Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 11

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 11

•Ngày Gửi: 19,01,14 -19:08)
•Xem: 82402 lượt xem

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 11


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11

Anh đã mua nhẫn cho bao nhiêu cô gái rồi hả? – Hải Quỳnh cấu vào tay tần Phong một cái rõ đau rồi ghiến răng hỏi.
Tần Phong mặc dù rất đau nhưng cũng chẳng dám phản kháng, chỉ đành ngồi im chịu trận, nếu anh mà nói ra không chừng cô sẽ không thèm nhìn mặt anh nữa. Anh cũng muốn giống như bao chàng trai khác, có thể nói dối rằng: ” Em là cô gái đầu tiên anh mua nhẫn tặng”. Đối với những cô gái khác, anh sẽ không ngần ngại mà nói dối, nhưng với cô thì khác, cô biết rõ anh cặp kè với nhiều cô gái trước khi gặp cô. Trước đây, anh là một chàng trai phong lưu thích thì cặp kè nhưng không để ý đến bất kỳ ai cả. Anh sẵn sàng bỏ tiền ra chiều chuộng mua sắm cho họ nững đồ vật đắt tiền nhưng không bao giờ để ý đến lời chất vấn của bất kỳ cô gái nào.
Nhưng Hải Quỳnh thì khác, anh yêu cô,yêu rất nhiều, đến nỗi anh luôn lo sợ sẽ có một ngày cô rời xa anh. Anh rất sợ mất cô, bởi vì cô khác với những cô gái bám lấy anh, bởi vì cô luôn chiếm lấy vị trí quan trọng nhất trong trái tm anh.
Nghe cô hỏi, Tần Phong chỉ ước rằng, có thể gặp cô sớm hơn. Để anh khong trở thành kẻ phong lưu, để có thể tự tin nói với cô rằng: ” Đây là chiếc nhẫn đầu tiên anh mua vì em”
Tần Phong cứ nghĩ Hải Quỳnh sẽ chất vấn cho đến khi nào anh thành thật khai báo thì thôi, nhung nào ngờ cô lại dựa vào lòng anh mà thì thầm:
- Em không cần một chiếc nhẫn đắt tiền, em muốn một chiếc nhẫn thật khác với những chiếc nhẫn mà anh đã mua cho những cô gái kia.
Giọng cô đượm buồn nhưng châ thật khiến Tần Phong cảm thấy xót xa vô hạn. Cô khác với những cô gái khác. Cô không cần vật chất, không cần những thứ anh có. Nhưng thứ cô cần thì anh phải cố gắng mới có được. Anh ôm thật chặt cô vào lòng buồn bã, ánh mắt cúi xuống.
Không ngờ khi cúi xuống anh lại bắt gặp những bịch bánh mà hai người ăn nãy giờ, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng. Anh khẽ cười vuốt tóc cô nói:
- Anh sẽ cho em một chiếc nhẫn thật khác.
Nói rồi anh buông cô ra, với tay lấy những cọng nhôm màu vàng gnười ta dùng để quấn đầu bịch bánh lại cho sang trọng. Anh nhanh nhẹn uốn cong cọng nhôm lại tạo thành vòng tròn, rồi quấn hai đầu thật chặt, nắn hai đầu cõng nhôm lại thành một cái bệ giữ kim cương. Chỉ có điều không hề có viên kim cương nào trên đó cả.
Hải Quỳnh im lặng nhìn Tần Phong làm, đôi mắt sáng lên, cả người cảm thấy ấm áp vô cùng, cô thích chí nhìn từng động tác của anh.
Tần Phong làm xong nhìn nìn ngắm ngắm tác phẩm của mình khẽ gật đầu ưng ý rồi mĩm cười nắm lấy bàn tay trái nhỏ nhắn của Hải Quỳnh, từ từ đeo chiếc nhẫn bằng nhôm vào ngón áp út thon dài của cô, càng làm cho ngón tay thê xinh đẹp.
Tần Phong đắt chí nhìn tác phẩm của mìn trên ngón tay của Hải Quỳnh rồi gật đầu cười nói:
- Vô cùng đặc biệt. Có một không hai trên đời này.
Hải Quỳnh nhìn điệu bộ khoa trương của Tần Phong không nhịn được đành phá ra cười, sau đó ôm chầm lấy anh, khẽ nói bên tai anh:
- Được, vậy thì suốt đời suốt kiếp này, em chỉ đeo một chiếc nhẫn của anh thôi.
Sau đó, môi hai người ấm áp tìm lấy nhau, trao cho nhau một nụ hôn thật nhẹ nhàng êm ái đầy ngọt ngào và hạnh phúc.
Tần Phong giật mình tỉnh giấc. Thì ra những kỷ niệm êm đềm từng chút từng chút hiện về trong giấc mơ của anh. Anh đau khổ tự hỏi với chính bản thân mình.
“ Tại sao cô dã từng hứa chỉ đeo một chiếc nhẫn của anh thôi, vậy mà lại quên đi, lại deo trên tay chiếc nhẫn của người con trai khác. Tại sao?”
Một cám giác đau đớn, hối hận, luyến tiếc dâng tràn vào tim anh, bóp chặt nó ra thành ngàn mảnh. Nỗi đau này tràn ra hành những giọt nước mắt mặn đắng rơi dài tên gương mặt anh rơi xuống gối, nhanh chóng lan ra thành nỗi đau.
Thì ra tất cả mọi thứ trước đây đều là hồi ức của anh mà thôi, còn cô, cô đã quên đi từ lâu rồi.
Chương 4: Phiền phức mang tên em.
Tần Phong đang bê dĩa cơm ngồi vào bàn ăn trong căn tin trường thì đột nhiên cảm giác cô một luồng hơi thở đến gần mình, một cái bóng nhỏ nhắn bao trùm lên anh.
- Haiz! Tôi cứ nghĩ làm sao anh lại không nhận ra tôi cơ chứ, hóa ra là anh bị cận.Chắc là không nhìn rõ được mặt tôi nên anh mới nói là không quen đúng không? – Hải Quỳnh chạy từ bàn mình sang bàn anh nhìn chăm chú vào chiếc mắt kính trên mặt anh cười vui vẻ nói nhu khám phá ra điều gì mới mẻ.
Tần Phong vẫn giữ bộ mặt lãnh đạm như ngày thường của mình, không thèm trả lời, không quan tâm đến lời cô nói, vẫn tiếp tục ăn suất cơm của mình thì đột nhiên một cánh tay đưa ra tháo lấy cái mắt kính trên mặt anh.
- Anh bị cận bao nhiêu độ vậy, lần trước anh đeo mắt kính sát tròng à – Hải Quỳnh vừa nói vừa đeo thử cái mắt kính của Tần Phong.
Nhưng thật lạ là cái mắt kính này không giống như mắt kính cận của ba cô chút nào, không có chút mờ ảo nào cả, nó cứ nhàn nhạt như là một cái kính mát bình thường. Hải Quỳnh cảm thấy bất ngờ vô cùng, cô haiz lên một tiếng nhớ lại bộ dạng đánh nhau của Tần Phong với mấy tên cướp lần trước rất thành thạo, xem chừng cũng là dân đánh đấm. Cô cười phá lên nói:
- Haiz! Thì ra anh là lưu manh giả danh trí thức. Đeo mắt kính vào cho giống dân chăm học, chắc không phải là anh học dốt đó chứ.
Tần Phong nghe Hải Quỳnh nói xém chút nữa bị nghẹn. Anh ho sặc sụa, Hải Quỳnh thấy vậy tưởng mình đọng vào nỗi đau của Tần Phong nên vỗ vỗ vào lưng anh, an ủi:
- Không sao đâu, học dở cũng có cái hay mà. Chẳng phải có câu: Sinh viên không thi rớt chẳng phải là sinh viên đó sao. Nhưng mà cái kính này đẹp thật đó – Hải Quỳnh đưa cái kính lên xăm soi gật gù khen gợi.
- Nếu thích thì cho cô đó – Tần Phong đứng bật dậy lạnh lùng buông một câu rồi quay lưng bỏ đi, trên bàn vẫn còn suất cơm ăn dở.
Hải Quỳnh ngớ người định gọi theo nhưng thấy Tần Phong đã đi xa rồi nên thôi, cô lầm bầm nói:
- Người gì chân dài mà nhỏ mọn thấy sợ.
Nhưng khi Hải Quỳnh quay đầu nhìn lại thì thấy mọi người xung quanh nhìn mình bằng ánh mắt nhìn người hành tinh mới tới. Cô nuốt khan nước bọt một cái rồi lén lút quay về bàn mình ngồi. Đem theo thắc mắc nhìn mọi người hỏi:
- Bộ mặt tao dính gì hay sao mà mọi người nhìn tao dữ vậy.
- Ừ, mặc bà có dính – Minh Trang thản nhiên đáp.
- Hả…dính gì vậy – Hải Quỳnh hoảng hốt vội đưa tay chùi chùi mặt.
- Dính chữ ngốc chứ dính gì – Ngọc Yến đáp gọn.
Hải Quỳnh đưa mắt lườm mấy đứa bạn mình đầy vẻ khó hiểu, không phải chưa từng bị tụi bạn nói shock, nhưng cái liểu nói shock không đầu không đuôi này làm cô khó chịu vô cùng, muốn quýnh mỗi đứa một cái để tường tận mọi việc. Tức nhất là khi chọc tức mình rồi mà bọn nó vẫn nhởn nhơ gặm nhắm thức ăn tỉnh bơ. Cô không thèm để ý nữa, cúi đầu ngồi vào ăn trong tức tối.
Minh Trang làm một cái xong dĩa cơm, con nhỏ này vốn phàm ăn, cứ coi thức ăn như kẻ thù, nhất quyết quét cho sạch một cách nhanh chóng mới hả dạ (>0<). Lau miệng xong, Minh Trang mới nhìn Hải Quỳnh bắt đầu giải thích:
- Có biết tại sao bà bị nói là ngốc không hả?
- Tại sao? – Hải Quỳnh đang nhai cơm nhưng vẫn ngẩng đầu hỏi.
- Cái người mà bà chê là học dốt đó, là cái kẻ lưu manh giả danh trí thức đó. Chính xác là thủ khoa của trường mình, chính xác là mới năm ba đã trở thành trợ giảng cho giáo sư Hà. Chính xác là người có bài luận văn xuất sắc nhất từ trước đến nay do tất cả các thầy cô công nhận. Chính xác là người sẽ không cần phải thi tốt nghiệp như chúng ta. Có hiểu không hả – Minh Trang giải thích xong thì phủi tay đứng dậy.
- Mọi người chỉ nhìn thôi còn đỡ, họ cười cho thúi mặt bây giờ – Phương Hồng cũng đứng dậy phang vào mặt Hải Quỳnh một câu khiến cô choáng voáng.
- Ra đường đừng bảo mày bạn tao. Mất mặt lắm – Lê Phương cũng đứng dậy đế một câu rồi bỏ đi.
- Sao tao không biết gì hết trơn vậy – Hải Quỳnh nhìn ba đứa bạn bỏ đi ngơ ngác hỏi đứa Ngọc Yến, đứa bạn còn lại.
- Tại mày bờm – Ngọc Yến vỗ vai phủ phàng nói một câu khiến Hải Quỳnh chết đứng như Từ Hải luôn.
Cả 5 trở về ký túc xá, thấy Hải Quỳnh vẫn còn lơ tơ mơ về cái anh chàng nổi tiếng này. Cho nên bốn đứa bạn
quyết định sẽ kể chi tiết cho Hải Quỳnh.
- Anh ta tên Tần Phong, người đẹp trai, thông minh, là nhân vật số 1 ở trường mình – Ngọc Yến bắt đầu giải thích.
- Là bí thư chi đoàn hoạt động vô cùng tích cực – Lê Phương người đã tham gia vào công tác đòan bổ sung thêm.
- Tính cách thì khỏi chê, chỉ có thể dùng một từ “cool” – Phương Hồng đưa ngón cái lên biểu thị sự ngưỡng mộ của mình.
- Lăng nhăng mà ham à – Hải Quỳnh lập tức phản bác lại, cô thấy khinh bỉ hành động của anh ta lúc gặp nhau ở rạp chiếu phim, nhưng lại nghĩ đến việc anh ta giúp đỡ mình thì hắng giọng nói – Cũng có thể nói là có chút gì gì đó thôi.
- Một chút gì gì đó cũng đủ làm con gái mê rồi đó chị hai – Ngọc Yến liền phản bác ngay.
- Được rồi, mau chuẩn bị tập vỡ đi, hôm nay có tiết thầy Vũ đó – Phương Hồng lên tiếng ngăn lại rồi cười haha một cách gian xảo.
- Không phải bà định phá thầy nữa đó chứ – Hải Quỳnh nhăn mặt hỏi.
- Chỉ là một chút gì đó cho đời thêm vui thôi – Phương Hồng cười khì khì đáp.
- Stop – Minh trang đột nhiên lên tiếng, nãy giờ cô không tham gia vào vụ bình luận này mà ngồi bói bài – Tốt nhất hôm nay chúng ta cứ ngồi yên. Hôm nay gặp vận rủi nhiều lắm.
Cả 5 đi vào hội trường thật sớm, nào ngờ Khánh Vũ còn sớm hơn cả họ. Hôm nay cả nhóm ngồi ở phía trên đầu nên Khánh Vũ dễ dàng quan sát hơn. Họ vừa vào là anh chú
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11 trong tổng số 95 trang

Đang xem: Truyện hay - Đợi chờ ký ức full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 11
Bài Ngẫu nhiên
- [Nokia s40] Cách tắt, mở, chọn bài hát đang nghe khi mình đang vào mạng cho máy chưa hack phone
- Beat karaoke video Ngồi bên em - Phan đình Tùng cho mobile
- Đến sau - Ung Hoàng Phúc nếu ai chưa nghe thì tải nghe nhé, bài hát rất hay về giai điệu
- Nhạc không lời Thần thoại - nhạc hoa cực kỳ hay, nghe mau bạn ơi!
- Viettel khuyến mãi nạp thẻ đợt 1 tháng 12/2012 xem nhanh
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 11 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved