Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 32

Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 32

•Ngày Gửi: 10,09,13 -21:09)
•Xem: 134057 lượt xem

Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 32


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 32

thì sao?” gương mặt TUẤN càng lúc càng gần nó!
“chẳng phải tôi………..tôi đã……….” Nó bắt đầu chỉ tay về phía mình!
TUẤN khẽ nhếch mép!
“ngốc! nãy giờ cô chỉ chạy trong phạm vi “vườn” của cậu MINH NHẬT thôi!”
Nó nhìn vào hư vô, vườn……….đây chỉ là….khu vườn của cái tên MINH NHẬT?
Nhìn gương mặt ngây ngô của nó, TUẤN cười lớn, bất giác lôi nó về thực tại! TUẤN nhìn nó một hồi, lấy tay đỡ nó đứng dậy…
“tôi tự đứng được!” nó nói, tay TUẤN dừng giữa không trung!
Nó lấy tay chống xuống đất, lồm cồm ngồi dậy.
“ah!” nó la lên, nhìn xuống chân, TUẤN cũng nhìn theo hướng mắt của nó!
Không biết từ bao giờ, chân nó lấm lem màu đỏ của máu, đôi chân trắng bệch, dính đầy đất!
Đến lúc này, nó chợt thấy đau!
“đồ ngốc!” TUẤN la lên, đưa ánh mắt căm phẫn nhìn nó!
Rồi cậu cõng nó lên, bước về phía biệt thự! Động tác nhanh lẹ, nhưng nhẹ nhàng! Nó ko vùng vẫy, nằm im trên lưng TUẤN, tự hỏi cậu có bị j ko mà la nó?
Phút chốc, ngôi biệt thự hiện ra ngay trước mặt, TUẤN đặt nó trên giường, rồi nhanh chóng đi lấy bông băng!
Lúc này, nhìn xuống chân nó, nó khẽ rùng mình, hình như….nó đạp phải mảnh kính?
“cô muốn chạy trốn tới vậy sao? Lo chạy mà ko biết chân đang bị thương!” TUẤN trên tay cầm một xô nước sạch tiến về phía nó!
Nó chu môi, nhìn TUẤN, xong nhìn xuống chân mình, im lặng!
TUẤN nhẹ nhàng cầm lấy bàn chân nó, cậu lấy nhíp gỡ mấy mảnh kính ra, xong rửa chân cho nó!
“đau ko?” TUẤN ngước mặt lên nhìn nó!
Nó thì nước mắt rưng rưng, môi mím chặt, mắt nhìn TUẤN khẽ gật đầu!
*đau thấy pà!* nó thầm trách!
TUẤN thở hắt ra, rồi cậu cố gắng nhẹ nhàng hết mức có thể để lau chân cho nó! rồi TUẤN quấn băng cho nó!
TUẤN đi, nó nhìn lại bàn chân đang quấn lớp băng màu trắng mà khóc thầm! làm sao chạy trốn đc nữa đây!!!
Nó nhìn quanh, giờ….đi cũng không đc!! Nó bây giờ quả là một tù nhân rồi! nghĩ vậy, nó ngả lưng xuống giường!
Nó nhắm mắt lại…chợt hình ảnh của hắn hiện lên…rất rõ! Rõ tới nỗi…lúc mở mắt ra nước mắt đã thấm đẫm 2 bên má!
Giờ hắn có biết nó đang bị bắt cóc ko? Giờ liệu hắn có đang tìm nó? nó muốn hắn ở đây!
“đáng gét…cứu tui!” nó khẽ nói, lời nói theo giớ, phảng phất ra không trung, hòa cũng tiếng sóng…biến mất!


3 ngày trôi qua, vì cái chân đau, nó không thực hiện đc bất kì kế hoạch chạy trốn nào, chỉ thui thủi trên chiếc giường, sáng ngắm cảnh biển, chiều ngắm cảnh biển, ăn xong rồi nằm, nằm xong ngồi, ngồi xong ngáp……..>”<
“ash tui muốn ra ngoài” nó hét lớn,rồi quay qua nhìn TUẤN đang ngồi thong thả trên so pha!
TUẤN khẽ nhìn nó, xong tiếp tục dán mắt vào tờ báo!
Nó liền đơ người một hồi, rồi tiếp tục!
“tui muốn ra ngoài!! Nói thiệt đó! Tui không chạy trốn đâu! Hứa luôn á!”
Nó nói, tay quơ lung tung!
TUẤN bỏ tờ báo xuống nhìn nó nghi ngờ!
“lần trươc cô cũng đã hứa là sẽ ngoan ngoãn theo tôi, nhưng cô vẫn chạy trốn! tôi có nên tin cô không?” TUẤN nhíu mày, nghiêng đầu nhìn nó! nó thoáng đỏ mặt, cúi gầm mặt xuống!
“nhưng cậu xem đi! Chân tui như vậy sao mà chạy đc!” nó nũng nịu “đi nhaz! Tui không chạy mà!”
TUẤN nhìn nó không chớp mắt, cậu quay mặt đi che đi nụ cười mỉm! 3 ngày cũng đủ cho cậu biết nó vốn không phải là một đứa ngoan ngoãn gì! nhưng cậu vẫn đứng dậy, tiến về phía nó!
“lên đi!” cậu ngồi xuống, quay lưng qua trước mặt nó! nó khó hiểu!
“tôi sẽ cõng cô đi! Chân cô như vậy sao mà đi chứ?” TUẤN lên tiếng!
Nó ngần ngại, vòng tay qua cổ TUẤN! phút chốc, nó đã ở trên lưng cậu!
Nó nhăn mặt…..vậy thì còn gì là kế hoạch nữa chứ? chân của nó theo nó cảm nhận thì có lẽ đã lành, ít ra đã chạy đc! Điều cần làm là…hạ gục tên này! Mà hạ gục sao chứ? nó cứ miên man suy nghĩ! Không biết biển đã hiện ra trước mặt mình rất gần!
TUẤN cố tình bước gần sóng biển, những con sóng vẫn đều đặn rì rào không ngừng! không hiểu sao lại thấy vui vui khi ở bên con nhóc này!! Một đứa ngang bướng, hiếu động! theo dõi nó mấy ngày qua làm cậu không thể nào nhịn cười đc! Một đứa như nó mà bắt ở yên một chỗ quả là một cực hình thật!
“này! Cô ngắm cảnh đủ chưa hả?” TUẤN lên tiếng khi nãy giờ thấy nó im lặng!
“hả?” nó giật mình!
“đang nghĩ cách chay trốn à?” TUẤN cười khẩy “cô nghĩ sẽ chạy đc sao?”
Nó xụ mặt xuống, lầm bầm sau lưng TUẤN!
“tôi mún ngồi!” nó nói, tay chỉ về tảng đá to trước mặt!
“tại sao?” TUẤN hỏi lại!
“ưm!! Tui mệt!” nó gãi đầu!
“tôi mới là người cõng cô! Làm gì mà mệt chứ?” TUẤN nhún vai!
Nó lại cúi đầu xuống, lầm bầm!
“nhưng tui muốn ngồi!” nó nói! TUẤN típ tục bước đi!
“chân tui nó rự nhiên đau quá!” nó than vãn! TUẤN khựng lại, suy nghĩ một hồi rồi lại chỗ tảng đó đặt nso lên đó!
No mừng thầm, cuối cùng cũng tách ra khỏi tên này!
“đau chõ nào hả?” TUẤN giọng nói pha chút lo lắng, nhưng vẫn cố giữu gương mặ lạnh lùng!
“chân này!” nó đưa chân trái lên!
TUẤN ko ngừng ngại ngồi xuống, nâng chân nó lên xem! Nó chuẩn bị dùng chân còn lại đạp cho TUẤN ngã rồi bỏ chạy! nó hào hứng khi giơ chân phải lên…

Chap 55

Ánh chiều tà bắt đầu bao phủ khắp nơi, tại nhà của ĐĂNG, các gia nhân đôn đả chạy xuôi ngược với những vật dụng đầy ắp trên tay! Họ đnag trang hoàng lại khu vườn lộng lẫy phía sau, bởi tối nay là một ngày khá là đặc biệt- sinh nhật của MINH NHẬT!
Khi ánh sáng từ mặt trời ko đủ để thắp sáng khu vườn nữa, từng hàng ánh sáng vàng nhẹ huyền ảo bắt đầu le lói, làm màu xanh của khu vườn bắt đầu bừng sáng, nổi bật không kém là những cây cột khổng lồ và những bức tượng đầy tính nghệ thuật đặt khắp nơi!
Giữa sân là một đài phun nước nhìu tầng, nước từ trên chảy xuống thanh thoát, nhẹ nhàng, như có tráng một lớp bạc, lấp lánh!
Những bàn đồ ăn đầy ắp đã đc chuẩn bị đầy đủ, thơm phức, nhưng ko át đc hương hoa lan tỏa, với màu trắng là chủ đạo, màu sắc rực rỡ của hoa đc nỏi bật, hài hòa với sắc cảnh!
Các khách mời cũng đã đến đông đủ, từ những ông chủ to béo, đến những nàng tiểu thư thướt tha xinh đẹp trong những bộ váy bắt mắt! tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian sang trong, khiến những kẻ bình thường khi bước vào đây cũng có thể chết vì choáng ngợp!
Trên tầng thượng, MINH NHẬT đứng từ trên, nhìn xuống, nhếch mép cười!
*tất cả sẽ là của mình!*

“cậu đã tới chưa?” ĐĂNG ngồi trong phòng, từ cửa sổ, cậu cũng có thể được quanng cảnh nhộn nhịp bên ngoài ngay lúc này!
“một nửa chặn đường! tên kia sao rồi?” giọng hắn vang lớn trong đt của ĐĂNG, tiếng gió ồn ào không kém!
“tên đó ngoan ngoãn ở nhà đã 3 hôm nay, và hôm nay cũng vậy!” ĐĂNG lạnh lùng nói.
“đc! Có thể tối nay tôi sẽ tới nơi!” hắn tắt máy, phóng chiếc mô tô đi với vận tốc tối đa!
ĐĂNG khẽ gập đt lại, cậu lẳng lặng nhìn ra ngoài! Cậu đang cầu mong…hắn sẽ cứu đc nó, trước khi MINH NHẬT ra tay!
“cộc cộc”
“cậu chủ! bữa tiệc đã bắt đầu, có lẽ cậu nên ra!” tiếng quản gia vang lên phía sau cánh cửa, ĐĂNG mở mắt, nhìn trừng trừng vào ko trung, rồi cậu nhắm mắt lại!
“tôi ra ngay!”

Ngoài bĩa biển, từng đợt sóng cứ trườn lên , liếm bãi cát , rồi thấ vào chũng, để lại những bong bóng trắng xóa còn đọng lại trên đó!
Cái màu đỏ rực ôm lấy bãi biển, nhộm thành một sắc cam mát rượi, dịu mắt!
TUẤN vẫn chăm chú nhìn chân nó, tìm kiểu lí do tại sao nso lại đau? Có khi nào nhiểm trùng? Thế thì nguy thật!
Trong khi đó, nó chuẩn bị giơ chân lên đạp TUẤN thì…nó nhìn vào gương mặt đó! Cậu đang lo lắng cho nó sao? Nó từ từ hạ chân xuống..nó ko nỡ! ash!

“này! Nếu tôi…bỏ trốn được thì cậu…sẽ như thế nào hả?” nó chợt lên tiếng, nghiêng đầu nhìn xoáy vào TUẤN!
TUẤN nhướn mày nhìn nó khó hiểu? cô nàng này tính làm gì nữa đây?
“cô vốn ko thể thoát khỏi tôi!” TUẤN nhún vai!
“nhưng lỡ vậy thì sao?” nó lúng túng!
TUẤN nhìn nó, ánh mắt bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn!
“tôi sẽ…tôi ko biết! có thể chết!” TUẤN nói…giọng phảng phất buồn!
“chết?” nó hỏi lại, khá bất ngờ trước câu trả lời này!
TUẤN ngồi bên cạnh nó, mắt cậu dán ra biển!
“vì đã ko hoàn thành nhiệm vụ!” cậu tiếp lời!
Nó cũng theo ánh mắt TUẤN, nhìn ra biển!
“đáng ko?” nó xụ mặt, nhìn xuống chân, ngọ nguậy!
“đáng!” TUẤN chắc nịch!
“tại sao?” nó quay mặt lên nhìn TUẤN, đôi mắt nheo nheo lại!
TUẤN cười cười, nhìn nó “bởi tôi đã không thể ngồi đây…nếu không có cậu chủ!” rồi TUẤN nhìn lại ra biển, cười khẩy một cái! Thực chất…trong lòng cậu…cũng ko mong có một cái hoàn cảnh như vầy! nếu hôm đó…cậu ko đc cứu! nếu….lúc đó…cậu chết có lẽ hay hơn!
Nó nhìn TUẤN với cặp mắt man mác!
“tôi mồ côi từ lúc sinh ! tôi cũng không biết! chỉ biết mình từ khi bắt đầu biết nhớ thì đã sống trong một gầm cầu gần môt cái chợ! như một bản năng tôi ăn xin để sống qua ngày!”


……………………….
“bắt lấy nó!” tiếng một người đàn bà vang lên một cách chói tai!
Cậu bé hoảng loạn tay cầm ổ bánh mì mới trộm đc, chạy hụt hơi!
“ạch!” vấp phải đá, cậu bị té nhoài, gương mặt lấm lem sình đất, ổ bánh mì rơi trên đất dính đầy sình! Cậu mếu mặt lại, vì đau, vì sợ, vì ổ bánh!

“mày đây rồi!” người đàn bà to béo rốt cuộc cũng chạy tới, không nhân nhượng cho một bạt tay vào mặt cậu bé!
Như phản xạ, cậu co người lại, che đi gương mặt xanh xao để tránh những cú giáng tiếp theo!
Người phụ nữ đó như ko tim, lạnh lùng tiếp
« 28 29 30 31 32 33 34 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 32 trong tổng số 39 trang

Đang xem: Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập - đọc truyện tiểu thuyết love hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 32
Bài Ngẫu nhiên
- Video beat karaoke: Tìm lại bầu trời - Tuấn Hưng 3gp cho mobile
- Bài hát tình yêu tình cảm hay nhất hiên nay: Quên một người - Ngô Kiến Huy - Tải về nghe ngay và luôn - cập nhật
- Opera mini 7.5 cho máy android
- Thư tình yêu lãng mạn gửi em: Mình yêu nhau nhé em!
- Games Counter Strike 3d giảm dung lượng cho máy Java (Hép lai)
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 32 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved