Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 119

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 119

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281383 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 119


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 119

bánh mì rồi!
- À, ừ…mới cướp được của thằng Phong mập đấy!
- Thế giờ Yên cướp lại Tín nhé- Ngữ Yên nháy mắt.

Thử hỏi trong tình cảnh này, một thằng con trai phải xử lí sao. Bản chất “ga- lăng” trong con trai luôn tiềm tàng, cộng thêm nụ cười như hút hồn, tôi bị thôi miên chìa cho Ngữ Yên một ổ. Ban đầu sực nhớ ra tính đưa ổ của Dung cho cô nàng, tôi nhanh chóng đổi tay.

- À, ổ này nhiều ớt nhé Yên!

Tôi vừa đưa, vừa khấn trời lạy đất cầu cho Ngữ Yên đừng có lấy, đừng có lấy nhé người dịu dàng.

- Cũng được, Yên thích ăn cay mà!

Ngữ Yên đón lấy trong sự ngỡ ngàng của tôi, chẳng hiểu Ngữ Yên e thẹn thường ngày đâu mất rồi. Cái bánh mì của tôi chưa kịp hưởng, chẳng khác nào miếng ăn đến miệng còn không được ăn.

- “Yên ơi là Yên, có biết Tín may mắn thế nào mới có ổ mì này không?”.
- Yên về trước nhé!- Ngữ Yên cứ cười mãi không thôi.

Tôi sực nhớ tới lời ông anh tôi có lần buột miệng ra nói câu gì đó không rõ, đại ý là con gái ăn cay thì hay ghen lắm. Tôi rùng mình nhìn Ngữ Yên. Không lẽ?

Đến khi Ngữ Yên đi vào lớp, tôi sực nhớ ra mình còn điều quan trọng hơn phải làm. Tôi đi hết hành lang, bước xuống bậc tam cấp. Đưa ánh mắt sang trái, Dung ngồi thẩn thơ một mình.

- Ơ, Tín……?- Nàng ngạc nhiên trước sự có mặt của tôi.
- Trốn ra đây ăn bánh mì, chứ đói quá!- Tôi giả bộ ngó lơ.

Tôi đưa cái bánh mì lên, há miệng thật to gây sự chú ý. Dung ngạc nhiên đưa mắt nhìn theo. Cá cắn câu rồi, tôi ngậm miệng lại tránh nuốt nhầm vật thể lạ bay ngang, hoặc trên trời rớt xuống, đưa cái bánh mì ngang miệng Nàng.

- Cho Dung nè!
- Ơ, Tín bảo…..!
- Tín đùa đó, Tín ăn rồi..!
- Thế ổ bánh mì này…?
- Là giật của Phong Mập đấy!
- Thế Dung không ăn đâu!- Dung phụng phịu.

Tôi nhìn cái vẻ giận hờn con nít mà phì cười, hắng giọng, lên tiếng nghiêm trang:

- Cô nương có biết tại hạ khổ công cướp cái bánh mì này như thế nào không?
- Không thèm, cướp của Phong chứ gì?
- Tôi phải bóp cổ, thắt lưng buộc bụng…
- Á,á…không thèm.- Dung đưa hai tay bịt tai.
- Nhờ thằng Hoàng mãi mới mua cho đó!

Nở nụ cười không thể thánh thiện hơn, tôi đưa chiếc bánh mì cho Dung. Nàng lần này không còn “ không thèm nữa”. Đón lấy chiếc bánh mì đưa lên miệng. Rồi bỗng hạ xuống, chia ra làm đôi.

- “Ăn kiêng à?”- Tôi tự hỏi mình.
- Của Tín nè?- Lần này Nàng đưa ngang miệng tôi.
- Tín ăn rồi!
- Xạo quá, mặt bí xị kìa!

Tôi cười gượng gạo, bái phục tài quan sát của cô nàng. Cả hai đứa chuẩn bị thưởng thức buổi ăn sáng.

- Khoan đã!
- Gì nữa?- Dung quay sang thắc mắc.
- Của Dung nhiều hơn.

Tôi cầm chiếc bánh của Nàng, đưa lên so rồi thừa cơ ngoạm một miếng thật to. Công nhận mình mưu mô lẫn tài trí quá.

- Á, á, giờ bên Tín to hơn kìa.

Dung cũng đâu chịu thua tôi, đáp lễ là nửa ổ bánh mì của tôi cũng mất đi một miếng. Tuy nhiên miếng cắn chắc cũng chỉ bằng một phần ba miếng của tôi cắn từ nửa ổ của Nàng chứ mấy. Cứ thế, hai người, một cái bánh mì, vừa ăn vừa đùa giỡn cho đến khi tiếng trống báo hiệu giờ sinh hoạt đầu giờ vang lên. Có lẽ, đây là sự thể hiện “ tự nhiên” của tình cảm.

Vừa chạm mặt tôi ở lớp, đám bạn thằng nào thằng nấy vẻ gian manh in hằn trên từng lớp da mặt.

- Ghê ha, hai ổ bánh mì cho hai giai nhân.
- Ơ, cái này….!

Bình thường tôi là đứa đem lí lẽ bao biện dữ dội nhất. Nhưng hôm nay chúng nó nắm được thóp rồi thì cãi đi đâu được nữa. Tôi đuối lí đưa tay gãi gãi đầu. Chắc có lẽ thằng Hoàng khai ra tôi mua thêm một ổ. Và chúng nó cũng chứng kiến Ngữ Yên cướp ổ bánh mì trên tay tôi. Anh hùng khó qua ải mĩ nhân.

- Đói quá run hả em?- Thằng Hà chưa buông tha.
- Ăn rồi, đói gì nữa bạn hiền..!- Tôi giăng mật ngọt cầu xin bạn bè rộng lượng.
- Ăn gì, hai ổ cho hai đứa thì ăn gì?
- Ơ, Dung chia tao nửa ổ?
- Đáng lẽ phần mày là một ổ. Giờ chỉ được ăn nửa ổ, vậy nửa ổ kia đâu?

Kiên cận nhấc gọng kính đầy nham hiểm. Tôi bắt đầu sợ những con người mưu trí rồi đấy. Bình thường tôi coi nó là quân sư quạt mo trong mọi vụ toan tính, thế mà hôm nay, tài trí Gia Cát của nó lại dùng để phản lại tôi. Phép tính đơn giản như thế, con nít cũng biết, cơ mà tôi giả ngu ngơ.

- Giờ sao, nước mía hay gì đây?- Bọn bạn gạt tôi qua một bên rồi họp bàn.
- Ơ, thôi, đừng uống, trời lạnh đau họng lắm!
- Một chầu…- Thằng Hoàng tranh thủ trả thù để thoả mãn kèo xui lúc sáng.
- Thôi mà Hoàng đẹp trai, Hoàng hot boy…
- Hai chầu..- Nó vẫn cứng rắn.
- Thôi mà…!
- Ba chầu..!
- Tao xin mày đấy!
- Dung ơi.!

Tôi tá hoả tam tinh, mặt mày xám nghịt lại. Dung quay lại theo tiếng gọi, nhìn xuống dưới lớp chẳng hiểu đám chúng tôi đang giở trò gì?

- Giờ nước mía hay để tao lên kể cho Dung?- Thằng Hưởng nhận nhiệm vụ đe doạ thay thằng Hoàng.
- Tôi lạy mấy ông thần tái sinh..!
- Nước mía hay là Dung?

Tất nhiên là Dung quan trọng hơn, thế mà tôi ngậm ngùi thốt ra:

- Nước mía, nhưng một chầu thôi đấy.

Đám bạn tôi oà lên sung sướng, rồi hí hửng kéo nhau ngồi xuống trật tự trong cái nhìn soi mói chờ chực ghi lỗi của thằng Hải. Còn riêng cá nhân tôi, không thể hoà chung niềm vui của mấy thằng bạn được. Mặt tôi ủ rũ suốt cả buổi học.

- Dung ơi!- Thằng Hà gọi tên Nàng trong lúc cả lớp lật đật chuẩn bị bước ra về.
- Gì vậy Hà?

Tôi nhăn mặt giơ nắm đấm hù doạ thằng bạn. Chẳng lẽ tụi nó không thèm kèo nước mía của tôi mà phá vỡ giao ước.

- Hôm nay nhóm mình mở tiệc, có chủ xị hẳn hoi, Dung đi nhé.

Thằng Hà mãn nguyện nhìn Dung gật đầu, quay sang tôi giơ ngón tay number one tự hào lắm. Đúng là bạn bè chơi nhau vố nào vố đấy đau điếng.
Chúng nó lôi Dung đi trước, còn ngoái đầu nói vọng lại với tôi.

- Nhanh xuống trả tiền nha mày!
- Biết rồi!- Tôi xị mặt.

Tôi tắt cái máy nghe nhạc, cuộn dây phone, nhanh chóng thu hết sách vở tống vội vào trong. Xuống muộn một chút, chúng nó tưởng tôi lật kèo khai ra thì lại ăn nhéo tới già mất. Tôi đeo balo, quay mặt ra hướng cửa. Và bất chợt tôi thấy ai đó đang đứng lấp ló ngoài cửa lớp.

- Sao vậy Yên?- Tôi đi ra ngoài, nhẹ giọng.
- Á..!- Ngữ Yên làm gì mà hoảng hốt vậy nhỉ, tôi đâu có hù cô Nàng đâu.

Ngữ Yên thở phù nhẹ nhõm khi người đứng trước mặt cô nàng là tôi. Hai bàn tay Yên đang giấu gì phía sau lưng. Thấy tôi đưa mắt nhìn ra sau, cô nàng chìa tay ra trước.

- Đền Tín cái bánh lúc sáng nè!- Chiếc bánh mì ngọt nằm trên hai bàn tay nhỏ nhắn của cô nàng.
- Ơ, Tín…có sao đâu, sáng Tín ăn rồi mà!
- Xạo quá, thế sao Phong sáng không đòi Tín?
- Ờ..!
- Thôi cầm đi, đền bù hồi sáng, Yên chọc Tín thôi?
- Ơ, thế cái bánh mì lúc sáng…….?
- Yên để làm kỉ niệm…!

Nói rồi Yên ngượng ngừng dúi cái bánh mì vào tay tôi nhanh chóng bước đi thật nhanh. Chắc có lẽ là Yên lấy hết can đảm mới đưa sang tận lớp cho tôi. Thật là lạ kỳ, chẳng ai dùng bánh mì thịt làm kỉ niệm đâu? Người dịu dàng ạ.

Tôi cất chiếc bánh ngọt vào Balo. Nhẹ nhàng và kĩ càng đến hết mức có thể. Tránh trường hợp bọn bạn vô tình khám phá ra, e rằng chẳng còn cái bao bì cho tôi nữa mất. An tâm, tôi cất bước thẳng xuống căn- tin.


CHAP 23: CON THẦY, VỢ BẠN, GÁI CƠ QUAN!

Ngữ Yên có bao giờ như thế đâu? Trước giờ cô nàng luôn là người để tôi chọc cho đến mặt đỏ bừng vì ngượng chứ nào có biết chọc lại tôi bao giờ. Vậy mà hôm nay, hay nói chung là từ khi hè, tôi thấy Ngữ Yên thay đổi đến một cách nhanh chóng. Vẫn dịu dàng như trước, nhưng thỉnh thoảng cũng thêm chút cá tính, hoặc một chút “lì lợm” nữa. Công tâm thì tôi thích Ngữ Yên bây giờ hơn. Tính tôi là thế, thích sự vui vẻ náo nhiệt, nên những người bạn của tôi cũng y chang như vậy.

Không hiểu rằng đây là cá tính thật của Ngữ Yên, hay là sự thay đổi nhất thời. Cũng có thể khi người ta lớn, bao lời trêu chọc đối với bản thân cũng chỉ là gió thoảng qua tai?

Tôi kéo khoá balo ngăn trong, rồi kéo khoá ngoài cùng, chắc chắn rằng chiếc bánh mì ngọt vẫn còn trong ba- lô, tôi nhanh chóng bước xuống căn- tin. Chẳng hiểu sao tôi cố gắng bước đi thật chậm, thật từ tốn. Không lẽ tôi cũng tính ép khô chiếc bánh mì để làm kỉ niệm. Nâng niu từng bước chân Việt, tôi đi vào căn- tin.

- Giờ mới tới, đang tính kể cho….- Thằng Phong mập tính lôi Dung vào cuộc, may mà thằng Hà kịp bịt miệng nó lại.
- Ghế đây này!

Thằng Hoàng chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh Dung. Nó kín đáo nháy mắt cho tôi ra hiệu. Tôi hiểu ý thằng bạn, và không cần nó nhắc thì chắc chắn tôi phải ngồi chiếc ghế đấy. Thằng nào ngồi đấy chắc tôi đạp nó văng ra mất.

- Làm gì mà lâu vậy?- Dung nhỏ nhẹ hỏi tôi, tránh tai mách vạch rừng.
- À, cái đề thi Toán nó rớt xuống nên kiếm ấy mà!

Lỡ đâm lao rồi cũng phải theo lao. Giờ khai ra tôi nhận bánh của Ngữ Yên rồi sẽ có phiên toà truy ngược ra vì sao Yên trả tôi bánh? Rồi kết luận: Cả Dung và Ngữ Yên đều được tôi đưa bánh mì buổi sáng? Suy ra là tôi đang bắt cá hai tay. Gì chứ, con gái là chúa đa cảm, thể nào cũng suy luận ra như vậy mà thôi.

- Nhớ chiều đi học nha anh em!
- Hờ, hờ, mới đầu năm đã thấy căng thẳng rồi!- Tôi rầu rĩ muốn nằm gục lên cái bàn.
Ba môn thi khối A tự nhiên, ngoài môn Vật Lý tôi tự túc ôn ở nhà thì hai môn còn lại đều đặn ba buổi trên một tuần. Cứ như thế, hai, tư, sáu thì học Hoá học. Ba, năm, bảy thì cày Toán. Tất cả vì tương lai con em chúng ta, dù Đại học không phải là con đường duy nhất lập nghiệp, nhưng nó sẽ dễ dàng hơn cho việc đó. Chỉ có một điều, môn Toán chiều nay không có hai mỹ nhân, cả Dung
« 119 120 121 122 123 124 125 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 119 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 119
Bài Ngẫu nhiên
- Top 3 bài hát nhạc trẻ nhẹ nhàng, lôi cuốn, tình cảm do các nam ca sỹ thể hiện đặc biệt hay!
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
- Đừng - sendoh - Bài rap quá hay và ý nghĩa cho cuộc sống bạn để vượt qua mọi khó khăn
- Game ola Hứng trứng crack mua vật phẩm
- Bài hát - Áo ký niệm - Châu Khải Phong trình bày, một bài nhạc trẻ tình yêu rất hay, cảm xúc
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 119 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved