Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 34

Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 34

•Ngày Gửi: 10,09,13 -21:09)
•Xem: 134069 lượt xem

Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 34


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 34

động, chỉ có tiếng chuột, tiếng hơi thở của cậu! nhắm mắt…cũng như mở mắt! trước mặt…chỉ là bóng tối!


2 tay cậu càng đan chặt vào nhau khi nhớ lại cảm giác đó!!!



“đoàng!”

Vậu mở mắt khi nghe thấy tiếng súng! Có kẻ đột nhập! TUẤN không vội đứng dậy, cậu nhíu mày…lựa chọn! rồi TUẤN nhếch miệng!


“tới đúng lúc lắm!”


Trong căn phòng đó, nó cũng giật mình, ngồi phắt dậy nhìn quanh! Đó…không phải là tiếng súng chứ? nó nhìn quanh! Chợt cánh cửa của bị bật tung ra một cách mạnh bạo! TUẤN nhanh chóng bước vào!

“chuyện gì…?” chưa hỏi xong, TUẤN đã bế nó lên, vội vàng bước ra khỏi căn phòng! Bên ngoài, tiếng súng vẫn vang lên đều!


Nhìn gương mặt vội vàng nhưng lạnh lùng của TUẤN, nó khẽ run lên, thấy nó run, TUẤN đưa mắt nhìn nó, khẽ cười trấn an! TUẤN đặt nó vào trong góc tối, giấu nó đi rồi tiến lên!

“đoàng đoàng!”


2 tiếng súng vang lên, nó chỉ kịp nghe tiếng 2 thân hình ngã xuỗng, xong TUẤN xuất hiện! cậu vuốt đầu nó!
“nhắm mắt lại đi! Hứa với tôi…không được mở mắt!”
Nó ngạc nhiên, đưa ánh mắt khó hiểu nhìn TUẤN!
TUẤN thở hắt ra, cậu cởi cà vạt, bịt mắt nó lại!
Nó không thấy gì, chỉ cảm giác hình như TUẤN đã bế nó lên lại, cậu chạy đi đâu đó! Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả!

“cạch!” TUẤN mở cửa, đi vào một căn phòng nhỏ! Cậu cởi cái cà vạt ra, nó khẽ nhíu mày, rồi nhìn quanh!
“đây là đâu?” nó hỏi TUẤN!
TUẤN nhìn nó, xong cậu tiến tới gần nó, đặt lên trán nó một nụ hôn!
“hứa với tôi, ở yên tại đây! Chỉ một chút nữa thôi…em sẽ được tự do!” rồi cậu lao ngay ra khỏi cửa, nó vẫn còn ngẩn người, chỉ biết đứng yên nhìn TUẤN biến mất sau cánh cửa! chuyện gì đang xảy ra?

Chap 57
Ngoài sân, tiếng súng vẫn đều đều vang lên.
Hắn núp mình trong những bụi cây, núp được sau một cái cây to, hắn thở dốc! hắn không ngờ được tình huống này! Không ngờ…trong nhà lại có nhiều người canh gác đến vậy!!!
Hắn nhìn vào tay của mình, một viên đạn đã găm vào trong đó! Máu cứ tuôn ra, hắn xé tay áo, quấn lại!
Chợt hắn nghe một làn đạn vang lên! Rồi im bặt!
Hắn khẽ nhíu mày, thắc mắc!

Sau bụi cây, hắn loáng thoáng nhìn ra.
Một thanh niên, đang đứng, trên tay cầm một khẩu súng, dưới chân cậu là những tay vệ sĩ hồi nãy!

“cậu TUẤN….sao cậu…..” một tên vẫn chưa chết hẳn, cố gắng gượng đầu dậy nói!
Chàng thanh niên vẫn lạnh lùng, nhắm súng vào trán tên đó!
“đoàng”
Lại một vũng máu khác xuất hiện, TUẤN ánh mắt thất thần, lạnh lẽo, nhìn vào hư vô! Xong không thể phí thêm một giây nào nữa, cậu đưa mắt tìm hắn!
“hãy bước ra đầy đi! Tôi sẽ dẫn cậu tới chỗ cô ấy!”
TUẤN lạnh lùng nói!
Cậu nhìn một hồi, vẫn không thấy động tĩnh gì, tính nói lần thứ 2 thì một lưỡi dao đã kề ngay cổ cậu!
“làm sao tôi tin được cậu nhỉ?” hắn hăm he con dao ngay cổ TUẤN, nói! Ánh mắt nhưu rực sáng! Vui có, những vẫn đầy hoài nghi!
TUẤN vẫn lạnh lùng!
“vậy thì theo tôi!”

Nó ngồi bệt dưới đất, thu mình lại! những tiếng súng thật kinh hoàng! Nó sợ…sợ cái gì đó rất mơ hồ!

Nó nhìn quanh, cũng may là ở đây có ánh sáng của đèn điện, nếu không thì…chắc nó sẽ thật sự hoảng loạn!

Tim nó đập nhanh, nó…dần dần cảm thấy an toàn hơn! Chẳng hiểu sao nó lại có cảm giác…hắn đang ở rất gần! càng lúc càng gần…càng lúc càng thấy ấm áp và an toàn! Nó ngồi bó gối lại, nghiêng đầu suy nghĩ…sao nó lại suy nghĩ vớ vẩn như vậy nhỉ? Lúc này mà càng mơ mộng sao?
Mà nhắc tới lúc này, nó lại bắt đầu thắc mắc về thái độ của TUẤN hồi nãy. Tự do? Vậy…nó được thả hả? nhưng sao lại nhốt nó ở đây? Thật là khó hiểu.


Chợt cánh cửa gỗ màu nâu được mở ra, nó quay đầu lại hét lớn.

“nãy giờ cậu đi đâu vậy? sao tôi phải…ngồi…” chưa dứt lời, họng nó đã nghẹn lại, mắt mờ đi vì nước dâng lên. Khi nước mắt đã vỡ, cảm nhận được vị mặn khóe môi, nó bắt đầu chớp mắt.
Mơ à? Nó…đang mơ? Nó cứ nghĩ nó đang mơ cho tới khi có một vòng tay ôm nó, an toàn quá? Tim nó đập mạnh, bàn tay run run đập liên hồi vào lưng hắn.

Hắn ôm thật chặt, mặc kệ nó đang đánh hắn. Khi thấy nó, hắn chợt quăng con dao xuống đất, lao vào ôm nó, không suy nghĩ gì cả!

TUẤN từ từ, cúi xuống lượm con dao lên, thật chẳng hiểu sao hơi nhói nhói khi thấy nó như vậy! cậu khó chịu khi thấy cảnh này sao?

“đi thôi! Chúng ta……không có thời gian đâu!” TUẤN lên tiếng, đồng thời đưa con dao cho hắn.

Rồi cậu nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Hắn buông nó ra, hôn vào trán nó, xong nắm tay nó bước đi theo TUẤN.
Nó mỉm cười, trước mắt chỉ là tấm lưng của hắn. Hạnh phúc, nó thấy vậy. Cuối cùng…hắn cũng đã ở đây rồi, tốt quá!

Đang đi, điện thoại của hắn đổ chuông.
“cậu đã thấy TINH MI chưa?” đầu dây bên kia, ĐĂNG nói với giọng lo lắng.
Hắn nhìn qua nó, rồi mỉm cười. “cậu ấy đang ở đây!” hắn nói.
“hãy mau chóng ra khỏi đó!” ĐĂNG nói với một giọng hết sức nghiêm túc, tới nỗi người nghe như hắn cũng cảm thấy bất an!
“MINH NHẬT…tên đó đang trên trực thăng đến đó! Mau lên! Các người không còn nhiểu thời gian đâu!” ĐĂNG hét lớn!
Hắn thoáng sững sờ, xong nhanh chóng cúp máy, nắm tay nó chạy thật nhanh!
Nó bị hắn làm bất ngờ, chạy xém té!
“hãy chạy mau lên! MINH NHẬT đang trên đường tới đây!” hắn hét lớn, cho cả nó và TUẤN nghe! Nghe xong, nó cố gắng chạy! mặt TUẤN tối sầm lại, xong cũng thật nhanh đưa 2 người chạy ra ngoài!


Cuối cùng, cả 3 cũng đã đứng bên ngoài căn nhà, chạy được một quãng, TUẤN chợt dừng lại, nó và hắn chạy sượt qua TUẤN! nó quay đầu lại nhìn TUẤN xong cũng dừng lại, gương mặt đầy thắc mắc!

“hãy chạy đi! Tôi sẽ ở lại!” TUẤN lạnh lùng đút tay vào túi quần, xong quay lừng, toan bước lại vào trong. Chợt tay cậu bị nó níu lại.

“hãy chạy cùng tôi!” nó nói, giọng đầy thẩn thiết. gió đang thổi mạnh, như thời gian của 3 người đang trôi qua. Không gian khẽ lắng đọng một hồi, TUẤN gỡ tay nó ra.


“cuộc sống của tôi…là đây! Tôi không được quyền lựa chọn! nhưng cô thì có! Tôi chỉ có thể giúp được tới đây! Mau chạy đi, nếu không công của tôi sẽ đổ sông đổ biển!” TUẤN nhìn xoáy vào mắt của nó, nói.
Nó ngẩn người nhìn TUẤN, xong mím môi!
“cậu nói gì vậy hả? mau chạy cùng tôi!” nó vẫn kiên nhẫn nắm tay TUẤN. hắn khẽ nhíu mày, nhìn bâng quơ một hồi rồi chạy lại chỗ nó.
“MI nói đúng, chũng ta không còn thơi gian nữa, mau chạy cùng chúng tôi!” hắn nói.


Chợt tiếng trực thăng xé gió vang vọng cả bầu trời, những luồng gió mạnh bắt đầu ập tới.


“chết tiệt! núp mau!” TUẤN ôm nó, nhảy vào ven đường, núp sau những lùm cây um tùm, hiểu ý, hắn cũng chạy vào.

TUẤN buông nó ra, nhìn nó với ánh mắt thành khẩn.
“mau chạy đi! Cậu chủ về rồi! nếu còn ở đây…cả 3 chúng ta sẽ chết!”
“không! Cậu phải chạy chung với tôi!” nó nhất quyết không buông TUẤN ra!
“nghe lời tôi, tôi sẽ chặn cậu chủ lại!” TUẤN nắm chặt 2 vai nó, giữ chặt, xong từ từ buông ra. Cậu nhanh chóng chạy về phía căn nhà, nơi chiếc trực thăng đang từ từ hạ cánh!
Nó toan chạy theo, nhưng hắn đã giữ nó lại. nó ngước mặt nhìn hắn.
“chúng ta đi thôi!” hắn nói, nhìn vào mắt nó. nó khẽ nhìn theo dáng TUẤN , nhíu mày, xong cũng chạy theo hắn.


Phía sau, một tràng súng lại vang lên, hắn quay lại, nói lớn.
“chúng ta sắp tới nơi rồi” rồi hắn cười.
Nó cũng cười , nhưng thật gượng gạo, bởi nó lo cho TUẤN. chợt…hình ảnh BI hiện lên.
Nó…đã một người…chết vì nó? nó sẽ để TUẤN cũng sẽ nguy hiểm tính mạng vì nó sao?

“sao…em dừng lại” hắn liền hỏi nó.
Nó chỉ đứng im, cúi đầu xuống nhìn mặt đất.
Rồi nó ngước mặt lên, nhìn hắn.
“tui…ở lại…” nó nói, hắn sững người.
“em nói cái gì vậy?” hắn nắm chặt vai nó.
Nó nhíu mày khổ sở, rồi nhìn lại phía sau.
“TUẤN…cậu ta có thể chết…vì tui! Tui không muốn đâu!” nó nói, rồi tiến về phía đó.
“em có bị gì không? Sao lại như vậy chứ?” hắn giật mạnh tay nó, níu lại.
Nó lao vào ôm hắn, đặt vào môi hắn một nụ hôn , nó không muốn dứt ra, nhưng nó phải chấm dứt, nó nhìn hắn.
“chạy đi! Chắc chắn…phải quay lại cứu tui và cả TUẤN nữa! nhớ đó!” rồi nó buông ra, bỏ chạy.

*tui xin lỗi! một người đã chết vì tôi! Sẽ không có người thứ hai đâu*

Chap cuối!
Chương một: trận đấu quyết định.
Hắn chỉ có thể đứng yên đó, nhìn nó chạy đi. Tại sao lại như vậy chứ? tại sao nó phải quay về chỗ đó? Nhưng…điều hắn thắc mắc hơn là tại sao hắn lại để nó đi? Cứ như đó là việc mà hắn nhất định phải làm vậy.
“anh sẽ trở lại!”
Hắn tự nhủ, rồi chạy đi, như ĐĂNG đã từng nói, hắn tin chắc MINH NHẬT sẽ không làm gì nó.


TUẤN tiến vào trong ngôi nhà, cậu đứng ngay giữa sân, nơi chiếc trực thăng của MINH NHẬT đang hạ cánh, MINH NHẬT bước xuống, kinh ngạc khi thấy khắp nơi đầy xác chết ngổn ngang và giữa những cái xác đó, TUẤN vẫn đứng, cậu đã bỏ hết vũ khí, cứ như là đang kí vào một bản án tử hình!
MINH NHẬT nghiến răng, dường như cậu đã hiểu mọi chuyện, chỉ có TUẤN mới có thể giết những người này! Cậu rút cây súng của vệ sĩ bên cạnh, lạnh lùng bắn 2 phát đạn vào vai TUẤN.
TUẤN quỵ xuống ngay tức khắc, nhưng cậu không chết, cậu khẽ cười khẩy! MINH NHẬT sẽ cho cậu cái ân huệ được chết nhanh như vậy sao? Cậu ta là một con thú, một con thú máu lạnh, luôn thích ngắm nhìn kẻ thù của mình chết trong đau đớn, chết từ từ, chết chậm rãi, cho dù
« 28 29 30 31 32 33 34 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 34 trong tổng số 39 trang

Đang xem: Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập - đọc truyện tiểu thuyết love hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 34
Bài Ngẫu nhiên
- Ê! Em yêu anh!!! - Truyện tình yêu cảm động đầy nước mắt
- Because I m Stupid - một bài hát Hàn hay chia sẻ cùng mọi người
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- XEM ONLINE Phim ngắn Việt Nam hay, hài, diễn viên đẹp: những phóng viên vui nhộn - bộ tứ 10A8
- Đề bài và bài làm kiểm tra cực hay cực hài, xem là cưới đến chết luôn
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 34 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved