Truyện Em đã nuôi con em thế nào, Truyện tình yêu có thật xúc động

Truyện Em đã nuôi con em thế nào, Truyện tình yêu có thật xúc động

•Ngày Gửi: 07,12,12 -17:12)
•Xem: 10167 lượt xem

Truyện Em đã nuôi con em thế nào, Truyện tình yêu có thật xúc động


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

Truyện: em đã nuôi con em như thế nào - phần hai
......
<12/09 update 5 >

4h sáng òi, vẫn chưa ngủ được, mò dậy kể các bác nghe tiếp chuyện của em. Hức! Hậu quả của việc khơi dậy ký ức là đây đây >"<

Sau đêm định mệnh đó, em có kể anh hai nghe về chuyện chở con nhỏ đi chơi, và giấu ém ổng việc em đã trở thành một thằng đàn ông trong cơn say như thú vật. Ổng mà biết, chắc ổng bung hàng em ra.

Tuần sau đó, người em cứ như thằng mộng..tin ấy. Chẳng có chút sức lực nào để mà sống nổi nữa. May mà giờ cũng là hè, nên em cũng đỡ phải làm bài tập, nếu ko, chắc em ko qua học kỳ. Nhìn em cứ y như là một cọng dial-up quá tải trong đường truyền vài chục ký.

Mệt mỏi...

Em về quê, và sống ở quê tầm một tháng. Một hôm ba dẫn đi ăn sò huyết, tự dưng hôm sau ngứa nổi đốm đốm, tụi trong xóm giỡn, nhìn mày y hệch...si đa. Câu giỡn này nhỏ xíu, bình thường với tụi nó, nhưng với em như một cây búa giáng mạnh zô đầu.

Em bắt đầu cảm thấy cái home screen của mình có vấn đề, điểm đen nổi lên nhiều hơn và tay chân (chắc do tâm lý) bủn rủn, không có một chút lực. Máy báo: low power, please plug in charger.

Hôm sau đó, em lên SG và xét nghiệm ngay. Ông trời có mắt, nên kết quả em chẳng bị cái quái gì cả, chỉ là dị ứng hải sản. Tiếc tiền xét nghiệm vkl (em ko chỉ xét ngiệm hiv mà còn xét nghiệp đủ thứ liên quan tới bệnh lây qa đường *&^(*^(*(ﹾﹾﹾ nữa ).

Về phần ông anh Hai của em, ổng hổng phản đối chuyện em đi với...tình cũ, ổng chỉ biểu, em phải xác định được là em thích đứa nào, macbook hay ultrabook. Ultrabook tuy ko bằng macbook về giao diện, nhưng cấu hình thì hơn hẳn, nếu biết sử dụng, có thể làm được nhiều việc hơn là ôm cái macbook chỉ để...giải trí. Hức! Còn riêng em, thì em éo biết em đang nghĩ gì nữa.

Em nghỉ hè được tầm hai tháng thì em (lại) nhận cuộc gọi từ macbook. Lần này tin động trời, "T. hả? H có thai rồi".

Tâm lý em rối bời mấy bác ạ. Em không kịp nghĩ gì nhiều ngoài những hình ảnh của một ông bố U20 đang dìm đời mình trước cơn một đống malware. Con nhỏ hẹn em 2h chiều ngày hôm sau đi Từ Dũ với nó.

Chiều đó, em muốn gọi điện cho lão anh của em, nhưng chắc chắn ngoài chửi ra thì ổng sẽ hổng nói gì khác. Nên em đành thôi. Em gọi cho một thằng bạn của em học ngoài Thủ Đức, thằng này thân nhất với em suốt 3 năm phổ thông, mà hồi lên SG, tự dưng em vs nó ít liên lạc nên chẳng còn xem nhau chí cốt như trước nữa.

Em gọi nó, sau khi hỏi vài câu xã giao, em nói "P. giờ bồ tao có thai rồi, sao mày?" vậy là thằng nhỏ trả lời tỉnh bơ "thì phá chứ sao giờ". Em không biết đây có phải là câu trả lời em muốn ko? nhưng tâm lý của em từ android 4 tuột 1 phát xuống android 1.6 luôn. Em cảm thấy mình buồn bị dublicate, 2 cái buồn cùng một lúc. Phát hiện ra mình mất luôn thằng bạn thân rồi, chỉ vì một câu trả lời vô tình, dù chính em ngày mai sẽ làm như thế.

Em gọi cho mẹ em, em hỏi thăm vài thứ lặt vặt liên quan tới chuyện gà vịt của ông hàng xóm, sau đó em vô đề luôn "thằng bạn con quen con bồ, hai đứa có con ngoài ý muốn, tội nghiệp nó ghê mẹ heng". Và mẹ em phản ứng lại đúng tâm lý của một người mẹ chuẩn mực "hư hỏng thiệt, ở trên đó học dứt khoát ko được chơi với mấy đứa hư hỏng vậy nghen T." nghe tới đây, chân tay em rả rời. Low battery.

Em sợ phá đi đứa con trong bụng H. lắm, không biết vì sao em lại cảm thấy mình không được phép làm vậy. Đúng hơn, bản chất đàn ông của em buộc em phải có trách nhiệm, không được hời hợt với những hậu quả mình đã tạo ra. Em lên fb, chat với vài đứa chỉ để có động lực, lí do để em giữ lại đứa nhỏ, nhưng hầu như ai cũng cho em những lời khuyên chung chung, hay họ nói thẳng "giữ là tiêu đời"...em tuột một đống signal với mấy đứa bạn "trên mạng"+"chí-cốt"+"chưa-từng-gặp-mặt" của mình.

Hôm sau đi qua Từ Dũ, em dắt nó tới cổng, rồi dắt vào bên trong, khi chuẩn bị làm thủ tục, thì em nghe có tiếng thét thất thanh, ngồi tầm 5p, chiếc xe chở một cái PC màn hình CRT ra khỏi phòng với mặt xanh lè. Em sợ quá, em nắm tay H. chạy ra khỏi bệnh viện. Em biểu "về, về nhà, để con T. nuôi".

Và hổng biết vì sao, con macbook của em ngoan ngoãn lạ thường, nó chỉ biết buông lơ,...Em hổng biết là em còn yêu nó ko nữa.

Một lần nữa em chở nó với tâm trạng nặng trịch, sau khi đưa nó về nhà, em vội đến lớp cho buổi học đầu tiên. Lúc này nhìn em hông bảnh trai bằng đầu năm nữa, mặt mũi tèm lem. Đầu óc em suốt buổi học đó chỉ nghĩ làm sao vượt qua khoảng thời gian sắp tới, làm sao có thể nuôi được đứa con và nói cho mẹ em biết về sự tồn tại của cháu nội bà. Làm sao có thể có một đứa con, trong khi em còn con nít hơn cả nó...

<12/09 update 6 >
Em lượn qua một số website tìm việc để tìm cho con macbook em một công việc nhẹ trong lúc nó mang thai, một phần để nó khỏi phải đi làm cái nghề kia, một phần có thêm tiền để sau này dễ xoay sở. Em có đề nghị...hai đứa ở chung, nhưng con nhỏ một mực không chịu.

Công việc mới của nó là call center cho một công ty bán hàng trực tuyến, lương 2 triệu 2 (tầm lúc ấy lương 2tr2 xem là mức lương ko quá thấp). Còn em, em cũng...chững chạc lên hẳn, em xin làm thêm ở một công ty nước ngoài be bé, công việc chủ yếu là lập trình chuyên ngành. Với mức lương 3tr/tháng (làm 4 tiếng mỗi ngày).

Một thời gian làm, em để dành cho...đứa con của em, ko dám ăn xài phung phí như trước. Các bác biết ko, dù buồn ơi là buồn, lo ơi là lo, nhưng em đã nghĩ ra hàng tỷ tỷ cái tên để đặt cho...con của mình. Em éo cần biết nó là trai hay gái, intel hay amd, lcd hay amoled, chỉ cần nó được khỏe mạnh, vậy là hạnh phúc rồi.

Sau này em mới nhận ra, csống trước đó của em êm đềm ghê gớm, mọi thứ diễn ra đều bình thường, tèn tèn ko có gì đặc biệt, nhưng chuyện này đã làm em bự lên vài cm.

Hôm đó con macbook của em lãnh lương, nó rủ tụi em đi...bơi (đọc ở đâu đó nói là ngâm mình xuống nước sẽ giúp cho cơ thể mẹ vs bé khỏe mạnh hơn). Hồ bơi hôm đó vắng, có tầm 5 người hay gì đó, một lát thì vắng hẳn, chỉ còn hai đứa.

Tự dưng con nhỏ bước xuống hồ chỗ nước sâu, em dặn là ko được đến chỗ đó, chỉ ngồi ở chỗ 1m2 thôi, nó không chịu nghe. Đang bơi, em nghe tiếng cứu cứu từ macbook của em. Lúc này tâm trí em đê tiện lắm mấy bác ạ, một phần em muốn nhào xuống và cứu macbook của em lên, một phần em lại có suy nghĩ...mặc kệ.

Em nhớ mọi thứ đánh nhau bùm chéo trong đầu tầm 5 giây thì em nhảy xuống, lúc đó cứu hộ của hồ bơi cũng nhào xuống và vớt macbook của em. Em hổng hiểu vì sao em lại có suy nghĩ đó nữa, có phải em không phải là con người?

Chuyện chẳng có gì lớn, nhưng với em, nhiều đêm sau đó em vẫn nằm mơ thấy macbook của em...ra đi mãi mãi. Tâm trạng trong mơ ấy cũng bấn loạn, lộn xộn hệch như lúc ở hồ bơi. Có đêm giật mình dậy mà ướt nhẹp.

Bụng macbook càng ngày càng to, em càng ngày càng thấy có một ứng dụng ngầm nào đó chạy trong hệ thống của mình làm cpu của em quá tải. Suy nghĩ đơn giản nhất của em lúc ấy là chạy đến chỗ anh hai của em và kể ổng nghe hết, nhưng em sợ có chuyện gì xảy ra, macbook sẽ bị tổn thương, nên em đành im lặng chịu một mình.

Các bác biết cảm giác ko có bạn bè những lúc khó khăn nó mệt mỏi đến dường nào ko? Nó giống như việc bắt một cái petium chạy photoshop với corel cùng lúc í. Em chỉ cần có một ai đó tâm sự thôi, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng thấy ai, thiệt là lúc ấy em ko còn một miếng pin nào trong cơ thể.

Vài tháng trôi qua lẹt xẹt, kết quả học tập của em trên cả chữ tệ. Em bị die hết 2 môn chuyên ngành (trong lớp e là SV đứng top nhá, mà giờ die, có đứa mừng, có đứa ngạc nhiên, nhưng éo đứa nào quan tâm hơn nữa).

Sau một thời gian kể từ ngày em &*(@#)(, em ngẫm con của mình cũng đã 8 tháng rồi, chỉ tầm 1 tháng nữa thôi là sẽ xuất hiện một cái iphone/ipod mới. Nghĩ tới đây vừa thấy vui, vừa thấy lo, vừa thấy sợ.

Nhưng chỉ hơn 8 tháng vài ngày, macbook của em...đau bụng đẻ. Hôm đó sau khi chở macbook từ chỗ làm về, em chạy xe đi khỏi phòng trọ của macbook tầm 10p thì nó gọi. Nó biểu đau quá, đau quá. Thế là điên cuồng, em bay một phát ngược lại ngay phòng trọ.

Con nhỏ nằm lăn như cục bi trong mouse ngày xưa, em vội gọi taxi roài ẵm nó ra đưa tới Từ Dũ (gần đó). Tiền viện phí ở Từ Dũ cao thật, may mà em có chuẩn bị sẵn mấy tháng rồi, nếu ko, chắc em có nước bán xe, bán điện thoại.

Em ngồi ngoài chờ, lúc nghe tiếng khóc, em giật mình và phát hiện ra mình đã bước sang một giai đoạn mới, giai đoạn làm cha của một đứa bé. Tức là ko còn một đứa con nít nữa, ko còn ăn chơi nữa, ko còn chơi bời được nữa. Có gì đó tiếc tiếc.

Lúc bác sĩ ra, em hỏi "...vợ...của con có sao ko bác sĩ?". Ổng (sao bác sĩ đỡ đẻ có thể là nam được nhở?) hỏi "ngộ thiệt, ng ta đẻ xong, người ta hỏi đứa con, còn anh hỏi vợ mình,...đúng là chưa đủ lớn để làm cha mà đã..." ổng bỏ lửng câu nói ở đó. Ổng ra dấu cho em chạy vô đi... lúc bay vô, thì con macbook của em nó trở thành cái gì em hổng biết nữa, tàn tạ, tiều tụy,...

Em thấy thương nó gì đâu.

Em đứng đó tầm 10p để mấy chị y tá mần gì đó vòng vòng. Chắc đang repair. Thì chị (ko biết chị gì) của macbook xuất hiện, bà này nhìn cũng đc, tầm Ubuntu. Bả mặc một cái quần đùi, áo thun bó sát. Hức hàng ko biết có bơm gì ko mà hệch như 19inch ấy. Do em dùng laptop 15"6 quen roài, nên tự dưng thấy cái 19" em hơi bật ngửa.

Bả tới, vả thẳng vô mặt em, bả biểu "thằng
1 2 3

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 3 trang

Đang xem: Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN HAI Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Em đã nuôi con em thế nào, Truyện tình yêu có thật xúc động
Bài Ngẫu nhiên
- Hot bài hát cực hay: Không Cần Phải Hứa Đâu Em - Phạm Khánh Hưng
- Bài thơ hay về cây và lá đầy ý nghĩa trong cuộc sống
- Bạn có thể tự làm những chữ cái 3D đẹp như thế này không trên điện thoại
- Yêu trong tưởng tượng - Tiếp nối những bài RAP hay nhất, tình cảm nhất, thiết tha nhất của Sandoh!
- Cảm động và buồn về một kỷ niệm tình yêu - Bài hát hay: Câu chuyện tình đầu - Sendoh
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Em đã nuôi con em thế nào, Truyện tình yêu có thật xúc động Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved