ, nhất định chân cậu sẽ đi lại được bình thường.

- Nhưng…tớ sợ lắm.

- Cậu đã bao giờ thử cố gắng chưa?

Tôi nhớ lại quá khứ của mình. Mỗi lần tôi đi học đều có bố mẹ đưa đón, về đến nhà tôi lại ở lì trong phòng. Hình như, chưa một lần tôi cố gắng làm khác đi số phận của tôi…

- Cậu tin tớ chứ? - cậu ấy lên tiếng, giọng đầy ấm áp

- Tớ tin cậu.

- Vậy thì không bao giờ được đầu hàng số phận. Dù thế nào cậu cũng phải cố gắng. Cho dù tất cả mọi người có quay lưng với cậu, vẫn còn có tớ mà.

Tôi không nói thêm được gì nữa, nước mắt tôi đầm đìa trên khuôn mặt. Tôi luôn tin tưởng cậu ấy. Vì vậy, chỉ cần cậu ấy nói tôi có thể làm được, nhất định tôi sẽ làm.

Ngày hôm sau tôi cùng mẹ ra bãi biển. Mẹ nói hồi nhỏ khi tôi mới tập đi, ngày nào mẹ cũng dắt tôi ra biển. Tôi rất thích đi trên cát. Và mặc dù quá trình tập đi của tôi rất khó khăn, nhưng tôi luôn háo hức hơn tất cả những đứa trẻ còn lại.

Tại nơi này, tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Mỗi ngày tôi tập đi đúng một tiếng đồng hồ. Tôi đi suốt trong một tiếng đó, đi chậm, nhưng hầu như không nghỉ chút nào. Mẹ luôn đi theo động viên tôi. Ai cũng nhìn tôi, nhưng tôi làm theo lời Phong nói, coi đó chỉ là những cái nhìn ngưỡng mộ. Bởi vì tôi có nghị lực, những người có nghị lực thì không ai có thể coi thường.

Khi về nhà, chân tôi đau nhức khủng khiếp, có những hôm đau đến mức không thể ngủ nổi. Nhưng tôi bắt mình cố gắng chịu đựng. Mỗi ngày, tôi đều kể lại quá trình tập luyện cho Phong nghe. Cậu ấy khen ngợi tôi, rồi bảo tôi phải cố gắng đi nhanh hơn.

Thời gian sau đó, tôi tăng lên một tiếng rưỡi, rồi hai tiếng luyện tập. Nhiều lúc chân tôi đau không thể nhấc lên nổi, tôi ngồi bệt xuống nền cát và khóc tức tưởi.

Mẹ vội vã chạy đến động viên tôi.

- Con giỏi lắm mà, đừng khóc. Chỉ còn một đoạn nữa thôi.

- Nhưng con mệt lắm…con mệt mỏi lắm mẹ ơi…

Mẹ nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt đầy kiên định

- Cả bố, mẹ và cả Phong đều tin tưởng con. Con không được từ bỏ, không được làm cho mọi người thất vọng. Mẹ biết con làm được mà.

Tôi nghĩ đến bố mẹ, nghĩ đến Phong, nghĩ đến những người luôn giễu cợt mình. Rồi tôi đưa tay lau nước mắt, tiếp tục đứng lên.

Khi mẹ mệt, bố lại thay mẹ đưa tôi đi. Cũng có lúc cả bố và mẹ đều bận, nhưng tôi vẫn đi một mình. Tôi không thấy sợ nữa, tôi càng lúc càng thấy quyết tâm.

Tôi đã có thể tự đi bộ đi học mà không cần bố mẹ đưa đi. Tôi vẫn chưa thể chạy được, nhưng đi đã nhanh hơn nhiều. Quan trọng là tôi không cho phép ai coi thường mình. Trong suốt bao nhiêu năm được sống, cho đến lúc này tôi mới cảm nhận được cuộc sống của mình có ý nghĩa.

Hai năm sau kể từ ngày tôi biết Phong, tôi đã có thể đi lại bình thường. Tôi có thể chạy được một đoạn. Và khi nhìn tôi đi, không ai biết là tôi bị tật.

Ngày hôm đó, bố mẹ tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho tôi. Bố mẹ ôm tôi thật nhiều và nói rằng họ xin lỗi tôi.

- Bố mẹ đã luôn bảo con phải cố gắng chấp nhận số phận. Bố mẹ không hề một lần nghĩ đến chuyện giúp con thay đổi điều tồi tệ đó. Nếu như không có Phong thì bố mẹ đã tự tay đánh mất cơ hội của con rồi, bố mẹ xin lỗi…

Bố mẹ tôi không hề có lỗi, đều là tại tôi đã không có đủ nghị lực để vượt qua khó khăn của chính mình. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã khác. Mọi chuyện
1 2

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 2 trang

Đang xem: Truyện cuộc sống ý nghĩa: sứ giả của thượng đế Trong chuyên mục Truyện ý nghĩa về cuộc sống
Cùng chủ đề:
Chuyện kể cho 40 sau vô cùng thủ vị
Truyện ngắn Giấy chứng nhận làm người full
Truyện ngắn Nhút Nhát Và Liều Lĩnh full
Truyện teen hay và ý nghĩa cuôc sống Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay full
Truyện cuộc sống ý nghĩa, sứ giả của thượng đế, truyện hay cuộc sống, truyện đầy ý nghĩa
Bài Ngẫu nhiên
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- Hình nền girl xinh cho mobile
- Hình ảnh girl bikini cực xinh, kute, gợi cảm không chịu nổi
- Hình nền trái tim tình yêu rất đẹp phần một
- Ảnh sexy girl nhìn không chịu được
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện cuộc sống ý nghĩa, sứ giả của thượng đế, truyện hay cuộc sống, truyện đầy ý nghĩa Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved