Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 92

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 92

•Ngày Gửi: 19,01,14 -19:08)
•Xem: 82385 lượt xem

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 92


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 92

mặt, chẳng có chút gì quen thuộc cả. Cảnh thấy lạnh lẽo và nhạt nhẽo, đành đi dọn dẹp nhà cửa. Không ngờ vì vậy mà nhìn thấy chùm chìa khóa nhà cũ vẫn còn đầy đủ. Thắc mắc vô cùng, cô cứ nghĩ ba và anh Hiểu Huy đã bán căn nhà đi, nhưng sao chìa khía vẫn còn đủ không thiếu chiếc nào. Hải Quỳnh bèn gọi điện thoại cho anh trai, Hiểu Huy cuối cùng cũng nói cho cô biết:
- Căn nhà này là của một người bạn của ba đã đi nước ngoài định cư. Lúc em bị tai nạn, anh và ba dọn đến ở, vì nhà này gần bệnh viện em nằm, lại gần chỗ làm của ba và anh, đi lại rất thuận tiện để chăm sóc em.
Sau này nghe bác sĩ nói bệnh tình của em như thế, ba và anh bàn nhau mua lại căn nhà này.
- Có nghĩa là, căn nhà cũ của chúng ta vẫn chưa bán đúng không?
- Ừhm…
Gác máy xong, Hải Quỳnh nhìn chùm chìa khóa trên tay mình thẩn thờ một lúc. Căn nhà cũ có nhiều tuổi thơ của cô, đồng thời cũng có nhiều kỷ niệm tình yêu của họ.
Đó là những ngày cuối tuần, Hải Quỳnh được nghỉ học, cô trở về nhà như thường lệ mang theo nỗi nhớ xa cách. Có rất nhiều lần Tần Phong chạy cả tiếng đồng hồ chỉ để gặp cô giây lát rồi chạy về nhà. Đó là những giây phút ngọt ngào lãng mạn nhất của họ.
Đang suy nghĩ miên man thì Hải Quỳnh nghe tiếng chuông cửa reo lên. Hải Quỳnh ra mở cửa thì thấy đó là một người phụ nữ sang trọng nhưng trong nét mặt bà ấy có sự mệt mỏi. Dường như bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn trên gương mặt mệt mỏi của bà ấy.
- Bác tìm ai ạ – Hải Quỳnh lễ phép nhìn bà hỏi.
Bà ta nghe Hải Quỳnh có chút bối rối lẫn ngạc nhiên.
- Cháu…
- Hải Quỳnh, đây là mẹ chị – Quỳnh Chi từ xa bước tới, nãy giờ cô đi tìm chỗ đẫu xe.
Hải Quỳnh nhận ra Quỳnh Chi, sau lần nhìn thấy Tần Phong cùng chị ấy vào khách sạn rồi thấy chị ấy trong nhà Tần Phong khiến cô hiểu lầm, sau này Tần Phong có dẫn Hải Quỳnh đi gặp chị mình. Tuy gặp mặt chỉ có vài lần, cũng không thân thiết lắm nhưng trong ký ức của Hải Quỳnh, Quỳnh Chi là người phóng khoáng vui vẻ.
- Chị…- Nhìn thấy Quỳnh Chi, Hải Quỳnh khẽ kêu lên rồi quay sang nhìn người đàn bà trước mặt mình ngượng ngập gọi khẽ một tiếng “ Bác gái”
Mẹ Tần Phong nhìn Hải Quỳnh gật đầu đáp lại rồi lên tiếng nói:
- Bác có thể nói chuyện một chút với con không?
Hải Quỳnh nghe vậy thì không thôi lo lắng, không biết mục đích của mẹ Tần Phong đến gặp mình là gì, cô đưa mắt nhìn chị Quỳnh Chi, thấy Quỳnh Chi khẽ mĩm cười gật đầu ý bảo cô không có gì lo lắng. Hải Quỳnh đành mở rộng cửa mời họ vào nhà.
Chỉ tay vào bộ ghế sofa, Hải Quỳnh nhẹ nhàng mời:
- Mời bác và chị ngồi, con đi rót nước mời hai người.
Hải Quỳnh nói xong rồi từ từ rút lui vào nhà bếp pha trà. Trong lòng lo lắng không yên đến độ rót nước đánh đổ cả ra tay. Mắt len lén nhìn về mẹ Tần Phong, cô thấy bà đưa mắt quan sát khắp nhà mình dường như đang đánh giá.
Nhà Hải Quỳnh chỉ có ba cha con, cho nên cũng không rộng lắm, ba cô là giáo sư, lương công chức bình thường vừa đủ nuôi sống cả nhà, cho nên đồ đạc trong nhà cũng cực kì giản dị, không có thứ gì cho thấy sự xa hoa cả, chắc chắn không thể so sánh với sự giàu có của nhà bà ấy.
Nghĩ tới đây, Hải Quỳnh cắn môi, càng lo lắng suy nghĩ mục đích đến đây tìm cô của bà ấy. Cô chỉ muốn trốn mãi trong nhà bếp, không dám đối mặt với bà tí nào. Nhưng không thể cứ đợi bà ấy chờ đợi lâu như vậy, Hải Quỳnh đành miễn cưỡng bê bình trà ra ngoài.
Cũng may bình thường cha cô có thói quen uống trà, nên trên bàn luôn có tách sạch sẽ. Đãi trà cho người lớn tuổi là thích hợp nhất.
- Con mời bác và chị dùng trà – Hải Quỳnh lấm lét nhìn mẹ Tần Phong rồi lật tách trà lại, nhẹ nhàng rót trà vào tách.
Hải Quỳnh lo lắng vô cùng, cô cứ sợ mình sẽ làm sánh nước ra ngoài, đến khi rót xong mà nước không bị đổ ra, cô mới thở phào nhẹ nhỏm.
- Đừng khách sáo, em cũng ngồi xuống ghế đi – Quỳnh Chi nhìn thấy vẻ lúng túng không biết có nên ngồi xuống không của Hải Quỳnh thì liền bảo.
- Chẳng biết bác đến tìm con có chuyện gì?- Hải Quỳnh ngồi xuống ghế rồi nhìn mẹ Tần Phong lên tiếng hỏi.
Mẹ Tần Phong lúc này mới ngồi thẳng lưng nhìn Hải Quỳnh bắt đầu nói bằng một giọng ăn năn:
- Xin cháu tha lỗi cho thái độ lúc đó của bác.
Hải Quỳnh không hiểu ý của bà ấy, cô chưa từng gặp bà, làm sao biết được thái độ lúc ấy của bà thế nào. Cô nghiêng đầu nhìn bà khó hiểu:
- Xin lỗi bác, cháu không hiểu bác muốn nói gì cả.
Mạ Tần Phong cứ tưởng hải Quỳnh còn giận nên vội nói:
- Bác biết những lời của bác đã khiến cho cháu rất buồn và rất giận, cho nên bác đích thân đến đây để xin lỗi cháu. Cháu hãy tha lỗi cho bà già này.
Những lời của mẹ Tần Phong làm Hải Quỳnh hoang mang vô cùng, cô thật tình không biết đã xảy ra chuyện gì.
- Lúc đó bác nghĩ Nguyên Thu xứng với Tần Phong hơn cháu bởi vì giao tình của hai nhà, bác lại biết Nguyên Thu từ nhỏ, con bé luôn là đứa trẻ ngoan trước mặt bác và bác luôn coi con bé như người nhà, luôn mong muốn con bé và Tần Phong nên vợ nên chồng. Cho nên khi con bé đặt điều nói xấu cháu trước mặt bác, bác đã tin những lời đó.
Hải Quỳnh cắn môi im lặng không hé nữa lời. Mẹ Tần Phong thấy cô không nói gì bèn lên tiếng tiếp, giọng nói có phần nghẹn ngào:
- Bác không ngờ Nguyên Thu lại có bản tính độc ác như vậy. Khi con bé cho người bắt cóc con để người yêu cũ chiếm đoạt con, bác đã cho rằng con bé nhất thời cạn nghĩ nên mới hành động như thế.
Nghe đến đây Hải Quỳnh thấy lạnh cả người.
- Cho nên khi con đến gặp bác, bác đã có những lời nói ẩn ý như thế để con buồn mà rút lui. Bác không ngờ rằng Nguyên Thu lại to gan đến nỗi dám lái xe đụng con, nếu như Tần Phong không chạy đến, nếu như Nguyên Thu không nhìn thấy người cứu con là Tần Phong và kịp thời đạp thắng xe thì…- Nói đến đây mẹ Tần Phong bật khóc nức nở, cả người bà run lên, Quỳnh Chi phải vỗ về bà.
Hải Quỳnh thấy vậy vội rút vài tờ khăn giấy đưa đến trước mặt bà.
Bà đón nhận lấy mấy tờ khăn giấy đó đồng thời nắm chặt tay Hải Quỳnh giọng điệu cầu xin.
- Hải Quỳnh, bác biết bác sai rồi, cháu hãy tha thứ cho bác có được không? Khi thấy Tần Phong vì cháu mà bất chấp mạng sống lao ra cứu cháu, bác đã biết, trong lòng nó, không ai có thể thay thế được vị trí của cháu. Nhìn thấy Tần Phong máu chảy lên láng, lòng bác như chết lặng. Vậy mà khi tỉnh lại điều đầu tiên nó muốn biết là cháu có sao không? Lúc đó, bác đã biết, bác sai rồi. Bác xin lỗi cháu, nếu như bác không nói với Nguyên Thu là cháu sẽ đến nhà bác hôm đó, vậy thì Nguyên Thu sẽ không đến và cũng không có dã tâm giết cháu.
- Xin bác bình tĩnh lại – Hải Quỳnh rút thêm vài tờ giúp bà lau nước mắt.
Bà xúc động trước cử chỉ nhẹ nhàng của Hải Quỳnh nên nói tiếp:
- Sao bác lại không nhận ra cháu là cô gái tốt ngay từ đầu chứ, bác thật là có mắt như mù mà. Hải Quỳnh xin cháu hãy bỏ qua những lời bác nói lúc đó, hãy trở về với Tần Phong đi. Nhìn nó đau lòng không muốn ăn, không muốn uống, cả vết thương cũng không chịu thay, người làm mẹ như bác đây đau từng khúc ruột. Bác xin cháu, Hải Quỳnh, nếu vì những lời nói lúc đó của bác mà rời bỏ Tần Phong thì bác ở đây cầu xin cháu tha lỗi cho bác rồi trở về với Tần Phong có được không? Sẽ không còn ai ngăn cản hai đứa đến với nhau nữa, Nguyên thu rồi cũng sẽ chịu hình phạt thích đáng với tội lỗi của nó.
Tấm lòng của người mẹ trên thế gian này, ai lại không thấu hiểu chứ. Bà lo lắng, muốn tìm hạnh phúc cho con trai mình thì không có gì sai cả. Chỉ có điều bà dùng sai cách.
Hải Quỳnh hiểu được tấm lòng của bà đối với Tần Phong, nhưng chỉ khi bà thấy Tần Phong bỏ phế bản thân vì cô bà mới chịu xem trọng cô. Nếu không thì dù Nguyên Thu không nói gì bà cũng sẽ không để cô trong mắt bà. Nhưng giờ đây chứng kiến bà vì Tần Phong mà dằn vặt đau khổ và hối hận, Hải Quỳnh cũng không nỡ trách bà.
Nhưng điều cô lo sợ và quyết định rời xa Tần Phong lại khác với điều bà nghĩ. Lòng cô rất rối loạn, nữa muốn tha thứ tìm gặp anh xem vết thương của anh, nữa lại không thôi lo lắng bản thân không thể tha thứ cho sự phản bội của Tần Phong.
- Bác gái, nói thật với bác, cháu đã quên hết một số chuyện trước đây, bao gồm cả những lời nói của bác với cháu. Cho nên cháu không có trách gì bác hết. Chuyện cháu có về với Tần Phong hay không thì còn phải suy nghĩ lại ạ. Xin bác hãy cho cháu một ít thời gian suy nghĩ.
- Được, cháu hãy suy nghĩ lại thật kỹ đi. Sau đó quay lại với Tần Phong, nó thật lòng yêu cháu – Mẹ Tần Phong vội gật đầu đồng ý, bà cũng biết, không nên làm căng quá, cô đã đồng ý suy nghĩ lại là vẫn còn có hy vọng.
- Vậy bác về đây, không làm phiền cháu nghĩ ngơi nữa – Bà vội đứng lên ra về.
- Chị hãy chăm sóc bác ấy, đừng để bác ấy xúc động nữa – Hải Quỳnh nhẹ nhàng nhắc nhở Quỳnh Chi.
- Chị biết rồi…- Quỳnh Chi gật đầu – Hải Quỳnh, chị hy vọng, em có thể khuyên Tần Phong. Vét thương trên đầu nó cũng khônf phải nhẹ, nhưng nó cứ để mặc như thế thì…
Hải Quỳnh nghe vậy thì thấy lòng đau nhói, cô thật sự muốn gặp mặt anh. Nhưng lại sợ bản thân gặp Tần Phong rồi lại không kìm được lòng. Cô thừ người suy nghĩ. Quỳnh Chi thấy vậy cũng không nói gì thêm đành đưa mẹ về nhà.
Hải người họ đi rồi, còn lại một mình Hải Quỳnh, co lo lắng cho vết thương của Tần Phong, cầm điện thoại trên tay nữa muốn gọi điện thoại, nữa lại không? Rồi ta vô tình ấn phải nút gọi, Hải Quỳnh khá hoảng sợ vội
« 91 92 93 94 95

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 92 trong tổng số 95 trang

Đang xem: Truyện hay - Đợi chờ ký ức full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 92
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình yêu ý nghĩa và hay: có tất cả nhưng mất em - Phạm Trưởng
- Cực xinh, cô bé áo trắng xinh xắn đáng yêu, bạn sẽ yêu từ cái nhìn đầu
- Game Gta vice city - cướp đường phố 3D trên mobile y hệt như trên máy tính
- Bài hát tiếng Trung tình cảm: Anh mãi là người yêu em! hay về lời và giai điệu
- Những bài thơ tặng sinh nhật người yêu, bạn gái, em gái hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 92 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved