Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 122

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 122

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281271 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 122


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 122

việc mất thôi. Mới hôm qua giáp mặt Ngữ Yên trong lớp học Toán, hôm sau Dung cũng vào lớp tiếp. Không biết “một núi không thể có hai hổ” có xảy ra không.

- Về nhé Dung!
- Ừ, Dung về, nhớ đi về nhé, đừng lêu lổng đấy!
- Tôi lớn rồi mà cô nương!
- Xí!
- Khăn len đẹp quá- Tôi khen thật lòng.

Đối đáp câu thật lòng của tôi, Dung cũng thật lòng nốt:

- Nhớ nhé, Khăn quàng cổ để giữ ấm, còn giữ luôn khỏi lăng nhăng với cô nào khác. Không là Dung kéo cho tắt thở luôn ấy.

Chốt xong một câu nửa thật nửa đùa, Dung khẽ cười rồi cất bước ra về. Để lại tôi mặt ngơ ngác:

- Chẳng hiểu mình yêu nhầm thiên thần hay ác quỷ nữa?



CHAP 25: KẺ LẬP DỊ TRONG LỚP.

Chiều hôm đó, giờ học thêm Hoá, tôi lững thửng đi vào lớp. Vẫn chọn cái bàn cuối cùng trong lớp học thêm như một thói quen được lập trình sẵn. Không khí trong lớp mới cũng dần trở nên quen thuộc hơn. Chí ít thì tôi cũng đâu còn mới mẻ gì đâu nữa mà dòm ngó bởi thiên hạ. Hơn nữa, xung quanh tôi, đám bạn tôi cũng lần lượt kéo lại tập hợp xóm nhà lá. Chỉ có Nguyệt và Dung là ngồi bàn trên nghe giảng. Dung nhìn tôi với ánh mắt có gì đó khó chịu.

Tôi ngó sang nhìn Ngữ Yên, và dường như ánh mắt của Dung cũng bị Ngữ Yên nhìn thấy, cô nàng quay qua dành cho tôi đôi mắt tội nghiệp. Tôi lắc đầu cười. Nụ cười ra vẻ không sao đâu dành cho người dịu dàng.

Vừa kết thúc buổi học, Dung chờ cho lớp ra về gần hết, đi thẳng đến chỗ tôi ngồi:

- Tín, ra đây Dung nhờ cái này!

Tôi nhìn đám bạn cầu cứu, còn chúng nó thì cứ nhe răng mà cười, chẳng thằng nào vô duyên vô cớ dính đến chuyện của cả hai người cả. Tôi lết thết đi sau lưng Nàng, chắc là Nàng lại nổi trận lôi đình vì sao không lên bàn đầu ngồi học mà phải ngồi bàn cuối ồn ào. Lý do thì chắc ai cũng biết là tại sao rồi?

- Á…á..!- Tiếng hét của tôi mở đầu câu chuyện.
- ….!- Dung mặt vẫn sắc lẹm.

Mấy đứa bạn tò mò thò đầu ra xem có chuyện gì mà ồn ào như vậy, Dung mới chịu buông hai ngón tay ra khỏi vùng eo đã đỏ chót của tôi.

- Sao không choàng khăn?
- Ơ, ơ..Tín quên mà.!
- Biết hôm nay trời lạnh lắm không, gió quá trời kìa!

Cơn gió khẽ lùa qua, hất tung mái tóc ngang vai để phụ hoạ cho câu Dung nói. Chẳng khác nào đổ dầu vào lửa, vô tình thiêu rụi cả tôi.

- Ơ, ờ, biết rồi mà, lần sau nhớ rồi!
- Nhớ thì lần sau lạnh nhớ đeo đó!
- Dạ, em nhớ rồi chị Hai.

Câu nói tôi vừa thốt ra, Ngữ Yên cũng đi lướt qua. Không có ánh mắt nào dành cho Dung và Tôi. Có lẽ Ngữ Yên cố tình phớt lờ cảnh trước mặt. Dung đứng quay lưng lại nên không thấy, nhưng tôi thấy rõ khuôn mặt Ngữ Yên không được vui cho lắm thì phải?

- Vậy dễ thương không? Nhớ đi về đừng la cà nhé!- Dung vẫn tiếp tục nhắc nhở, làm như tôi là con nít lên ba không bằng.

- Dạ, em hứa sẽ bảo vệ thằng Tín đi thẳng về nhà!
- Vợ chồng chúng nó dạy nhau, mày xen vào làm gì?

Đám bạn tôi cũng vừa đi ra khỏi lớp, xen vào câu chuyện. Dung chỉ cười và chạm vào tay tôi một cách cố ý, nhoẻn miệng cười rồi lấy xe đi về. Để lại tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao tự nhiên hôm nay cái trò “ Thiên thần- Ác quỷ” vừa đánh vừa xoa lại diễn ra liên tục như thế này nhỉ?

Chín rưỡi tối, tôi dựng xe cái cách xuống sân nhà, không la cà như Dung dặn. Ôm ba- lo lao thẳng vào nhà. Hình như nhà tôi hôm nay có điều gì đó là lạ? Khuôn mặt nghiêm khắc của Ba tôi dãn ra đôi chút, và Mẹ tôi thì cười vui vẻ lắm.

- Vào rửa tay ăn cơm Con!- Ba tôi lên tiếng trước.
- Dạ!- Tôi ngơ ngác.
- Nhanh lên, rồi vào ăn trái cây nữa?
- Dạ!

Tôi đi xuống rửa mặt tay chân ngơ ngác chẳng hiểu hôm nay nhà tôi trúng độc đắc hay sao mà cả nhà có vẻ phấn chấn lạ thường như thế này. Xoay nắm tay cửa, mở cửa phòng để thay đồ xuống ăn cơm, tôi nhận ngay vật thể lạ vào mặt.

- Bộp!- Cái gối bay thẳng mặt tôi, rơi xuống nền nhà.
- Mới học về à thằng em!

Ông anh tôi nằm dài trên giường, cuốn truyện đọc dở đang nằm bên cạnh. Thảo nào Ba, Mẹ tôi lại vui như vậy. Lão nhe răng nhìn thằng em mồm đang há hốc:

- Ơ, anh về làm gì thế?
- Tao đánh mày bây giờ nhé, mày làm như tao là cục nợ vậy!
- Không nợ là gì, hết tiền à?

Lão anh tôi vùng ra khỏi đống chăn mền, lao vào kẹp cổ tôi kí liên tục. Tôi bị kẹp, ôm đầu la oai oái.

- Á, đau…đau, thả ra.

Ngay lúc mà tôi vùng ra khỏi ông anh tôi, lão anh tôi vẫn cười nhe răng như chưa có gì xảy ra. Trên cái cổ lão, chiếc khăn len của Dung đang được quấn một cách long trọng. Tôi điên tiết, lao vào bóp cổ lão, cố giật cái khăn ra cho bằng được:

- Trả cho em, cởi ra lẹ!
- Không, tao mượn, lạnh lắm!- Lão ôm chặt lấy, quyết tâm không trả tín vật cho tôi.

Hai anh em tôi người giằng, người kéo, ồn ào bất phân thắng bại. Chỉ đến khi Ba tôi lên cho thằng anh hai chổi, thằng em một cái cốc đầu thì cả hai mới dừng lại. Lão anh tôi lừ mắt đe doạ, còn tôi hả hê lắm vì giành lại được vật quan trọng.

Sáng hôm sau, tôi lò mò dậy trước, lão anh tôi đang quấn chăn ngáy khò khò. Tranh thủ cơ hội, tôi đấm lão một cái rồi chạy tót vào nhà vệ sinh, để mặc lão hét như bò rống đằng sau. Mặc quần áo đàng hoàng, với tay lấy chiếc khăn len Dung đan, quàng lên cổ. Chẳng khác nào tài tử Cinema cả. Khoác thêm cái áo len cho tông xuyệt tông, tôi kiêu hãnh bước ra khỏi nhà.

Vừa bước ra khỏi ngõ, cảnh tượng buổi sáng thật đẹp. Sương che mờ mờ, làm những tia nắng trông như bị gãy khúc, lệch từng đoạn. Những đứa bé tiểu học được Ba, Mẹ thân chính đưa đi học trông sung sướng lắm. Ấy vậy mà nhìn tôi, chúng nó quay lại vòi:

- Mua cho con khăn giống anh kia đi!
- Mẹ ơi, mua cho khăn đó đi!
- Khăn giống kia tí nữa Mẹ mua cho nhé..!- Bà Mẹ khéo dụ dỗ thằng nhóc.

Tôi lườm lườm, mặt vênh vênh. Thưa Cô, khăn này là độc quyền, cô có lục tung cả chợ lẫn bao nhiêu tiệm cũng không có đâu nhé. Chiếc khăn hoàn hảo này chỉ có một cái thôi, của một người con gái đặc biệt đan đấy. Tiếc là cô ta giải nghệ, hoặc chỉ nhận đơn đặt hàng từ Cháu thôi.

Đi đến trạm xe bus, bao nhiêu đứa nhìn tôi thể như là người đặc biệt, người nổi tiếng được công chúng yêu mến. Thời tiết này lạnh thì có lạnh, nhưng cũng đâu đến mức một thằng con trai phải khoác lên cổ chiếc khăn len như vậy? Bao nhiêu đứa cứ nhìn tôi chỉ trỏ, xôn xao bàn tán. Mặc kệ, tôi không cần quan tâm lắm, cứ coi như đó là những lời khen cũng được.

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.alo9.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.alo9.net – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Chuyện chưa dừng ở đó. Tôi tiếp tục trở thành tâm điểm của sự chú ý khi bước vào lớp. Cả lớp đang trò chuyện rôm rả, bỗng nhiên im bặt, nhìn tôi từ đầu xuống chân. Kìm nén cơn ngại, tôi bước xuống dãy bàn cuối lớp, rồi ngồi xuống đó. Một tràng cười rộ lên, nhìn tôi chỉ chỉ:

- Lạnh lắm hả mày?
- Con trai hay con gái đấy!
- Khăn ở đâu xấu hoắc vậy mày?- Thằng Phong mập hét to lên.

Câu nói của nó chẳng khác nào dùng dao đâm bạn cả. Dung mặt đỏ tía tai, nhìn xuống tôi ái ngại, tôi thì máu nóng dồn lên tới não, bay tới thằng bạn nó túm cổ đá đít. Được dịp tụi nó còn làm ầm lên, giữ chặt tay chân tôi, cướp khăn rồi từng thằng ướm thử, đi qua đi lại như siêu mẫu:

- Rất hợp với dáng tao nhé!
- Tao đeo đẹp hơn mày..!
- Mai tao cũng đeo khăn như thằng Tín cho nó mốt!
- Gớm, nhìn như thằng lập dị ấy!- Hằng bán chanh tranh thủ cơ hội, lên tiếng.
- Con trai mà yếu đuối thế à?- Một loạt các bạn nữ lên tiếng.

Tôi bị bọn nó bẻ tay, trói chân thì làm gì còn sức phản kháng. Hai đứa tôi đành ngậm ngùi bị cả lớp chọc quê. Dĩ nhiên tụi bạn nào biết Dung là người tạo ra chiếc khăn len ấy nên thốt ra những câu nói vô tình. Mặt Nàng đỏ gay đi nhanh ra khỏi lớp.

Bọn bạn giỡn chán chê rồi mới trả lại khăn len cho tôi. Nhanh như chớp, tôi cầm chiếc khăn len phóng ra ngoài chỗ ghế đá quen thuộc. Chắc giờ Dung buồn lắm.

- Trả khăn len cho Dung!
- Ơ, sao lại trả, tặng rồi mà!
- Nhưng mà…..!
- Nhưng nhị cái gì, cái khăn này giờ là của Tín, đâu phải của Dung…!
- Nhưng mà….nó..xấu..!- Mắt Dung ướt nhoè.

Hình như Dung tâm huyết với nó lắm, vì đó là món quà Nàng tặng tôi. Công tâm mà nói, chiếc khăn này cũng đẹp, chẳng qua là bị mấy thằng bạn tôi chọc dữ dội quá nên Nàng tưởng nó xấu thật. Nước mắt ngắn dài, ướt đôi mắt long lanh, lần đầu tiên thì phải, tôi thấy Dung khóc.

Chẳng để tôi an ủi, Dung quệt nước mắt rồi đi vào lớp. Tôi lại lững thững đi đằng sau. Cả lớp tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi làm gì mà Dung lại khóc thế kia. Ai khóc thì không biết chứ Dung nổi tiếng là băng phong thì đào đâu ra nước mắt cơ chứ?

- Sao thế mày?
- Mày làm gì Dung à?

Tụi bạn chụm đầu lại bàn tôi hỏi han, mà đâu biết chúng nó vừa gây ra tội và mà tôi phải mang tiếng gánh chịu. Vài bạn nữ gần Dung an ủi, còn lườm tôi với ánh mắt hơn cả hận thù. Tôi gắt gỏng:

- Vâng, nhờ ơn bọn mày đấy!

Đám nhà lá thấy tôi gay gắt như vậy cũng giãn ra, một thằng đi về một góc.

- Đại ca, em mời đại ca đi uống nước nhé!
- Dẹp, tao còn học bài!
- Thôi mà, ra chơi ai còn học, nghỉ ngơi đi đại ca!

Thằng Hoàng còn ra đằng sau bóp vai cho tôi, tôi hất tay nó ra, thể hiện lập trường cứng rắn.

- Thôi mà, đại ca, em biết lỗi rồi, em xin mời đại ca chầu nước này.
- Dẹp…à quên, đi mày!

Nói thật là lần đầu tiên Dung khóc nên cả lớp chúng tôi hơi ngỡ ngàng. Bình thường trong mắt mọi người Dung có sức ảnh hưởng
« 119 120 121 122 123 124 125 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 122 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 122
Bài Ngẫu nhiên
- Phần mềm VOVA MOBILE giải trí tổng hợp phiên bản dành cho máy android
- Hướng dẫn đăng ký gói cước 3G không giới hạn các nhà mạng VIETTEL, MOBIFONE, VINAPHONE (gói mimax, miu, max)
- Một bài thơ tình rất hay của một bạn gái gửi lên, các bạn đọc và chia sẻ
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Hình nền girl xinh chọn lọc phần ba
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 122 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved