truyen em da nuoi con em nhu the nao, truyen tinh yeu cam dong co that phần 2

truyen em da nuoi con em nhu the nao, truyen tinh yeu cam dong co that phần 2

•Ngày Gửi: 07,12,12 -17:08)
•Xem: 10750 lượt xem

truyen em da nuoi con em nhu the nao, truyen tinh yeu cam dong co that phần 2


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

đầu em lúc đó, macbook giống một con chim bị mất đi đôi cánh, ủ rủ, mệt mỏi. Còn với macbook, em chỉ là thằng bạn...bình thường thôi. Hình như vậy. Nghĩ đến cái này, em đổi thái độ 180 độ. Bộ RAM của em dường như qá tải, trong những lúc em muốn hỏi nhiều chuyện, thì em chỉ ngồi đơ đơ, trơ trơ, mặc cho con nhỏ nói "đừng kể ai nghe, đừng nói với người khác nghe, cám ơn T. đã quan tâm cho H."

Bà mẹ nó, một lần nữa em lại thèm chết. Con điên này, em đã hết sức, hết lòng với nó mà không hiểu vì sao nó lại thờ ơ với em đến vậy, trong những lúc như thế này. Hay là nó giả bộ? Hay là giống phim, nó đang giấu tình cảm với em dù lòng yêu em lắm?...

Nghĩ đủ thứ trên đời, em chỉ hỏi "H. cần tiền lắm hả?". Má ơi, em chỉ cầu trời cho câu nói chỉ là "đùa với T. thôi chứ H. đứng đó đợi bạn", hay là "mới đứng buổi đầu, chưa có khách",... haizz, đơn giản vậy thôi mà cái CPU của em đập loạn hẳn lên, em chờ đợi câu trả lời mà ổ cứng mún vỡ nát...

<12/09 update 1>
Câu trả lời hông làm em còn một chút hi vọng. Thiệt ra đúng như những gì macbook nói, mỗi đêm, macbook có thể đi cho tới 5 cái usb cắm vào. Với giá cả vừa phải, và ngoại hình trông cũng ngon lành, chuyện có đông khách không phải là chuyện quá khó. Cảm giác lúc ấy thế nào nhở? Vừa một chút xem thường, vừa có gì đó tội tội, vừa nó vừa giận mình...Đầu óc lộn xộn như bị dump ram.

Em ngồi gần lại nó, hỏi nó "nhà có chuyện khó khăn hay sao mà H. đi làm nghề này?". Nó không chịu trả lời. Chỉ im lặng. Thà nó cứ bảo rằng thích thì làm vậy thôi, em còn cảm thấy dễ chịu hơn, chứ đằng này, im im, em một mặt bực mình, một mặt cảm thấy mình thừa thải, vô dụng đối với nó. Trong đầu em chỉ có một suy nghĩ "biết thế hồi nãy kệ bà nó cho rồi".

Sau một hồi im lặng, em điên người quá, chạy phắt ra ngoài, em nạt, ngủ đi, sáng T. chở H. về. Cái macbook như một phím enter ngoan ngoãn, ra lệnh fát là làm theo ngay. Vô tư (đúng hơn là vô cảm) đối với em, như người dưng ấy.

Em ra ngoài rít thêm hai điếu thuốc nữa, tự dưng thấy chóng mặt (chắc nãy giờ làm gần chục điếu rồi), nhưng kèm theo cái cảm giác chóng mặt ấy, lại là một cái gì đó khó tả lắm. Không phải gọi là ham muốn, cũng không nên gọi là trả thù, càng không xứng đáng là cơn giận dữ, nó là cái gì đó mix lộn xộn giữa các thứ đó.

Vậy là em chạy nhanh vào nhà cởi cái áo thun em đang mặc, kéo cái áo của con nhỏ lên và đút tay vào ngực, sau đó cái Macbook của em mở miệng định phản hồi bằng một tiếng thét (đèn lúc này tắt rồi, chỉ có cái đèn ngủ hơi mờ mờ), thì em bụm miệng nó lại.

Chân nó giãy giụa mạnh, tay nó cấu lưng em chặt cứng, em cảm giác được mấy cái móng tay ấy ghim chặt vào da thịt của mình luôn mấy bác ạ. Nhưng em không thấy đau, được một hồi, nó bắt đầu...buông. Em nói "H. đừng cố làm gì, trả lời T. đi, H. đã ngủ với thằng khác lần nào chưa?"...

Em mở miệng nó ra, để nó nói, nó chửi em liền lập tức "bộ T. khùng hả, tui làm gì kệ mẹ tui, mắc gì mà T. quan tâm". Tự dưng em giận điên lên, em hỏi "vậy H. xem T. là gì?". Câu trả lời trớt quớt, không là gì hết.

Giống như lúc người ta render video, ổ cứng chạy nhanh, Ram ngốn tầm 4gb, hay cánh quạt bắt đầu dập cạch cạch ra tiếng, máy móc trong người em cũng loạn nhịp y hệch vậy.

Cái đêm này là đêm đáng nhớ với em, em biết được rằng đối với con Macbook, em không bằng con chuột đi kèm, chứ huống hồ chi em từng nghĩ rằng em với nó giống như màn hình với bàn phím đi liền nhau. Tâm trí khá lộn xộn.

Con nhỏ đứng dậy đòi biến khỏi đây, cơn điên của em đột nhiên nổi lên, em mở ví ra thấy còn ba tờ một trăm, em quăng vô mặt nó, em nói, cởi đồ ra đi, giá này đủ cho 30 phút hông?...

<12/09 update 2>

Giờ ngĩ lại, thấy hồi đó mình ngu gì đâu, nếu bình tĩnh, mình có thể nói nhỏ nhẹ, cư xử đàng wàng với macbook thì có thể mọi chuyện đã êm đẹp ngay đó rồi.

Sau khi em quăng vài tờ vô mặt, thì con nhỏ bỏ đi thiệt. Một mình em ngồi đó nghiệm lại những chuyện đã làm, thấy mình vừa điên khùng, vừa trẻ con, vừa bồng bột y hệch một thằng nhỏ...đang dậy thì vậy.

Em ngồi suy nghĩ, nếu lúc nãy, Macbook cho em XXX thì sao? Chắc em cũng không dám làm gì, giống như sao nhở? Giống như vừa mua chai Sting xong, định uống, thì có thằng khác giật tu một hơi, trả lại mình, tự dưng éo thèm uống nữa.

Một hồi, sau em nhận được tin nhắn từ số lại, với nội dung "xin lỗi T. vì H. hok iu T, H. sẽ đi học lại vào tuần sau, T. đừng nói với ai về chuyện này nghen".

Đọc tới đây vừa buồn vừa vui, buồn thì buồn nãy giờ rồi, vui thì vui vì ít nhất còn một chút ánh sáng cho mối quan hệ mập mờ giữa em và Macbook.

...

Nhưng cần gì em phải giấu. Trưa hôm sau mặc nhiên cả lớp đều biết vụ con Macbook của em làm gái. Chúng nó bu lại hỏi, tụi win95 cũng bu lại hỏi. Em khùng, bước ra khỏi lớp. Không nói câu nào.

Lúc đi, em kéo cổ thằng đã báo cho em nghe vụ macbook đêm qua, em hỏi nó, sao kể chuyện này cho tụi nó nghe? Nó cười, có mẹ gì đâu mà giấu? Mà con H. chị em mày đi một đêm bao nhiêu vậy?

Tới đây cho em bàn luận một ít, thiệt ra với người Sài Gòn trước giờ em hông có ác cảm, nhưng sau câu hỏi của thằng này, tự dưng em có ác cảm với những đứa có gốc-tích SG ở lớp em. Em thấy tụi nó vô tình, thực dụng sao sao đâu ấy. Rõ ràng, chuyện này là chuyện ko đáng để đem ra làm trò đùa, éo hiểu sao chúng nó cảm thấy thích thú, vui vẻ khi kể về macbook của em nhứ thế.

Và sau câu hỏi đó, em phang nó một cái vào mỏ. Em éo biết vì sao mình lại làm vậy, bản năng như con vật. Mấy bác không biết chứ, từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên em đánh người khác.

Kết quả của hành động bản năng đó, là bộ themes trên mặt em trở nên lẫn lộn, thằng đó lôi em lên sân thượng của trường (chỗ này vắng, ít người biết) phang em như khui hộp iphone.

...

Một tuần đó đi học, vừa ê ẩm mà vừa chẳng tập trng được gì hết. Trong lúc em đợi con Macbook của em trở về với kho hàng, thì em biết tin, nó bị đình chỉ học...

Và con nhỏ cũng không hề xuất hiện trong lớp học vào tuần tiếp đó. Em cố gọi mãi, gọi suốt mà số máy mới cũng ò í e.

Em chạy lòng vòng đường NCT cả tuần, mà cũng không gặp nó ở đâu. Một lần nữa, em lại muốn điên vì tìm nó. Em sợ nó...chết

<12/09 update 3>

Em có một thằng anh ruột khá xịn. Nhà em có 2 anh em đều đang ở SG. Thằng anh của em xịn cỡ nào ta? vầy nhá, hắn là trưởng phòng BT của tòa soạn báo TT. Vậy chắc các bác cũng hiểu.

Hồi ổng chưa có vợ (tức tầm 1 năm trước khi em biết macbook), em với ổng hay đi nhậu. Hứng là ổng rủ hai đứa ra quán nướng trước hẻm chơi vài xị, ngắm mấy em mông to, bưởi khủng. Hai anh em thân nhau cực kỳ. Ở căn nhà cũng thoải mái. Lúc ổng cưới vợ, tự dưng em thấy mình bị cướp đi một thói quen, đêm đêm ngán mấy tiếng loạt xoạt, hừ hự, nên em dọn ra riêng.

Sau khi lên SG, do tính khó hòa nhập nên em chẳng thân được với đứa nào, chắc do em khác dải băng tần. Nên tất cả những chuyện trên lớp, chuyện yêu đương, gái gú, em đều kể cho thằng anh của em nghe. Đôi lúc thấy vì công việc, ổng cũng chẳng thèm nhớ cái quái gì, nhưng em vẫn cứ thích kể. Vì có máu văn chương, nên hắn cũng hay cho những lời khuyên đã đã.

Nhà em được 2 thằng, ba em là dân đờn ca tài tử, mẹ em chủ nhà văn hóa dưới quê, nói chung ai cũng có máu nghệ sĩ, riêng em thì có máu toàn xăng dầu, ốc vít,... hức. Vả lại tính tình hậu đậu, vô dụng, nên ông anh em được cưng chiều, em không lấy làm lạ. Nhưng em chỉ ngưỡng mộ ổng thôi, không hề ghen tức xíu nào.

Và chuyện gái gú lần này, em cũng kể ổng nghe (sau này ổng có viết một bài báo về nghề làm gái, qua lời em kể).

Sau khi kể, ổng nổi khùng vụ em về Long Xuyên tìm macbook, ổng chửi, sao mày ngu vậy, cái macbook của mày có coi mày ra gì đâu mà bỏ hơi với nói. Nghe ổng chửi, một phần thấy hụt hẫng, một phần thấy nhẹ nhõm hơn. Tâm lý "mặc kệ" của em được đẩy lên cao, và em bắt đầu đưa con macbook ra khỏi cuộc đời em một cách nhanh gọn lẹ.

Nói nhanh gọn lẹ là nói cho thằng anh em nó yên tâm, nhưng em cũng khó chịu trong lòng lắm. Hàng tỷ suy nghĩ đối lập nhau cứ đặt ra, kệ bà nó - không biết nó đang ở đâu, nó liên quan gì tới mình - hổng biết nó có từng thích mình ko, mắc gì nhớ đến mấy đứa hư hỏng - ko biết nó có tâm sự gì khó nói ko? bla...bla...bla..

Em giống khùng ko?

Xẹt qua xẹt lại thì cũng đến mùa thi, cuối kỳ, em cũng đã không còn quan tâm đến con nhỏ macbook đó nữa. Cũng nhờ thằng anh hai, ổng giới thiệu cho em một con bé cộng tác viên học nhân văn, nhìn cũng ngon lành, tầm tầm hàng ultrabook, ổng biểu, cách quên dễ dàng nhất là mày cứ iu con bé này đi, đảm bảo một tuần là con macbook của mày biến khỏi đầu mày liền.

Ổng thường đúng, nhưng cũng không phải lúc nào cũng đúng. Phải mất tới 4 tháng, em mới bắt đầu có cảm giác thích thích cái ultrabook nhân văn này, haizz... thi học kỳ xong, em định dắt con nhỏ về quê (chơi thôi, chứ ko có ý định sẽ ra mắt). Thì cái macbook của em gọi điện.

Mẹ bà nó, em chỉ cần nghe giọng thôi, là tự dưng cái hình ảnh ultrabook xinh đẹp kia tan nát khỏi đầu em, và cơn khao khát macbook trở nên như...núi lửa. Tim em đập mạnh, đầu óc mất tập trung. Và em chợt lói đau ở ngực, khi con macbook của em nói "T ơi H muốn gặp T".

<12/09 update 4 >

Hôm đó, em hủy luôn kế hoạch về quê với ultrabook, em chở macbook ra khỏi trung tâm thành phố theo đề nghị
1 2 3

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 3 trang

Đang xem: Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN MỘT Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
truyen em da nuoi con em nhu the nao, truyen tinh yeu cam dong co that phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- Game Doraemon - Cuộc Chiến Bảo Bối cho điện thoại - TẬP MỘT
- Cực xinh, cô bé áo trắng xinh xắn đáng yêu, bạn sẽ yêu từ cái nhìn đầu
- Avatar 2.0.0 - thành phố diệu kỳ cập nhật
- Người con trai thực sự yêu em
- Ảnh vết thương bệnh kinh dị, nhìn lạnh cả người
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
truyen em da nuoi con em nhu the nao, truyen tinh yeu cam dong co that phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved