Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 22

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 22

•Ngày Gửi: 19,01,14 -19:08)
•Xem: 82586 lượt xem

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 22


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 22

có phần bối rối.
- Xin lỗi mọi người, hôm nay tôi không phải là chủ xị – Tần Phong nhìn thái độ của mọi người thì cười nói.
Mọi người thở ra vì đả hiểu hành động của tổng giám đốc nhưng sao đó thì ngạc nhiên vì tổng giám đốc không phải chủ xị vậy thì ai sẽ trả tiền cho bữa ăn hoành tráng này.
- Này, cậu định chơi đểu à, là công ty mời mà, lại bắt mình trả tiền sao? – Quốc Anh thấy không khí có phần ngượng ngập nên lên tiếng để mọi người có thể thoải mái hơn.
- Gánh vác lo âu cho công ty cũng là nhiệm vụ của cậu mà – Tần Phong nháy mắt nhìn Quốc Anh cười trêu.
- Được, tổng giám đốc đã nói, tôi đây nhất định sẽ gánh vác. Có điều từ nay tôi để nghị được tăng thêm 50% tiền lương. Coi như hôm nay tôi mời anh em ăn mừng vì được tăng lương – Quốc Anh cũng cao tay đáp trả.
Thấy hai người này đùa giỡn thoải mái, mọi người cũng bắt đầu thoải mái trở lại và bắt đầu trò chuyện vui vẻ trở lại.
- Hải Quỳnh, em gầy quá, mau ăn cái này đi – Quốc Anh gắp cho cô mấy món đồ Hải sản nướng nhanh.
Hải Quỳnh nhìn mấy món đó, lặng lẽ nuốt khan một cái, liếc nhìn Quốc Anh không dám từ chối lòng tốt của anh ta, đành nhẹ nhàng cảm ơn. Để thể hiện tấm lòng cảm kích, cô cầm đũa lên gắp, chuẩn bị ăn thì bị giành lại.
- Cái này chưa chín kỹ, miễn cưỡng ăn sẽ không tốt – Tần Phong khẽ gấp mấy cái thứ hải sản nướng ra khỏi chén Hải Quỳnh, rồi gấp cho cô mấy món chín hơn.
Hải Quỳnh lúc này chỉ có thể là dùng ánh mắt đại cảm kích dành cho Tần Phong mà thôi. Quả thật là cô rất dễ bị dị ứng với mấy món đồ hải sản. Muốn ăn thì phải nấu cho thật chín. Mấy món nướng này thì lại không được chín lắm, vì chín quá sẽ bị dai và mất vẻ ngon lành.
- Sao lại không tốt? – Quốc Anh nhíu mày nhìn Tần Phong gấp từng món từng món đồ ăn ra khỏi chén Hải Quỳnh rồi lại gấp từng món từng món bỏ vào chén cô.
- Mấy món đồ sống này ăn nhiều dễ bị sán lắm, cô ấy đã gầy như vậy mà còn bị sán nữa thì khó coi lắm – Tần Phong không quan tâm sự chất vấn của Quốc Anh nhưng vẫn đáp.
Quốc Anh ngẫm nghĩ thấy mấy lời Tần Phong nói chí lí, bèn gật đầu.
Sau khi đi tolet xong, Hải Quỳnh vẫn không muốn trở lại phòng ăn, bởi vì trong đó ngập tràn mùi bia rượu khiến cô khó chịu. Sau đó cô nghe thấy tiếng phong linh kêu rất êm tai, tò mò nên đi theo tiếng kêu ra đó.
Phong linh được treo ở một hành lang rất yên tĩnh, lại có gió thổ nhè nhẹ thoải mái vô cùng. Đứng từ hành lang này có thể thấy được phong cảnh bên dưới thật là đẹp. Vừa nhìn là cô đã thấy thích nơi này.
Nhưng đột nhiên cô lại nghe tiếng rít thuốc trong đêm tối, và ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc. Quay đầu tìm kiếm thì thấy một gương mặt trầm ngâm lạnh lùng đang đứng yên dựa lưng vào vách tường gần đó. Ánh lửa lập lòe từ điều thuốc phát ra càng làm cho người ta thấy sự cô độc của người hút thuốc.
Trong lòng cô bỗng xuất hiện một cảm xúc kì lạ, cô bối rối không biết có nên lên tiếng chào phá tan không khí im lặng này hay không. Cuối cùng cô quyết định im lặng, tay nắm chặt lang can dõi mắt nhìn ra xa.
Người bên lặng cũng im lặng không nói gì.
Lát sau thấy không khí có phần ngượng ngập quá, Hải Quỳnh quyế định thối lui trước. Cô từ từ quay sang người đó nói:
- Tổng giám đốc, chắc mọi người đang chờ, tôi vào trước đây.
Nói xong Hải Quỳnh quay người bước đi, nhưng đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói:
- Em thật sự chẳng có gì để nói với anh sao.
Giọng nói trầm buồn như oán trách vang lên trong đêm yên tĩnh khiến nó trở nên lạnh lẽo đến đáng thương. Trong lòng Hải Quỳnh cảm thấy có một sự chua xót nào đó khi nghe xong câu hỏi này. Là đang nói với cô sao?
Hải Quỳnh từ từ quay lại, cô nghiêng đầu nhìn Tần Phong ngơ ngác hỏi lại:
- Tổng giám đốc, anh đang hỏi tôi sao?
Tần Phong không trả lời lặng lẽ hút tiếp điếu thuốc dang dở trên tay mình. Hải Quỳnh cảm thấy bối rồi không biết phải xử sao, đi cũng không được, ở cũng không xong, tiến thoái lưỡng nan.
Cô bấu bấu mấy ngón tay mình, đây là thói quen của cô khi gặp điều khó xử.
- Đừng bấu tay nữa…
Hải Quỳnh giật mình nhìn Tần Phong, rõ ràng anh không nhìn cô, lại trong bóng tối, vậy mà anh lại biết cô đang bấu tay, vội vàng giấu tay ra sau lưng. Cô lúng túng nói:
- Tôi vào trước đây.
Nhưng cô chưa kịp đi vào thì tay bị ai đó nắm chặt kéo lại. Hải Quỳnh đang loạng choạng vì bị kéo bất ngờ thì bị Tần Phong ôm lấy rồi đẩy mạnh cô sát vào tường. Cô sợ hãi nhìn Tần Phong không chớp mắt, môi mấp máy…
- Tổng…tổng giám đốc…
Nhưng đầu Tần Phong đã tựa vào vai Hải Quỳnh, cô cảm nhận được hơi thở và nhịp đập gấp gáp của Tần Phong. Tim cô bất giác cũng đập loạn theo. Cảm thấy Tần Phong lúc này như một đứa trẻ bị bỏ rơi rất đáng thương, cô không nỡ đẩy anh ta ra.
- Anh xin lỗi, là anh sai rồi. Chuyện năm đó không như em nghĩ đâu.
Tần Phong đột nhiên thốt ra những lời này khiến Hải Quỳnh choáng voáng khó hiểu. Cô không hiểu là do anh ta bị say nên nói nhảm hay là đang nhận nhầm người. Nhưng mà: ”Anh xin lỗi, anh sai rồi” – Nhưng lời nói này sao quen thuộc quá, tim cô cứ nhói lên từng cơn khi nghe nó.
Hải Quỳnh cảm thấy ghẹt thở vì giọng nói cứ vang vọng trong đầu cô, đầu óc quay cuồng. Cô vội vàng đẩy mạnh Tần Phong ra, nói trong hơi thở:
- Tổng giám đốc,anh say rồi.
- Anh không say – Tần Phong bỗng hét lên.
Sau đó rất nhanh, anh vòng tay ôm lấy Hải Quỳnh chiếm giữ môi cô. Hải Quỳnh trợn mắt kính ngạc, miệng bất giác hé ra, Tần Phong nhanh chóng đưa lưỡi vào bên trong chiếm lấy. Cả người Hải Quỳnh run lên đầy sợ hãi, muốn đẩy Tần Phong ra nhưng không thể.
Tần Phong cứ từng chút từng chút chiếm lấy bờ môi cô, lưỡi anh khuynh đảo bên trong khoang miệng cô khiêu khích rồi nhẹ nhàng rời ra, sau đó chiếm lấy vành môi cô miết nhẹ.
Rõ ràng cần phải thấy ghê tởm nụ hôn này, nhưng Hải Quỳnh lại không thấy ghét hay ghê tởm, mà trái lại, cô cảm thấy nụ hôn này như thể vốn thuộc về cô. Ấm áp và dịu dàng.
Hai tay vốn dĩ đặt trên ngực Tần Phong đẩy anh ra, nhưng cuối cùng lại nắm chặt lấy áo anh làm điểm tựa, giữ cho mình không bị ngã. Hải Quỳnh run rẩy nhắm mắt lại từ từ đáp trả nụ hôn của Tần Phong. Trong lòng dào dạt cảm xúc yêu thương.
Lưỡi cô đáp trả lại sự khiêu khích của Tần Phong, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau (gớm quá) thật chặt, như muốn hòa vào nhau. Một nụ hôn nồng nàn và say mê, của sự yêu thương và nhớ mong.
Bàn tay càng lúc càng xiết chặt. Chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út của Hải Quỳnh ấn vào tay cô đau nhức khiến Hải Quỳnh thoát khỏi sự quyến rũ mềm mại kia. Cô nhớ ra mình còn có Khánh Vũ, cô không thể làm chuyện có lỗi với anh. Cô đẩy mạnh Tần Phong ra lần nữa. Nhưng Tần Phong như con thú hoang tìm thấy nơi về, nhất quyết không buông.
Hải Quỳnh chỉ còn cách cắn mạnh vào môi an
anh, đến chảy máu, cô nghe những giọt máu mặn chảy vào đầu lưỡi mình, Tần Phong mới buông cô ra.
- Tổng giám đốc, anh say quá rồi – Hải Quỳnh nói trong hơi thở, mặt cô đã đỏ bừng lên.
Nói xong cô quay lưng bỏ chạy một mạch ra khỏi nhà hàng bắt taxi đi về, khóe mắt bỗng trào dâng những giọt nước mắt mặng đắng. Lưỡi vẫn còn vị mặng và tanh của máu. Tim đau đớn vô cùng.
Hải Quỳnh đi rồi Tần Phong đau đớn cười điên dại, rồi gục người xuống đất:
- Anh say rồi, phải anh say rồi. Nhưng không phải say vì rượu mà say vì người.
Hải Quỳnh trở về nhà, cô vội vàng trốn vào phòng tắm ngay lập tức. Cô muốn dùng nước xóa tan mọi dấu vết vừa tồn đọng. Cô soi mình trong gương, cô thấy đôi mắt của mình có chút mệt mỏi, có chút hốt hoảng, nhưng lại có chút khao khát.
Cô đưa tay quệt nhẹ lên bờ môi sưng mọng vẫn còn vương lại hơi ấm và sự ngọt ngào. Bất giác Hải Quỳnh cảm thấy run lên. Tại sao? Rõ ràng cô và Khánh Vũ đã hôn nhau rất nhiều lần nhưng tại sao khi Tần Phong hôn cô, cô lại cảm giác như một nụ hôn đầu đầy ngọt ngào và đầy mong đợi.
Chui vào trong giường nhưng Hải Quỳnh cứ trăn trở mãi, không tài nào ngủ được. Cô cố nhắm mắt muốn quên đi nụ hôn lúc nãy nhưng tại sao hình ảnh của nụ hôn lúc nãy cứ ám ảnh cô. Hải Quỳnh thấy tim mình đập mạnh, toàn thân nóng bừng lên bức bối, cô vội bật dậy vơ lây điện thoại rồi hít thở từng hồi nghe tiếng chuông điện thoại reo.
- A lô! Hải Quỳnh – Tiếng Khánh Vũ vang lên phía bên kia điện thoại thật dịu dàng và có phần lo lắng – Sao giờ này còn điện thoại cho anh, có chuyện gì à.
Hải Quỳnh nghe Khánh Vũ hỏi thì giật mình nhìn lại đồng hồ, phát giác đã hơn 12 giờ. Thông thường giờ này cô đã an giấc ngủ rồi. Cô hốt hoảng vội vàng nói:
- Em không để ý giờ, anh ngủ rồi à. Xin lỗi anh. Em cúp đây.
- Anh chưa buồn ngủ. Có gì em nói đi – Giọng Khánh Vũ vẫn ôn tồn nhẹ nhàng vang lên bên kia.
- Cũng không có gì, tại vì đột nhiên em nhớ anh thôi – Hải Quỳnh chợt nhận ra là không nên nói với Khánh Vũ chuyện lúc nãy, thầm mắng mình ngốc, vội vàng lấp liếm để che giấu tâm trạng rối bời của mình.
Đầu dây bên kia nghe cô nói vậy thì cảm thấy thật ngọt ngào, tim đập rộn ràng. Lâu rồi Khánh Vũ mới có được sự ngọt ngào thế này. Anh nhẹ nhàng hỏi:
- Em sao vậy? Không ngủ được à.
- Ừhm…- Hải Quỳnh gật đầu ừ nhẹ.
- Sao vậy, có chuyện gì à? – Khánh Vũ nhíu mày lo lắng hỏi.
- Không có gì đâu, bởi vì hôm nay công ty liên hoan, em bị ép ăn nhiều quá nên không tiêu mới khó ngủ thôi – Hải Quỳnh vội vàng giải thích, mặt cô đỏ bừng lên vì nói dối, cô rất sợ Khánh Vũ nghe ra giọng nói không thật
« 21 22 23 24 25 26 27 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 22 trong tổng số 95 trang

Đang xem: Truyện hay - Đợi chờ ký ức full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 22
Bài Ngẫu nhiên
- Ảnh hài về cảnh sát giao thông và người dân
- Tin hay: Quy định chó và mèo phải "chính chủ", thịt phải khai báo của bộ Nông nghiệp và PTNT
- Ảnh sexy girl nhìn không chịu được
- Thủ thuật hiển thị Iphone 5, galaxy S3, Nokia 1200... khi đăng 1 stt facebook
- Hơi ấm mùa đông - Khắc Việt - Bài nhạc tình yêu về mùa đông hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 22 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved