Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 37

Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 37

•Ngày Gửi: 10,09,13 -21:09)
•Xem: 134054 lượt xem

Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 37


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 37

hắn yêu, hắn không tha thứ cho kẻ làm nó khóc!
Đến khi MINH NHẬT bất tỉnh, gương mặt bầm tím hắn mới dừng lại.Mệt mỏi, hắn loạng choạng đứng dậy, tiến về phía nó.
“ổn rồi! không…sao đâu!” hắn nhăn mặt, ôm nó vào lòng! Gương mặt hắn hiện rõ sự đau đớn!
Nó ôm chặt hắn, khóc thật nhìu, đầu hắn gục lên vai nó.
Chợt nó cảm thấy cái váy ướt đẫm, nó từ từ đẩy hắn ra, cả cơ thể hắn chợt đổ về phía sau, gương mặt tái nhợt , đôi mắt nhắm nghiền lại.

Cả cái váy nó đang mặc ướt đẫm máu của hắn, nó lấy tay bịt miệng lại khi thấy máu tuôn ra từ bụng hắn! hắn…đã trúng viên đạn của MINH NHẬT!
Nó hoảng loạn, tất cả mọi thứ rối tung! Nó ngồi đó, ôm gối, đôi mắt thất thần nhìn vào hư vô, hoảng loạn, sợ hãi, trơ trọi! mọi thứ như sụp đổ trước mặt nó, trời đất như quay cuồng, hỗn độn, đầu của nó…cứ như bị vỡ tung! Đau quá! Nó đau! Tim nó…đau quá! Nó không thể thở! Làm ơn!! Cứu nó với !! làm ơn!! Cứu nó!!!
Nó khóc, nó khóc như đứa con nít, và rồi…ngất lịm đi!
QDK(Admin) [Off]
Hôm nay, 02:09
Re: [Chap 58 (tập cuối)] Đừng yêu tôi đồ ngốc -> Vì yêu em nên tôi mới là tên ngốc
Chương 2 - Đồ đáng ghét hãy trở về

1 tháng sau, tại bệnh viện.
Hắn ngồi tại phòng bệnh , đôi mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ!
“chán quá nhỉ?”
Cửa phòng mở ra, MINH ĐĂNG bước vào trong bộ đồ màu xanh .
Hắn cười khẩy, nếu một tháng trước, vào ngày đó người của MINH ĐĂNG tới chậm trễ thì có lẽ…hắn cũng không thể ngồi đây để gặm nhắm cái sự buồn chán này.
MINH ĐĂNG nhìn lên đồng hồ, rồi khẽ nhíu mày lại như một đứa trẻ.
“tới giờ tôi khám rồi! cả uống thuốc nữa! nản thiệt! tôi đi đây!” MINH ĐĂNG để 2 tay lên đầu, rồi chán nản bước ra khỏi phòng hắn.
Hắn ngồi một hồi, cũng đứng lên, nhưng không phải là đi khám, mà là hướng về phòng bênh của nó!

Hắn đẩy của bước vào, phòng bệnh của nó thật ảm đạm…bởi không có tiếng cười của nó.
Hắn lấy một cái ghế, ngồi cạnh nó.
Bác sĩ nói…về thể chất…nó không sao! Nhưng vì shock quá nặng…nên có lẽ…bản thân chưa muốn tỉnh dậy! nó đã mê man từ lúc vào đây.
Hắn nắm tay nó, hôn lên đó! Rồi vuốt gương mặt nhợt nhạt của nó.
“em biết anh đang bên cạnh em mà! Đúng không?” hắn nói, cơ thể nó vẫn không phản ứng gì.
Hắn hôn lên trán nó.
“ em…làm ơn! Hãy tỉnh dậy đi! Anh không sao! Và…cả TUẤN cũng vậy!” rồi hắn mỉm cười, bước ra khỏi phòng nó.
Hắn đi ngang qua một căn phòng, nơi có một chàng trai đnag nằm trên giường bệnh, trên người đủ thứ dây nhợ của nhiều loại máy móc để duy trì sự sống!
Viên đạn kia đã không tổn hại đến não của TUẤN, nhưng nó khiến cậu phải sống một cuộc sống thực vật!
Bác sĩ nói rằng tình trạng này có thể kéo dài vài tháng, vài năm…kể cả là suốt đời!
Hắn cười khẩy, rồi bước về phòng mình!
Vài ngày sau, hắn xuất viện.
Về tới nhà, bà quản gia chạy ra ôm hắn vào lòng, còn khẽ đánh hắn vì đã làm bà lo!
Hắn cười…nhưng nụ cười lại tắt khi thấy cha hắn!
“vào phòng gặp cha!” cha hắn lạnh lùng, rồi tiến về phòng.
Hắn nhìn bà quản gia một hồi, rồi cũng bước theo.

“chát!”

Mặt hắn đau rát, khẽ choáng váng vì đây quả là một cú tát rất mạnh!
“ta đã nói sao hả? đàn bà chỉ là rắc rối! mày xem đi! Mày xém chết đó!” cha hắn hét lớn giận dữ!
Hắn vẫn im lặng.
“mày phải qua MĨ! Ngay bây giờ!” cha hắn nói. Gương mặt hắn đanh lại, nhìn cha hắn!
“con không đi!” hắn dứt khoát.
“mày còn dám cãi!” cha hắn tức đến mặt đỏ đi.
Chợt cha hắn khựng lại khi thấy ánh mắt kiên quyết của hắn!
“con yêu TINH MI, có chết con cũng yêu!” hắn bình tĩnh nói.
Cha hắn xoa xoa thái dương, rồi ông nhìn hắn!
Không gian lắng đọng, cha hắn nhắm mắt lại, suy ngẫm một hồi, rồi nói.
“được thôi!”

Một ngày chủ nhật đẹp trời, hắn nghĩ vậy, hắn thong thả lái xe tới bệnh viện để thăm nó! nhưng gương mặt lại đầy vẻ ưu tư, không có gì gọi là vui vẻ!
Hắn mím môi thật chặt, rồi rồ ga thật nhanh!

Vẫn như thường lệ, hắn ngồi kế bên nó, vẫn nói…mặc dù nó đang ngủ, nhưng…hắn biết…nó sẽ nghe thấy!
Hắn nắm lấy tay nó, nắm thật chặt, rồi hôn lên đó.
“TINH MI…anh…sẽ đi MĨ!” hắn nói, gương mặt hắn, một giọt nước đang lăn dài từ khóe mắt!
“và có thể…anh sẽ không về! sẽ…mãi mãi…không trở về!” hắn tiếp tục nói, tim hắn nhói lại, đau đón! Đau hơn gấp trăm lần việc bị trúng đạn.
Rồi hắn hôn vào môi nó.
“em…sẽ còn yêu anh chứ?” hắn nói, rồi toan đứng dậy, chợt bàn tay nó nắm chặt tay hắn, hắn khựng lại, nhìn nó, nhìn thật kĩ gương mặt nó.
Hắn cười…nhưng vẫn gỡ tay nó ra, rồi đặt lên bàn một bức thư, xong bước đi không một lần ngoảnh mặt lại. hắn sợ…sợ nếu ngoảnh mặt lại…sợ nếu…dừng bước…thì hắn sẽ không thể bỏ đi được!

Một màn sương thật dày trước mắt nó, nó không thấy được gì ngoài một màu trắng xóa. Nó hoảng loạn, nó đang ở đâu? Liệu ở đây có nguy hiểm? nó phải đi về đâu?
Chợt nó thấy bóng dáng một chàng trai ngay trước mặt, nó liền đi theo, nó không hiểu tại sao lại làm vậy? chỉ biết rằng…nó phải đi theo người đó.
Bỗng phía trước hiện lên một cái cây thật to, cái cây có nhìu tán cây vươn ra, cứ như…mái vòm của nhà thờ.
Nó thất thần nhìn cái cây, nó chợt thấy 2 đứa bé, một trai một gái đang chơi trò cô dâu, bất giác nó mỉm cười.

“ BI hứa sẽ bảo vệ tớ chứ?”
“BI hứa!”
“BI hứa sẽ không ăn hiếp tớ chứ?”
“BI hứa!”
“BI hứa…suốt đời theo tớ chứ?”
“BI hứa!”
“mình tuyên bố mình làm vợ của cậu!”
Rồi 2 đứa nhóc ấy phá lên cười.

Rồi cái hình ảnh ngấy ngô ấy mờ dần, mờ dần…chỉ để lại…một chàng trai!
“TINH MI à! Cậu nhớ nơi này chứ?” chàng trai đó quay lại, cười thật tươi với nó.
Nó ngạc nhiên…chàng trai đó…hao hao giống một người…nhất là…nụ cười đó!
“BI?” bất giác nó thốt lên.
Chàng trai kia cười, xong nói tiếp.
“mình đã hứa…theo cậu suốt đời mà!”
Nó mỉm cười, cậu ấy còn nhớ cái lời hứa trẻ con đó hay sao?
“nhưng…có lẽ…mình phải đi thôi!”
BI tiến về phía nó, cầm tay nó.
Nó giương đôi mắt to tròn nhìn BI.
“đến lúc…cậu tỉnh dậy rồi TINH MI à! Đừng chạy trốn nữa!” BI vuốt mặt nó.
Nó khẽ lắc đầu, gương mặt hoảng loạn.
“không! Mình không muốn ai cũng vì mình mà đau đớn nữa! mình…không muốn!”
Rồi nó ngước mắt nhìn BI.
“mình sẽ ở đây với cậu! được chứ?” nó nói.
BI cốc nhẹ vào đầu nó.
“ngốc!”
Rồi BI quay lưng lại, tiến về phía cái cây!

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite alo9.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
alo9.net - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

“họ sẽ cười khi cậu bỏ trốn như vậy sao? Cậu chạy trốn, học rượt đuổi! nếu cậu cứ như vậy thì cái vòng tròn đó sẽ mãi mãi không chấm dứt! sao cậu lại không đối diện với nó và giải quyết!” rồi BI leo lên cái cây, khi đã lên được một cái cành, BI nhìn nó, cười nói.
“trong cuộc sống, chạy trốn không bao giờ là lựa chọn đúng cả! có một người đang chờ cậu, hãy tỉnh dậy đi!” rồi BI tiếp tục leo, đến khi cả thân hình khuất sau tán cây rậm rạp.
Nó đứng đó, suy nghĩ về câu nói của BI. Nó liền chạy lại chỗ cái cây, nhìn lên thì không thấy BI đâu nữa!
Nó ngồi phịch xuống gốc cây, bổng nó thấy bàn tay nó có cảm giác như ai đó đang chạm vào, nó nắm chặt lại, cái cảm giác đó biến mất.
Chợt nó thấy tim đập mạnh, nó cảm thấy nó sắp mất một cái gì đó, nó…cần tỉnh dậy!!!

“hộc…hộc!” nó mở mắt, thở dốc.
Nó chợt ngồi bật dậy, nhìn quanh, nó thấy một bức thư trên bàn.
Nó nhanh chóng giở ra.
“ gửi, TINH MI.
Có lẽ…lúc đọc bức thư này thì anh đã ở bên MĨ rồi! anh xin lỗi! anh không thực hiện đúng lời hứa của mình, anh sẽ không ở bên em như anh từng nói!
Anh không mong em tha thứ, chỉ mong em hãy sống tốt khi không có anh!
Có thể…mãi mãi chúng ta sẽ không gặp nhau, hay nói chuyện! có lẽ là vậy!
Nhưng…có một điều mãi mãi đó là…anh yêu em!
Em…sẽ chờ anh chứ?

Anh yêu em, TINH MI!”
Đọc xong bức thư, nó liền chạy ra khỏi phòng bệnh, nước mắt lăn dài trên má! Nó yêu hắn! yêu nhiều lắm! làm ơn đừng đi! Nó sẽ không chạy trốn nữa, nó sẽ đối diện với chuyện này! Làm ơn đừng bỏ rơi nó!

“huỵch!”
Nó vấp té ngay hành lang, một y tá liền đỡ nó dậy.
Nó nắm tay y tá, muốn hỏi về hắn…nhưng……..tại sao nso không thể nói? Nó đưa tay lên cổ, nó không nói được! tại sao? Nó hoảng loạn…hoảng loạn thật sự! nó khóc…những giọt nước mắt muộn màng cứ lăn dài, thay cho lời kêu gào của nó! ngày chủ nhật hôm đó…đã không còn đẹp nữa!

3 năm sau.
Nó chạy nhanh trên chiếc MAX 50, cố gắng chạy đến trường!
Đúng là chứng nào tật nấy, tại sao nó không bỏ được cái thói đi trễ này nhỉ?
Thấy được cổng trường thân yêu, nó mừng đến nỗi chảy nước mắt!
Nhưng…nhưng…nhưng…
“rầm!”
Cổng trường đóng lại, nó ngay lập tức lao vào đó! Mà liệu nó có nhớ được…3 năm trước nó cũng đã “hôn” cái cổng này.
Nó nhanh chóng bị điều lên phòng hội trưởng để “nhận phạt”
Sau khi xuất viện lúc 3 năm trước, nó đã bị trầm cảm hết 1 năm, năm thứ 2 học lại lớp 11, bây giờ mới học lớp 12. ĐĂNG thì đã ra trường, nên đương nhiên cậu không còn là hội trưởng nữa, hội trưởng mới là một cậu nhóc trẻ măng, mà dù sao trong trường này…nó cũng là người già nhất mà!!!
Bị một đứa nhỏ tuổi hơn mắng te tua, đúng là không gì nhục bằng!
« 35 36 37 38 39

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 37 trong tổng số 39 trang

Đang xem: Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập - đọc truyện tiểu thuyết love hay Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 37
Bài Ngẫu nhiên
- Tải games Sướng Du Kỳ Tiên games online hay nhất năm đã có mặt
- Hướng dẫn đăng ký và sử dụng gói cước miễn phí truy cập opera mini của mobifone
- Jingle Bells - Bài hát tiếng Anh noel quen thuộc mỗi mùa giáng sinh về do Boney M trình bày
- Bài rap khá ưu tư và buồn: Ngày valentine cuối cùng
- Hơi ấm mùa đông - Khắc Việt - Bài nhạc tình yêu về mùa đông hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Đừng yêu tôi đố ngốc full toàn tập, đọc truyện tiểu thuyết love hay, truyện tình full đừng yêu tôi đồ ngốc, tiểu thuyết tình yêu đừng yêu tôi ngốc ạ phần 37 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved