Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 13

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 13

•Ngày Gửi: 19,01,14 -19:08)
•Xem: 82580 lượt xem

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 13


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 13

như Hải Quỳnh mà bảo đi nói dối đúng là một sai lầm chết người.
Trong lúc Khánh Vũ còn bị bất ngờ trước câu nói thì Hải Quỳnh đã đỏ cả mặt, xấu hổ vô cùng la lên một câu rồi bỏ chạy.
- Không biết đâu…
Khánh Vũ ngơ ngác nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn của Hải Quỳnh đang bỏ chạy mà thẩn thờ mất một lúc. Nếu cô thật sự nghe lời đến “cua” anh, nói rằng cô thích anh, thì không biết người bị mắc cỡ, người xấu hổ sẽ là ai. Bởi vì anh đã thích cô từ lần đầu tiên gặp cô rồi.
Tần Phong đang ngồi chơi bên ghế đá thì thấy cô gái phiền phức bị các bạn kéo đi, mặc cho sự phản đối khánh cự của cô, cho nên anh tò mò nhìn theo. Thấy bọ họ đẩy cô đến trước mặt anh chàng giảng viên mới thì khẽ cười. Vốn dĩ không quan tâm, nhưng nhìn thấy điệu bộ của cô nàng phiền phức kia khá tức cười nên tiếp tục theo dõi. Không ngờ anh chứng kiến và nghe được một cảnh tượng khiến người phải ôm bụng cười bò. Có thể nói anh bắt đầu có chút ấn tượng về cô.
Sau màn cua thầy không thành đó, cả nhóm chẳng dám vạch ra kế hoạch gì nữa. Đành đau khổ nghiêm chỉnh đi chép bài. Thức cả một đêm dài để chép nhưng cũng chỉ mới được có mấy trang. Đến sáng vào lớp cả 5 người đều dặt dìu như đèn hiu trước gió. Cũng không còn sức đâu mà tiếp tục trêu ông thầy, Khánh Vũ thấy vậy có vẻ hài lòng, nhìn 5 người bọn họ.
- Ngũ long công chúa.
Đang lờ đờ thì nghe ông thầy gọi tên, cả 5 giật mình ngóc đầu nhìn lên, gương mặt tỉnh táo hẳn.
- Hôm nay có gì để hỏi nữa không? – Khánh Vũ hỏi với giọng châm chọc.
Cả bọn mím môi lắc đầu, Khánh Vũ cười hài lòng hỏi tiếp:
- Đã hiểu hết cả rồi chứ?
Những cái đầu, đồng loạt gật gật khiến Khánh Vũ phải phì cười liên tưởng đến những chú chó gió đặt ở trong xe ô tô.
- Được rồi, xét thấy các em đã hiểu bài tốt, cho nên thầy miễn cho các em bài viết lần này. Nhưng mà, lần sau có chỗ nào không hiểu thì vẫn phải làm bài viết cho thầy – Khánh Vũ cố tình nhấn mạnh câu sau.
Mười con mắt sáng rỡ nhìn anh vui mừng, vội vã gật đầu, ánh mắt đầy cảm kích. Chỉ một cử chỉ cũng đã khiến 5 cô gái có ánh mắt khác đối với Khánh Vũ.
- Này…- Hải Quỳnh vừa thấy tần Phong thì kêu lên định trả cho anh ta cái mắt kính thì bị bọn bạn giữ lại.
- Bà định làm trò cười nữa à – Lê Phương lên tiếng trách.
- Động não đi, nhìn vào cũng biết anh ta không muốn có bất cứ liên quan gì đến bà hết – Minh Trang giải thích thêm – Con gái theo đuổi anh ta hàng tá, xếp hàng cũng không đến lượt bà đâu. Cứ cắm đầu chạy theo người ta sẽ khiến người ta lầm tưởng bà đang theo đuổi người ta đó có biết không hả.
- Thì ra là vậy…– Hải Quỳnh vỡ òa hiểu ra, cô hít một hơi thật sâu rồi uống một ngụm trà sữa trong cái ly mới mua – Được rồi, coi mình đi, ai theo đuổi ai còn chưa biết.
Nói xong Hải Quỳnh hùng dũng đi đến bên Tần Phong đang ngồi trên ghế đá của trường.
- Này! Trả lại cho anh – Hải Quỳnh kêu lên một tiếng rồi quăng cái kính vài chân Tần Phong.
Anh cầm lấy cái kính giơ lên cao rồi nhìn Hải Quỳnh hít một hơi thật sâu giọng bất cần nói:
- Cô thật phiền phức, chẳng phải đã nói tặng cô rồi sao. Tôi không cần nữa.
- Không cần nữa thì cứ việc bỏ đi, tôi không phải là thùng rác của anh. Tôi chạy theo anh là vì tôi nghĩ đến việc mình đã nợ anh, chỉ muốn nói tiếng cám ơn với anh và mời anh ăn bữa cơm mà thôi. Tôi không muốn mắc nợ người khác – Hải Quỳnh nhìn Tần Phong đanh mặt đáp, cô không muốn cho anh có sự hiểu lầm gì.
- Vậy sao, được rồi – Anh với tay lấy ly trà trên tay cô uống một hơi – Xong, xem như cô đã mời tôi rồi, chúng ta hết nợ, cô có thể đi.
- Đi thì đi – Hải Quỳnh hất mặt đáp – Hình như anh hiểu lầm tôi thì phải. Đúng là anh rất đẹp trai, lại nghe nói anh nói anh học rất giỏi. Nhưng mà từ nhỏ tôi nhìn người học giỏi và đẹp trai đến phát chán rồi. Người như anh, xin lỗi bít cửa từ lâu rồi. Đừng tưởng bất cứ ai cũng thích mình rồi cho người ta là phiền phức.
Nói xong cô hùng dũng quay lưng đi bỏ đi, đi được mấy bước thì quay mặt lại cười trêu
- Bắt quả tang anh đang nhìn lén tôi.
Tần Phong quả thật vẫn chăm chú nhìn theo cô, anh không ngờ cô gái nhỏ nhắn này lại có thể hiên ngang xỉ vả anh như vậy, có chút mất mặt, nhưng cảm thấy có chút gì hay hay ở cô bé này nên bất giác nhìn theo. Không ngờ bị cô quay lại trêu, bỗng cảm thấy xấu hổ, bất giả mặt đỏ cả lên. Nhìn vẻ bối rối của anh, cô phá lên cười rồi nháy mắt với anh một cái, bỏ đi tới bên các cô bạn, nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Tần Phong bất giác ngồi thẫn thờ rồi cười nhẹ, không ngờ cô gái này cũng thú vị thật.
Những ngày tiếp theo đó là những ngày tháng bình lặng của quãng đời sinh viên của nhóm ngũ long công chúa. Lên lớp đi học, về ký túc xá, ăn và ngủ, nói chuyện cười đùa.
Tần Phong vẫn thích ngồi bên ghế đá, thỉnh thoảng có nhìn thấy Hải Quỳnh và mấy người bạn đi ngang cười đùa rất vui vẻ. Có lúc Hải Quỳnh nhìn thấy cậu cũng chỉ mĩm cười một cái rồi tiếp tục trò chuyện với các bạn, không nán lại một phút giây nào. Vũng có lúc cô phớt lờ ánh mắt của cậu cứ thể bước qua như những người xa lạ, chưa từng quen biết nhau. Nhưng lúc ấy, Tần Phong chợt thấy trong lòng mình có sự trống trải kỳ lạ. Không biết từ bao giờ cậu lại đưa mắt tìm kiếm nụ cười của cô.
Trong lớp có một cô bạn tên Nguyên Hạ, là một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn người miền Trung vào đây học, cũng trọ ở ký túc xá cùng phòng của nhóm. Tình cảm của họ cũng khá tốt, nhưng dạo gần đây Nguyên Hạ có vẻ bần thần buồn bã. Mọi người lấy làm lạ cố gặn hỏi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu thở dài.
Mấy ngày sau, sắc mặt của Nguyên Hạ có vẻ rất xấu, mọi người vội vàng khuyên bảo Nguyên Hạ đi bệnh viện nhưng cô nhất quyết không đi chỉ nằm chùm chăn khóc lóc. Mọi người ai nấy đều lo lắng cố gắng để mắt canh chừng cô.
Đang ngủ yên giấc, Phương Hồng bỗng nghe tiếng cửa kêu kẹt kẹt, vội mở mắt ra nhìn, thấy một cái bóng bước ra khỏi phòng. Trời tối om, chỉ có ánh trăng và ánh đèn đường rọi vào làm không gian trở nên mờ ảo lại thêm cái lạnh của trời đêm khuyến Phương Hồng ớn lạnh một phen. Nhưng cô cố trấn tĩnh nhìn lại các góc giường, giường của mấy đứa bạn thân đều có thân hình nhô lên, còn giường của Nguyên hạ thì trống trơn. Vội vàng bật dậy xuống giường đánh thức mấy đứa bạn.
- Hải Quỳnh, dậy mau…– Phương Hồng thì thầm trong đêm tối.
Hải Quỳnh thức dậy đưa tay dụi mắt nhìn Phương Hồng hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Mau gọi phụ tao mấy đứa kia dậy đi, rồi tao nói – Phương Hồng khẽ bảo.
- Trang, dậy mau, có chuyện rồi – Phương Hồng khẽ đưa lay lay người Minh Trang dậy.
Minh Trang mơ màng nghe tiếng gọi liền mò tìm các điện thoại đặt ngay đầu giường mở ra xe. Ánh sáng từ điện thoại phát ra trong đêm tối nhất thời gây chói mắt, nhìn lại đồng hồ trong điện thoại chỉ mới có 2 giờ, cô càu nhàu nói:
- Bà định đi ăn trộm hay là đi rình trai mà nữa đêm như vầy hả. Tui không đi đâu, trời đánh tránh giấc ngủ chứ – Nói xong lại tiếp tục vùi đầu vào gối ngáy khò khò.
- Tao đi ăn trộm đùi gà, mày không mau dậy, hết ráng chịu – Phương Hồng bực tức lay người Minh Trang nói.
- Mày rũ trư bát giới đi, đừng rủ tao, ngủ quan trọng hơn ăn – Minh trang vẫn tiếp tục nói trong giấc ngủ.
- Mày không dậy tao đốt hết mấy cuốn tiểu thuyết của mày – Phương Hồng ra hạ sách cuối cùng.
Vừa nghe nói đốt sách, Minh trang vội thức dậy, mặt tỉnh ngủ ngay lặp tức, đành sang gọi Lê Phương, chẳng dè bị Lê Phương tung cho một đạp rớt xuống giường. Vừa đau vừa tức, Minh trang ghiến răng mắng:
- Con quỷ, dám đạp tao, xem tao đáp lễ mày nè – Nói rồi trèo lên giường Lê Phương phậm một cái ngay eo của Lê Phương tạo ra một âm thanh chấn động ký túc xá.
Phương Hồng nhanh tay bịt miệng Lê Phương lại, rồi làm giấu hiệu im lặng. Quả nhiên nghe vài tiếng mắng **** vọng ra từ các phòng khác. Vài phút sau đó, ký túc xá lại chìm trong đêm tối.
- Có chuyện gì vậy? – Ngọc Yến vừa ngáp vừa vừa uốn mình hỏi.
- Nhỏ Hạ đi đâu mất tiêu rồi – Phương Hồng khẽ nói.
Tất cả nghe xong đều ngạc nhiên, há hốc miệng ra, rồi khép miệng lại hỏi:
- Nó đi đâu, hồi nãy tui thức dậy còn thấy mà – Hải Quỳnh vội nói.
- Nó mới vừa đi thì tao kêu tụi bây dậy đó. Mau lên đi tìm nó đi, sao tao có cảm giác bất an thế nào ấy. Mấy hôm nay nó lạ quá mà – Phương Hồng vội giục.
Vậy là cả nhóm vội vàng ra khỏi phòng chia nhau đi tìm.
- Có gì gọi điện thoại nha – Phương Hồng cầm điệnt hoại ra hiệu nói nhỏ, cả bọn gật đầu.
Đang định rẽ ra đi tìm thì Minh trang chợt thấy một bóng người ở trên sân thượng phía bên kia thì vội kéo áo tụi bạn chỉ chỉ. Cả bọn vội vàng mò mẫm tìm đường đi lên. Vừa lên tới thì nghe tiếng khóc nức nở của Nguyên Hạ, vội chạy đến la lên:
- Hạ, bạn sao vậy…
Nguyên Hạ nghe tiếng thì quay đầu lại thét lên:
- Mấy bạn đừng có lại đây, cứ mặc kệ mình đi – Vừa nói xong, Nguyên Hạ lại ôm mặt khóc.
- Được rồi, được rồi tụi mình sẽ không tới đâu – Minh Trang vội vàng nói – Bạn bình tĩnh lại đi.
- Đúng đó, có chuyện gì từ từ nói – Phương Hồng vội vàng khuyên, cả bọn mặt mày xanh xao lo sợ nhìn Nguyên Hạ đang đứng bên mép của sân thương.
- Hết rồi, hết rồi…Mình bây giờ chỉ có cái chết mới có thể quên đi tất cả – Nguyên Hạ lắc đầu nói trong nước mắt.
Cả bọn đứng tim khi thấy thân hình Nguyên Hạ chao đão theo những
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 13 trong tổng số 95 trang

Đang xem: Truyện hay - Đợi chờ ký ức full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 13
Bài Ngẫu nhiên
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Cho em tựa vào vai anh 15 phút mỗi ngày được không? (truyện khá buồn tình yêu
- Ảnh siêu hài - 2 cụ già hôn lưỡi nhau chụt chịt
- Nhạc no body - Bài nhạc nhảy sôi động đến từ Nhật Bản - bạn sẽ dâng trào cảm hứng khi nghe
- Beat karaoke bài hát Người ấy - Trịnh Thăng Bình nhạc mp3
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 13 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved