Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 135

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 135

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281660 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 135


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 135

bóng toàn khí nóng tan biến vào hư không. Cố ra vẻ bình tĩnh, tôi hạ giọng:

- Tín biết rồi, Dung…..không cần nói nữa!

Tôi ngồi xuống, cắm đầu vào li nước mía chỉ còn lại toàn đá với đá. Dung cũng bỏ mặc tôi, quay qua nói chuyện với Hằng một cách tự nhiên như thường ngày. Tôi biết, càng cứng rắn bao nhiêu, thì Dung càng bị tổn thương nhiều bấy nhiêu.

- Thôi, Dung với Hằng vào lớp đây!
- Ừ, tí nữa tụi tôi vào sau.
- Chị Hằng về mạnh khoẻ nhá!

Chỉ có Hằng quay lại hứ cho thằng Kiên cận một cái, còn Dung, tuyệt nhiên mái tóc ngang vai ấy không có một chút cử chỉ nào là nhìn tôi cả. Kẻ đang ngơ ngác nhìn Nàng từ phía sau.

- Mày nóng quá đấy Tín!
- Mày, với con gái mà ăn nói thô thiển quá!
- Mày đi ra dỗ Dung đi!

Nếu như đó không phải là Dung, mà là một cô bạn cùng lớp khác, có lẽ tôi sẽ ương bướng không bao giờ nhận sai về mình. Nhưng với khuôn mặt Dung sau khi nghe lời nói của tôi, thì bao nhiêu ương bướng, tôi đành gạt qua một bên:

- Ừ, tao nóng quá!

Đám bạn nghe tôi nói thế cũng chỉ biết lắc đầu rồi vỗ vai, chứ không còn trách cứ nữa. Cả đám lục đục kéo nhau về lớp, còn tiền nước mía thì chia đầu người, thằng nào thằng đấy trả đều. Chắc là do thấy tôi lâm vào hoàn cảnh, nên chúng nó không truy vấn lúc này.

Đi vào lớp, ngang qua chiếc bàn đầu, tôi dừng lại nhìn Dung:

- Dung, ờ…….!
- Có gì để lúc khác đi Tín, sắp vào lớp rồi kìa!- Dung không rời mắt khỏi cuốn sách lấy nửa giây, tôi đành lủi thủi trở về chỗ.

Nguyệt tinh ý nhận ra sự thay đổi của tôi ngay. Chẳng nói gì cả, để mặc tôi nằm dài trên bàn. Chỉ khi nào vào tiết học, Nguyệt mới đập vào vai tôi nhắc nhở. Tôi gác chuyện lúc nãy qua một bên mà căng tai nghe giảng bài mới, dù biết rằng chữ lọt tai này thì cũng chui ra tai kia ra ngoài. Không hiểu kiến thức tôi thẩm thấu được bao nhiêu phần trăm nữa.

- Tùng, tùng, tùng..!

Tiếng trống trường vang lên, tiếng ồn ào của học sinh lấn át cả tiếng Thầy Cô. Tôi từ lúc nào đã đeo balo ngang vai, chỉ chờ Thầy bước ra khỏi cửa là nhắm chiếc bàn đầu mà chờ Dung ra về chung. Ấy vậy mà cô nàng còn nhanh hơn tôi bội phần. Gần như đi cùng Thầy ra khỏi lớp luôn. Quả thực khi con gái giận, họ có thể làm nhiều việc bình thường bạn không tưởng tưởng ra.

- Thôi, đi về, có gì chiều nay nói!- Thằng Hoàng tinh ý nhìn là biết hai đứa tôi có chuyện, kéo cái balo, lôi tôi ra khỏi lớp.

Tôi và nó đi ra khỏi cổng trường, nó nhìn tôi mang vẻ mặt ngơ ngác thì thở dài:

- Hai đứa mày rảnh nhỉ, ăn rồi suốt ngày cãi cọ vớ vẩn.
- Ừ!
- Hết mày đến Dung, vui một xíu là cãi vả!
- Ừ!
- Mày hết câu nói rồi à?
- Ừ!
- Thằng điên này, tao đấm mày một cái giờ.
- Ừ, à điên à, đòi đánh tao!- Tôi giãy nảy lên.
- Không đánh mày hơi phí!

Thằng bạn tôi không thèm tiếp chuyện với kẻ ngẩn ngơ, giục tôi lẹ bước ra trạm xe bus. Nó nói cũng đúng, không biết tại sao tôi với Dung dạo này hay có xích mích xảy ra. Càng ngày cường độ càng tăng, từ lúc tôi trở thành “cán bộ lớp”. Có phải vì tôi được tiếp xúc với Dung ở một khía cạnh khác, một tính cách chưa bao giờ bộc lộ ra, hay là do tôi quá tự do, tự tại, chưa ý thức được trách nhiệm bản thân như Dung nói? Dù sao, tất cả cũng chờ đến buổi chiều học Hoá, tôi mới có cơ may nhận được câu trả lời.

Chiều hôm ấy, tôi không còn lề mề nữa, chuẩn bị tươm tất từ trước, đạp xe ra điểm hẹn ở đầu xóm chờ Nguyệt với Nhân đen. Thằng Hoàng vừa xuất hiện là tôi hối Nhân đen xuất phát ngay.

- Cạch!- Đá chống xe, tôi bước vào lớp trước, Nhân đen với thằng Hoàng thì thở hồng hộc đằng sau.
- Thằng điên, đạp chậm không được à!
- Đạp nhanh cho khoẻ, thanh niên gì yếu sức!
- Yếu cái đầu mày!

Tôi để balo ở cái bàn cuối lớp. Hôm nay tới sớm nên lớp học thêm chỉ có một hai người. Tôi ra băng ghế đá ngồi chờ. Và người tôi chờ cuối cùng cũng đã xuất hiện.

- Dung..!- Tôi kêu tên người tôi chờ nho nhỏ.

Dung quay qua nhìn tôi, rồi nhanh chóng lấy sách vở đi vào lớp. Vậy là tôi đủ hiểu, Dung vẫn còn chưa quên câu nói sáng nay tôi dành cho Nàng.

- Tín, sao chưa vào lớp!- Ngữ Yên cũng vừa tới.
- À, ừ..ngồi đây cho thoáng một chút!
- Tưởng chờ ai chứ?- Ngữ Yên dí dỏm chọc tôi.

Tôi cười qua loa cho xong chuyện, giả tảng lờ nhìn đi chỗ khác. Và Yên cũng như hiểu được điều gì đó từ ánh mắt của tôi nên cô nàng đi thẳng vào lớp, để tôi ngồi hít không khí thoáng một mình.

Tiết học thì vẫn bình thường như cũ. Ở phía trên, Dung thỉnh thoảng vẫn cười với mấy bạn xung quanh, có lẽ nếu ai đó không tinh ý thì khó nhận ra, Nàng vẫn thường lặng đi một chút. Tôi ngồi ở dưới, thỉnh thoảng vẫn tếu táo với lũ bạn, rồi cũng quay qua chọc Yên đôi chút, nhưng cứ lâu lâu lại đưa mắt dõi theo cô bạn có mái tóc ngang vai, chăm chú theo dõi. Bình thường trong sự bất thường.

Dung càng tránh mặt, càng tỏ vẻ bình thường bao nhiêu thì tôi càng quan tâm đến Nàng nhiều hơn. Cứ mỗi lần trên lớp, đi ngang qua bàn Dung bao nhiêu lần thì tôi đều đứng lại để hỏi han. Nhưng thay vì những nụ cười như trước, đáp lại tôi là những lời cụt ngủn:

- Ừ, Dung biết rồi!
- Ừ! Không sao!
- Dung đang bận.

Và những ngày sau đó, tôi chưa bao giờ được nhìn thấy ánh mắt của Dung một cách chính thức. Thỉnh thoảng lướt qua vô tình nhìn nhau, một ánh mắt sẽ khẽ buồn cụp xuống và quay đi, để lại một ánh mắt ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- “Được, vậy cho giận luôn”.

Có lẽ tôi đã đi đến giớn hạn của một thằng con trai chịu đựng. Về khoản chịu đựng, tôi chưa bao giờ là kẻ kiên nhẫn. Tôi vẫn còn đó lòng tự trọng cá nhân của mình. Và tôi chấp nhận, Dung bơ tôi thì tôi cũng không quan tâm đến Nàng nữa. Nói là làm, tôi dùng hành động để chứng minh. Những lần đi ngang qua bàn Dung, tôi không còn ngập ngừng dừng lại mở lời nữa, không quay lại nhìn tôi cứ thế mà đi thẳng. Dù trong lòng rất muốn biết Dung cảm thấy thế nào.

Tuần thi giữa kì đó, tôi cũng không còn ai nhắc nhở ôn bài cho kĩ nữa, và mỗi lần thi xong, cũng không có Dung hỏi han xem làm tốt hay không nữa. Cảm giác ban đầu thật thoải mái, thật dễ chịu. Nhưng càng về sau thì càng trống vắng, càng hụt hẫng. Nhưng tất cả cái đó có gộp lại, cũng không thể sánh bằng tự ái trong lòng, một đứa con trai cố chấp và hiếu thắng như tôi.

Thời gian thi cử, cộng thêm những hành động cố chấp từ hai bên, tôi và Dung trở nên xa lạ với nhau dần dần. Hai đứa tôi không mở miệng nói với nhau câu gì. Ánh mắt có vô tình chạm nhau thì cả hai đều tránh mặt. Chẳng hiểu đằng sau lớp mặt nạ vui cười và hoà đồng với những người xung quanh, hai đứa tôi đang nghĩ cái gì nữa.

- Tín?
- Cái gì vậy?- Tôi không tò mò về nội dung câu chuyện sắp tới, mà tôi chỉ tò mò tại sao Dung lại đột ngột mở lời với tôi.
- Cuối giờ học, ở lại lớp.
- Ừ, sẽ ở lại!- Tôi bắt đầu tò mò.

Và cuối giờ, tôi ở lại lớp chờ đợi, nhưng không chỉ phải một mình tôi với Nàng. Vậy là tôi đủ hiểu, Dung vẫn chưa có ý định nói chuyện lại với tôi. Cái hẹn cuối giờ học chỉ là công việc của ban cán sự lớp. Có lẽ giờ nhắc đến tên Tín, Dung sẽ nghĩ đến chức vụ Uỷ Viên của tôi đầu tiên, chứ không phải là Tín- ôn thần nữa rồi.



CHAP 36: MỘT PHÚT GIÂY KHÁC.

Chẳng cần cô bí thư mở lời, tôi cũng đoán ra nội dung cuộc họp này là gì? Đông đủ, tề tựu toàn bộ “tai to mặt lớn “ trong lớp. Ngay cả các tổ trưởng từng tổ cũng được huy động hết. Chắc lại là 20- 11, ngày Nhà Giáo Việt Nam. Dung hẹn tôi sau tiết học ở lại là vì việc công, không phải việc tư.

- Như các bạn đã biết, 20- 11 đã gần kề.
- ….!- Tất cả chăm chú nghe, còn tôi thì hơi mất tập trung vì những lời này quá khách sáo.
- Sáng nay mình đi họp trên văn phòng Đoàn có phổ biến nội dung kế hoạch như sau…!

Dung cầm một tờ giấy A4 chi chít chữ, phổ biến các phong trào thi đua học tập lẫn ý thức học sinh trong tháng mười một. Nào là chuyện trong giờ học ra sao, học sinh gương mẫu không mắc lỗi vi phạm. Dung vẫn đọc ở trên, còn tôi ngồi ở dưới ngó lơ ra ngoài khoảng trời đang xạm đen lại. Tháng mười một, tháng của mùa mưa đây mà:

- Chủ yếu là cả năm, chứ có phải đến tháng là phải chăm ngoan đâu.- Tôi lầm rầm với thằng Hà bên cạnh đủ cho hai đứa nghe.
- Ờ thì chào mừng cũng nên có chút thành ý chứ mày!- Thằng Hà tranh thủ không ai để ý đối đáp lại.
- Xì, không hứng!- Tôi chấm tay xuống bàn, rê ngón tay qua mấy cái hình vẽ được khắc lên bàn từ lớp đàn anh đi trước để lại.

Trên bục giảng, Dung vẫn tiếp tục. Tất cả sẽ chán ngắt nếu Dung không phổ biến chương trình cuối cùng.

- Cuối cùng, là chương trình làm báo tường!

Chỉ cần nghe đến thế thôi, những người còn lại xì xào bàn tán. Báo tường chào mừng 20- 11 là một lẽ, nó là một thứ mà học sinh sẽ lưu lại trường Tôi cảm thấy hứng thú với nó ngay tức thì.

- Các bạn có ý kiến gì không?
- Theo mình nên bàn đến hình thức trước!- Thằng Hải nói trúng bóc.

Báo tường hầu như là tờ giấy cứng, được viết lên những cảm xúc, những câu châm ngôn hay, hoặc đại loại là những câu chuyện cười. Nhưng như thế thì ai cũng giống ai, lớp nào cũng giống lớp nào, làm gì đặc sắc riêng của lớp đấy chứ.

- Ý Hải là muốn tạo một hình thức khác biệt!
- Ừ, phải đặc biệt thì nhìn vào họ sẽ biết ngay lớp mình!- Thằng Hải hình như đã xâm phậm vào bộ não của tôi nên nói y chang.
- Vậy ai có ý tưởng?

Tôi trầm ngâm một lúc, suy nghĩ xem nên thiết kế cái báo tường ra làm sao cho thoả các tiêu
« 133 134 135 136 137 138 139 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 135 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 135
Bài Ngẫu nhiên
- Video beat karaoke mp4, 3gp Cho em - Wanbi Tuấn Anh cho điện thoại
- [Quá Bựa] Những Việc Kinh Tởm Mà Vozer Đã Từng Làm =))
- Hướng dẫn đăng ký và sử dụng gói cước miễn phí truy cập opera mini của mobifone
- Các lệnh trong đế chế AOE 1 cho máy tính
- Hình nền chúc mừng năm mới 2013 đẹp
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 135 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved