Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 93

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 93

•Ngày Gửi: 19,01,14 -19:08)
•Xem: 82508 lượt xem

Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 93


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 93

vàng ngắt máy, không biết Tần Phong có nhận được điện thoại của cô không? Hải Quỳnh cứ nằm suy nghĩ mại.
Ở trong nhà tù túng mãi cũng nhàm chán, Hải Quỳnh quyết định đi ra ngoài dạo chơi cho thoải mái. Không ngờ vừa ra khỏi nhà đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Tần Phong. Dáng người quen thuộc vô cùng khiến tim Hải Quỳnh run lên, cô nhớ anh, nhớ anh đến phát điên lên được. Nhưng sự đau đớn khi chứng kiến người mình yêu cùng cô gái khác thân mật khiến Hải Quỳnh càng đau đớn hơn.
Dù các bạn của cô đều ra sức giải thích thay anh, nhưng Hải Quỳnh vẫn thấy khó chấp nhận và khó tha thứ cho hành động này của anh. Cho dù đó là một hiểu lầm đi chăng nữa thì sự đau đớn lúc đó là chân thật. Cứ coi như cô ngang bướng cố chấp đi, bởi vì cô không đủ rộng lượng để tha thứ hành động phản bội lúc đó của anh.
Người ta nói, một lần bị rắn cắn, suốt đời sợ dây thừng. Cô từng đau đớn khi bị phản bội, cho nên cô rất sợ lại bị cảm giác đó lần nữa. Cô không dám đối mặt với anh.
Tần Phong dựa người vào cửa kính xe, trên tay là điếu thuộc đang hút dở. Thấy Hải Quỳnh, Tần Phong quăng điếu thuốc hút dỡ xuống đất, đứng thẳng người lại từ từ tiến lại phía Hải Quỳnh.
Mấy lần trước, chỉ cần thấy bóng dàng Tần Phong, Hải Quỳnh liền quay trở về nhà, nhưng lần này cô đứng yên bất động nhìn theo dáng người gầy rạc của anh. Chỉ có mấy hôm thôi mà anh đã gầy đi như vậy, đôi mắt trũng sâu, râu mọc lúng phúng, gương mặt hốc hác. Nhìn thấy mà đau lòng.
Nhưng bước chân anh vẫn kiên định bước tới trước mặt cô rồi dừng lại im lặng nhìn, không ai lên tiếng. Bốn mắt họ giao nhau chứa chan rất nhiều bao nỗi lòng chua cay, nhớ nhung oán trách…
Hải Quỳnh nhìn vết thương băng bó trên đầu Tần Phong, lòng thắt lại, như thể vế thương đó ngự trị trên người mình, cô đưa tay rờ lên đường băng đó, sau đó thì hỏi:
- Còn đau không?
Tần Phong chậm rãi lắc đầu.
- Anh phải chú ý giữ gìn sức khỏe của mình, đừng ương bướng mà cứ để mặt vết thương như thế – Hải Quỳnh gật đầu rồi dặn dò tiếp. Nói rồi cô định bước ngang qua anh bỏ đi.
Tần Phong bèn nắm tay Hải Quỳnh giữ lại. Giọng anh khàn đặc và mệt mỏi nói:
- Em muốn chúng ta cứ thế này mãi ư?
- Em không biết. – Hải Quỳnh không quay đầu lại lạnh lùng đáp.
Cô thấy bàn tay Tần Phong siết chặt tay cô hơn, khiến tay cô tê rần, Hải Quỳnh quay mặt lại nhìn Tần Phong nói:
- Em lại lần nữa đánh mất kỷ niệm đẹp giữa hai chúng ta. Em không biết có phải do ông trời trêu đùa chúng ta hay không. Nhưng mà em thật sự rất nhớ anh, mấy ngày qua không ngày nào em không muốn gặp anh, muốn được ở trong vòng tay ấm áp của anh. Nhưng em rất sợ, em thật sự rất sợ, sợ lần nữa tan vỡ.
Cô bật khóc, lại nói tiếp:
- Cho em một ít thời gian đi, em muốn tìm lại những ký ức đã mất kia.
- Đợi, anh có thể chờ đợi cho đến khi ký ức kia của em quay về. Nhưng mà em không thấy chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian hay sao. Đã lãng phí hết 3 năm trời xa cách, bây giờ em muốn lãng phí thêm bao nhiêu thời gian nữa. Tại sao em cứ muốn lãng phí thời gian vô ích như vậy chứ – Tần Phong gầm lên trong đau đớn nói.
Phải, cô biết mình đang lãng phí thời gian của nhau, nhưng mà cô rất sợ cứ thế quay lại với anh, dù thật lòng yêu anh rất nhiều, nhưng cái gút mắt trong lòng cô vẫn chưa tháo gỡ được. Cô không muốn cứ để nút thắt đó trong lòng gây nhức nhối như thế.
- Được, vậy thì chúng ta làm một trò chơi đi.– Hải Quỳnh bèn quyết định nói.
- Trò chơi gì? – Tần Phong nhìn cô hỏi.
- Trò chơi đó là để ông trời quyết định nhân duyên của chúng ta.
*************
Hải Quỳnh đứng trước ngôi nhà cũ của mình, tay cầm chìa khóa xúc động biết bao nhiêu. Ngôi nhà chứa đựng nhiều kỷ niệm của cô. Ngôi nhà cô không ai ở cho nên nó không tha đổi nhiều như những ngôi nhà xung quanh. Bà con hàng xóm thấy cô về thì mừng rỡ, chạy ra chào hỏi. Hải Quỳnh cũng không vội vào nhà cô đi bộ quanh xóm ngắm nhìn từng khung cảnh quen thuộc.
Cô đứng lặng trước căn nhà cách nhà cô mấy mét, trước đây nó vẫn chỉ là một mảnh đất trống, giờ đây đã trở thành một căn nhà hai tầng rất đẹp màu nâu ấm áp.
Trước nhà có trồng rất nhiều cây hoa bò cạp vàng, chỉ tiếc rằng vẫn chưa nở hoa. Căn nhà được xây khá giống căn nhà mà Tần Phong và cô từng vẽ ra trong tương lai. Hải Quỳnh bất giáckhẽ cười khi nhớ lại lúc đó cứ trang nhau màu sơn nhà, Tần Phong thích màu xanh, nhưng Hải Quỳnh thích màu nâu socola. Cuối cùng thì chuyển sang cãi nhau như trẻ con, đành dẹp chuyện này sang một bên.
- Chị Hải Quỳnh – Tiếng bé Trâm gần nhà cô reo vui gọi tên cô.
Ba năm rồi cô không gặp cô bé, vậy mà cô bé vẫn còn nhớ và nhận ra cô. Ba năm rồi cô bé đã lớn lên rất nhiều, cũng đã được 9 tuổi rồi, càng ngày càng xinh đẹp.
- Bé Trâm! – Hải Quỳnh khẽ gọi rồi vẫy cô bé lại gần.
Bá Trâm vui vẻ chạy lại gần. Hai người trò chuyện vài câu xong cô bé nói:
- Chị xem, ngôi nhà này có đẹp không, bên trong được trang trí rất đẹp. Là của một anh rất đẹp trai về mua đất rồi xây lại đó. Chị có muốn vào bên trong xem không?
- Nhà của người ta mà sao tự tiện vào bên trong được, với lại cửa khóa rồi sao vào được – Hải Quỳnh xoa đầu cô bé nói.
- Không sao đâu, mẹ em được anh ấy thuê chăm nom căn nhà đó, thỉnh thoảng khi rảnh rỗi ánh ấy lại về. Để em vào nhà lấy chìa khóa mở cửa cho chị xem.
- Thôi đi, chị không vào đâu, lỡ bị phát hiện, người ta tưởng mình ăn trộm thì nguy – Hải Quỳnh lắc đầu từ chối.
- Nhưng trong đó có hình của chị mà, cho nên em mới muốn dẫn chị vào xem – Bé Trâm khư khư giữ cô lại.
- Hình của chị ư? – Hải Quỳnh ngạc nhiên hỏi, sao lại có hình của cô ở nơi này. Lòng bỗng tò mò. Cô nhìn theo bước chân của nhảy nhót của bé Trâm.
Khi cửa mở ra, không gian bên trong có màu xanh dịu dàng rất đẹp, trang trí cũng rất đẹp nhưng có phần trẻ con, điều đặc biệt là khá giống căn nhà cô đã vẽ.
- Chị nhìn kìa, hình của chị – Bé Trâm chỉ tay lên tường nhà, Hải Quỳnh bèn nhìn theo.
Quả nhiên trên tường treo một tấm hình khá lớn, người trong hình chẳng ai xa lạ mà chính là cô. Đó là dáng vẻ của cô 3 năm về trước, và người đứng bên cạnh cô chính là Tần Phong.
Hải Quỳnh ngây người trước phát hiện này. Hóa ra anh chàng đẹp trai đó chính là Tần Phong.
- Bé Trâm, căn nhà này được xâu bao lâu rồi.
- Được gần 1 năm rồi đó chị – Bé Trâm trả lời.
“Vậy là khi vừa về nước, anh ấy đã xây nó” – Hải Quỳnh cảm động nghĩ.
Cô đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện ra có rất nhiều đồ vật quen thuộc của hai người được đặt ở đây. Xúc động tràn về, cô đưa tay rờ từng đồ vật quen thuộc.
Lát sau khi hai người ra khỏi nhà, Hải Quỳnh quay lại nhìn bé Trâm căn dặn:
- Bé Trâm nè, em đừng nói cho mẹ và cái anh đẹp trai đó biết chị về đây nghe không?
- Tại sao vậy chị? – Bé Trâm nhìn cô ngơ ngác không hiểu.
- Chị với anh đẹp trai đó đang chơi trốn tìm. Nếu em nói thì anh ấy tìm được chị nhanh chóng thì sao – Hải Quỳnh cười xoa đầu nói với bé Trâm.
- Em biết rồi, chị cứ đi trốn đi, em sẽ không nói đâu – Bé Trâm gật đầu đưa một tay lên miệng thề.
- Em ngoan lắm – Hải Quỳnh xoa đầu cô bé lầ nữa rồi đưa mắt nhìn căn nhà lần nữa.
Phía trước có để một giàn đất trống. Hải Quỳnh từng nói: ” Để một giàn đất trống để trồng rau sạch, ăn những thứ do chính tay mình trồng đặc biệt ngon hơn, lại không có chất hoác học”
Còn có nơi trồng hoa, giàn phong lan…những cái cô nói, anh đều nhớ.
Nhưng điều Hải Quỳnh run động nhất là hai hàng cây bò cạp vàng ngay bên hai cánh cửa cổng: ” Anh có biết câu chuyện khăn tay vàng không?…Cho nên sau này chúng ta khi cưới nhau, nhất định phải trồng một cây hoa bò cạp vàng, chỉ cần cây ra hoa, dù giận nhau thế nào, cũng nhất định sẽ tha thứ cho nhau”. Lời nói năm xưa văng vẳng trong ký ức của cô.
Chỉ tiếc rằng, hai hàng cây bò cạp vàng này mãi vẫn chưa ra hoa, trông khi những cây khác đều đã trổ bông.
Hải Quỳnh lưu luyến quay đầu về hướng nhà mình, cô cầm điện thoại nhắm tin cho Tần Phong.
“ Trò chơi quyết định nhân duyên của chúng ta là: Trong vòng một tuần, anh có thể tìm ra nơi em ở. Nếu như anh tìm ra em trong vòng một tuần lễ thì chúng ta sẽ bắt đầu lại. Hãy để số phận sắp đặt cho tình yêu chúng ta”
“ Nếu như trong một tuần lễ, anh vẫn chưa tìm thấy em thì sao?” – Tần Phong bèn nhắn lại.
“ Nếu như số phận không cho chúng ta gặp nhau, vậy thì từ nay mãi mãi không gặp nhau”
Hải Quỳnh nhắn tin xong thì khóa máy. Tần Phong và bốn người Minh Trang có gọi bao nhiêu lần cũng không được. Họ cùng nhau rong rủi tìm khắp nơi quen biết nhưng chẳng tài nào tìm được Hải Quỳnh. Dò hỏi ở giáo sư Trình và Hiểu Huy, họ cũng nhất mực không nói. Thời hạn một tuần lễ nhanh chóng trôi qua.
Cuối cùng Minh Trang đưa ra một kế sách.
- Anh! Anh thật sự không biết Hải Quỳnh đang ở đâu thật sao? – Phương Hồng dùng giọng nghi ngờ hỏi Hiểu Huy.
- Anh không biết! – Hiểu Huy trả lời dứt khoát.
- Thật sao? – Lê Phương trừng mắt hỏi.
- Con bé này, dám nghi ngờ anh à – Hiểu Huy cốc đầu Lê Phương một cái mắng.
- Tụi em không tin Hải Quỳnh bỏ đi không nói gì mà anh lại có thể bình chân như vại đến thế – Minh Trang kiên quyết khẳng định Hiểu Huy biết chỗ Hải Quỳnh – Nếu anh không nói, tụi em sẽ có biện pháp mạnh cho xem.
- Mấy đứa định làm gì anh? – Hiểu Huy cười nhạt tỏ ý khinh thường.
Phương Hồng búng tay một cái rồi cả ba người Minh Trang, Phương Hồng và Ngọc Yến lùi
« 91 92 93 94 95

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 93 trong tổng số 95 trang

Đang xem: Truyện hay - Đợi chờ ký ức full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 93
Bài Ngẫu nhiên
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
- Tin hay: Quy định chó và mèo phải "chính chủ", thịt phải khai báo của bộ Nông nghiệp và PTNT
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Ảnh hài cười đau bụng, khá nhạy cảm
- Game bạch đằng đại chiến crack free của ola
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện hay, Đợi chờ ký ức full toàn tập, đọc truyện đợi chờ ký ức, truyện tiểu thuyết đợi chờ ký ức full, truyện dài đợi chờ ký ức hay phần 93 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved