Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 131

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 131

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281451 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 131


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 131

A, a, sư huynh……!- Tiếng bé Uyên vang lên khi bắt gặp tôi, đằng sau thằng Hà gãi đầu gãi tai cười trừ.
- A, a, a…xe ca có bánh, sao hôm nay muội vui vậy!- Tôi đá đểu thằng Hà.
- Ơ, hôm nay là ngày của muội thì vui chứ sao?
- Thế à, tưởng là đi với thằng nào mới vui vậy chứ!
- Xí, huynh còn chưa tặng quà cho muội nữa là..- Bé Uyên bĩu môi.

Lúc này tôi mới giật mình. Mãi lo tính rồi chọn quà, tôi quên luôn bé Uyên lúc nào không hay. Cũng may trong lúc tôi ậm ờ, bụng Nhân đen biểu tình sùng sục.

- Đi ăn gì đi Tín, đằng nào tuyến sau còn lâu nữa mà!
- Ừ, để sư huynh chiêu đãi muội ăn trưa nhé!- Tôi mừng như vớ được vàng.
- Có dẫn tao đi không?- Thằng Hà tranh thủ ăn ké theo.
- Thôi, mày là gái thì tao dẫn, Nhân đen, tính tiền nước mía đi, mày gọi.

Năm người bước ra khỏi quán nước và bắt đầu tour ẩm thực lung tung. Bỏ lại sau lưng quán nước cũng ồn ào không kém đằng sau. Thỉnh thoảng tôi ngoái nhìn ra đằng sau, nhưng bé Uyên cứ bắt chuyện mãi khiến tôi không dám nhìn lâu.

- “Một lần nữa lỡ hẹn”!

Nửa giờ sau đó, miệng của tôi chỉ có đúng một quy trình. Cắn, xé, nhai quay đều, quay đều liên tục. Từ bánh canh, bánh cuốn..Tóm lại là tất cả các loại bánh mà bé Uyên gọi ra. Bốn thằng cứ cắm cúi ăn liên tục, mồ hôi cứ đua nhau mà tuôn ra. Bé Uyên thì nhẹ nhàng nhìn bốn con ma đói, vừa ăn vừa cười liên tục.

- Khà, no quá đi mà!
- Bể bụng tôi mất!
- Trời ơi, đói cũng khổ, mà no cũng chả sướng gì!- Tôi xoa cái bụng căng đét vì chứa bao nhiêu thức ăn!

Bé Uyên chưa chịu tha cho bốn thằng tôi, bắt tiếp tục:

- Lúc nãy là bốn anh đãi em, giờ 20- 10 em chủ xị đãi lại!
- Lại ăn nữa hả em?- Thằng Hoàng ngao ngán.
- Nữa chứ anh, ăn cho bốn anh sợ luôn!
- Thế xin cô cho tôi biết, cô tính ăn gì nữa đây?- Thằng Nhân đen có vẻ muốn ăn nữa.
- Kem đi, trời lành lạnh thế này thì ăn kem là sướng nhất!- Bé Uyên đặt tay lên chiếc cặp nhún nhún, chắc lại thăng hoa vì nghĩ ra ý tưởng hay đây mà.

Bốn thằng vác cái bụng no căng lết theo bé Uyên qua hai con hẻm, rồi đi thêm một lúc nữa, tới một quán kem. Quán nằm sâu vào so với các căn nhà cùng đường. Đầu quán có một cây đa, rũ những sợi rễ xuống. Lác đác cũng có vài nhóm có cùng ý tưởng với chúng tôi.

- Giờ mấy anh gọi món đi, anh Hà! Sư muội tôi lại trọng tình khinh đồng môn.
- Thì gọi giống em ấy!
- Anh Nhân ới ơi, anh ăn gì?
- Bánh plan nhé!
- Anh Hoàng nữa?
- Kem socola đi em!
- Sư huynh!
- À, kem…Ngữ Yên!- Tôi reo lên.
- Làm gì có kem Ngữ Yên?- Sư muội tôi phản ứng lại với món ăn độc đáo của tôi.

Hiển nhiên trên đời này làm gì có món kem nào là kem Ngữ Yên, chỉ có Ngữ Yên mà thôi. Ngữ Yên đang đi bộ thong thả giữa cái nắng leo lét của những tháng mưa Tây Nguyên, giữa cái không khí lạnh đang phà phà phả vào người.

- Ơ, Tín…!

Tôi bất ngờ bao nhiêu thì Ngữ Yên bất ngờ gấp bội. Tôi chạy ra đứng trước mặt cô nàng.

- Ủa, Yên đi đâu đây?- Tôi gãi đầu gãi tai.
- Yên về nhà, nhà Yên gần đây mà!

Theo hướng Ngữ Yên chỉ, nhà Ngữ Yên cách quán kem chỉ bốn căn. Ngôi nhà kiểu Thái với nước sơn màu cam lợt tạo nên một vẻ đẹp nổi bật với những căn nhà khác ở đây. Nhưng mà biết nhà rồi, lý do xong rồi, tôi lại gãi đầu cười chết đứng.

- Anh Tín, chị gì nữa vào kêu kem nè!- Bé Uyên gọi với ra, khi người phục vụ ra nhận phiếu.
- À, Ngữ Yên ăn kem nhé..!

Vừa nói câu đó ra khỏi miệng, tôi cảm thấy đó là lời mời ngu nhất của tôi. Ngữ Yên thì chỉ cúi mặt mà cười. Gật đầu.

- Ơ, sao em lại múc kem của anh?
- Xí, anh keo kiệt, có muỗng kem cho em mà cũng không cho!

Thằng Hà khẽ nhắc bé Uyên, khi cái thìa của sư muội tôi múc trộm vào thì kem của nó. Nó bù lỗ bằng cách múc trộm chút kem socola của thằng Hoàng. Thằng Hoàng cũng không vừa, thò qua múc bánh plan của Nhân đen một miếng có lẽ là gấp đôi số tài sản nó hao hụt.

Kẻ cắp gặp bà già, Nhân đen cũng đâu có thua ai thò sang ly kem của tôi, thừa lúc tôi chểnh mảng, múc một thìa socola to bự. Theo quy luật như thế, tôi hào hứng quay sang ly kem dâu của Ngữ Yên. Cái thìa chưa chạm đến cái ly, tôi bất chợt khựng lại. Bốn ánh mắt của bốn kẻ cướp ban đầu cũng dừng lại. Tôi rụt cái thìa lại trong sự tiếc nuối của ba thằng bạn cùng lớp.

- Ồ, chơi đẹp dã man!
- Thằng Tín người lớn quá, mất vui!
- Kệ tao, lo ăn đi!- Tôi hắng giọng nạt Nhân đen vì không muốn làm không khí mất tự nhiên.

Ngữ Yên chỉ cười, rồi cái thìa của cô nàng chìa qua bên ly kem socola của tôi. Lần này Yên không phải cướp trộm, mà là cho tôi:

- Cho Tín nè!
- Ơ…không..?
- Mày không ăn để tao!- thằng Hà đưa cái thìa ra chầu chực ngay tức thì.
- Không, mày đừng hòng!- Tôi giữ chặt cái ly kem, đưa nó ra xa khỏi tầm với của lũ bạn.
- Thấy chưa, chỉ có chị thương sư huynh thôi!

Bé Uyên hồn nhiên lên tiếng, rồi quay sang lườm thằng Hà:

- Còn anh em xin có xí xí thôi mà cũng không cho nữa!

Câu nói của Uyên vô tình làm hai đứa tôi bất chợt đỏ mặt. Cả hai đứa chẳng dám nhìn nhau, cầm ly kem lên nhìn nhìn. Không hiểu nhìn vào ly kem có hết ngượng hay không.

Mười phút sau, nhóm sáu người chia đôi hai hướng. Nhân đen, Hoàng, Uyên và Hà đi về trạm bus, còn tôi và Ngữ Yên thì trực chỉ nhà cô nàng mà hướng tới.

- Mời mấy bạn về nhà Yên chơi nhé, nhất là em đấy, cô bé dễ thương!- Cô nàng quay sang cười với bé Uyên.
- Ồ, đi thôi!- Tôi tự nhiên cất tiếng ủng hộ.
- Em cũng muốn đi lắm, nhưng mà có việc bận rồi, anh Tín đưa chị Yên về nha.

Chẳng hiểu là mới quen biết thôi mà Yên và bé Uyên thân nhau đến vậy, còn nói chuyện hợp gu nữa. Hai chị em vô tình đẩy tôi vào tình thế hớ hênh. Uyên đi thì thằng Hà cũng đi, tôi nhìn hai thằng bạn tôi cầu cứu. Hai thằng nó cũng vội vã vẫy tay tôi ra về:





- “Lần này Má tao dặn về sớm mày ơi!”
- “Mẹ tao cũng dặn như Mẹ thằng Hoàng ấy!”.- Hai thằng bạn thầm thì.

Tôi đành mang danh phận vệ sỹ hộ tống Ngữ Yên về nhà, mặc dù nhà cô nàng thì cách đây chỉ mấy bước chân. Ngữ Yên im lặng đi trước, đẩy cánh cổng khép hờ rồi vịn tay nắm cửa. Chào mừng đến ngôi nhà của Yên kìa Tín.

Ngôi nhà đơn giản như vẻ ngoài của nó. Gọn gàng, đơn giản nhưng nó lại tao nên một cảm giác đẹp và ấm cúng. Bộ ghế sa- lon được đặt giữa phòng khách rộng rãi, ở giữa chiếc bàn thấp, đơn giản để một lọ hoa tươi.

- Vào đi Tín, gì mà thẩn thờ vậy?
- À, à,,ừ, Yên cứ để tự nhiên đi mà!

Tôi ngồi xuống cái ghế sa- lon, tranh thủ lúc Ngữ Yên lên cất sách vở mà ngắm những bức ảnh được treo trên tường. Ảnh gia đình ba người được treo ở những góc rất dễ nhìn, có cả những bức ảnh đã ngả màu sờn. Ngữ Yên lúc còn nhỏ trông thật ngộ nghĩnh với cái áo yếm như Hồng Hài Nhi vậy, tóc còn cột về hai bên nữa.

- Chào cháu, cháu là bạn Yên à!
- …….!- Tôi quay đầu ra hướng từ phòng bếp ra phòng khách, nếu không nhầm thì đây là Mẹ của Yên.
- Cháu tên gì?- Mẹ Ngữ Yên nhẹ nhàng cất tiếng hỏi lần nữa, đến giờ tôi mới sực nhớ ra mình chết lặng khá lâu.
- Dạ, cháu chào Cô ạ, cháu tên Tín!
- Cháu ngồi uống nước đi!- Mẹ Ngữ Yên thay mặt cô nàng tiếp khách.

Ban đầu tôi hơi bối rối vì không biết nói chuyện gì với phụ huynh cô nàng, nhưng sau một lúc, tôi cảm thấy mẹ của Ngữ Yên rất tâm lý và thoải mái, chứ không có khắt khe như tôi lo sợ ban đầu:

- Nó có bao giờ nói về bạn bè đâu, nên Cô cũng không biết nhiều lắm!
- Dạ, chắc tại Yên ít nói đó cô!
- Vậy hả, vậy mà về nhà nó nói như con sáo vậy đó!
- Mẹ toàn tranh thủ con vắng mặt mà nói xấu thôi!- Giọng Yên vang lên khi hai cô cháu say mê nói chuyện.

Tôi quay lại, suýt nữa phải đi tìm quả tim vừa nhảy ra khỏi lồng ngực mất. Ngữ Yên với chiếc áo thun hồng đơn giản, quần jean lửng với đôi giày bông to sụ đi trong nhà trông dáng yên vô cùng. Và càng đặc biệt hơn, là lần đầu tiên tôi thấy Yên là nũng.

- Thôi, cháu ngồi nói chuyện với Yên nhé, cô sang nhà hàng xóm!- Mẹ Ngữ Yên không muốn rầy lũ trẻ mất tự nhiên, tâm lý nhường lại quyền tiếp khách cho cô nàng.
- Mẹ Yên nói gì với Tín vậy?
- À, nói là ở nhà Yên phá lắm, vừa dữ vừa đanh đá nữa!- Tôi nhún vai, cầm tách nước nhấp ngụm nước.
- Cái này là Tín nói phải không?

Ngữ Yên cúi người, cố bắt được ánh mắt đang trốn tránh vì đặt điều nói xấu cô nàng. Cây cài tóc nhỏ mày đen không còn sức giữ mái tóc dài xoã xuống. Vẻ đáng yên càng được nhân lên gấp bội. Ngữ Yên trên trường vừa dịu dàng, vừa ít nói thì hôm nay càng dễ thương hơn nhiều. Có giống thì có lẽ là cách thể hiện giản dị.

- Tín nào dám chứ, nào dám!- Đặt ly nước xuống bàn, tôi xua tay lia lịa.
- Ờ, phải vậy chứ!

Cô nàng sực nhớ ra điều gì đó, rồi đi thẳng xuống phòng bếp, còn tôi chờ bóng Yên đi khuất, tiếp tục đưa mắt theo dõi những bức ảnh theo thời gian của người giản dị. Vóc dáng thì thay đổi, nhưng ánh mắt, nụ cười thì không lẫn vào đâu được cả. Dù có bao nhiêu năm thì nó vẫn đẹp đến hút hồn.



CHAP 33: GIÁO VIÊN THỰC TẬP.

Tôi lướt xem những bức ảnh ở tường. Rồi bất ngờ nhất là chiếc ảnh ở trên cửa sổ sau lưng tôi. Bức ảnh màu xỉn và có hai góc đã hoen ố nhưng vẫn còn rõ ràng lắm. Trong ảnh là một đứa bé cỡ chừng hai tuổi đang ngồi trong một cái thau. Trên đầu đội chiếc mũ len, chiếc khăn tắm thì quấn quanh người. Tôi nhìn tấm ảnh mà nắc nẻ cười, không để ý Ngữ Yên đi lên từ bao giờ.

- Ấy, không được xem cái ảnh đấy!- Ngữ Yên đặt dĩa trái cây lên bàn rồi nhanh chóng kéo tay tôi.
- Thì cũng chỉ là ảnh thôi mà, xem xem thế nào thôi mà!
- Không, xem làm
« 126 127 128 129 130 131 132 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 131 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 131
Bài Ngẫu nhiên
- Gọi điện trêu tổng đài Vinaphone mới nhất
- Truyện về hai cha con nghèo rất cảm động và ý nghĩa trong cuộc đời chúng ta
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Hình ảnh girl xinh chọn lọc phần một
- Opera mini 7.5 cho máy android
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 131 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved