Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 139

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 139

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281255 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 139


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 139

trung, rồi lại quay lên ngước nhìn cái đồng hồ.

- Mấy giờ rồi Phong?- Tôi hi vọng cái đồng hồ của Thầy nó chạy nhanh hơn.
- Rưỡi?
- Năm giờ rưỡi hả?
- Không!
- Thế mấy giờ, chính xác dùm tao cái!
- Là năm giờ ba mươi!- Thằng mập bình thản nhe răng trả lời rồi lại cắm cúi giải bài tập.
- Sao vậy Tín?- Yên quay xuống hỏi khẽ.
- Không, xem mấy giờ thôi mà?

Vậy là chiếc đồng hồ treo tường trong phòng học là chính xác. Đã nửa tiếng trôi qua, và chắc Dung đã không đi học ngày hôm nay. Trăm lí do tôi tự nghĩ ra để hợp lý hoá sự việc bất thường này.

- “Chắc Dung bận việc riêng nên không tới thôi?”.

Tôi tự an ủi mình, rồi cắm cúi tập trung vào học. Và cứ hễ giải xong một bài toán, hay trong lúc Thầy giải bài tập, tôi lại tranh thủ ngoái ra cửa sổ, rồi lại lắc đầu tự nói chuyện một mình trong lòng. Buổi học có chút không như mong muốn.

Sáng hôm sau, sự việc tiếp suýt chút nữa lặp lại như buổi học ôn. Dung bước vào lớp thì trống trường cũng vừa điểm vào giờ sinh hoạt. Vẻ bơ phờ, hốc hác trên khuôn mặt Nàng hằn rõ. Tôi nhìn Dung chăm chú, rồi cố tình quay mặt đi khi Dung nhìn xuống lớp, cắm cúi vào cuốn đề thi trước mặt, giả bộ như không để ý tới. Chỉ có điều, không qua mắt được Nguyệt.

- Dung hôm qua hơi mệt, nên vắng học, hôm nay vẫn còn bệnh kìa!
- Sao Nguyệt biết?- Tôi ngạc nhiên.
- Mới hỏi xong nè, giả vờ vô tâm nữa!
- Ờ..đâu có..chỉ là..- Tôi ngượng ngịu, và vẫn động tác quen thuộc, đưa tay lên gãi đầu.
- Còn chối, cái điệu kia thì chẳng lầm đi đâu được!
- À, ừ..!- Tôi tựa vào ban công, đưa mắt nhìn học sinh vui đùa trong giờ ra chơi tảng lờ.
- Lại hỏi thăm người ta đi chứ!
- Nhưng……?

Nguyệt không thèm đôi co với tôi, hướng ánh mắt nhìn Dung. Tôi biết đó là cách Nguyệt kiên quyết giữ vững ý kiến. Hít một hơi dài, tôi hồi hộp bước vào lớp. Tiến tới chiếc bàn đầu chỗ Dung ngồi. Dừng lại, nhìn Nàng.

Dung vẫn cắm cúi làm bài tập nên không để ý. Nàng đưa tay lên tự cốc vào trán, rồi lại tập trung vào học tiếp. Tôi định mở miệng nói, nhưng có cái gì đó ngăn lại. Cất bước lướt qua, tôi đi về chỗ ngồi, thả lưng xuống bức tường đằng sau, rồi cũng tự cốc vào đầu mình một cái. Nguyệt nhìn vào, lắc đầu không hiểu tôi đang nghĩ cái gì nữa.

- Dung, sao uể oải vậy em, tập trung vào!
- Dạ!- Tiếng Dung có vẻ yếu ớt trả lời cô giáo dạy Văn.

Nguyệt đưa mắt xuống nhìn tôi, rồi quay lên, nhắc cho tôi biết phải làm gì? Tôi hiểu, tôi rõ, nhưng bắt đầu như thế nào bây giờ, và bắt đầu từ đâu.

- Tín, tôi phải nhắc bao lần nữa về vấn đề tập trung hả?
- Dạ, em xin lỗi!- Tôi đứng dậy.
- Rồi, không có lần sau đâu đấy!

Tôi ngồi xuống dưới sự khoan hồng của Cô. Cả lớp tôi thì nhìn tôi và Dung cười, vì trong một ngày, dường như cùng một thời điểm:

- Hai vợ chồng lên thớt cả mới ghê chứ!- Phong mập bắt đầu.
- Thuận vợ thuận chồng…con đông mệt lắm mày ạ!- Thằng Hưởng vào hùa!

Nhưng có ai biết, trong lần tôi bị nêu tên, đến nhìn xuống một lần Dung cũng không nhìn. Cũng không có chút phản ứng nào khi tên tôi được xướng lên cả. Tôi âm thầm chấp nhận, âm thầm buồn.

- Dung, à..hôm qua!
- Mình mệt!- Đơn giản, ngắn gọn và xúc tích đáp trả toàn bộ những gì tôi muốn hỏi, còn sự quan tâm dường như bị gạt qua một bên, Dung đứng lại chờ xem tôi muốn hỏi thêm gì không, hoặc là muốn xem hành động tiếp theo của tôi thế nào chăng?

Tôi tiến lại gần, xoa đầu Nàng, tay tôi chạm vào mái tóc ngang vai mềm mượt. Dung cau mày khó chịu. Tôi đi lướt qua Dung, chỉ để lại một câu nói:

- Ừ, vậy mình an tâm rồi!
Lần này, tôi là người cất bước đi trước, không phải là người một mình trong cái lớp học vắng hoe sau giờ tan học nữa. Tuy sự quan tâm vẫn còn nguyên vẹn, nhưng cách xưng hô đã thay đổi. Và thường cái gì thay đổi cũng sẽ không được như xưa nữa.

- Về thôi!

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.alo9.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.alo9.net – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

CHAP 39: SAU CƠN MƯA.

Bước ra khỏi cửa lớp, tôi đi thẳng, không ngoảnh mặt lại. Có gì đó hụt hẫng, rạn vỡ. Khi người ta sống trong tình cảm quá nhiều, nó bỗng nhiên quay ngoắt trở thành xa lạ, khiến cho con người ta không dễ thích nghi. Chấp nhận và lặng im, một chút phần sai về mình khi đẩy sự việc đến nước này, không còn gì bao biện nữa. Tôi lặng im bước chân ra khỏi cổng trường.

- A, a…anh Tín!- Một giọng nói gọi giật tôi lại đằng sau.
- Hở?
- Gặp em mà cái mặt đó là sao? Bé Thuỳ nheo mắt nhìn tôi, còn bạn con bé thì cứ nhìn tôi từ đầu xuống chân.
- Ờ, không, vui chứ!
- Mặt anh thế mà vui à, trông cứ như seven love ấy!
- Seven love là gì?- Tôi thần mặt ra.
- Là thất tình anh ạ!- Con bé cười tươi chua từng thấy.

Vậy là hoá ra tôi đang mang bộ dạng thất tình. Có lẽ khi không có ai ở bên, hoặc ở một nơi xa lạ nào đó, tôi mới dám sống đúng với bộ dạng thực này. Còn ở trong lớp, vẫn là thằng Tín lắm trò, chuyên gia đầu têu của xóm nhà lá, hẳn là để che mắt lũ anh em chiến hữu.

- Ừ, hai đứa ngồi chơi, anh về không muộn bus.
- Dạ, về cẩn thận nha anh, không vấp đá té giờ- Bé Thuỳ nhí nhảnh dặn dò.
- Vâng, có té anh cũng lôi thằng Bình theo mà!- Tôi vừa nói vừa nhìn mặt bé Thuỳ dần đỏ lựng.

Ra khỏi cổng trường thì chiếc xe bus cũng vừa bấm còi báo hiệu tới trạm. Mở hết tốc lực phóng theo, leo lên xe mà mồ hôi nhễ nhại. Hôm nay chẳng biết giờ thiêng hay sao mà xe chật cứng, báo hại cả đám con trai phải tỏ vẻ ga- lăng nhường ghế cho mấy bạn nữ. Tôi vịn tay nắm, thẫn thờ trên xe.

- K.iii.ít!

Tiếng phanh xe vang lên thành một tràng dài khó chịu, gấp gáp và đầy bất ngờ. Hành khách trên xe ngả nghiêng theo quán tính. Báo hại những người đang đứng xô đổ hàng loạt. Một bác lớn tuổi không giữ vững nổi thăng bằng, té nhào vào người tôi.

- Ôn con, đi xe kiểu gì thế hả?

Bác tài xế thò đầu ra ngoài bực tức quát mắng thằng nhóc đi xe máy không đội nón lạng lách. Lầm rầm khó chịu, quay ra phía sau nhìn hành khách ổn định rồi cho xe chạy tiếp, không quên buông một câu thở dài:

- Thời giờ lắm thằng không muốn sống!

Thằng Nhân đỡ ông bác vừa té, còn thằng Hoàng kéo tay tôi đứng dậy. Lấm lem và ê ẩm, ông bác quay qua tôi xin lỗi. Lắc đầu cười tỏ vẻ không sao, tôi lại vô hồn nắm tay vịn.

- Ê, của mày nè!
- Ơ, nó rớt rồi à?
- Ừ, chắc lúc nãy té chứ gì?
- Ừ, chắc thế rồi.
- Ha ha, tao nghĩ Dung nó cho mày chết!

Thằng Hoàng đưa cái móc khoá đồng xu bị đứt chốt cho tôi. Cái móc khoá theo tôi hơn một năm học nay đã thành hai phần. Dây đeo bằng inox đứt ngang lủng lẳng trên balo, cái hình đồng xu thì nằm gọn trong lòng bàn tay.

- Chẳng lẽ là cái điềm?- Tôi buột miệng thốt ra.
- Điềm gì mày, dạo này mê tín à?
- Ờ không..!

Thằng Nhân không hứng thú với chủ đề này nên lắc đầu quay mặt ra cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật đang trôi qua nhanh. Mở khoá ngăn kéo balo, để chiếc đồng xu vào trong cặp. Không hiểu rằng chỉ là tình cờ hay điềm báo mà cái móc khoá lại đứt vào lúc này cơ chứ.

- Thôi đừng tiếc nữa!- Nhân đen vỗ vai tôi.
- ….!
- Mày nhớ phi vụ buổi chiều nhé!
- Ừ, nhớ rồi, mà chắc chắn đấy nhé, không nhờ được là toi cơm.
- Tao chắc như đinh đóng cột mà!- Thằng Nhân ưỡn ngực tự hào.
- Nhưng mà cột hay sút đinh chứ gì?- Thằng Hoàng cắt ngang cơn mơ mộng.

Ba thằng tôi âm mưu chơi trội, tính dành cho cả lớp một phen bất ngờ. Tờ báo tường theo như cả lớp nhất trí là làm theo kiểu khung cửa sổ. Ngặt một nỗi, nếu làm tất cả bằng giấy bìa cứng thì không có hồn. Thằng Nhân đề xuất nhờ tới Bác ruột của nó.

- Vậy ba giờ chiều nhé, qua sớm còn đi học nữa!
- Rồi, bốn giờ đi học là vừa, vậy nhé!

Trở về tới nhà, để chiếc balo xuống bàn, tôi chạy xuống nhà lấy kềm chỉnh lại cái móc chìa khoá. Có vẻ nó vô phương cứu chữa, dây thì đứt ngang, cái chốt chiếc móc cũng gãy từ lúc nào. Thở dài ngao ngán, đành xếp nó vào góc ngăn kéo.

Trời chẳng chiều lòng người. Ba giờ chiều trời mưa tầm tã, mây đen dày đặc. Ba thằng con trai đứng xuýt xoa vì hơi lạnh trong xưởng gỗ của bác thằng Nhân. Hương gỗ phả lên thơm phức. Tiếng máy cưa ồn ào khô rốc vang lên đều đều hoà với tiếng mưa lộp độp trên mái tôn như một điệu nhạc lạc nhịp.

- Giờ sao đây các đồng chí?
- Dạ, là làm cái bản lề với kích thước như này ạ!- Nhân đen đưa cho Bác nó tờ giấy khung vẽ có ghi rõ những con số.

Bác thằng Nhân đen khá vui tính, nhìn cái bản vẽ rồi gật đầu đồng ý. Ngoài ra Bác Tùng với kinh nghiệm trong nghề còn giúp chúng tôi chỉnh sửa lại một chút cho phù hợp.

- Giờ làm cái khung để có thể đóng mở như cửa sổ thì kích thước cái khung cửa phải to để các cháu dán giấy. Còn cửa kính thì có thể dùng giấy bóng để làm.

Ba thằng tôi gật đầu vâng dạ vì trót múa rìu qua mắt thợ. Tin tưởng vì chọn đúng “ mặt gửi vàng” nên vô cùng yên tâm. Phen này ba thằng tôi sẽ tạo nên bất ngờ cho cả lớp chứ chẳng chơi.

- Dạ thôi, tạnh mưa rồi con xin phép Bác đi học, có gì ngày kia con qua lấy!
- Ừ, ráng mà học đi. Sắp thi đại học rồi đấy.

Tôi và thằng Hoàng gật đầu vâng dạ, cảm ơn rối rít. Chào Bác rồi quay ngược trở lại xóm đón Nguyệt đi học chung. Trời mưa chưa ngớt nên không khí lạnh nay còn lạnh hơn. Khẽ rùng mình kéo chiếc áo khoác kín cổ, thằng Hoàng đưa mắt nhìn tôi:

- Mày không đeo khăn Dung nó ăn thịt mày đấy.
- Đeo vào đi thằng sợ vợ!- Nhân đen cài lại cú
« 133 134 135 136 137 138 139 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 139 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 139
Bài Ngẫu nhiên
- Game Ai là triệu phú Online 2.0 (bản đẹp 2012)
- Video beat karaoke: Tìm lại bầu trời - Tuấn Hưng 3gp cho mobile
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
- Chùm ảnh hài vô đối không nhịn được cười
- Hot girl Hoàng Yến - Hà thành phần hai
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 139 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved