Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 107

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 107

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281658 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 107


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 107

Nóng mặt y chang chủ nhân của nó vậy. Tôi phì cười trước thái độ ghen “ vô cớ” của Dung, vì lúc đó với tôi, vị thế của hai người đều là những nữ sinh xinh đẹp, giỏi giang. Bởi thế, giữa hai người có sự công bằng cũng không thể nào trách tôi được.

Cứ thế cuốn nhật ký khoảng thời gian sau như là một câu chuyện được viết riêng dành cho tôi vậy. Từ hội thao 26- 3, Nàng phát hiện ra mối quan hệ của hai ông anh hai người, rồi nàng gán cho giọng ca của tôi là “ thều thào của gió”. Tuy nhiên, nàng lại thích nghe lời thều thào ấy. Thời gian cứ trôi qua thật nhanh, tôi say sưa sống trong hồi tưởng. Rồi đến buối chiều tối, của thực tại chứ không phải là chiều trong cuốn phim “ nhật ký”.

- Tín, xuống ăn cơm, làm gì mà không biết thời gian vậy hả con!- Mẹ tôi lôi tôi khỏi mơ màng, trở về với thực tại.

- Dạ, con xuống ngay đâu Mẹ ơi!- Tôi tiếc nuối rời cuốn sổ màu nâu cà phê, trịnh trọng, nâng niu đặt nó vào ngăn kéo bàn học, khoá lại, an tâm xuống thưởng thức bữa tối.

Tối hôm đó, nếu Mẹ tôi không nhất quyết bắt tôi mở cái cửa phòng cho thoáng thì có lẽ tôi lại ẩn cư, tự cách li mình mà vùi đầu đọc tiếp “cuốn truyện đời tôi” còn dở dang. Vừa học bài vừa lo ngay ngáy, lỡ đâu mai Dung đòi cuốn sổ thì tôi phải ngậm ngùi mà trả thôi.

- Tín, đọc xong chưa?- Dung hỏi tôi vào sáng hôm sau.
- Chưa, chưa…..Tín không biết!- Tôi giật mình
- Đọc xong chưa mà không biết là sao?- Dung có vẻ không biết tâm sự của Nàng đang bị tôi nắm giữ.
- À, không, không có gì…….!

Tôi lấp liếm rồi bỏ đi ngay, mặc cho Dung nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Ngày đầu tiên của năm học mới, tôi lại như thằng mất hồn rồi. Mất hình tượng quá mất.

- Sao thế, bị đòi gì à?- Thằng Hà lại chọc ghẹo.
- Không, hỏi han ngày mới thôi!- Tôi chống chế, mặc cho thằng bạn đang nhìn đểu.

Xóm nhà lá chúng tôi hầu như không bị đổi vị trí, chỉ có thằng Hoàng là ngồi ở phía trên do bị ép buộc. Sáng hôm đó là một chầu nước khai trương năm học mới. Dung thì không tham gia mặc cho một số đứa bạn “thay tôi” cất lời mời. Tôi mặc luôn:
- Không có lời mời nào nhiều lần, không thích thì thôi!- Tôi quạu với đám bạn trong lúc chúng nó thắc mắc cái lắc đầu của Nàng. Đến chính cả tôi còn không hiểu được Dung đang nghĩ gì, thì việc lũ bạn nhao nhao hỏi là một điều bực mình, kiểu như “ bất lực hoàn toàn”.

Ngày đầu tiên có nhiều điểm thật oái ăm với thầy cô. Có thầy cô dễ tính, giới thiệu sơ về môn học rồi cho học sinh tự quản. Giờ học đó chúng tôi vui vẻ ngồi nói chuyện” giữ trật tự”, đánh ca- rô giải khuây, tiện thể cá độ cho chầu nước giờ ra chơi. Thầy cô nào khó hơn một chút thì cứ bài mới mà dạy, mặc cho học sinh van xin:

- “Đầu năm cô ơi”.
- “ Cô ơi, nghỉ đi cô”.

Đáp lại là tiếng phán hơn cả mệnh lệnh:

- Học đi, thời gian còn bao nhiêu mà chơi nữa!

Cả lớp tôi ngậm ngùi lại ngồi nghe giảng. Lắm đứa thấy bất công ngáp ngắn ngáp dài, riêng tôi thì nằm trườn cả ra bàn, vật vã dõng tai theo dõi.

Oái ăm chưa dừng ở đó, đến tiết Văn học mới gọi là cực hình. Chẳng hiểu sao lại thầy giáo bộ môn lại khai sinh ra chương trình giảng dạy mới “kiểm tra bài cũ đầu năm”.

- “Giờ tháng 9 nên số thứ tự ai có số 9 thì lên bảng hết”.

Lần lượt các số báo danh 9, 19, 29, 39, 49 lên trình bày kiến thức hơn cả thi hoa hậu. Chỉ tội thằng Hoàng với thằng Linh vẹo méo mặt lên bảng. Thằng nào thằng đấy cũng ngậm tăm mà nghe thầy phán:

- Các anh học hành thì phải có kiến thức đọng lại chứ!
- Trả lời thế mà nghe được à, phân tích sơ sài qua loa, không thấy được cái tinh tuý bên trong.

Tôi dám cá là trong lớp, ngoại trừ những đứa chuyên văn học chuyên tâm thi khối C thì may ra mới có khả năng, chứ đám còn lại thì làm gì biết cái tinh tuý đã bị ba tháng hè làm lu mờ ấy là gì cơ chứ. Muốn cười hai thằng bạn lắm, nhưng chẳng thằng nào dám. Lỡ gây chú ý thì chắc cũng lên đó đứng chôn chân mà thôi.

- Tùng, tùng, tùng..!

Tiếng trống trường mong đợi đã đến. Cả lớp hoan hô như pháo. Khuôn mặt tươi hơn cả một chữ tươi. Riêng cá nhân tôi thì nhanh gọn lẹ, thu xếp hết sách vở từ lâu, chỉ chờ thầy giáo vừa ra khỏi cửa lớp là tôi bay qua bàn, đi nhanh ra trạm xe.

- Ế, ở lại nói cái này Tín!- Hưởng đù gọi giật tôi lại.
- Mai đi, có việc gấp!- Tôi giơ tay chào thằng bạn.
- Chờ tao với!- Thằng Hoàng lại lề mề.
- Nhanh lên, ra trạm xe tao chờ!- Tôi hắng giọng, giả bộ gấp gáp.

Thật ra, nếu mà chẳng phải cuốn nhật ký của Dung nằm trong tay tôi thì chắc tôi đang uể oải thu dọn mọi thứ tống vào chiếc balo. Một phần nữa là tránh gặp riêng Dung. Lỡ đâu sáng nay vô tình nàng quên thì sao.

- Trả Dung cuốn sổ?
- Sổ nào? Sổ gì cơ?

Tôi không thể chối một cách vô căn cứ như thế được. Chỉ có cách tránh mặt là cách hay nhất.

- Nhanh lên Nhân, Nguyệt!- Tôi hối hai đứa trong con đường dẫn về cái xóm quen thuộc.
- Mày làm gì gấp thế, đừng nói nhịn nãy giờ nhé!- Thằng Nhân đen chơi xỏ tôi ngay.
- Vớ vẩn, lẹ lên!

Nhân với Nguyệt đành phải bước nhanh lên cho kịp với đà bước của tôi, gấp gáp và đầy nóng vội. Tôi muốn nhanh chóng được đọc tiếp những trang nhật ký của Dung. Nhất là những tâm sự cách đây chưa lâu, thời gian hè tôi vắng mặt. Muốn thế phải đọc từ đầu, mà thời gian gấp gáp, ai biết Dung “sực nhớ” ra lúc nào cơ chứ.

- Có gì mờ ám vậy Tín?- Nguyệt cũng không quen với kiểu hối thúc của tôi.
- Có việc, ờ….có thứ còn chờ ở nhà!
- Làm như Dung đang chờ ở nhà vậy!- Nguyệt tủm tỉm cười.
- Ờ…..ờ…Nguyệt khéo nói hão, có việc thôi mà.

Tôi vứt cái balo lên bàn, để nguyên đồng phục trường, lôi cuốn nhật ký ra nâng niu, cố gắng không để lại dấu tích phòng tránh cho chủ nhân cuốn sổ biết sự riêng tư đã bị xâm phạm. Nhanh chóng nhưng đầy cẩn thận, tôi mở trang tiếp theo ra chăm chú đọc. Đó là những câu quen thuộc, hình như là đoạn Intro trong cái đĩa CD mà tôi tặng Dung hôm 8- 3. Ở cuối chỉ có một dòng chữ:

- Lẽ nào?!



CHAP 13: BẮT QUẢ TANG.

Đó là lần mà tôi tặng Dung chiếc đĩa Quang Dũng. Cái lần mà tôi bị nằm ngoài danh sách tặng quà sau khi hô hào nghe theo ngu ý:

- Thằng nào xui ráng chịu!

Nhưng mà món quà đó cũng có chủ ý. Món quà đó mang theo hy vọng người mà tôi sẽ tặng là Dung. Và Dung cũng là người nhận quà động viên tôi. Tình cảm hai đứa bắt đầu từ đó, theo một cách tự nhiên nhất. Có lẽ nào? Dung cũng như tôi, bắt đầu thể hiện tình cảm từ dạo đó.

Những ngày tiếp theo trong cuốn nhật ký làm tôi sống lại những khoảng thời gian trước, những kỉ niệm không bao giờ quên. Tôi được nhìn thấy mình đứng chết trân trên sân bóng đá hôm thua trận chung kết. Hay hai đứa đang ngồi với nhau đêm trại 26- 3. Có khi lại là những kỉ niệm hôm ngồi cạnh nhau hát chung cùng với đám bạn. Tôi được cho là “dễ thương một cách tự nhiên nhất”. theo lời Nàng nói.

“Hôm nay Minh An lại lặp lại chuyện cũ. Mình quý An vì An là bạn mình từ trước chứ thực sự chẳng bao giờ có thể có tình cảm. Còn cái người “ôn thần” kia thì nhiều khi không thể hiện gì. Chẳng hiểu sao nữa, khó xử lắm bạn ơi? Không nói ra được đâu!”.

Một khuôn mặt cười ở cuối cùng. Khuôn mặt đó nửa cười, nửa mang tâm sự cũng như chính Dung vậy. Cười trong buồn bã, nhưng vẫn không bao giờ thể hiện ra mặt. Tôi đọc đến đây bỗng nhiên cảm thấy mình quá vô tâm hoặc đã quá ỷ lại. Phải chăng, tôi tin tưởng Dung nên bỏ mặc mọi thứ và tin chắc rằng tình cảm đó là của mình, và Dung sẽ biết cách xử lý. Nhưng tôi không biết rằng, bất cứ ai cũng có thể tổn thương, dù có cứng rắn đến thế nào đi chăng nữa. Dung cũng vậy, chờ đợi tôi thể hiện, nhưng điều đó đã không xảy ra.

Tự cười mình, tôi cảm thấy câu nói mà tôi hay được nghe từ mấy bạn nữ trong lớp:

- “Con trai là chúa vô tâm”

Cũng có nguyên do của nó. Không phải là toàn bộ nhưng là đa số, và câu nói này đúng với trường hợp của tôi.

Có một khoảng lặng trong lòng tôi, và tôi cảm thấy mình có nhiều điểm không bằng Dung trong chuyện tình cảm của hai người. Dung chắc chắn dù bị tổn thương vẫn một mực dành trọn tình cảm cho tôi. Còn tôi, đôi chút dao động, thậm chí có khi niềm tin lung lay. Không vồ vập nữa, không háo hức như trước, tôi chầm chầm lật dần về những trang phía sau.

“Hôm nay mình quá lo lắng. Đánh nhau, chẳng biết vì lí do gì? Mình chưa bao giờ nghĩ lại đến trường hợp đó. Nhưng mình tin, không phải là vô cớ mà chuyện đó xảy ra. Dù sao, như anh nói: Theo anh nghĩ là có nguyên nhân. Mình chỉ im lặng và tin tưởng thôi! Chẳng biết đầu đất có đau chỗ nào không nữa?”.

“À quên, cũng không phải chỉ có mình mình lo lắng đâu nhỉ?”.

Tôi biết, câu hỏi cuối là như thế nào. Đúng, Dung không phải là người lo lắng duy nhất, nhưng Dung là người đã âm thầm lo lắng cho tôi quá nhiều. Hôm đó Ngữ Yên cũng khóc khi biết tôi bị thằng Huy, bạn cùng lớp với chị Xuyến giã cho mềm xương. Và sau này, chuyện cũng đến tai bà chị Nữ tặc, chị cũng khó xử như thế nào tôi đều biết. Nhưng người mà tôi không muốn phải lo lắng nhất là Dung. Những việc của cá nhân tôi, tôi nên phải gánh chịu một mình, nhưng dù có muốn đều để lại trong lòng Dung những mối lo.

4h chiều, tôi tiếc nuối rời cuốn sổ để đi học thêm môn Hoá. Hôm nay chắc sẽ công bố danh sách chuyển sang lớp ôn thi khối A nên tôi càng phải có mặt.

Vẫn chỗ ngồi quen thuộc, vẫn cuối lớp và vẫn ngồi cạnh Ngữ Yên. Tôi không nói gì, bởi những tâm sự của Dung vẫn theo tôi,
« 105 106 107 108 109 110 111 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 107 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 107
Bài Ngẫu nhiên
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
- Video beat karaoke Chiếc khăn gió ấm - Khánh Phương
- Nghiện tình dục vì xuất tinh 2 lần/tháng. Hại hay không?
- Game loạn 12 sứ quân crack free
- Ảnh hài - cách người yêu trị chồng bồ bịch
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 107 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved