Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 103

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 103

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281396 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 103


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 103

xin lỗi. Một lời xin lỗi về suốt những tháng hè qua, và một lời xin lỗi về lòng tin dao động. Dù rằng lời xin lỗi thứ hai, chắc tôi sẽ chẳng bao giờ nói hoặc thể hiện ra.

CHAP 9: HAI THẰNG BẠN.

- Dậy, ngủ gì nữa mày?
- Để yên tao ngủ xíu nào!

Tôi ú ớ hất tung cái gối vừa được thằng bạn quý hoá ném thẳng vào mặt không một chút thương tiếc. Thằng Hoàng cũng đâu có dễ dàng buông tha nhanh vậy, nó nhất quyết nắm đầu lôi tôi dậy bằng được.

- Mày biết mấy giờ rồi không?

Chiều nay 5h có trận bóng chào năm học mới, chả hiểu sao mới 3h chiều nó đã mò lên nhà tôi đập tôi dậy om sòm, chẳng thèm để ý đến giấc ngủ thoải mái cuối hè của thằng bạn nó ra cái gì cả.

- Mày lên sớm làm chi vậy?- Tôi xoa bù xù cả đầu tóc lên.
- Làm cái tiệc chào năm mới chứ!

Hai thằng lại lết thết đi xuống quán cà phê gần nhà. Trên con đường quen thuộc, nắng vàng thả nhẹ thư thái trong những cơn gió mang theo chút hương đất quen thuộc. Hoàng với tay trả lại tôi cái nón lưỡi trai:

- Đây, trả mày, vật quy nguyên chủ!

Tôi đón nhận chiếc nón lưỡi trai quen- mà không quen. Cầm nó trên tay, tôi phì cười, cười chính mình vì khoảng thời gian vì nó mà đâm ra “yếu đuối”.

- Đấy, nhất mày, giờ thì bao tao chầu cà phê được chưa?
- Dễ thôi!- Tôi dễ dàng gật đầu dù biết thằng bạn đang đục nước béo cò này.
- Dễ nhỉ, thế hôm qua gặp Dung sao?

Hôm qua, một cuộc gặp cũng không biết nên diễn tả theo hướng cảm xúc nào. Thân mật cũng không, lạnh lùng cũng không, hoàn toàn tha thứ cũng không, còn giận cũng không. Nó là một thứ cảm xúc tổng hợp giữa những điều trên. Thứ gia vị tổng hợp đấy không làm cho con người ta vui hoàn toàn, cũng không làm cho buồn lan toả, nó cực kì khó giải thích.

Nó tương tự như khi người ta uống một ly cà phê, có đầy đủ hương vị: đắng, chút ít chua, một chút ngọt, thêm một chút vị khét nữa.

- Thế rốt cuộc nó là thế nào mà mặt mày đần thối ra thế?

Thằng Hoàng không đủ kiên nhẫn để “thưởng thức” câu chuyện theo hướng nửa tỉnh nửa mê như tôi. Nó ngồi bên cạnh nóng lòng muốn biết kết quả hôm qua ra sao, vì ít nhất, nó cũng có một phần liên đới khi mà chủ động hợp tác với Dung ép phe tôi.

Người ngồi đối diện tôi lúc ấy, là một cô gái, cũng y chang thức uống mà cô gái đó đang thưởng thức, thức uống có vị bạc hà, the,hơi cay. Không hiểu vì lí do gì: xa cách một thời gian, hoặc là sự nhìn nhận về vấn đề mà cô gái ấy đã trở nên khác. Điểm khác không thể giải thích theo một quy luật nào cả.

Không giận dỗi, không hề chờ cho tôi đưa ra một lý do nào “biện hộ”. Dung bắt đầu câu chuyện một cách rất tự nhiên. Thỉnh thoảng trong câu chuyện, Dung trở lại vẻ lạnh lùng băng phong. Nhưng đó cũng là một nét băng phong khó tả.

- Con gái đúng là chúa rắc rối nhỉ?- Thằng Hoàng chốt lại một câu, quay lại ủng hộ anh em.
- Thế mà mày còn đi hùa theo để còn ép tao?- Tôi quay lại xả cơn tức vào nó.
- Có đâu, lòng tốt thôi mà!- Nó cười hề hề.

Nhưng thằng Hoàng cũng chỉ nói đúng có một nửa. Dung ngày hôm qua còn là một gì đó khác lạ hơn. Khuôn mặt băng phong, không giống như những lần trước, không giống như lúc đầu giành cho tôi ở khoảng thời gian tôi chuyển lớp. Khuôn mặt Dung có chút gì đó lạnh lùng hơn, đanh thép hơn. Không phải là nét lạnh lùng cuốn hút như lúc trước nữa.

Dung cũng không còn mang theo cái nét vui tươi, cứ ngồi im nghe tôi kể về khoảng thời gian tôi đi học với những người bạn xa lạ, những khoảng thời gian tôi đi học chung với Ngữ Yên. Có chăng cũng chi là những nụ cười, rất nhanh rồi cũng vụt tắt. Rồi lại yên lặng lắng nghe, chăm chú, tỉ mỉ.

- Dung chỉ như vậy thôi à?- Thằng Hoàng vẫn không tin vào những gì tôi kể cho nó.
- Chỉ vậy thôi là tao còn nổi da gà, mày đòi thế nào hơn nữa?
- Đáng sợ đáng sợ, mày gặp cao thủ rồi thằng bạn ạ!

Cũng chẳng biết tôi gặp cao thủ hay là tuyệt đỉnh cao thủ đi chăng nữa, chỉ biết rằng, thời gian qua tôi cũng có chút “ quá quắt” với Dung. Tôi cất lời nói :

- Ờ, thì…chuyện hè qua không gặp, Tín…!

Dung vẫn lặng im, có vẻ như là đã biết rõ những lời tôi định nói ra.

- Không sao đâu Tín, qua rồi mà!
- Nhưng mà……!
- Mọi chuyện qua rồi, cứ để nó qua đi mà!

Tôi lúc đó bần thần, chẳng thể nói thêm bất cứ câu gì. Chấp nhận dừng lại trong sự ngỡ ngàng.

- Thế mày còn đòi cái gì nữa?- Thằng Hoàng hỏi tôi trúng trọng tâm.

Thong thả nhấp ngụm trà, như kiểu các bậc cao nhân thường làm, tôi cắt nghĩa cho thằng bạn:

- Chứ không lẽ, mọi chuyện qua rồi, không cần biết nguyên nhân à?
- Ừ, thì cũng đúng, nhưng mà ba tháng hè, giờ xong xuôi rồi, mày còn đào lên làm gì nữa?

Vậy chẳng phải cách suy nghĩ của Dung hôm qua cũng giống như thằng Hoàng hôm nay sao? Mọi chuyện đã qua thì cứ để nó trôi qua, không nhắc tới. Nhưng như vậy liệu rằng cả hai đã thực sự hiểu nhau chưa. Tôi, lại đứng ở một cách suy nghĩ khác. Mọi chuyện kết thúc, không mong muốn phải là ai đúng ai sai, nhưng ít nhất cũng phải để cho đối phương biết mình đã nghĩ gì, nội tâm ra sao. Nếu mọi chuyện cứ qua dễ dàng như vậy, nó sẽ để lại một vết rạn nứt nhỏ. Rồi sau này, qua nhiều chuyện khác, vết rạn ấy cũng lớn dần lên, liệu rằng lúc ấy hàn gắn được nữa không?

- Mày lo mà trả cái nón cho người ta đi kìa!

Chuyện qua rồi, cho qua luôn nên ngay cả cái nón, tôi cũng chẳng biết vì sao nó lại từ tay Dung rồi qua tay thằng Hoàng rồi trở ngược về tay tôi. Giờ thì tôi phải lĩnh ấn tiên phong đi trả lại cho chủ nhân của nó.

- Sao? Trả cái gì? Nón?
- Chứ còn gì nữa?
- Rốt cuộc là sao!

Lần này thằng bạn tôi thong thả nhấp ngụm trà, khà khà như mấy tiên tửu giảng đạo lại.

- Dung nhờ tao gửi cho mày thôi!
- Ờ, rồi sao- Tôi vẫn cố tình phớt đi cái cảnh tôi tận mắt chứng kiến.
- Thì nhờ tao chuyển cho mày, mà mày thì biệt tăm- Thằng Hoàng hãnh diện vì lập đại công với tôi.

Thế tại sao Dung không nhờ Nhân đen hoặc Nguyệt nhỉ? Mà tại sao không phải là một cái gì khác mà là chiếc nón lưỡi trai, dù biết rằng tôi toàn đầu không mà đi ra đường dù trời có nắng gay gắt đến cỡ nào?

Vế thứ hai có thể hiểu vì ít nhất đó là một thứ mà hai chúng tôi cùng sỡ hữu. Nàng muốn gửi tới tôi lời cảnh báo về tình cảm của hai đứa. Còn việc “người vận chuyển” lời cảnh báo thì có vẻ còn không thoả đáng lắm. Nhân đen có thể loại do tính nó không kín đáo cho lắm, hành tung bại lộ, chứ Nguyệt thì khác? Vậy tại sao lại là thằng Hoàng, thằng bạn tôi mới chuyển về?

- Mày nghĩ tới đâu rồi?
- Không, không có gì?
- Thế thì kể nốt đi xem nào!

Thực chất tôi cũng chẳng biết kể sao với thằng bạn cho nó vừa lòng nữa. Bởi ngày hôm qua, từ lúc mà Dung cho qua mọi chuyện, câu chuyện giữa hai đứa tôi cũng chỉ liên quan đến bài vở, kiến thức mà thôi. Chán, khô, cứng ngắc khi mà một người chỉ ngồi im nghe, còn một người chỉ biết khiên cưỡng nói. Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ sau, hai đứa ra về.

- Khai giảng gặp lại nhé Tín!
- Ừ, gặp lại Dung sau!

Chỉ thế mà thôi!

Thằng Hoàng nghệt mặt như kiểu vừa nghe một câu chuyện nhàm chán, chỉ ngồi ậm ờ cho qua chuyện. Còn tôi cũng chẳng biết rằng Dung đang nghĩ gì nữa? Hay có chăng đó là sự trưởng thành của một con người, sự trưởng thành sẽ xáo trộn chút ít cảm xúc, làm thay đổi một chút tình cảm lúc đầu. Điều đó tôi cũng không dám chắc.
- Thôi, mặc đi, dù gì cũng xong rồi, để thư thả sau rồi tính!
- Ừ, giờ tao tính cũng được gì đâu!

Thằng Hoàng vỗ vai tôi, không biết phải gọi là khích lệ hay là châm chọc nữa:

- Cẩn thận nha mày!
- Gì cẩn thận?
- Cẩn thận kẻo bị dắt đi thì khổ!

Tôi cười hả hê với thằng bạn. Có khi hôm qua mình bị Nàng dắt mũi cũng không biết chừng ấy chứ. Cũng có thể lắm, biết đâu lại là một thử thách trả lại cho tôi vì những gì tôi gây ra. Lúc đấy chắc thú vị lắm.

- À, quên, tao còn chưa hỏi mày?
- Chuyện gì nữa?- Tôi chấp nhận lời thỉnh cầu!
- Nghe mấy đứa bảo mày hồi trước có đánh nhau vì con gái?
- Đâu ra thế!- Tôi sặc nước.

Nó nhìn tôi, ánh mắt pha chút đểu giả, kiểu như “tao biết rồi, không phải chối”:

- Là bạn Yên hôm qua à?
- Không, liên quan gì?
- Tao nghĩ thế, nhìn vậy mà khá nhỉ!

Thằng bạn tôi chắc đang muốn nói tới vụ đánh nhau với thằng Huy dạo trước, và tất nhiên người con gái nó nói ở đây phải là chị Xuyến chứ không phải Ngữ Yên. Chẳng biết nó lôi thông tin từ đâu ra nữa.

- Mày thấy Yên ra sao, Hoàng?
- Đẹp, dịu dàng- Nó thản nhiên khi nhận xét một mỹ nhân như kiểu đó là chân lý diễn ra hằng ngày vậy.
- ………!
- Hỏi làm gì thế? Dao động à!
- Không, ờ thì cũng có chút ít, nhưng mà ……..

Tôi ậm ờ thì thằng bạn bên cạnh cũng đủ hiểu rằng chuyện như thế nào rồi. Ngữ Yên, vừa là bạn, nhưng đôi lúc còn hơn là một người bạn. Khó hiểu, khó nghĩ, khó định nghĩa được vị trí trong lòng. Không thường xuyên xuất hiện trong suy nghĩ, chỉ vương vấn nhẹ nhàng, đúng như tính cách của cô nàng vậy. Chẳng hiểu vì sao mà hôm sinh nhật thằng Hà, Ngữ Yên lại cứng rắn để có thể đối mặt với cái lạnh lùng của Dung, mà bình thường Ngữ Yên luôn tìm cách tránh né trước đó.

- Thôi đi, tính sau đi!

Tôi đứng dậy, bắt thằng bạn ra tính tiền rồi hai thằng đi thẳng lên sân banh chờ sẵn. Nắng đã về chiều, không rực rỡ mà chỉ còn gam màu yếu ớt. Hai thằng bạn thân chí cốt lại bá vai bá cổ đi cạnh nhau hệt như thời còn bé tí. Cái thời mà:

- Lại hai thằng mày chọc chó nhà tao phải không?
- Dạ không, tụi cháu làm gì có?
-
« 98 99 100 101 102 103 104 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 103 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 103
Bài Ngẫu nhiên
- Tạo chữ ký online tên bạn độc đáo
- Bài hát tiếng Trung tình cảm: Anh mãi là người yêu em! hay về lời và giai điệu
- Truyện tình yêu: Xin lỗi anh yêu em! đọc xong đừng khóc nhé
- Trả lại em hạnh phúc - Minh Vương - Bài nhạc tình yêu rất lãng mạn, hay, tình cảm
- Những câu đố trí tuệ logic, đố vui trí tuệ logic
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 103 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved