Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 113

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 113

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281599 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 113


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 113

nhu nhược để người khác dùng nó với chính mình được.

Đám bạn tôi đều đã chuẩn bị tâm lý sẵn, nên tụi nó không hề ngạc nhiên với quyết định của tôi. Tất cả đều tham gia. Thằng Hoàng còn dõng dạc và chu đáo hơn tôi:

-Đánh nhau là điều không cần thiết với học sinh, nhưng vì bạn bè thì phải thế. Ai không thích hay cảm thấy gượng ép thì không cần tham gia.

Thằng Hưởng và Kiên gật đầu chấp thuận. Phong mập không suy nghĩ cũng đồng tình. Không thể thiếu Nhân đen, Hà, Linh vẹo, Long con, Tuấn Anh. Bình boong.Vậy tính ra lực lượng của chúng tôi là mười hai người, tạo thế cân bằng với quân địch.

Tất cả thống nhất với nhau ngày mai chờ nhau ở cổng trường, chỉ cần học xong là chín giờ sáng xuất kích đến chiến trường. Vốn dĩ là chín giờ bởi vì ngày thứ năm, thời khoá biểu của chúng tôi chỉ có hai tiết.

-Rồi, vậy đi, anh em bàn bạc thống nhất như thế!-Phong mập hớn hở.
-Ừ, cứ vậy đi, một trận cho thống khoái!-Thằng Hà cũng bóp tay bóp chân chờ đợi.
-May hôm nay tao lên lớp bạn tao lấy sách, không thì muôn kiếp cái thằng Chó Tín nó cũng im lặng thôi!-Thằng Phong mập vẫn còn cay cú tôi lắm.
-Bạn mày? Là Sao?
-Thì bạn tao trên đó nó có biết vụ choảng nhau sắp tới chứ gì, nó kể cho tao nghe nên cả đám mới biết.

Tôi chỉ cười gằn cầu hoà cả đám. Nếu không chắc tụi nó đánh tôi mềm xương mất. Cả đám học sinh vô tư mà đâu biết rằng, chúng tôi sẽ đặt cược với bản án kỷ luật vì tham gia đánh nhau có băng đảng chứ. Chuyện ồn ào mà tới tai nhà trường, dễ cả đám đi đứt mất. Chắc đứa nào cũng hiểu chuyện nên không nói ra tránh làm mất sĩ khí ngày ra quân. Với khí thế này thì thằng Vũ muốn tụi bạn không dây dưa vào còn khó hơn cả lên trời.

Tôi tự chuẩn bị cho mình kĩ càng cho ngày hẹn quyết chiến. Một chiếc áo sơ mi được gấp gọn gàng trong ba-lô để thay, tránh cảnh te tua khi trở về nhà. Học đến mười giờ tối, tôi đã tắt đèn leo lên giường. Chứ bình thường cũng ráng ngồi đến mười một mười hai giờ mới chịu ngủ. Gì chứ, giữ gìn sức khoẻ, ngủ thật ngon tinh thần sảng khoái mai mới sung sức được.

Sáng sớm, tôi chạy mấy vòng quanh sân coi như làm nóng người. Văn ôn, võ luyện nên được chút nào hay chút ấy. Xong xuôi đâu đấy đến phần có thực mới vực được võ, tôi mới xách ba-lô ra khỏi nhà.

-Ủa, sao Tín đi sớm vậy?-Nguyệt đứng ở trạm xe bus mà không thấy Nhân đen hộ vệ đi cùng.
-Ơ, Nhân đâu hả Nguyệt!
-Nguyệt đâu biết, có khi nào lây bệnh của Tín rồi không?

Tôi cười trừ và nhường cô nàng bước lên bus trước. Trên xe, tôi cũng chẳng thấy bóng dáng thằng Hoàng đâu. Tôi tự trấn an mình:

-Chắc tụi nó lên chuyến sau thôi!

Vừa đến cửa lớp, chưa thấy mặt mũi đám huynh đệ đâu, tôi đã bị Dung lôi tút lên văn phòng Đoàn cùng với thằng Hà. Tôi khẽ càu nhàu với thằng bạn:

-Sớm không tới muộn không tới, họp ngay lúc này!
-Ờ, hôm nay bàn lần cuối, xem tác chiến thế nào mà!-Thằng Hà còn ngao ngán hơn cả tôi.

Họp hành không bao giờ là món khoái khẩu của tôi, vả chăng bây giờ nó như kì đà cản mũi anh em tôi họp bàn lần cuối. Tôi lơ đễnh ngáp lên ngáp xuống chán nản khi bước về lớp.

-Gì mà sáng sớm đã…?-Dung nheo mắt với tôi.
-Hơ, sáng đã họp bàn rồi!
-Thì lớp nào lên nhận bản phân công nhiệm vụ và thầy hướng dẫn sơ thôi mà!

Tôi lắc đầu cười trừ đi vào lớp. Bình thường lớp tôi giờ này cũng ồn ào lắm mà, sao bây giờ im re không nghe tiếng gì hết vậy. Tôi tò mò bước vào lớp. Bảng sĩ số lớp tôi hôm nay vắng tới 10. Con số 10 tròn to được ghi lên báo hiệu một dấu hiệu bất thường. Tôi xộc thẳng vào lớp, đưa mắt nhìn vào từng vị trí vắng. Đó là những chỗ ngồi của đám nhà lá chúng tôi.

-“Sao không tới, sợ à?”.

Tôi nhanh chóng có câu trả lời ngay tức khắc. Rõ ràng cặp sách tụi nó còn ở đây, vậy là chúng nó đã tới lớp, vậy thì mười thằng này đi đâu? Không thể nào có vụ họp bàn lâu đến không thèm vô lớp như vậy? Tôi giật mình quay sang thằng Hà:

-Hỏng rồi!

Thằng Hà nhìn tôi đơ mất mấy giây, nó cũng nhận ra là tôi đang nói cái gì. Nó rối bời hỏi han mấy đứa trong lớp:

-Mấy đứa kia đâu hết rồi?
-Nãy tụi nó vào lớp cất hết cặp sách rồi đi đâu hay sao đó?

Tôi nghe thấy thế là co giò phóng vội ra khỏi lớp, thằng Hà phóng theo. Cả lớp nhìn hai đứa tôi cộng thêm sự vắng mặt của mười thằng kia không hiểu cái đám nhà lá ồn ào hôm nay có chuyện gì. May ra có Dung sẽ biết điều gì khiến chúng tôi như vậy.

-Đứng lại!

Tiếng thét vang lên kéo tôi và thằng Hà đứng im khi chuẩn bị bước ra khỏi cửa lớp. Thằng Hải lớp trưởng, lại thể hiện quyền uy. Máu nóng tôi sôi lên sùng sục.

-Hai người đi đâu?-Nó đi lại gần tôi và thằng Hà rồi yêu cầu.
-Có việc!-tôi cộc lốc đáp lại.
-Xin phép chưa?
-Việc gấp, không kịp, muốn nói gì nói nhanh lên.-Tôi không kìm nỗi bình tĩnh đáp lại nó khô rốc.
-Hai người nên nhớ là cán bộ lớp phải gương mẫu, không nên tuỳ…!
-Thích thì khỏi làm, vậy thôi!

Lần này cả lớp tôi im bặt, vì biết tôi không nói đùa. Chưa bao giờ cả lớp thấy tôi, thằng Tín lầm lì đáng sợ đến thế. Thằng Hải thấy thế cũng im bặt theo. Chỉ có Dung là phảng phất nổi buồn.

-Không cần đem ra thách thức, tao từ chức, khỏi phải gương mẫu..!

Nói xong, tôi quay người chạy biến đi tức khắc, thằng Hà cũng lao theo tôi. Ngang qua dãy căn-tin vắng lặng, không có một hình bóng nào cả. Tôi trực chỉ bãi đất trống gần trường mà chạy. Hai thằng leo qua bãi gửi xe trong cái nhìn ngơ ngác của Cô giữ xe, chui tọt ra khe hở hàng rào. Rồi lại mở hết tốc lực mà chạy, để lại đằng sau tiếng la í ới:

-Bác bảo vệ ơi, học sinh trốn tiết đây này!

Hai thằng tôi bị bỏ rơi, tôi chắc chắn là như thế. Lại vì chức cán bộ lớp, cũng vì hình phạt gấp đôi để làm gương nên tôi với thằng Hà mới bị tụi bạn bỏ rơi. Cũng vì phải lên họp với Dung nên bây giờ tôi và nó là hai thằng đang bình an vô sự. Cán bộ lớp, giá như tôi đừng làm, thì giờ có lẽ tôi đâu phải khó chịu thế này.

-Nhanh lên Hà!
-Ừ, nhanh lên!

Hai thằng tôi cứ chạy, qua mấy khúc cua, cắm đầu chạy tiếp. Chẳng hiểu sao cái bãi đất trống hôm nay lại xa đến như vậy. Tiếng trống trường báo hiệu vào lớp càng thúc giục hai đứa tôi mãnh liệt hơn. Lửa trong lòng đốt càng dữ dội hơn.

-Nhanh, qua hàng cây kia là tới rồi!

Thằng Hà đằng sau mồ hôi cũng như tôi lấm tấm khắp người, thở dốc gật đầu. Giá như ngày thứ năm hai đứa tôi là những thành viên bình thường, thì có lẽ giờ đây chúng tôi chẳng phải hộc tốc chạy thế này. Tôi vạch vội cái cành cây chìa ra ngay khúc cua, lao thẳng vào bãi đất trống. Cảnh đầu tiên mà tôi chứng kiến là thằng Linh Vẹo đang dìu thằng Vũ, trên áo nó lốm đốm vài vết máu. Người nó mềm đi, dùng chút sức lực còn lại để bám vào người thằng Linh. Cánh tay nó hờ hững khoác vào vai thằng bạn. Vậy là tôi và thằng Hà là những thằng đã vắng mặt trong cuộc chiến, cuộc chiến ngày thứ năm- ngày thứ năm không bao giờ tới với hai đứa tôi.

CHAP 18: TÔI ĐÚNG!

Thằng Vũ xem ra không phải là thương binh duy nhất trong trận chiến này, ít nhất nó còn trông khá khẩm hơn thằng tình địch của nó. Đối thủ của nó có vẻ còn lê lết hơn nó nhiều, xem ra không thể trông mặt mà bắt hình dong để khẳng định rằng thằng Vũ cũng là thư sinh trói gà không chặt như vẻ bề ngoài lãng tử của nó.

Nó khẽ ngước mặt lên nhìn hai thằng cứu viện tới muộn, nở nụ cười chiến thắng. Nụ cười khó nhọc càng làm tôi và thằng Hà khó xử hơn. Ngoài thằng Vũ ra, đám bạn tôi quần áo xộc xệch chứ chẳng hề có gì gọi là ác đấu như thằng Vũ. Chuyện này là sao?

Thằng Mào Gà tiến lại gần thằng Vũ, tôi chẳng giữ nổi bình tĩnh. Xông vào bóp cái tay nó, nghiến răng kèn kẹt. Bao nhiêu nỗi tức giận trong lòng, tôi muốn xả hết ra vào thằng trùm bên kia chiến tuyến. Nó ngước nhìn tôi, vẻ mặt ơ thờ, trong con mắt nó chắc chỉ coi tôi là hạng ruồi muỗi bỏ mặc bạn bè nên không hề đếm xỉa tới.

- Mày muốn gì ở bạn tao?- sát khí tôi nổi lên.
- Tao muốn gì thì bạn mày biết.- Nó kiên định đáp lại.

Đám bạn tôi khẽ gật đầu bảo tôi buông tay, thằng Vũ cũng ra dấu cho tôi dừng lại. Tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cuối cùng cũng buông tay thằng Mào gà ra. Nó đi ngang qua tôi khẽ hừ một tiếng rồi tiến đến bên thằng Vũ. Nếu nó tẩn thằng Vũ thì chắc cả hơn mười đứa còn lại sẽ cho nó một trận mềm xương nên tôi tạm thời an tâm.

Thằng Vũ lấy chút hơi tàn đứng bằng chính sức của mình, có lẽ nó không muốn cho kẻ địch thấy nó là một kẽ dễ ăn hiếp, không phải là đứa nhu nhược sợ đối mặt với bọn côn đồ học đường này. Nó thở khò khè, quệt ngang vệt máu vừa chảy ra từ miệng.

- Tao không biết là vì chuyện này!- Thằng Mào Gà lên tiếng trước.
- Không sao, không có gì, cũng nhờ mày nên….!
- Ừ, nó nói với tao là mày gây chuyện với nó trước!
- Bỏ đi, dù sao mọi chuyện cũng xong rồi!

Thằng Vũ nở nụ cười với thằng Mào Gà. Chẳng hiểu là nó đang nghĩ cái quái gì, tại sao lại cười với kẻ địch.
- Rốt cuộc tụi mày đánh nó xong rồi xin lỗi đơn giản vậy thôi à!

Máu nóng của tôi vẫn sôi sùng sục, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vô duyên vô cớ chỉ vì cùng thích Nguyệt mà gây cho nó bao nhiêu rắc rối thì đâu phải giải quyết bằng lời nói đơn giản thế được.

- Bỏ đi Tín!
- Bỏ đi mày, mày tới sau…!- Phong mập vỗ vai tôi.
- Sau con khỉ, tụi mày tự ý đổi kèo làm tao chẳng biết cái quái gì đang xảy ra cả!- Tôi quát ngược lại thằng Phong.
-
« 112 113 114 115 116 117 118 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 113 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 113
Bài Ngẫu nhiên
- Ngốk àk !!! Anh đâu có khóc ...
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Hình ảnh girl xinh chọn lọc phần một
- Ảnh vết thương bệnh kinh dị, nhìn lạnh cả người
- Game bạch đằng đại chiến crack free của ola
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 113 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved